Hoàn Toàn Mất Kiểm Soát

Chương 16: Chương 16






Editor: Jena
——————————-
Cư dân của khu nhà rốt cuộc cũng chờ được đến ngày nơi đây được phá dỡ, chỉ có mình Khổng Tinh Hà không đợi được.

Kết thúc bộ phim, cậu đã dùng phương thức của chính mình để nói lời từ giã thế gian.
Khán giả bước ra từ rạp chiếu phim ngày hôm ấy, không ai là không rơi lệ.

Cũng không biết chuyện Khổng Tinh Hà rời đi đối với Nghiêm Phi là giải thoát hay thống khổ, Lâu Dĩnh sẽ không thể nào quên được một màn đó, Nghiêm Phi nhìn thấy bức di thư viết tay của Khổng Tinh Hà.

Có lẽ chưa từng có một khác giả nào từng nhìn thấy Đàm Trận khóc rống như vậy trong phim.

Đàm Trận vẫn luôn rụt rè khắc chế, vậy mà Nghiêm Phi cuộn mình ở góc tường, khóc đến mức hoàn toàn không để ý đến hình tượng.

Cả người anh như sụp đổ, chỉ một tiếng khóc đã nhấn chìm tất cả, khiến khán giả trong rạp đều nức nở theo.
Khổng Tinh Hà dùng phương thức mình hy vọng để chấm dứt số mệnh, Nghiêm Phi nhất định sẽ hiểu được.

Anh sụp đổ khóc nấc lên chỉ là bởi tích tụ nhiều năm như vậy, không dám ở trước mặt Khổng Tinh Hà biểu hiện ra.

Vào giờ khắc này cuối cùng bộc lộ hết thảy, chẳng hề giữ lại điều gì, giống như gửi đến người em trai sẽ không thể nào nghe được tiếng khóc của anh, cũng chẳng bao giờ nhớ về anh nữa.
Chuyện xưa về Nghiêm Phi đến đó là hết, nhưng lại là điểm cất cánh cho sự nghiệp điện ảnh của Đàm Trận.

Trong một thời gian ngắn ngủi chưa đẩy năm phút, anh từ một diễn viên lưu lượng Đàm Trận trở thành ảnh đế trẻ tuổi Đàm Trận sau này.
Đối với Thịnh Dã cũng vậy, sinh mệnh của Khổng Tinh Hà kết thúc trên màn ảnh rộng, người đóng vai Khổng Tinh Hà lại được vận mệnh ưu ái, lần đầu tiên "xúc điện" liền bắt lấy giải diễn viên mới xuất sắc nhất.


[xúc điện: ở đây ý nói lần đầu tiên chạm mặt với điện ảnh]
Vinh dự còn có ở phía sau, ngày càng có nhiều nhà sản xuất, đạo diễn tìm tới, kịch bản gửi tới nhiều đến mức đọc cũng không hết, phải để cho Tây Viện sàng lọc trước cho cậu một lần.

Nếu không phải Thịnh Dã vào giới này, Lâu Dĩnh cũng không biết thì ra giới giải trí quanh năm suốt tháng lại có nhiều phim như vậy, nhưng người thật sự có thể chạm mặt khán giả, một năm cũng không có mấy bộ.
Sau khi nhận được các loại kịch bản và kế hoạch, Thịnh Dã đều sẽ gọi điện thoại hỏi ý kiến Đàm Trận.

Có đôi khi cậu còn cự tuyệt người khác chỉ vì một câu nói của anh.
Lâu Dĩnh nhớ rõ lúc ấy có một nhà sản xuất họ Hà, đặc biệt có thành ý, từ xa tới cửa để gặp gỡ.

