Hoàng Hậu Chính Là Thiên Hạ

Chương 1




"Tiểu thư, người tỉnh rồi à?" Nha hoàn Hương Đào vén màn lên, cố hạ giọng nói nhỏ xuống.

Một cơn gió lạnh thấu xương từ cửa thổi vào, Tiền ma ma ngay lập tức lấy tay đè lại màn, nghiêm mặt nói: "Tiểu thư dậy rồi...cẩn thận một chút, đừng để tiểu thư bị cảm lạnh."

Hương Đào cẩn thận bước vào, đi vòng qua bình phong, buồn bã nhìn về phía giường gần đó.

Trên giường là một thiếu nữ mười một mười hai tuổi, thân hình vẫn đang phát triển, mái tóc đen dài như thác nước, che đi vòng eo thon thả.

Nàng mặc y phục màu hồng cánh sen, chăn bông đắp trên người, cánh tay trắng như tuyết lộ ra ngoài, băng cơ ngọc cốt.

Nàng vừa sinh ra đã rất đẹp.

Đẹp tới mức nào?

Hương Đào lấy hết chữ trong bụng ra cũng không thể miêu tả được vẻ đẹp ấy.

Tiểu thư vừa sinh ra như tiểu cầu tuyết đáng yêu, được lão phu nhân cưng chiều, cả ngày đều ôm vào lòng, chỉ sợ người bị ngã.

Thực sự là một tiểu chủ nhân có địa vị cao quý nhất trong phủ.

Chỉ là mấy ngày gần đây...không biết tiểu thư mơ thấy ác mộng gì, không còn ra ngoài nhiều nữa mà chỉ thấy ngồi trên giường đọc sách.

Bình thường, tiểu thư sẽ chẳng bao giờ ngồi yên một chỗ quang trọng hơn chính là người sẽ không đụng vào sách.

Hương Đào thu lại suy nghĩ của mình, nhẹ giọng nói: "Tiểu thư, Thái Tử điện hạ đến phủ, điện hạ nghe nói thân thể tiểu thư không khỏe nên tới thăm."

Thiếu nữ trên giường ngay cả mắt cũng không chớp, giọng nói rõ ràng: "Không gặp."

Khuôn mặt của Hương Đào càng trở nên buồn hơn.

Cái này, không phải là gặp ác mộng thì còn là gì được chứ?

Thái Tử sinh cùng ngày với tiểu thư, Thái Tử sinh sớm hơn nửa canh giờ nên trở thành biểu ca.

Hai người từ khi còn nhỏ đã quen biết nhau, tiểu thư thân thiết với Thái Tử còn hơn cả huynh trưởng.

Mẫu thân của Thái tử và tiểu thư là tỷ muội thân thiết không có quan hệ họ hàng với nhau. Vì vậy, bên ngoài luôn có lời đồn, nói rằng tiểu thư chính là Thái Tử Phi tương lai.

Tiểu thư rất thích Thái Tử, mỗi lần ngài ấy đến thăm, người đều vô cùng cao hứng.

Ngày nào Thái Tử không đến, tiểu thư còn muốn tuyệt thực.

Nhưng hôm nay thì ngược lại, Thái Tử đến, tiểu thư lại không muốn gặp.

Ác mộng!

Chắc chắn là do ác mộng!

Hương Đào mở miệng, muốn thuyết phục lại lần nữa.

Sợ rằng khi tiểu thư thanh tỉnh, lại muốn cùng các nàng giận dỗi.

Tiền ma ma vui vẻ bước lên, đem Hương Đào đẩy ra xa một chút: "Tiểu thư phải như vậy. Phu nhân còn đi viếng chùa chưa về, mặc dù thân phận Thái Tử tôn quý, nhưng dù sao cũng là nam nhân, hiện giờ tiểu thư cũng đã trưởng thành. Lần này Thái Tử đến, thứ nhất cũng không thăm trưởng bối, thứ hai cũng không bàn luận việc học với đại công tử. Tiểu thư cứ đi ra gặp ngài ấy như vậy, sợ rằng sẽ có người đàm tiếu sau lưng."

Chung Niệm Nguyệt buông quyển sách trên tay xuống, thầm nghĩ.

Chung Niệm Nguyệt trước kia đúng là quá vội vàng, nàng ấy rõ ràng là có gia thế lớn, trưởng bối yêu thương, lại vô cùng xinh đẹp, nhưng vẫn bị người ta đàm tiếu sau lưng, ngay cả Thái Tử biểu ca cũng có chút xem thường nàng ấy.

