Hoàng Hậu Lười

Chương 95




Gần đây trong Hoàng cung đã xảy ra một đại sự gây chấn động toàn triều, lan ra khắp cả kinh thành.

Nói đến đại sự lần này thực vô cùng kỳ lạ và hiếm gặp: Hoàng Hậu Phỉ Á bỗng ngủ thiếp đi suốt bảy ngày trời vẫn chưa tỉnh lại!

Ngủ vốn là bản năng của mỗi người, nhưng đối với Hoàng Hậu Phỉ Á thì ngủ đã trở thành loại bản năng nguy hiểm tới tính mạng. Vì thế mà các phường trà trên phố bắt đầu có những cuộc đối thoại tương tự như sau:

Giáp: “Thường nói việc lạ năm nào cũng có, năm nay đặc biệt nhiều hơn. Ai đời ngủ mãi không tỉnh như thế!”

Ất: “Chuyện đi ngủ rồi chết luôn cũng chẳng lạ gì mấy, có rất nhiều người tối hôm trước nằm ngủ, sáng sớm hôm sau đã vĩnh viễn không tỉnh lại được nữa đấy thôi.”

“Đằng ấy chẳng hiểu gì cả! Chuyện ngủ mãi không tỉnh mà ta nói ấy là người ta thực sự nằm ngủ, không tắt thở, tim vẫn đập đều đặn, kỳ lạ nhất là người đó ngủ một mạch bảy ngày bảy đêm chưa dậy.”

“Còn có người như thế sao. Là vị nào đấy?”

“Ta nói cho đằng ấy, đừng nói với ai khác nhé vì đây là một bí mật to lớn kinh thiên động địa liên quan tới Hoàng gia. Là con rể của con trai dì Tám của cô Bảy của ta nghe biểu muội hắn nói lại, biểu muội của vị biểu muội ấy làm cung nữ trong Hoàng cung, mấy hôm trước có người nhà vào thăm được nàng ta thầm thì tiết lộ. Nếu nói ra ngoài thì coi chừng cái đầu đằng ấy đấy…”

“Nói vào trọng điểm đi!” Khách uống rượu Ất trừng mắt nhìn khách uống rượu Giáp.

“Người mà từ nãy giờ ta nhắc đến chính là vị Hoàng Hậu của Phỉ Á chúng ta. Nàng ta đã ngủ bảy ngày liền chưa dậy, hàng ngày đều phải có người đút cháo cho nàng để duy trì mạng sống. Các Thái y trong Thái y viện chưa bao giờ gặp tình huống này, cũng đành bó tay chịu trói; Hoàng Thượng đã nổi cơn tam bành, hạ lệnh cho toàn bộ người trong Thái y viện đều phải ở lại Ngự Phong các. Nếu Hoàng Hậu vẫn không tỉnh dậy thì tất cả bọn họ đều sẽ bị đem đi chôn cùng. Còn nữa, Hoàng Thượng đã sốt ruột đến mức mời hết các vị danh y vào kinh chữa bệnh cho Hoàng Hậu.”

“Triệu các danh y vào kinh? Hồi trước không phải bảo là đương kim Hoàng Hậu là người bị thất sủng nhất Hậu cung sao? Mới có mấy ngày ngắn ngủi thôi mà Hoàng Thượng đã quan tâm lo lắng đến Hoàng Hậu như vậy ư?”

“Tin tức của nhà ngươi thật quá lạc hậu!” Khách Giáp ném cho khách Ất một cái nhìn khinh bỉ và nói với giọng tự hào: “Từ mấy tháng trước ta đã nghe người ta nói Hoàng Hậu rất được Hoàng Thượng sủng ái rồi. Không nói chuyện xa xôi mà nói chuyện gần đây nhé. Hôm trước vừa bảo sức khỏe của Hoàng Hậu không tốt đấy thôi? Sau khi khỏe lại thì nghe người trong triều nói Hoàng Thượng chuẩn bị đưa Hoàng Hậu đi Hoàng lăng tế Tổ cùng nhưng quần thần lại phản đối vì Hoàng Hậu vẫn chưa có con. Vì chuyện này mà Hoàng Thượng và một vài vị đại thần quan trọng trong triều gần như trở nên căng thẳng với nhau, nghe nói có cả Lý thượng thư Lý đại nhân trong số đó!”

