Hoàng Hậu Đè Bẹp Hoàng Thượng

Chương 231: Qua năm mới




Nhưng mà bây giờ, mũi nhọn lại một lần nữa chỉ về Lý thượng cung, tâm tình Mai phi có thể nói là cực kỳ kém.

“Nương nương…… người đừng nên quá lo lắng.”

“Lan quý phi nương nương giá lâm.”

Mai phi nghe thấy thế, liền lên tinh thần, ngồi ngay ngắn lại, ra lệnh: “Ngươi đi chuẩn bị bánh ngọt đi.”

“Dạ……”

Lan quý phi đi vào rồi, liền ngồi xuốngbên cạnh nàng, nghiêng đầu nhìn về gương mặt cao ngạo của nàng: “Làm thế nào mà Mai tỷ tỷ luôn dịu dàng, lại cũng có vẻ mặt cao ngạo này nhỉ?”

“Ta làm sao có thể cao ngạo vượt qua Lan muội muội được?”

“Đúng vậy, chỉ là, dù có cao ngạo thì sao chứ? Hoàng cung này, cũng sẽ không vì sự cao ngạo của ta và tỷ mà thayđổi gì cho chúng ta, chẳng lẽ tỷ không nhìn ra, trái tim hoàng thượng,đã bị hoàng hậu nắm đến sít sao sao, hoàng hậu nương nương tâm cơ sâunặng, cũng tuyệt không cúi đầu với chúng ta. Nếu như không phải vậy, aicó thể giải thích, đến tột cùng là nàng ta đã dùng ma chú gì mà khiếnhoàng thượng vì nàng ta mà thần hồn điên đảo, ta xem, không bằng tỷ tỷhọc ta, an phận thủ thường sống qua ngày đi thôi.”

“Lan muội muội an phận thủ thường? Ta đoán, Lan muội muội cũng tốn không ít tâm tư vào thượng cung cục đúng không?”

“Không sai, tỷ biết đưa Lý thượng cunglên làm tổng quản thượng cung cục, chẳng lẽ ta lại không biết an bàingười đến thượng cung cục, trở thành tay chân cho mình sao? Có ai lại đi ngu xuẩn hơn kẻ khác chứ?”

“Hừ, đáng tiếc chúng ta đều uổng phí tâmcơ của mình rồi, hoàng hậu nương nương một gậy đánh thẳng vào thượngcung cục, ta muội có sốt ruột cũng vô dụng.”

“Cho nên, hôm nay muội đến đây là để bàn bạc với tỷ, hai chúng ta, có thể trở lại là tỷ muội tốt của nhau, tỷ thấy thế nào?”

“Chúng ta chẳng phải luôn là tỷ muội tốt của nhau sao? Sao tỷ không nhớ rõ chúng ta đã từng có gì không vui à?”

Hai người cười một tiếng: “Đúng vậy, chỉcần hai chúng ta là tỷ muội tốt, hoàng hậu nương nương có giảo hoạt hơnnữa, thì vĩnh viễn cũng sẽ có nhược điểm, Cảnh quý phi kia, chẳng quacũng là một kẻ hầu bên cạnh hoàng hậu, bây giờ có cơ hội đổi đời, khôngbiết là bạn hay là địch đây.” Lan phi nói thầm.

“Vô luận nàng ta là bạn hay là địch, cũng không quan trọng!” Mai phi nói: “Chúng ta nhất định phải giữ đượcthượng cung cục. Đây mới là việc cấp bách.”

Hai người liếc nhau một cái, Lan phi nói: “Đã có người giúp chúng ta một kế sách, ít nhất, lần này những ngày của hoàng hậu sẽ không trôi qua một cách quá dễ dàng.”

“Ồ?” Mai phi rất ít thấy Lan phi cũng có thời điểm giả vờ thần bí như vậy.

Lan quý phi nói: “Tỷ yên tâm đi, chuyện này, cho dù hoàng thượng có sủng ái nàng ta cũng sẽ không giúp ích được gì cả.”

Bão tuyết tung bay, tất cả mọi nhà đềuvội vàng cho lễ mừng năm mới, người lớn trong kinh thành chuẩn bị hoàngthượng quà, phong bao dâng lên hoàng thượng. Sáng sớm ngày thứ hai, nhất định phải đến hoàng cung, đi chầu mừng tạ lễ, Chu đại nhân đã trải quaba bốn mùa xuân thê lương, năm nay, Thải Thải tỉnh lại, hoàng thượng đối với Chu gia ân sủng có thêm, ông định khẩn cầu hoàng thượng khai ân,cho Chu gia trên dưới được đoàn tụ. Buổi sáng mặc xong cẩm bào mà phunhân mới chuẩn bị, ông ngồi lên kiêu, nhân lúc trời còn chưa sáng, liềnđi về phía hoàng cung.