Kết quả bà và Thịnh Dã trùng hợp đều không có nhà, hại người ta đến hai lần đều vườn không nhà trống, khiến bà cũng thấy rất ngượng ngùng, liền kêu Thịnh Dã đi gặp đối phương một lần.
Thịnh Dã nghe bà nói xong cũng rất khó xử, nói: "Anh Đàm Trận khuyên con không nên nhận bộ phim này."
Bà hỏi: "Sao lại không nên nhận?"
Thịnh Dã do dự một chút: "Ảnh nói là đoàn phim của họ không tốt lắm, thích lăng xê mấy tin tiêu cực, chỉ ham lợi trước mắt."
Lâu Dĩnh nghe được có chút giật mình, cũng không phải giật mình trước thủ đoạn lăng xê của đối phương, mà là giật mình Đàm Trận thế mà lại trực tiếp nói với Thịnh Dã, trong ấn tượng của bà Đàm Trận không phải là người sẽ nói những lời này.
Bà cũng biết Đàm Trận sẽ không hại Thịnh Dã, nghĩ nghĩ, nói: "Vậy con cũng nên gặp mặt người ta một lần, nghe người ta nói một chút, rồi mới từ chối thì tốt hơn."
Thịnh Dã không lay chuyển được bà, bèn nói con đi gọi điện thoại một chút.

Mẹ con hai người ngồi trên sô pha, bà ngồi một bên nghe Thịnh Dã nói chuyện điện thoại, giọng đối phương rất lớn, ở đầu bên kia di động tận tình khuyên bảo: "Đây là một cơ hội tốt lắm đó, hay hiện tại cậu đang bận đóng phim sao? Nếu không thì sao không thử xem một chút? Kịch bản kia cậu xem qua cũng thấy ổn mà đúng không?"
Thịnh Dã không nhắc tới Đàm Trận, chỉ là nói tuy rằng kịch bản không tồi nhưng nhân vật không phải loại hình cậu muốn diễn.
"Haiz, tiểu Dã à, tôi nói với cậu mấy lời thật lòng, chỉ mong cậu đừng để ý."
Thịnh Dã liên tục gật đầu: "Không sao, ngài cứ nói đi ạ."
"Hiện tại tuy rằng cậu có giải thưởng Diễn viên mới xuất sắc nhất, nhưng cũng chỉ là người mới, cậu không thể quá kén chọn được.

Cậu hẳn nên nhân cơ hội này tăng tần suất lộ mặt trước quần chúng, bằng không thời cơ qua đi cái gì cũng không có đâu."
Thịnh Dã vừa nghe vừa gật đầu, cuối cũng vẫn là cực kỳ kiên định nói: "Cảm ơn ngài, chẳng qua tôi còn muốn chờ một thời gian nữa, tôi muốn diễn những gì tôi thực sự thích."

Cúp điện thoại xong, Thịnh Dã còn nhíu mày, giống như đang nghĩ về chuyện vừa rồi.

Lâu Dĩnh hỏi cậu đang nghĩ gì, Thịnh Dã nghiêm túc nói: "Con cảm thấy anh Đàm Trận nói không sai, bọn họ quả thực chỉ ham cái lợi trước mắt."
Lâu Dĩnh không biết nên khóc hay nên cười.
Bà biết Thịnh Dã không để tâm chuyện nổi tiếng hay không nổi tiếng, cậu chỉ muốn đóng phim, nhưng vẫn lo lắng lỡ như bị đối phương nói đúng, chờ nữa chờ nữa có khi lại là công dã tràng.
Nghe Tây Viện nói, Thịnh Dã liên tục từ chối hai kịch bản không tồi, bà làm mẹ mà còn thấy sốt ruột thay, chính cậu lại thấy không sao cả.
Phải thừa nhận rằng, sự tin tưởng của bà đối với Đàm Trận khoảng thời gian đó cũng từng dao động, cảm thấy Thịnh Dã có phải quá nghe lời anh hay không.
Tây Viện cũng nói chuyện với bà, ở đầu dây bên kia uyển chuyển nói: "Dì, con nói thẳng với dì, Đàm Trận trong mắt công chúng quả thực là ngôi sao lớn, có hào quang.

Nhưng trong cái giới này, nói trắng ra anh ta cũng chỉ là một diễn viên, anh ấy có tài nguyên cùng nhân mạch.

Nhưng dì có nghĩ tới, người tìm anh ấy quay phim đều là đạo diễn cấp nào, giữa Đàm Trận và Thịnh Dã người ta càng muốn chọn ai hơn, đúng không? Cho dù Đàm Trận thật sự có thể giới thiệu cho Thịnh Dã một ít tài nguyên, vậy cũng không đủ.

Tương lai Thịnh Dã không thể dựa vào Đàm Trận mãi như vậy được, cậu ấy cũng cần tự tích lũy tài nguyên và nhân mạch của mình.

