Hoàng Hậu Đè Bẹp Hoàng Thượng

Chương 215: Đêm trăng tròn




Như Ý – Như Ý – Như Ý –

Tiếng gọi ở bên tai, Như Ý chậm rãi mở mắt, mê man nhìn đám người vây quanh mình.

“Như Ý –”

“Chim–” Như Ý khàn khàn cổ họng, chỉ vàohư ảnh trong không khí, lúc này nàng mới từ từ nhìn rõ, người bên cạnhlà Như Tâm, Như Nguyệt, Khảm Mai, tiểu Đức Tử, hoàng thượng không hiểugì cả đứng nhìn mình.

“Hoàng thượng! Không biết những kẻ bắtchim kia, tại sao lại dùng đá đập chết chim nữa.” Như Ý đứng dậy bướcxuống đất, to gan đi tới nắm lấy cánh tay áo Sở Cuồng: “Chim chết rồi,nô tỳ cũng vì chuyện thấy chim chết rồi, trong lòng gấp gáp, nên mới téxỉu. Nô tỳ sợ trong đó có lỡ hoàng hậu nương nương thì làm sao đây?”

Đúng vậy, xác thực điều hắn sợ chính là cái này, nếu như trong đó có cả nha đầu béo, vậy phải làm sao bây giờ?

Sở Cuồng mang theo Ngự lâm quân bắt toànbộ người bắt chim đến, hắn đen mặt, lấy trường kiếm chĩa vào cổ mộtngười, hỏi: “Nói cho trẫm, là ai bảo ngươi đem giết chim? Chẳng lẽ trẫmchưa nói qua, không thể làm bị thương hoàng oanh dù chỉ là một cọng lông hay sao?”

“Hoàng thượng!” Kẻ giết chim kinh hồntáng đảm, quỳ xuống dập đầu nói: “Hoàng thượng! Không phải tiểu nhânmuốn giết chim, mà là có người cho tiểu nhân rất nhiều tiền, nói, gặpphải hoàng oanh, thì không được chừa một con nào cả……” “Cho nên tiểunhân nhất thời tham tiền, mà giết chim thôi, hoàng thượng……”

“Là ai cho ngươi tiền?” Kiếm của Sở Cuồng, đã cắt một chút da của gã.

“Là…… là một vị tiểu công công.”

“Còn nhớ rõ hình dáng tên tiểu công công đó không?”

Sở Cuồng vung tay ra lệnh: “Đưa toàn bộ thái giám đến đây!”

“Vâng!”

Một đám thái giám đứng trước đại điện,sau đó đám toàn bộ đám người bắt chim được thả ra, hắn ra lệnh cho bọnhọ phải chỉ ra kẻ đã thu mua mình. Một nén nhang sau, Sở Cuồng nhìn cảnh tượng trước mắt, thì ra là mỗi kẻ bắt chim đều chỉ ra một công côngkhác nhau, trong đại điện có đến phân nửa kẻ bị hiềm nghi. Sở Cuồng giận dữ.

“Các ngươi đang giỡn mặt trẫm sao?!”

“Hoàng thượng, không phải bọn tiểu nhân giỡn mặt hoàng thượng, mà thật sự mọi người……”

“Thật vậy hoàng thượng, người mà bọn tiểu nhân kéo ra, đúng là tiểu công công đã cho bạc!”

Sở Cuồng chau mày, “Được lắm.”

“Các ngươi đám nô tài này nói cho trẫm biết, là ai, đã ra lệnh cho các ngươi làm như vậy?!”

“……” Đám nô tài sợ đến nỗi hồn vía lên mây cả.

“Nói mau!” Sở Cuồng lạnh lùng hét.

“Dạ… Dạ… Là thái hậu nương nương.” Một kẻ nói.

Kéo theo một tiếng nói vang lên: “Là thái hậu nương nương ạ!”

Thái hậu…… lòng Sở Cuồng đau xót, lại làThái hậu sao? Lúc này, Mai phi, Lan phi, đỡ thái hậu đi từ bên ngoàivào, biểu tình vẻ mặt nhị phi rất nghiêm túc, thái hậu nói: “Không sai,là ai gia làm, hoàng thượng, cuối cùng thì người náo loạn vậy đã đủchưa? Người còn muốn ồn ào đến khi nào nữa?!”

“Thái hậu, trẫm đã náo loạn lúc nào chứ?”

