Hoàng Đế Càng Muốn Cưng Chiều Nàng

Chương 85: Đông chí




Editor: Nguyệt Vi Yên

Beta: Vũ Ngư Nhi

Qua vài ngày nữa là đông chí, bỗng nhiên hai ngày nay tinh thần của thái hoàng thái hậu tốt hơn một chút, huyết sắc trên mặt cũng nhiều hơn.

Tiết Tĩnh Xu không muốn suy nghĩ nhiều, tin tưởng bà bắt đầu có chuyển biến tốt đẹp.

Thái hoàng thái hậu bảo trong cung đã lâu không náo nhiệt nên thừa dịp đông chí, gọi các vương gia, công chúa trong kinh vào cung, tổ chức một bữa tiệc nhỏ.

Ngoài trời tuyết đã rơi mấy ngày nay, nhưng bên trong điện lại vô cùng ấm áp.

Tiết Tĩnh Xu cùng hoàng đế một trái một phải ngồi bên cạnh thái hoàng thái hậu, phía dưới là An thân vương, Mẫn thân vương, An Dương trưởng công chúa cùng với gia quyến của họ.

Tiếu An Minh với Tiết Tĩnh Viện cũng tới, còn các cơ thiếp khác của An thân vương thì không có tư cách xuất hiện ở đây.

Lúc trước thái hoàng thái hậu cấm túc ba người bọn họ vốn muốn bọn họ an phận một chút, nhưng hoàng đế lại ban hai mỹ nhân nên An vương phủ càng náo nhiệt hơn trước.

Hôm nay Tiếu An Minh với Tiết Tĩnh Viện ngồi trong điện còn miễn cưỡng duy trì hòa bình, chỉ có ánh mắt của hai người vẫn không ngừng cắn giết nhau.

An thân vương ngồi giữa hai người, dường như không hề phát hiện ra cơn bão tố giữa hai mỹ nhân mà hắn cứ bình thản uống chén rượu nhỏ, thỉnh thoảng lại nói vài câu trêu chọc thái hoàng thái hậu cùng Đoan thái phi vui vẻ.

Lúc trước khi vừa kết hôn, An thân vương còn sủng ái Tiết Tĩnh Viện một chút, ít nhất là hơn Tiếu An Minh nhiều. Vậy mà từ khi trong phủ có hai tiểu yêu tinh kia, An thân vương hoàn toàn bị câu hồn, lúc nào cũng là bộ dáng ôn hòa, khi trước một tháng nghỉ trong phòng nàng ta mười ngày, nay được bốn năm ngày đã coi như là hiếm có rồi.

Nàng ta không oán hận An thân vương mà oán hận Tiết Tĩnh Xu. Chẳng phải do quà tặng hai mỹ nhân của hoàng đế ư, vô duyên vô cớ gì mà hoàng đế lại nghĩ đến tặng mỹ nhân chứ? Nhất định là do tỷ tỷ tốt của nàng ta ngăn cản không muốn ả được sủng ái, không muốn ả được sống tốt rồi.

Ả chỉ muốn xé nát chiếc khăn trong tay thành từng mảnh nhỏ, nhưng rồi lại lén giấu đi nhìn lên trên. Ả trông thấy dáng vẻ ung dung quý phái của Tiết Tĩnh Xu thì trong lòng lại càng tức giận hơn nữa.

Cứ chờ đi, để xem ai là người cười cuối cùng!

Ánh mắt dời xuống dưới, nhìn cái bụng nhô lên của Tiết Tĩnh Xu, ả ta rũ mắt, sờ bụng mình, trong đầu hiện lên rất nhiều suy nghĩ, bỗng nhiên bịt miệng, làm bộ dạng nôn ọe.

Thái hoàng thái hậu đang nói cười cùng Tiết Tĩnh Xu, chợt nghe thấy âm thanh không khỏe liền nhíu mày nhìn sang: "An vương trắc phi đây là thế nào?"

Tiết Tĩnh Viện nôn ọe một tiếng, rồi mới cuống quýt đứng dậy, quỳ xuống giữa đại điện, kinh hoàng nói: "Bẩm thái hoàng thái hậu, thiếp cũng không biết tại sao, vừa rồi đột nhiên cảm thấy tức ngực nên nhất thời thất nghi, xin thái hoàng thái hậu thứ tội."

Lông mày Đoan thái phi khẽ động, vội hỏi: "Hôm nay ngươi mới thấy tức ngực hay mấy hôm trước đã bị rồi?"

Tiết Tĩnh Viện nói: "Mấy ngày nay thiếp đều cảm thấy không thoải mái, tưởng là bệnh vặt nên không để tâm, không ngờ lại bị thất nghi trên điện."

Đoan thái phi nhìn về phía thái hoàng thái hậu, mặt đã có phần vui mừng, "Lão tổ tông, người nói có phải trắc phi..."

Thái hoàng thái hậu chậm rãi gật đầu, nói: "Cứ gọi thái y đến trước đi."