Thời gian lên triều rất lâu, cho dù đang ở trong điện thì mọi người ai cũng cảm thấy rất lạnh, gió thổi bông tuyết rơi xuống cửa sổ và thềm cửa, trong hoàng cung tụ tập mấy ngàn quanviên, mọi người đứng yên lặng, giống như nơi này căn bản không có ngườinào, yên lặng như tờ. Sau khi tờ tấu vui mừng năm mới đọc xong, Sở Cuồng mới mặc long bào màu đen, áo choàng lông chồn màu đen, ngồi xuống.

“Hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạntuế!” Thần tử bắt đầu lễ bái, ba bái chín lạy xong, Chu đại nhân chờ mấy quan viên đứng trên điện tạ ân và mang quà mình chuẩn bị, dâng tặng cho hoàng thượng.

Tất cả đều rất ngay ngắn trật tự.

Chờ Sở Cuồng lên tiếng bảo mọi nghỉ ngơi xong, đã bước vào năm mới.

Không ít người vây quanh Chu đại nhân nói tiếng chúc mừng năm mới: “Đại nhân, chúc ngài năm mới vui vẻ!”

“Đúng vậy, năm nay Chu đại nhân nhất định sẽ vui vẻ hơn năm ngoái nhiều.”

Chu đại nhân cười đến không khép miệng lại được, về đến nhà, ông lại nhận được không ít quà tặng quan viên đưa đến.

“Lão gia nhiều quà như vậy, làm sao giờ đây?”

“Trước bỏ vào phòng kho đi, ngươi căn cứvà quà tặng lớn nhỏ, đáp lễ lại. À, mấy ông bạn của ta, nhất định phảichọn mấy mốn tốt vào.”

“Vâng ạ.” Quản gia cung kính nói.

*********Thải Thải bánh bao thịt*********

Trong hoàng cung, năm mới sẽ có rất nhiều đèn lồng đỏ được treo lên, thượng cung cục không có ai trông nom, mọiviệc to nhỏ, đều do Thải Thải thống nhất điều hòa, nữ quan chia nhauthay vào các chức vị, phụ trách giám sát, nói cách khác, căn bản khôngcần đến chức bị tổng quản thượng cung, mà vẫn có thể nhanh chóng sắp xếp mọi thứ thỏa đáng.

Phụ trách làm đồ mới, phụ trách làm đồ ăn, phụ trách quét dọn, phụ trách mua thêm đồ bày biện……

Mỗi ngày vào các khoảng thời gian khácnhau, nữ quan chuyên phụ trách mọi việc hồi sẽ giám sát các chuyện mộtcách chi tiết, buổi tối, nữ quan sẽ trở về hồi báo, nàng chỉ đơn giản là phụ trách, mấy chuyện giống nhau, chỉ cần làm như vậy là được rồi.

Đâu vào đấy, so với thượng cung cục thì thời gian quản lý lại nhanh hơn đến nửa tháng.

Tất cả đều đi vào quỹ đạo.

“Hân Nhi, con mặc bộ đồ này thật đẹp.” Sáng nay, công chúa được nhũ mẫu dẫn đến thỉnh an, Thảo Thải liền phát phong bao cho bé.

“Mẫ hậu, Hân Nhi rất thích bộ đồ này!” Cô bé nghịch ngợm quay một vòng: “So với bộ đồ mấy năm mới lần trước màHân Nhi mặc còn đẹp hơn nhiều……”

Đó là đương nhiên, kiểu chính do ThảiThải tự mình vẽ, ngay cả mấy bông hoa trên đầu cô bé, cũng đều là nàngtự mình chỉ người chế thành, tiểu công chúa như hoa như ngọc, Thải Thảiôm mặt cô bé, “Hân Nhi, mẫu hậu cho con thêm một cái khóa bạc.” Nàng mởhộp ra, lấy khóa đeo vào cổ cô bé. Nhũ mẫu của Hân Nhi cười nói: “Hoànghậu nương nương, nô tỳ dẫn công chúa về trước ạ.”

Nhìn bà nhũ mẫu này, giống như có chút cố kỵ với nàng vậy.

Chỉ là các quý phi kia, tần phi kia sắp đến thỉnh an nàng, vì vậy nàng liền bảo người dẫn Hân Nhi đi.

“Như Tâm, nhũ mẫu này trước kia là người của ai?”

“Đây là người hầu của Thục phi nươngnương, trước khi Thục phi nương nương rời hoàng cung, đã khẩn cầu hoàngthượng, cho bà ta ở lại cạnh công chúa.”

“Hình như bà ấy cũng không thích bản cung đối xử tốt với Hân Nhi thì phải.”

“Bà ta có tư cách gì chứ!” Như Nguyệtnói: “Đại công chúa sống trong cung nhận hết mọi sủng ái của hoàngthượng, bà ta đi theo nên lây dính không biết bao nhiêu là hào quang,hoàng thượng ban thưởng đại công chúa châu báu trang sức đếm không hết,công chúa không thể nhớ được, em xem, nên cho một vài nữ quan đến vớicông chúa có vẻ tốt hơn, để có thể giúp công chúa trông nom, mặc dù công chúa không để ý những thứ đó, nhưng là cũng không thể coi tiền như rácđược.”