Hoàng Hậu Lười

Chương 5




Hoàng cung, Hiểu Nguyệt không quan tâm, nó có hình dáng như thế nào, kiến trúc có bao nhiêu xa hoa cùng uy nghiệm trang trọng, cùng nàng không có quan hệ. Vì vậy, Hiểu Nguyệt dựa vào thành kiệu từ từ nhắm mắt, nghe xa xa vọng lại thanh âm của nhiều người.

“Tham kiến Tuyên võ vương”. Kiệu ngừng, vang lên tiếng nói the thé của người nghênh thân. Hiểu Nguyệt không ngạc nhiên, cũng không có ý định vén rèm hướng Tuyên võ vương hành lễ.

“Người trong xe là thiên kim nhà ai?”, thanh âm ôn nhu vang lên, rõ ràng là giọng nói của Tuyên võ vương.

“Khải bẩm vương gia, là thiên kim nhà Đỗ tể tướng”, không cần nghĩ cũng biết lúc này người trong cung nhất định là rất khách khí và lễ phép mà đón nàng.

“…”, kế tiếp là một trận trầm mặc, Hiểu Nguyệt đang tự hỏi tại sao lại im lặng như vậy thì Tuyên võ vương đã lên tiếng “Nhanh lên một chút, vào đi thôi, các vị thiên kim khác đã tiến cung rồi”.

A! Vị Tuyên võ vương này thật đúng là kỳ quái, biết rõ mấy người kia đã tiến cùng còn hỏi “Người trong xe là thiên kim nhà ai?” — Lần tuyển phi này, nghe Hồng Trù nói, mọi người đều biết, cớ gì hắn còn ở đây hỏi này hỏi nọ?

Xe kiệu lần nữa chuyển bánh, chậm rãi tiến đến cung môn, Hiểu Nguyệt yên lặng mà nghe tiếng bánh lăn, đồng thời hướng từ biệt mười ngày ngắn ngủi sống ngoài cung, có lẽ cũng còn cơ hội xuất cung, mà cũng có lẽ phải ở cả đời trong cung.

————

Xe ngừng, Hiểu Nguyệt vén rèm lên, Hồng Trù cùng Thanh Trúc đứng ở phía dưới, đỡ nàng. Hiểu Nguyệt không phải kiều nữ, mặc dù tính lười, vẫn thích tự mình làm mọi chuyện, nhưng bây giờ vốn là ở trong cung, mỗi lời nói cử chỉ đều có người nhìn, cho nên, đưa tay nắm lấy hai nàng.

Xuống xe, cung nhân dẫn đến đại môn trước cung điện, sau đó dặn nàng đứng ngoài này chờ truyền gặp, xoay người đi vào điện. NGoài cửa, có hơn mười người đứng chờ. Hiểu Nguyệt thản nhiên nhìn qua những người này, có bốn người dung mạo cùng khí chất cũng rất xuất chúng, không cần suy nghĩ nhiều cũng biết đây là bốn vị thiên kim. Bất quá, dung mạo các nàng như thế nào Hiểu Nguyệt cũng không để tâm tới. Lặng lẽ dời bước, tựa vào trụ gỗ lớn ngay cửa cung, chậm rãi nghe các vị thiên kim nói chuyện với nhau.

“Đồng tỷ tỷ, tỷ thật xinh đẹp, quả nhiên tai nghe không bằng mắt thấy”. Cô gái mặc đồ tím dùng ánh mắt sùng bái mà khen người đang bận đồ đỏ.

