Hoàng Đồng Học

Chương 69




Đàm Tử Dực ngây ngẩn cả người, phụ huynh học sinh đứng chung quanh bọn họ cũng bối rối.

Hoàng đồng học hôn xong liền muốn chạy, mắc cỡ cực kỳ, không dám nhìn nhiều người ở bên cạnh, nhưng cậu không đi được, bị Đàm Tử Dực kéo một cái trở lại.

“Chiếm lợi xong liền bỏ chạy à?” Đàm Tử Dực cười nói, “Giải thích một chút đi.”

“Dạ?” Hoàng đồng học cảm giác mặt mình nóng bừng, đỉnh đầu đều đã bốc khói, muốn ngất mất, “À thì, chúng ta, chúng ta đi nơi khác đã, đi nơi khác rồi nói.”

Nhiều người ở đây, còn đều là phụ huynh, một màn hôn môi ở dưới ô vừa rồi quá khoa trương, Hoàng đồng học không chịu được ánh mắt của người khác.

Bất ngờ được ăn một đống ngọt, Đàm Tử Dực đối với Hoàng đồng học muốn gì được đó, che ô, mang người lách ra khỏi đoàn người.

Hoàng đồng học bởi vì thẹn thùng và căng thẳng, càng chạy càng nhanh, Đàm Tử Dực thỉnh thoảng đem người kéo trở về, sau đó đơn giản đem người ôm vào trong lồng ngực.

“Em muốn trốn đi à?” Đàm Tử Dực dán vào lỗ tai của cậu nói, “Nói chưa rõ ràng, đừng nghĩ chạy được.”

Hoàng đồng học cảm thấy tiếng mưa rơi như trút nước này đều không đè xuống được tiếng tim cậu đập, cúi đầu đi theo học trưởng ở phía trước, không dám nói lời nào cũng không dám lộn xộn nữa.

Hai người rốt cục rời khỏi đoàn người, dọc theo đường cái đi lung tung không có mục đích.

Đàm Tử Dực nói: “Bạn học nhỏ họ Hoàng này, thẳng thắn thì nhận được khoan hồng, vừa nãy tại sao em làm vậy, nói đi.”

Hoàng đồng học nhếch miệng, ấp úng nói: “Là, là dự định đã lâu của em.”

Đàm Tử Dực vừa vui vừa ngạc nhiên: “Dự định thật?”

“Vầng,” Hoàng đồng học nói, ” Em...... Tuy rằng trước kỳ thi tốt nghiệp trung học anh đã nói không cho nghĩ những việc này, thế nhưng em nhịn không được.”

Cậu chà chà vạt áo của mình: ” Em dùng cách của chính mình xác nhận người em thích là ai, hơn nữa không có làm lỡ học tập!”

Đàm Tử Dực nhìn cậu đỏ bừng lỗ tai, cười hỏi: “Em dùng cách gì để xác định?”

Vốn là một câu câu hỏi rất bình thường , kết quả, sau khi Hoàng đồng học nghe, sợ đến nỗi suýt nữa thì tự ngã.

“Chuyện gì xảy ra nha?” Đàm Tử Dực sắp bị cậu làm cho cười điên rồi, “Thừa dịp anh chưa sẵn sang lại cưỡng hôn anh, không nói thì thôi, lại còn có chuyện giấu anh, anh thấy tức rồi đấy nhé!”

Hoàng đồng học khóe mắt liếc trộm anh: “Học trưởng, chuyện này không phải chuyện tốt lắm, cũng không tiện nói, không cần nói được không?

Đàm Tử Dực trong đầu nghĩ một số chuyện không thích hợp cho trẻ dưới 18 tuổi, nhưng anh cảm thấy người bạn nhỏ Hoàng đồng học này chắc là sẽ không nghĩ như thế chứ.

Nhưng anh đã quên, mặc dù  anh vẫn gọi cậu là  “Người bạn nhỏ”, nhưng trên thực tế, vị “bạn nhỏ” này năm nay đã khỏe mạnh trưởng thành mười tám tuổi rồi.

Nam sinh mười tám tuổi , còn chuyện gì không hiểu cơ?

“Không thể được.” Đàm Tử Dực nói, “Con người của anh rất khó đối phó, anh nhất định phải biết.”

Anh đột nhiên đến gần, lỗ tai dán vào môi Hoàng đồng học : “Em bí mật nói cho anh biết, anh không nói cho người khác nghe đâu.”

Hoàng đồng học cảm giác mình hơi thở mình thở ra cũng nóng như thiêu đốt, cậu nuốt xuống một ngụm nước, tim đập ầm ầm bang bang rối hết cả nhịp.

“Học trưởng......”

“Ừ.”

“Vậy em nói, anh không được cười em.”

Đàm Tử Dực ôm thắt lưng của cậu, mang theo ý cười: “Được, không cười em, em nói đi.”

Sau đó Hoàng đồng học hít sâu một hơi, lấy hết quyết tâm mới nói: ” Em, em nghĩ về anh, rồi đánh /// máy bay!”

———————–

Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha

(Dòng hahaha trên là của tác giả nha, =))))))). Đánh máy bay, nghĩa là thẩm du ấy ạ)