Thái giám vội vàng tới Thái y viện gọi người. Người trong điện thấy vậy thì trong lòng cũng đoán được vài phần, ánh mắt nhìn Tiết Tĩnh Viện cũng khác đi.

Không ngờ, trắc phi của An vương lại mang bầu trước chính phi, chỉ là không biết trong bụng nàng ta là con trai hay con gái. Nếu là con trai thì về sau An vương phủ lại càng có nhiều trò hay rồi.

An thân vương liền đứng dậy, tự mình đỡ Tiết Tĩnh Viện ngồi xuống. Lần đầu tiên trong đêm nay hắn nhìn thẳng Tiết Tĩnh Viện, nàng ta e lệ đỏ mặt, rũ mắt xuống.

Tiếu An Minh thấy thế thì dữ tợn cắn chặt răng. Mẹ nàng Vĩnh Ninh quận chúa phải ra hiệu thì mới khiến nàng dằn xuống được.

Thái y tới rất nhanh, tất cả mọi người trong đại điện đều chăm chú nhìn hắn chẩn đoán.

Chỉ có trong lòng Tiết Tĩnh Viện hiểu rõ. Ả ta đã biết mình mang thai từ sớm, lúc nguyệt sự không tới nàng ta đã lấy cớ về nhà mẹ đẻ rồi trộm gọi đại phu tới xem qua. Nếu không dám chắc thì sao ả dám để lộ ra ở đây chứ? Nàng ta đã nhịn rất lâu và hạ quyết tâm chơi trội ngày hôm nay rồi.

Quả nhiên thái y chẩn ra nàng ta có thai.

Trong điện truyền tới rất nhiều lời chúc mừng, người vui vẻ nhất nhất định là An thân vương và Đoan thái phi. Đặc biệt là Đoan thái phi, lúc trước bà không hề thích trắc phi nhưng hôm nay biết trong bụng nàng có tôn nhi của mình thì nhìn nàng thấy thuận mắt hơn trước nhiều.

Thái hoàng thái hậu cũng rất vui vẻ, thưởng cho Tiết Tĩnh Viện không ít đồ.

Tiếu An Minh càng tức giận không thôi nhưng nàng vẫn phải giả bộ vui vẻ, thậm chí đi chúc mừng Tiết Tĩnh Viện.

Tiết Tĩnh Viện hưởng thụ cái nhìn chăm chú của mọi người cùng sự quan tâm thân mật của An vương, trong lòng liền nghĩ, thứ ả muốn, nhất định ả sẽ có được.

Không lâu sau mọi người tản đi, Tiết Tĩnh Xu cùng hoàng đế đưa thái hoàng thái hậu về cung Trường Nhạc. Thái hoàng thái hậu ngủ rồi hai người họ mới rời đi.

Bước ra khỏi cửa cung, Tiết Tĩnh Xu bỗng quay đầu nhìn lại. Chẳng hiểu sao trong lòng nàng thấy hơi bất an.

Hoàng đế cũng dừng lại, hỏi: "Sao thế?"

Tiết Tĩnh Xu khẽ lắc đầu.

Hoàng đế cầm chặt tay nàng, đỡ nàng ngồi lên kiệu.

Gió lạnh bên ngoài tàn sát tứ phương, cũng may vòng ôm của hoàng đế vẫn ấm áp như ngày nào.

Tiết Tĩnh Xu ôm lại hắn, khẽ nói: "Bệ hạ còn nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau không, cũng là bầu trời tuyết thế này, hoàng tổ mẫu muốn bệ hạ đưa thiếp xuất cung, bệ hạ đưa cho thiếp một cành hồng mai."

Hoàng đế gật đầu, "Nhớ chứ."

Bức tranh kia dường như vẫn còn ở trước mắt, Tiết Tĩnh Xu khẽ cong khóe miệng: "Sao tự dưng lúc đó bệ hạ lại đưa cho thiếp cành hoa đó? Thiếp quay về nghĩ hồi lâu, có phải lúc đấy bệ hạ vì lòng của hoàng tổ mẫu không?"

Hoàng đế trung thực thừa nhận, "Một nửa."

Tiết Tĩnh Xu hỏi thêm: "Thế một nửa còn lại là gì?"

Hoàng đế quàng chiếc khăn lông hồ ly chặt hơn cho Tiết Tĩnh Xu, nói: "Hồng mai rất tương xứng với nàng."

Hắn nhớ thời điểm lần đầu tiên hắn gặp Mạn Mạn, Mạn Mạn mặc chiếc áo choàng thuần khiết như cáo trắng, lúc đó hắn cảm thấy, chỉ cần trong tay Mạn Mạn cầm một cành hồng mai thì đó chính là bức phong cảnh tuyệt đẹp trong ngày đông rồi.

Tiết Tĩnh Xu nhẹ nhàng vuốt bụng cười.

Thời gian trôi thật nhanh, một năm trước cũng là lúc tuyết đang rơi, nàng vội vàng từ am ni cô ngoài thành trở về vào cung, nhìn thấy người quan trọng nhất của cuộc đời.