Tại sao lại nói là Chung Niệm Nguyệt trước kia.

Bởi vì thiếu nữ ngồi trên giường hiện tại chính là một học sinh ba tốt vừa thi đại học xong, ngủ một giấc dậy liền biến thành nữ phụ pháo hôi trong quyển ngôn tình cổ đại mà nàng đã xem qua.

Nữ phụ này trùng họ trùng tên với nàng và đều được sủng ái mà lớn lên.

Chỉ là nàng không bao giờ thích biểu ca của mình.

Nhưng Chung Niệm Nguyệt này lại hết sức ái mộ Thái Tử biểu ca.

Thái Tử biểu ca này đúng là nam chính của tiểu thuyết.

Vậy nữ chính đâu?

Là một người có hoàn cảnh khó khăn, bị mẹ cả khinh thường, là một cô nương đáng thương lại vô cùng mạnh mẽ.

Chung Niệm Nguyệt bất quá chỉ là một hòn đá kê chân cho họ.

Nữ chính thấy dung mạo Chung Niệm Nguyệt khuynh thành, tự biết xấu hổ về bản thân không tin được là Thái Tử sẽ yêu mình. Vì vậy Thái Tử điên cuồng vả mặt Chung Niệm Nguyệt để chứng minh tình cảm thật lòng của mình.

Bên ngoài bàn luận Chung Niệm Nguyệt sẽ làm Thái Tử Phi, Thái Tử liền tính kế Chung gia, hủy đi thứ gọi là xứng đôi về gia thế. Cho mẫu thân cùng Chung gia đoạn tuyệt quan hệ, đem tình thân từ đó cắt đứt...

Nói tóm lại, nhân vật Chung Niệm Nguyệt tồn tại chính là để cho thiên hạ biết nam chính sủng ái nữ chính như thế nào.

Trong sách, ngay cả huynh trưởng của Chung Niệm Nguyệt cũng khuynh đảo vì phong thái của nữ chính.

Sau khi Chung gia ngã xuống, Chung Đại công tử vẫn ái mộ nữ chính như cũ, đồng thời hắn vô cùng ghét muội muội ruột của mình. Cho rằng nàng không học vấn, không tài năng, tính khí kiêu căng hư hỏng. Cho rằng phụ mẫu nên bỏ rơi nàng, dạy cho nàng một bài học...

Đối với tình tiết trong tiểu thuyết, Chung Niệm Nguyệt có chút tức giận.

CMN!!!

Chung Niệm Nguyệt trong lòng chửi thầm ba lần, mới kiềm nén được tâm trạng khó chịu của bản thân.

Tiền ma ma là bà vú của Chung Niệm Nguyệt, nhìn nàng từ nhỏ đến lớn, rất thân thiết với nàng.

Tiền ma ma thật lòng vì nàng mà nhắc nhở, lại lải nhải nói: "Tiểu thư nếu thật sự yêu thích, việc này chỉ cần giao cho phu nhân là được. Phu nhân thương nhất là tiểu thư, tất nhiên sẽ nghĩ được biện pháp vừa ý người. Người cần gì phải sốt ruột."

"Tương lai tiểu thư chỉ cần danh chính ngôn thuận gả cho Thái Tử điện hạ."

Nếu mà Chung Niệm Nguyệt lúc trước nghe được điều này sẽ vô cùng cao hứng, thẹn thùng kêu ma ma đi nói với mẫu thân.

Mà ngay lúc này Chung Niệm Nguyệt chỉ nhíu mày: "Bỏ đi, ta không thích hắn.

Tiền ma ma ngạc nhiên nhìn nàng, tất nhiên là không tin.

Tiểu thư là một báu vật được cưng chiều từ nhỏ, lại tự tay làm túi tiền cho Thái Tử, tự thân xuống bếp làm điểm tâm, còn nhờ phụ thân đưa cho người ta rượu, nghiên mực,...

Có bao nhiêu yêu thích, người trong phủ đều nhìn thấy được.

Tiền ma ma lo lắng sốt ruột.

Tiểu thư sẽ không phải tự thân vận động đi!!!

Trước khi Tiền ma ma nói tiếp, Chung Niệm Nguyệt thần sắc có chút uể oải nói: "Ma ma, người nói thử xem, ta có đẹp không?". truyện tiên hiệp hay

Tiền ma ma sửng sốt.

Ngay cả Hương Đào cũng ngây ngẩn cả người.

Tiểu thư chưa bao giờ nói thẳng ra như vậy.