“Lý thượng thư Lý đại nhân? Thật ư? Nghe bảo con gái ông ta làm Quý phi phải không nhỉ? Còn nghe nói Lý Quý phi từng mang thai xong tại lỗi của Hoàng Hậu mà sảy thai, thế nên đương nhiên Lý đại nhân sẽ phản đối rồi, Hoàng Hậu có thể coi là kẻ thù của ông ta mà.”

“Đằng ấy hiểu là được rồi! Ôi, có điều những chuyện trong triều thế này ai mà nói rõ được. Nghe nói đợt trước Hoàng Thượng đã xử phạt một số quan viên, có kéo bè kết phái trục lợi cá nhân, có cả tham ô hối lộ. Triều đình đã cuộn lên một đợt sóng to gió lớn rồi. Chao ôi, giờ là thời buổi rối ren, lúc này Lý thượng thư lại cùng các đại thần khác đối chọi với Hoàng Thượng, sợ là mối quan hệ Quân thần này sẽ căng thẳng lắm đây…”

“Này! Nói chuyện này làm gì?” Khách Ất uống ực một ngụm rượu thật lớn, hít một hơi thật sâu rồi vừa lắc đầu vừa nói, “Chuyện triều đình cứ để bọn họ tự giải quyết, những việc đấu qua đấu lại trong triều, tranh tới tranh lui chốn Hậu cung chẳng phải lúc nào cũng có hay sao?”

“Sao ngươi còn hỏi nữa?” Khách Giáp trợn mắt nhìn khách Ất.

“Thì ta tò mò!” Khách Ất đặt chén rượu xuống và ngước mắt nhìn ra bên ngoài quán rượu. Trên đường ngoài phố mặc dù khá lạnh nhưng mấy chiếc xe ngựa đang phi nước đại ngoài đó lại làm cho bầu không khí lành lạnh này thêm phần nhột nhịp. “Xảy ra chuyện cấp bách gì à? Ngươi nhìn xem, xe ngựa đó chạy nhanh như bay vậy!”

“Nhà ngươi nhìn không rõ à? Đó là xe nhà quan đấy, người ngồi trong đó hẳn là vị danh y được mời từ đâu đó tới.”

Hoàng cung – Ngự Phong các.

Tiếng bước chân vội vã chạy vào bên trong các vang lên, nghe có vẻ vừa sợ hãi vừa bất an vô cùng.

“Bẩm Hoàng Thượng, danh y khắp nơi đã lần lượt đến rồi ạ, mời Hoàng Thượng…” Giọng nói của Lưu công công hơi run rẩy lại có vẻ khá hưng phấn, lão cúi người liếc nhìn Hoàng Thượng đang ngồi canh bên giường Hoàng Hậu, Hoàng Thượng ngồi với Hoàng Hậu như thế đã mấy ngày rồi, trông dáng vẻ người ngày một tiều tụy thật đau lòng làm sao!

“Mau đưa bọn họ vào.” Đàm Văn Hạo bất chợt ngắt lời Lưu công công rồi đứng dậy, đôi mày đang nhíu chặt cũng giãn ra nhiều. Y lại nhìn Đỗ Hiểu Nguyệt đang nằm trên giường đã ngủ bảy ngày chưa tỉnh, vẻ buồn bã và lo ngại lại ngập tràn trong mắt, “Nguyệt nhi, yên tâm đi, ta đã mời được rất nhiều danh y, nàng chắc chắn sẽ không sao đâu!”

Chẳng mấy chốc Lưu công công đã dẫn theo năm vị đại phu đi vào, sau khi từng người chẩn mạch cho Đỗ Hiểu Nguyệt, ai nấy đều đưa ra cùng một kết luận: thật sự là Hoàng Hậu đang ngủ say.