“Muội muội quá khen, muội cũng thật xinh”, nàng áo đỏ cười nhẹ nói, nhìn nụ cười Hiểu Nguyệt nghĩ tới câu nói “nhất tiếu khuynh thành”, thanh âm như ngọc, khí chất ưu nhã. Nguyên lai vị này chính là trong truyền thuyết kinh thành song kiều, Đồng thiên kim. Quả nhiên xứng đáng là một trong song kiều, Hiểu Nguyệt gật đầu, Đồng thiên kim so với Tương Lương đẹp hơn rất nhiều, mắt phượng mày ngài, chỉ cần nhìn một lần sẽ khắc sâu trong lòng. Nàng đối với người ngoài chỉ nhớ hai loại, một là xấu xí vô cùng, nhìn lần đầu sẽ không nghĩ đến nhìn lại lần nữa, còn loại thứ hai chính là những người khuynh quốc, khuynh thành, nhìn một lần sẽ thấy tự ti trong lòng, hiển nhiên vị Đồng Thiên Kim này là loại thứ 2.

Mà vị áo tím tiểu thư chính là Mã Thiên kim, Hiểu Nguyệt cho rằng dung mạo không thua kém vị Đồng Thiên kim, chỉ là Đồng Thiên kim toàn thân có loại cao nhã quý khí, còn Mã Thiên kim lộ vẻ ngây thơ, hồn nhiên kiều mỵ.

“Tiểu thư, đừng ngủ thiếp đi”, Hồng Trù bên tai Hiểu Nguyệt nhẹ nhàng nói.

Nàng vừa nhắm mắt một chút, liền mở ra gật đầu, đồng thời cũng nhẹ giọng mà nói với Hồng Trù cùng Thanh Trúc “chút nữa triệu kiến, hai ngươi không thể đi vào, ở bên ngoài đợi, nhớ kỹ, không được nói chuyện với bất kỳ ai, bọ nha đầu hỏi các ngươi cái gì cũng đừng trả lời chỉ mỉm cười gật đầu là được”.

“Tại sao?” Thanh Trúc khó hiểu hỏi.

“Không có tại sao — nếu các ngươi muốn sinh tồn trong hoàng cung thì không nên hỏi”, Hiểu Nguyệt thản nhiên nói, từ xưa đến nay hoàng cung là nơi mình không hại người thì người cũng sẽ hại mình. Mặc dù trầm mặc yên ổn không phải là cách tự vệ tốt nhất. nhưng có thể tránh né rất nhiều phiền toái không cần thiết. Trở lại xem bốn vị thiên kim, trừ Mã, Đồng thiên kim, một vị mặc bộ trang phục màu trắng thêu hoa, dung mạo không thua kém Đồng thiên kim, nàng lẳng lặng mà đứng, lộ ra vẽ vũ mị, thản nhiên thu hút người khác, người còn lại mặc trang phục màu đỏ thêu hoa, dung mạo có thể sánh cùng Mã thiên kim, nhưng nàng mày ngang mũi thẳng, anh khí tỏa ra bên ngoài, rất có khí chất nữ trượng phu uy võ, mê hoặc lòng người. Có thể thấy được, lần này những người được tuyển vào cung đều là những nhân vật không đơn giản, nếu như các nàng bắt đầu tranh sủng, trong cung không biết sẽ phát sinh ra chuyện gì.

“Bây giờ các ngươi đã là người của ta rồi, mạng của ta cùng các ngươi tương liên, nếu như ta xảy ra chuyện gì, các ngươi có thể tồn tại sao?” Không phải Hiểu nguyệt muốn uy hiếp các nàng, chỉ là các nàng cùng mình ở chung một chỗ suốt ngày, phải đảm bảo các nàng biết vị trí của mình, để giữ cho bản thân an toàn.

“Vâng, tiểu thư”, Thanh Trúc không ngờ nàng lại nói như vậy, mặt chợt biến sắc, còn Hồng Trù, nhìn chằm chằm Hiểu Nguyệt suy nghĩ, không trả lời. Nàng nhìn Hồng Trù như vậy, chợt muốn đùa vui, một tay ôm lấy Hồng Trù trêu chọc: “Hồng Trù cô nương, ngươi nhìn ta như vậy, ta sẽ cho rằng người thích ta rồi”.

“Tiểu…Tiểu thư!”, Hồng Trù mặt không phải đỏ mà chuyển hẳng sang màu tím, “Tiểu thư chú ý, đây là Hoàng cung, các nàng…”.