Tiền ma ma: "Tất nhiên là đẹp."

Hương Đào cũng ngay lập tức gật đầu, thầm nghĩ, nàng ở kinh thành vẫn chưa nhìn thấy ai đẹp hơn người.

"Phụ thân ta lợi hại không?"

"Tất nhiên là lợi hại." Tiền ma ma lên giọng nói.

Chung Lão thái gia từng là tể tướng đương triều, mới vừa về hưu. Mà Chung phụ lại là Hình Bộ thị lang, thủ đoạn phi thường lợi hại, chẳng mấy năm nữa, thăng chức lên Thượng Thư là chuyện thường.

"Mẫu thân ta là đại mỹ nhân, khi ông ngoại còn sống, cũng từng là đại tướng quân tiếng tăm lừng lẫy."

Tiền ma ma cùng Hương Đào gật đầu liên tục.

Người nhà của tiểu thư, ai ai cũng lợi hại!

Ngay cả Đại công tử, tuy còn trẻ tuổi cũng đã đạt được Trạng Nguyên, tương lai cũng cũng là vào triều làm quan.

Chung Niệm Nguyệt nói: "Sau này ta thành hôn, nam nhân đó chẳng phải nên là nam nhân tài giỏi nhất trên thiên hạ sao."

Nàng vẫn mang khuôn mặt hơi trẻ con, hơi ngại ngùng khi nói ra điều này.

Nhưng ở thời cổ đại, mười mấy tuổi liền bắt đầu nghị hôn, cho nên nàng nói như vậy, Tiền ma ma cũng không cảm thấy kì lạ.

"Đúng đúng đúng." Hương Đào gật đầu phụ họa.

Thái Tử điện hạ là đối tượng tốt nhất.

Sinh ra đã đẹp trai bất phàm, thân phận tôn quý...

Hương Đào thầm nghĩ, lại nghe được giọng Chung Niệm Nguyệt thay đổi, không cao hứng nói: "Biểu ca hóa ra lại là một tên ngu ngốc, ngu ngốc, ngu ngốc...trời sinh lại lùn, ta đương nhiên là không thích hắn."

Tiền ma ma cùng Hương Đào choáng váng mặt mày.

Thái, Thái tử...ngu!!!

Hương Đào vội bước lên che miệng nàng lại: "Tiểu thư sao người lại nói người trong hoàng thất như vậy được."

Chung Niệm Nguyệt đẩy tay nàng ra, nói: "Ta nói đều là sự thật, ta không muốn ở cùng một chỗ với hắn, kêu hắn đi đi."

Tiền ma ma ngay lập tức dở khóc dở cười.

Vốn dĩ bà còn lo lắng, tiểu thư tuổi còn nhỏ, tâm tư đều đặt trên người Thái Tử, lại hay đa tình, sau này phải sống như thế nào.

Hiện giờ nghe thấy, là do bà suy nghĩ quá nhiều.

Tiểu thư thật ra tuổi vẫn còn nhỏ, vẫn là tính tình tiểu hài tử, thích hay không thích gì đó cũng giống như việc ăn uống mà thôi.

Tiền ma ma thở phào nhẹ nhỏm, bà ngồi xuống gần Chung Niệm Nguyệt nói: "Tiểu thư đã không thích thì không cần nhắc lại."

Chung Niệm Nguyệt gật đầu, hùng hổ lý lẻ nói: "Hôm trước ta nghe được biểu ca oán giận nói Hoàng Thượng răn dạy hắn, không hiểu sao, ta cũng cảm thấy hắn đúng là đồ ngu ngốc."

Trên khuôn mặt tinh xảo tràn đầy thất vọng về Thái Tử.

Dường như hình tượng đẹp trai, thông minh của Thái Tử đã bị sụp đổ.

Đây không phải tính tình tiểu hài tử thì còn là gì khác nữa.

Tiền ma ma một mặt cảm thấy buồn cười, mặt khác không nhịn được khuyên nhủ: "Tiểu thư lời vừa nãy không được nói ra bên ngoài, Hoàng Thượng dốc lòng dạy dỗ đó là ban ơn. Như thế nào lại gọi là khiển trách?"

Hương Đào tuổi còn nhỏ, nghe xong những lời này cũng cảm thấy tâm mình sụp đổ.

Hương Đào lẩm bẩm: "Thái Tử cũng đâu lùn lắm đâu."

Chung Niệm Nguyệt hỏi nàng: "Lăng gia nhị công tử, ngươi biết chứ."