“Ngủ say? Thế vì sao lại không tỉnh giấc? Thân thể Hoàng Hậu vì sao càng ngày càng lạnh?” Đàm Văn Hạo đá đài nến cạnh giường đổ thẳng xuống đất, bừng bừng giận dữ, khiến những cung nhân cũng như các đại phu trong phòng không lạnh mà run. “Các ngươi thử làm cho Trẫm xem nào, xem có ai ngủ liền tù tì bảy ngày không ăn không uống không cử động không, ai làm được Trẫm sẽ cho hắn thăng quan tiến chức.”

Giọng điệu của y vô cùng lạnh lùng. Cả đám cung nhân và đại phu run lập cập, mồ hôi lạnh túa ra. Trong căn phòng yên lặng gần như nghe được cả tiếng hít thở chỉ có tiếng nến cháy tanh tách.

“Các ngươi lui ra hết đi!” Đàm Văn Hạo khẽ thở dài rồi phẩy tay ra hiệu cho những người khác lui xuống, lông mày vẫn nhíu chặt, y bước chầm chậm tới bên giường Hiểu Nguyệt. Y ngồi xuống một cách mệt mỏi, làn hơi nước trong suốt phủ lên đôi mắt. Đàm Văn Hạo dịu dàng cầm lấy đôi bàn tay gần như không còn hơi ấm của Hiểu Nguyệt đưa lên môi hôn nhẹ, “Nguyệt nhi à, sao nàng lại ngủ thiếp đi thế này? Vì sao ngủ một giấc mãi chưa tỉnh dậy? Nàng buồn ngủ đến vậy ư? Nằm ngủ thích thú đến vậy ư? Nàng mơ thấy gì? Có mơ thấy ta không? Nàng có biết không, thấy nàng thế này ta lo lắng khôn cùng!

Có phải nàng vẫn để ý chuyện hôm đó ta đến Tiêu Âm các không? Hay nàng để ý hôm đó ta không ở bên nàng? Hay để ý chuyện mấy ngày liền ta không tới thăm nàng? Vì lẽ ấy mà nàng giận lắm, đúng không? Vì giận nên nàng mới ngủ mãi không tỉnh, đúng không? Hay là nàng cho rằng ta không thể thực hiện được điều ta đã cam kết nên nàng mới đang trốn tránh ta?”

“Nguyệt nhi, nàng cứ yên tâm, ta sẽ không nuốt lời đâu. Hôm ấy ta chỉ tới Tiêu Âm các ngồi một lát thôi. Lý Quý phi đã gầy đi nhiều, ta cảm thấy rất áy náy với nàng ta. Dù không có tình cảm gì nhưng ta đã lợi dụng nàng ta, triệu nàng ta vào cung cũng không khác hủy cả đời nàng ta là mấy. Nếu thực sự phải đuổi khỏi cung thì với thân phận hiện giờ, nàng ta nên đi về đâu mới phải? Trên con đường này, ta vẫn chưa tìm được điểm thăng bằng, ta không biết nên làm gì bây giờ nên ta mới tới Tiêu Âm các, nhưng thật sự ta chỉ đi một lát thôi!

Từ ngày lật đổ Đỗ Khang Vĩnh xong, trong triều bắt đầu có một số vị đại thần lên tiếng phản đối ngôi vị Hoàng Hậu của nàng. Thậm chí có người dâng lên cả tấu chương đòi phế Hậu. Ác nhất là có người liệt kê ra từng tác phong và hành vi của nàng từ khi tiến cung tới nay rồi lọc ra những tật xấu và khuyết điểm. Ta giận lắm, giận đám người đó lại dám cắt đặt tai mắt bên nàng, theo dõi nhất cử nhất động của nàng, cũng giận chuyện nàng lại quen biết Ngũ đệ đã lâu như thế. Nhờ vậy mà khi ta còn chưa phát hiện ra điểm tốt của nàng, y đã hiểu nàng thật sâu sắc rồi, vì thế y mới có thể nói rằng muốn đưa nàng xuất cung. Chuyện đó thôi bỏ qua không tính, quan trọng nhất là nàng lại có thể thông đồng với y che giấu bí mật lớn nhất chốn Hậu cung.

