Hoàng Long Chân Nhân Dị Giới Du

Chương 73: Chương 73: Chớ đắc ý.





Khẳng Ân thấy Lỗ Khắc Tư cẩn thận từng li từng tí như vậy, cười nói: “Lỗ thúc thúc, người quá cẩn thận rồi. Chẳng lẽ người cho rằng tiểu tử này là Cường giả Thánh Vực sao? Hoặc đầu ngưu này, là Ma thú Thánh Vực?”
Vẻ mặt Khẳng Ân đùa cợt, chỉ vào Hoàng Long đang ngồi trên Thiên Thanh Mãng Ngưu.
“Có Lỗ thúc thúc là Cường giả Thánh Vực, chẳng lẽ tiểu tử này còn có thể trốn thoát được sao?” Khẳng Ân cười nói. Tất cả Dong binh của Dong binh đoàn Dã Lang ở xung quanh cũng cười phụ họa. Không ít kẻ còn chăm chú nhìn Đại Tu La Tô Lệ Tư. Khi Thiếu chủ chơi đùa nữ nhân, lúc cao hứng còn thưởng cho bọn hắn luân phiên chơi đùa. Nữ nhân này tuyệt đối là cực phẩm nha, đến lúc đó, Thiếu chủ cao hứng lên, hắc hắc!
Nghĩ tới đây, những Dong binh kia càng cười lớn.
“Đi, giết chết tiểu tử này cho ta. Còn đầu ngưu này, giữ lại, chút nữa có thịt ngưu nướng để ăn, còn có mỹ nhân này nữa. Hắc hắc, chúng ta cũng vất vả mấy ngày rồi, tối nay vui chơi cho thật thoải mái.” Nói xong, Khẳng Ân nở nụ cười nham hiểm.
“Vâng, Thiếu chủ.” Các Dong binh ở xung quanh vô cùng vui mừng, cao giọng trả lời.
Có điều, những dong binh này sau khi vây quanh Hoàng Long, chỉ có một người xông lên. Bọn chúng nghĩ, giết chết một Ma pháp sư Tứ cấp thì một người là đủ rồi.
Thực lực những dong binh của Dong binh đoàn Dã Lang không yếu. Tất cả đều có thực lực Thất cấp, ba Cửu cấp, một Thánh Vực, chính là người lúc nãy lên tiếng ngăn cản, Lỗ Khắc Phu.
“Hắc hắc, tiểu tử, sợ đến choáng váng sao? Đừng nghĩ đến chuyện chạy trốn. Ta sẽ cho ngươi một cái chết thống khoái.” Gã dong binh đi tới, thấy Hoàng Long vẫn ngồi trên lưng Thiên Thanh Mãng Ngưu, không hề nhúc nhích, hắn còn cho rằng tiểu tử này sợ đến choáng váng. Vẻ mặt tàn nhẫn, không hề cố kỵ, cười nói.
Hắn đi đến bên cạnh Hoàng Long, tay giơ lên, đấu khí phóng ra, đang muốn một chưởng chụp chết Hoàng Long. Nhưng, một chưởng đang ở trên không, hắn đột nhiên phát hiện, hai tay của hắn không thể cử động được. Đây là chuyện gì? Trong lòng cả kinh. Tiếp đó, hắn phát hiện, không chỉ hai tay, ngay cả toàn thân cũng không thể nhúc nhích được. Miệng há to, muốn nói gì đó nhưng không được.

Tiếp đó, hắn nhìn thấy đầu ngưu của tiểu thiếu niên này giơ chân lên (nguyên bản là tay), trước mặt lập tức tối sầm lại, ý thức lập tức tan rã, ngã thẳng xuống đất.
Đến lúc chết hắn cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Những dong binh của Dong binh đoàn Dã Lang ở xung quanh, đang ồn ào cười nói, nhìn thấy cảnh này, khuôn mặt cứng đờ, kinh hãi nhìn đồng đội ngã xuống.
Cả bọn nhìn nhau, sau đó có một dong binh đi tới cạnh tên dong binh đang nằm dưới đất kia, lớn tiếng nói: “Uy, Cơ Lợi, xảy ra chuyện gì?” Thấy đồng đội nằm im không có phản ứng, hắn cận thận kiểm tra hơi thở, sau đó lập tức lùi lại, biến sắc nói: “Đã chết!”
Các dong binh ở xung quanh lập tức biến sắc, vội vàng vận chuyển đấu khí, ma pháp, sau đó rút vũ khí ra. Lúc này, bọn họ mới tin rằng, dong binh kia đã chết.
Có điều, tất cả bọn chúng, không một ai phát hiện ra đồng đội vì sao mà chết. Ngay cả Cường giả Thánh Vực Lỗ Khắc Phu đứng bên cạnh Khẳng Ân cũng vậy, trên mặt hiện lên nét kinh ngạc.
Nhìn thấy cảnh này, trong lòng Lỗ Khắc Phu càng thêm bất an.
Tên Khẳng Ân kia cũng bị một cảnh tượng này làm cho hoảng hốt. Hắn quát lên: “Lên một lượt đi. Giết chết tiểu tử này cho ta.”
"Vâng, Thiếu chủ."