Con thấy mối quan hệ của Thịnh Dã với Đàm Trận đúng là rất tốt, dù sao quan hệ chính là tích lũy như thế, không phải người mới nào cũng có người dẫn đường có cấp bậc như Đàm Trận.

Nhưng vấn đề là cậu ấy không thể cái gì cũng nghe theo Đàm Trận được, hôm nay cậu ấy quay phim quen với Đàm Trận, nhưng tương lai quay phim khác sẽ phải tiếp xúc với những diễn viên, tiền bối khác.

Cậu ấy không thể tự chặn đường của mình lại được!"
Tây Viện muốn đả thông tư tưởng ở phía bà, bà đương nhiên hiểu được lo lắng của Tây Viện.

Nhưng một bên là người đại diện của Thịnh Dã, tất nhiên sẽ suy nghĩ cho cậu ấy, một bên là đối tượng Thịnh Dã sùng bái, đã cam đoan với bà sẽ bảo vệ Thịnh Dã.


Bản thân bà cũng không nắm chắc, sau đó lại tìm Giới Bình An nói chuyện với nhau một phen.
Giới Bình An nghe xong lời Tây Viện mà bà kể lại, ở đầu dây bên kia tưc giận nói: "Nói bây! Chị dâu, Đàm Trận đúng đó, cậu ấy là người từng trải, những người đại diện kia chỉ nhìn thấy lợi ích, cái gì nổi thì muốn diễn cái đó, diễn xong rồi, tôi nói với chị sau này thể nào cũng hối hận.

Đàm Trận khi đó cũng từng như vậy, sau đấy chị xem cậu ấy bị người ta mắng thành cái dạng gì! Mắng là bình hoa! Logic phim kia cũng không thể hiểu nổi, ai diễn mà không thành bình hoa đây? Đàm Trận khó khăn lắm mới chuyển mình sang màn ảnh rộng, xuất phát điểm của Thịnh Dã cao như vậy, trăm ngàn lần đừng quay đầu lại.."
Lâu Dĩnh nghe Giới Bình An lải nhải với bà một hồi, cúp điện thoại, cảm thấy có hơi bất lực.

Giới Bình An, Đàm Trận, Thịnh Dã, ba người này đều là người một đường.

Bà lại nhìn về phía Thịnh Diêm Phong trên tủ TV, bốn người này là người một đường, bọn họ là nghệ sĩ.

Tây Viện lại là thương nhân, mà bà chỉ là một phàm nhân.
Sau khi Thịnh Dã liên tiếp từ chối mấy kịch bản, vô cùng may mắn nhận được một bộ phim về đề tài tình cảm gia đình, là một bộ phim hài kịch nhẹ nhàng.

Nghe nói bộ phim kia vốn là mời Đàm Trận, nhưng Đàm Trận không có thời gian, lại cảm thấy kịch bản kia rất tốt, liền đề cử Thịnh Dã với đạo diễn.
Sau đấy Thịnh Dã đi gặp mặt đạo diễn, ông nói thẳng là cảm thấy hình tượng của cậu và Đàm Trận không giống nhau, ý nói không thích hợp lắm, nhưng vì Đàm Trận nói "Em ấy diễn nhân vât này so với cháu càng tốt hơn", đạo diễn cuối cùng vẫn quyết định hóa trang rồi cho Thịnh Dã thử vai.
Thịnh Dã trở về nói lần thử vai này cũng thấy không thể tưởng tượng nổi: "Bọn họ ngay từ đầu đã chọn anh Đàm Trận là nam chính rồi, con nghĩ sao con có thể nhận được nhân vật của anh ấy đây, ngoai hình của con cũng kém hơn rất nhiều.

Con nói với đạo diễn Từ là có thể diễn nhân vật này, nhưng khẳng định không thể diễn được cảm giác giống như anh Đàm Trận được.