Hương Đào lập tức nói: "Biết ạ." Đó là một vị công tử trẻ tuổi tiếng vang lừng lẫy trong kinh thành. Các nàng chưa từng gặp qua nhưng lại nghe nói Lăng công tử bụng đầy văn thơ, chi lan ngọc thụ, vô số tiểu thư quyền quý đều yêu mến hắn.

Chung Niệm Nguyệt dáng vẻ hùng hồn nói chuyện thật ra đang nói hươu nói vượn: "Biểu ca so với hắn lùn hơn một cái đầu! Biểu ca so với Lăng Tùng Dương kém xa, vậy hắn đâu phải nam nhân tốt nhất."

Hương Đào: "Tiểu thư nói thì chắc chắn đúng."

Tiền ma ma: "..."

Lăng Tùng Dương đã làm lễ đội mũ*, Thái Tử lại mới bằng tuổi tiểu thư, tất nhiên là không cao bằng rồi!

Nếu nói như vậy.

Trên đất nước này người đẹp nhất, thông minh nhất, cao cao tại thượng, khí thế hơn người...không phải là đương kim hoàng thượng à?

Tiền ma ma âm thầm bật cười.

Bà thật sự hồ đồ, dám nghĩ đến hoàng thượng thì thật quá là can đảm...

Tiền ma ma chỉnh lại chăn bông cho Chung Niệm Nguyệt rồi nói: "Hương Đào, ngươi ra phía trước trả lời cho Thái Tử, miễn cho Thái Tử chờ lâu. Nói tiểu thư thân thể không khỏe, không dậy nổi, không gặp được điện hạ."

Hương Đào đáp lại, vẻ mặt buồn bã biến mất.

Tiểu thư không phải gặp ác mộng.

Tiểu thư đang rất tỉnh táo!

Hương Đào bước nhanh về phía đại sảnh, tâm trạng khác với lúc nàng đến.

Tiểu thư không thích Thái Tử nữa, nàng phải từ chối vì tiểu thư.

Lúc này tại phòng khách.

Nam nhân đầu đội ngọc quang, trên người mặc y phục màu đỏ thẩm thêu mãng xà. Hắn hơi cau mày, một chút không vui đọng dưới đáy mắt.

Nha hoàn bên cạnh cẩn thận bưng trà, hắn không để ý tới.

Hắn đã hơi mất kiên nhẫn.

Biểu muội ỷ vào việc được cả nhà sủng ái, kiêu căng ngạo mạn.

Nàng hận cả ngày không thể quấn lấy hắn.

Nhưng hắn là Thái Tử, tương lai phải gánh vác sự nghiệp trọng đại, làm sao có thể bồi nàng chơi đùa...

Mấy ngày gần đây, nàng đúng thật là không tìm hắn, nói là bị bệnh.

A, chỉ sợ lại là lạt mềm buộc chặt...

"Điện hạ." Tiểu nha hoàn nhẹ giọng nói tiến về trước.

Hắn nhận người này, là Hương Đào hầu hạ biểu muội hằng ngày.

"Dẫn đường." Hắn nói.

Hương Đào lại chỉ hành lễ, rồi nói: "Điện hạ, tiểu thư bị bệnh, không dậy nổi."

Người thông minh chỉ cần nghe nửa câu liền hiểu.

Ý tứ của nha hoàn này là...

Biểu muội từ chối không gặp hắn.

Lông mày thiếu niên nhíu nhẹ, sau đó là nét mặt phẫn nộ.

Hắn đi thẳng tới viện của Chung Niệm Nguyệt, không phải là không biết đường, sở dĩ kêu nhà hoàn dẫn đường chỉ là theo lễ mà thôi.

Hắn muốn xem một chút, rốt cuộc là nàng đang làm trò gì.

Trong phòng Chung Niệm Nguyệt mới vừa nằm xuống, Tiền ma ma nuông chiều đút điểm tâm vào miệng nàng.

Vừa nhai được hai lần, còn chưa kịp nuốt xuống, liền nghe bên ngoài thông báo: "Thái Tử điện hạ."

"Gặp qua Thái Tử điện hạ."

"Điện hạ như thế nào lại tới đây?"

Tiền ma ma ngây người ra, như thế nào lại tới đây.

Bà nhìn miếng bánh dính trên miệng tiểu thư, nhìn người có chút nào giống như bị bệnh không.

Haizz, đúng là không dễ lừa gạt thái tử.

___________ 🌸 Hết chương 1 🌸_________