Khi đó sao nàng có thể ngờ, người mặt lạnh trước mặt lại sắm một vai trò vô cùng quan trọng trong cuộc đời của nàng chứ.

Kiệu đến cung Tê Phượng, hoàng đế đỡ nàng xuống.

Bụng nàng đã hơn sáu tháng, thân thể ngày càng nặng hơn, đôi khi nàng tắm rửa nhìn cái bụng to như vậy cũng cảm thấy hơi quái dị.

Nhưng chỉ cần rảnh rỗi là hoàng đế lại ôm nàng, tay kia thuần thục vuốt ve bụng nàng, không hề để ý chút gì.

Vừa rồi ở bữa tiệc kia hai người đều không ăn được bao nhiêu nên bây giờ liền gọi phòng bếp nhỏ mang mấy món lên.

Bây giờ sức ăn của Tiết Tĩnh Xu đã nhiều hơn lúc mới vào cung không ít, tất nhiên vẫn không thể sánh với hoàng đế.

Hoàng đế để nàng ăn xong mới quét sạch chỗ còn lại.

Ăn xong bữa khuya, hai người rửa mặt đi ngủ.

Tiết Tĩnh Xu tựa vào ngực hoàng đế, trong đầu không ngừng nghĩ đến những chuyện trước kia, chợt phát hiện đã lâu lắm rồi bệnh mất ngủ của hoàng đế không tái phát. Mà mấy cái huân hương kia, từ sau khi nàng mang thai đều không hề dùng, hoàng đế lại không có biểu hiện gì gọi là không khỏe.

"Đang nghĩ gì thế?" Hoàng đế hỏi nàng.

Tiết Tĩnh Xu liền nói phát hiện của mình cho hắn nghe.

Hoàng đế khẽ cong miệng, hỏi: "Bây giờ Mạn Mạn mới phát hiện ra à?"

Tiết Tĩnh Xu nói: "Lúc trước bệ hạ không ngủ được cũng nhắm mắt, bây giờ ngủ được rồi cũng nhắm mắt, thiếp không phát hiện ra chẳng phải điều bình thường à?"

Hoàng đế gật gật đầu: "Mạn Mạn nói đều đúng."

Tiết Tĩnh Xu nhìn hắn một cái: "Lời này của bệ hạ chẳng phải ý là cho dù thiếp không đúng thì người cũng nhường cho thiếp, đúng không?"

Hoàng đế lại gật đầu: "Mạn Mạn nói lại đúng rồi."

Tiết Tĩnh Xu liền đánh nhẹ hắn, cười nói: "Bệ hạ thử trêu thiếp đi xem nào."

Hoàng đế bắt lấy tay nàng hôn một cái, "Đã lâu lắm rồi không nghe Mạn Mạn gọi ta là Diệu ca ca rồi, thử gọi một tiếng cho ta nghe đi."

Tay nàng bị hắn bắt lấy cũng không rút về, thuận thế sờ cằm hoàng đế: "Bệ hạ sắp làm phụ hoàng rồi mà còn không biết xấu hổ bảo thiếp gọi ca ca? Nếu con mà nghe thấy sẽ bị chê cười đấy."

Hoàng đế nói: "Bọn nó mà dám cười thì ta sẽ tét mông bọn nó."

Tiết Tĩnh Xu nghe thấy hắn muốn đánh con thì ngẩng đầu cắn cằm hắn một cái: "Bệ hạ mà đánh bọn nó, thiếp sẽ đánh bệ hạ."

Lực của nàng rất nhẹ, như gãi ngứa vậy, hoàng đế sờ cằm, âm u thở dài một hơi, "Địa vị của ta ở trong lòng Mạn Mạn càng ngày càng thụt lùi rồi."

Tiết Tĩnh Xu cười nói: "Bệ hạ cũng ngày càng không có dáng vẻ của bệ hạ rồi. Hôm nay vẫn còn muốn tranh giành với bọn nhỏ, chờ đến khi bọn nó lớn lên, nhất định thiếp sẽ kể cho bọn nó nghe, để bọn nó biết là phụ hoàng trông thì nghiêm chỉnh nhưng đằng sau thì chẳng đứng đắn tí nào."

"Ồ? Nếu Mạn Mạn đã cho là ta không đứng đắn thì ta cũng nên thể hiện cho Mạn Mạn xem chứ nhỉ? Không lại phụ lòng kì vọng của nàng."

Nói xong hắn liền xòe tay ra cù Tiết Tĩnh Xu.

Tiết Tĩnh Xu trốn tránh nhưng không thể trốn khỏi ngực của hắn, đành chịu thua xin tha thứ.

Hai người nghịch một hồi, bỗng ngoài điện truyền vào tiếng động.

Hoàng đế vừa nhấc màn lên liền nhìn thấy Đức công công vừa lăn vừa bò chạy vào, nước mắt rơi ào ào, run rẩy quỳ xuống, khóc không thành tiếng, "Bệ hạ, nương nương, thái hoàng thái hậu... quy thiên rồi."