Cảm giác được sau lưng có nhiều ánh mắt quái dị đang nhìn, Hiểu Nguyệt buông tay ra, chậm rãi xoay người, nguyên lai là các vị thiên kim và các nha đầu đang nhìn chằm chằm chính mình. Nàng cười xấu hổ, có chút cà lăm mà nói: “uhm, ta…ta..ta cũng thích ngắm mỹ nữ hơn!”.

Một câu vừa ra khỏi miệng, trừ vị hồng y nữ tử cùng nha đầu của nàng vẫn đứng yên, trong nháy mắt mọi người đều xoay lưng bỏ đi giống như vừa nhìn thấy vật gì dơ bẩn, yêu ma quỉ dị.

Đỗ Hiểu Nguyệt rất hài lòng phản ứng của các nàng, nàng cố tình làm ọi người hiểu lầm hoặc sợ hãi mình, mặc cho sau này có được sủng hay không đều rất có lợi. Lại nhìn vị hồng y nữ tử, nàng đang dò xét đánh giá Hiểu Nguyệt từ trên xuống dưới, mặt không có biểu hiện gì, chỉ bình tĩnh đứng một bên mà xem. Đỗ Hiểu Nguyệt trong lòng mỉm cười: thì ra ở nơi này cũng có một người rất trấn định, bình tâm.

“Truyền Đỗ tiểu thư, Trương tiểu thư, Lý tiểu thư, Đồng tiểu thư, Liễu tiểu thư tiến vào diện kiến Thánh thượng!”, một thái giám giống như nhân vật trong phim, cất giọng the thé truyền chỉ…

Hiểu Nguyệt thẳng người, đi sau các vị tiểu thư, sắc mặt bình thản mà vào điện. Vừa đi nàng vừa nghĩ sẽ dùng vẻ mặt nào diện kiến Hoàng thượng: bình tĩnh, kinh hãi, sợ hãi hay là ngượng ngùng? Kinh hãi, có lẽ sẽ dùng vẻ mặt này – hắn dù sao cũng là Hoàng đế, tính đến thời đại của nàng thì cũng đã quy tiên, diện kiến một xác ướp sống như hắn không kinh hãi mới lạ. Nhưng hình như nàng rất khoa trương à, mình cũng đã dẫn xác, nhập hồn tới đây rồi, tuổi cũng trẻ ra, mình là kinh nhất rồi còn hãi với ai nữa. Hay là ngượng ngùng? Nhưng làm sao mới ngượng ngùng được? Không lẽ nhìn thấy một nam nhân xa lạ là tự ngượng luôn? Nàng trước giờ gặp qua nhiều mỹ nam rồi, từ lâu đã không biết ngượng là cái quái gì! Bình tĩnh? Uhm, mà bình tĩnh không được, tốt xấu gì thì Đỗ Hiểu Nguyệt cũng là lần đầu tiên thấy hoàng đế, nếu như cứ bình tĩnh sẽ thu hút sự chú ý của hắn. Quyết định vậy, cứ sợ hãi mà gặp đi.

Đang nghĩ phải dùng sắc mặt nào để diện kiến hoàng đế thì nàng đã đi tới thánh điện rồi, cùng các vị tiểu thư khác cúi đầu, nhìn sang bên cạnh thấy các nàng hành lễ như thế nào thì cứ thế mà làm theo.

Không có nói gì, mọi người đồng loạt quỳ xuống, Hiểu Nguyệt cũng đã quỳ theo, đồng thời trong lòng không ngừng nguyền rủa: “trước giờ ta còn chưa quỳ qua cha mẹ, tự nhiên chạy tới các vương triều khỉ gió này quỳ trước Hoàng đế. Mà hắn còn chưa nói miễn lễ nữa, không sợ bị giảm thọ hả?”

“Dân nữ tham kiến Hoàng thượng, Hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế”, các nàng đồng loạt mở miệng, liền thanh liền khí như đã tập trước thì phải, Hiểu Nguyệt dù môi có mấp máy nói theo nhưng không có phát âm.