Trong Hoàng cung không có bí mật nào là tuyệt đối, dù ta không biết các người đang giấu diếm điều gì nhưng ta cũng đoán ra được một chút từ chỗ Ngũ đệ rồi. Vậy nên từ lâu lắm rồi ta đã bí mật cho người đi tìm những cung nhân hai mươi lăm năm trước từng hầu hạ trong Hội Lan các rồi sau bị đưa ra ngoài. Có điều những cung nhân được đưa ra từ Hội Lan các hai mươi lăm năm trước đã chết hết cả, tìm mấy năm trời cũng không tìm được một ai còn sống. Thật kỳ lạ phải không, hết thảy mọi thứ thuộc về Hội Lan các đều trở thành cấm kỵ, hình như đã thật sự biến thành một bí mật.

Thế nhưng, trong thiên hạ không có bức tường nào kín gió hoàn toàn (giống câu cây kim trong bọc cũng có ngày lộ ra), sáu hôm trước cuối cùng ta đã thu được tin tức và biết được mọi chuyện xảy ra ở Hội Lan các hai mươi lăm năm trước. Hóa ra thân thế của ta… Ha ha, việc này thực buồn cười biết bao! Người trong cuộc ta đây, vua của một nước ta đây lại là người cuối cùng được biết ai mới là mẹ ruột của mình!

Trong lúc nhất thời, ta không có cách nào tiếp nhận sự thật này, vốn định tới tìm nàng rồi lại nghĩ tới nàng từng có ý nói chuyện này ra. Ta biết là nếu tới tìm nàng thật thì ta lại không biết nên nói gì nữa. Thế nên ta đã lùi bước… Trong bốn ngày ấy, ta đã suy nghĩ về rất nhiều chuyện cũng như làm được rất nhiều việc, trừ xử lý việc công ra thì ta còn thanh tẩy một số tai mắt trong Hậu cung, đàn áp một số quan viên trong triều; lấy cớ bận rộn để không đến Thái Tuyên cung, cũng không tới chỗ nàng, mà ngồi đủ bốn ngày trong Noãn Tâm các!

Nào ngờ, trong bốn ngày này nàng lại… Giờ ta hối hận lắm rồi, nếu phải chọn giữa Hậu cung và nàng, ta có thể bỏ hết Hậu cung, chỉ cầu nàng tỉnh lại mà thôi; nếu trong bốn hôm ấy ta có đến Ngự Phượng các, nàng sẽ không ngủ mãi không tỉnh thế này.

Nguyệt nhi, nàng tỉnh lại đi được không? Nàng mở to mắt ra nhìn ta được không? Nàng cứ như vậy ta đau đớn lắm, ta khổ sở lắm, ta tự trách mình rất nhiều. Văn Bác nói đúng, nàng quá bướng bỉnh, nàng sẽ không tự khiến mình uất ức, vì vậy mà nàng xuất cung là để chạy trốn. Nhưng nếu nàng đã bằng lòng theo ta về cung thì sao không tin tưởng ta? Vì sao chỉ nghe mấy câu thôi đã hành hạ ta thế này? Nàng có biết so với lúc nàng mới xuất cung, nàng ngủ thế này càng khiến ta đau lòng hơn không? Dù lúc đó không có tin tức gì của nàng nhưng ít nhất ta tin rằng nàng vẫn rất ổn, sống rất tốt! Nhưng giờ đây thì sao, nàng ở ngay bên cạnh ta mà ta cảm thấy nàng giống như một đám mây, rõ ràng rất gần mà cũng rất xa.” Nước mắt từ từ nhỏ xuống rơi trên khóe mắt Đỗ Hiểu Nguyệt, làm ướt đôi mắt đã lâu rồi không còn sức sống.

Đàm Văn Hạo thấy nước mắt của y rơi xuống khóe mắt Hiểu Nguyệt thì dùng tay nhẹ nhàng lau thật khô rồi lại cười khổ. “Nước mắt đàn ông không dễ dàng rơi xuống, chỉ vì chưa tới mức đau lòng mà thôi. Nếu thế, mình hiện giờ đã đau lòng tới mức ấy rồi hay sao?”