“Vì tìm một con chim mà làm ầm ĩ, gâykinh động đến tất cả mọi người, hoàng thượng, ai gia không thể hiểuđược. Người có thể giải thích cho ai gia nghe sao?” Sở Cuồng nhìn tháihậu, nhìn Mai phi Lan phi nói: “Hiện tại trẫm ra một ý chỉ, bắt đầu từbây giờ, không được tổn thương bất kỳ một con chim hoàng oanh nào nữa,nếu hoàng oanh bị thiếu dù chỉ là một sợi lông vũ, như vậy, trẫm giếttất cả mọi người ở đây!”

“Hoàng thượng!”

Sở Cuồng mắt lạnh nhìn: “Mẫu hậu, nhi thần không vâng lời người lúc nào chứ?”

“Trước kia chưa từng có!”

“Được rồi, bắt đầu từ giờ, nếu mẫu hậu còn làm vậy nữa, như vậy, trẫm sẽ không vâng lời mẫu hậu nữa đâu!”

“Ngươi!!” Thái hậu quả thật đã tức giận nói không nên lời.

Mai phi khuyên: “Thái hậu, hoàng thượng là đang nổi nóng…… hay là…… chúng ta về trước đi……”

“Haiz!” Bà bất đắc dĩ xoay người, tức giận rời đi.

Mai phi âm thầm cười một tiếng, thật maylà nàng đã chơi một chiêu cờ cao tay, mượn tay thái hậu làm việc này.Vốn dĩ thật sự nàng muốn tự mình làm, nhưng sau đó nghĩ lại, như vậy sẽkhông tránh khỏi bị bại lộ. Vì vậy cầu xin thái hậu, tham dự vào chuyệnnày. Không ngờ thái hậu lại nhận tất cả mọi việc, Mai phi cười tiếngnữa, lần này, vô luận như thế nào, nàng đều là người thắng cuộc.

Hoàng hậu chết không có chỗ chôn, nàngnắm thái hậu trong lòng bàn tay, hoàng thượng là nam nhân sớm muộn gìcũng sẽ hồi tâm chuyển ý, tương lai vì muốn hòa hoãn quan hệ với tháihậu, sẽ mượn mình ở giữa điều. Theo đạo lý, hậu cung này là một viênđường, phân chia cho kẻ khác, chẳng phải là quá ngu xuẩn?

Thái hậu đi một lát, trong lòng vẫn không thể bình tĩnh được, bởi vì bà căn bản không thể ngờ tới, hoàng thượng lại làm như vậy.

Thật khiến cho bà phải thương tâm.

“Thái hậu, người đừng quá đau lòng……”

“Mai phi, ngươi thấy hoàng thượng như vậy, ngươi không đau lòng sao?”

“Thái hậu nương nương, đau lòng thì cóích lợi gì? Nô tỳ thấy, hãy để hoàng thượng náo thêm một hồi, đến lúcngài ấy đỡ hơn, sẽ hối hận vì những gì đã nói với thái hậu hôm nay.”Thái hậu gật đầu một cái, “Hy vọng là như vậy.”

Không còn người nào dám tổn tương hoàng oanh, hoàng oanh liên tục được đưa đến không ngừng nghỉ.

Ước chừng ba lồng, hơn năm ngàn con.

Nhiều hoàng oanh như vậy, trong đó có ít nhất một con là nha đầu béo.

Sở Cuồng nói: “Nha đầu béo, trẫm không biết tại sao nàng muốn chạy trốn, bây giờ nàng hãy ra ngoài, nói cho trẫm biết lý do đi!”

Không có động tĩnh gì.

*********Thải Thải bánh bao thịt*********

“Hoàng thượng, còn hai ngày nữa là đếnđêm trăng tròn rồi.” Tiểu Đức lo lắng khôn nguôi, hắn vừa mới cho chimăn xong. Toàn bộ những con chim này đều bị đặt đầy trong điện, bên trong được chuẩn bị thức ăn thượng hạng cho chim, nước uống cho chim cũnghong ấm cả căn phòng. Sở Cuồng mỗi ngày đều đến nói vài câu, nhưng không hề thấy một con nào có phản ứng, chẳng lẽ, hơn năm ngàn con chim, không có con nào là Thải Thải sao.

Đột nhiên, hắn ngộ ra một điều, lập tức hối hận vỗ đầu mình!

“Trời đất, sao lại ngu như vậy chứ! Vìsao không nghĩ đến……” Nha đầu béo cũng không phải chim, sao có thể giống như mấy con chim này mà lao đầu vào lưới được? Thấy nhiều người bắtnàng như vậy, nếu hoàng hậu không muốn trở lại, thì nhất định sẽ trốn!Nàng cũng không thể bay xa để trốn, bởi vì biết bỏ gần cầu xa,vào lúcnày sẽ càng thêm nguy hiểm.

Sở Cuồng nhớ đến một nơi.

Hắn đứng dậy, dẫn người đến tháp lâu bỏ hoang.