Bọn họ liền nói vậy con tự mình diễn thử một đoạn coi, thế là con diễn cảnh mà anh Đàm Trận từng kể với con."
"Sau đó thì sao?" bà hỏi.
Thịnh Dã ngồi xổm trên mặt đất, gãi gãi bụng Jackson: "Đạo diễn Từ khen con một hồi, cũng không biết có phải là khách khí không, nhưng con thấy bộ dáng ông ấy cùng với nhà sản xuất Vương ở đằng kia thảo luận, chắc là không được đâu." Vẻ mặt cậu rất khó hiểu, "Không nghĩ tới ngày hôm sau bọn họ gọi điện thoại cho con, hỏi con khi nào có thể nhập đoàn?"
"Đây chẳng phải là chuyện tốt sao, con nên vui mới phải."
"Con rất vui", Thịnh Dã mỉm cười, "Nhưng con nghĩ đạo diễn bọn họ...!sao lại tùy tiện như vậy? Cảm giác như hai người họ chơi kéo búa bao sau đó quyết định chọn con vậy."
Lâu Dĩnh cười không ngừng được.
Sau này bộ phim mừng năm mới bắt đầu quay, Đàm Trận còn tới làm một nhân vật khách mời, nghe nói là diễn hữu nghị, chỉ lấy một phần tiền cát xê.


Chờ đến khi đóng máy, Thịnh Dã mới biết thật ra sau lần thử vai đó đạo diễn rất vừa ý cậu, nhưng là nhà sản xuất Vương vẫn hy vọng Đàm Trận có thể gia nhập đoàn phim bọn họ.

Hai người bọn họ ở một góc tranh luận:
"Nhưng mà Đàm Trận không có thời gian"
"Chúng ta có thể khớp với thời gian của cậu ấy được mà"
"Tôi thật sự cảm thấy Thịnh Dã so với Đàm Trận càng thích hợp hơn"
"Đàm Trận là ảnh đế đó"
"Chính Đàm Trận còn nói là Thịnh Dã hợp hơn kìa"
"Thịnh Dã đúng là rất tốt, nhưng Đàm Trận là bảo chứng phòng vé đấy".
Trong bữa tiệc đóng máy, đạo diễn Từ uống rượu vào liền nói hết với cậu, vỗ vỗ vai cậu: "Ông ấy là nhà làm phim, cũng là người kéo đầu tư, tôi còn phải nghe ông ấy, cho nên lúc đó mới bảo cậu đi về trước.

Sau đấy bọn tôi đi tìm Đàm Trận, hỏi người đại diện cậu ấy khi nào thì sắp xếp được thời gian, bọn tôi có thể lùi thời gian quay phim xuống sáu tháng cuối năm.

Kết quả Đàm Trận tự mình mời bọn tôi một bữa, tôi trước kia cũng không tiếp xúc với Đàm Trận quá nhiều, ai nha, siêu sao đúng là siêu sao, cậu ấy chính là loại này...!Cậu biết không, mấy lời cậu ấy nói khiến người ta cực kỳ thoải mái.

Lão Vương sau này đồng ý để cậu diễn vai chính, là bởi vì Đàm Trận nói cậu ấy có thể diễn hữu nghị cho bộ phim này."
Nói đến đây ông rút điếu thuốc, thấp giọng: "Người đại diện kia của cậu ấy cũng không phải vui vẻ gì đâu, thật là, bọn tôi với Đàm Trận chẳng thân thiết mấy, có thế nào cũng không đến lượt để ảnh đế người ta đi diễn hữu nghị được."
Trở về nhà, Thịnh Dã liền nói với bà chuyện này.

Nói nếu không phải dạo diễn Từ thì cậu cũng không biết anh Đàm Trận có thể vì cậu mà làm đến mức này.
Bà vừa giật mình vừa cảm động, trong lòng còn có chút hổ thẹn.

Đàm Trận một chút cũng không có nói với Thịnh Dã chuyện diễn hữu nghị, anh ấy thậm chí còn nghĩ cho cảm xúc của Thịnh Dã nữa.
Mà mấy kịch bản bị cự tuyệt lúc trước, lúc tuyên truyền poster đã bị tin tức sao chép tuôn ra, Lâu Dĩnh không khỏi may mắn, cũng dần dần cảm thấy lo lắng của Thịnh Diêm Phong hoàn toàn không cần thiết.
Đàm Trận là "dòng nước sạch" hiếm có trong giới giải trí, có anh bảo vệ Thịnh Dã, hết thảy lo lắng đều là dư thừa.
——————————
Hết chương 16..