Lần này, tất cả các dong binh đang vây lấy Hoàng Long đều xông tới. Đúng lúc này, một đoàn Hắc Ma khí khủng khiếp quét tới, lập tức bao phủ những tên dong binh này. Tiếp đó, một bóng người hiện lên, tiếng kêu thảm thiết vang lên.
Đại Tu La Tô Lệ Tư ở phía sau Hoàng Long đã xuất thủ.
Lỗ Khắc Phu thấy thế, sắc mặt đại biến. Trầm giọng quát lên, đấu khí toàn thân phóng ra, một quyền đánh tới, cùng Tô Lệ Tư đối chiêu, ép Tô Lệ Tư trở về. Bất quá, dù nhanh như vậy, nhưng có đến một nửa số dong binh đã chết dưới tay Tô Lệ Tư.
“Ma tộc Đại Tu La!” Lỗ Khắc Phu tạm thời đánh lui Tô Lệ Tư, toàn lực vận chuyển đấu khí, nhìn Tô Lệ Tư, cả kinh nói.
Những dong binh may mắn sống xót vội vàng lùi lại, ánh mắt kinh hãi nhìn Tô Lệ Tư. Nữ nhân xinh đẹp, yêu mị này lại là Ma tộc Đại Tu La.
Vưa rồi, nghĩ lại việc mình có dâm ý với đối phương, tất cả đều toát mồ hôi lạnh.
Tên Khẳng Ân kia lại càng giật mình, lùi lại mấy bước. Hắn còn định tối nay sẽ có một đêm vui vẻ với nữ nhân này.
Mặc dù có chút giật mình, nhưng Lỗ Khắc Phu không có hoảng sợ. Hắn nhìn ra, Ma tộc Đại Tu La Tô Lệ Tư này chỉ tương đương với Thánh Vực Sơ giai của Nhân loại mà thôi. So với hắn là Thánh Vực Trung giai, còn kém một bậc.

Lúc trước, hắn luôn cảm thấy bất an. Đối phương làm cách nào mà bình an tới được đây. Cuối cùng cũng có đáp án. Nhưng hắn không ngờ tới, tỳ nữ của tiểu thiếu niên này lại là Ma tộc Đại Tu La.
“Tiểu thiếu niên này có lai lịch không nhỏ a.” Lỗ Khắc Phu thầm đoán. Trong nháy mắt, nét mặt liền biến đổi, cười ha hả nói: “Hiểu lầm, là Dong binh đoàn Dã Lang của chúng ta đã hiểu lầm. Kính xin vị thiếu gia này đừng nên trách chúng ta.”
Hiểu lầm? Hoàng Long lạnh nhạt nói: “Ta không cảm thấy đây là hiểu lầm.”
Khẳng Ân có chút thất kinh, vừa mới hồi phục. Thấy Lỗ Khắc Phu hướng đối phương nhận lỗi, vậy mà đối phương không biết điều, trợn mắt nói: “Tiểu tử, ngươi chớ đắc ý. Chỉ là một Đại Tu La mà thôi, có gì mà đặc biệt. Ngươi vừa giết dong binh của chúng ta, chuyện này ngươi định tính thế nào?”
“Lỗ thúc thúc, nhất định phải giết tiểu tử này. Dù sao cũng không ai biết là chúng ta làm, cũng không cần lo lắng sau này có người tới tìm chúng ta gây phiền toái!” Vừa rồi, Lỗ Khắc Phu bức lùi Tô Lệ Tư, Khẳng Ân cũng nhìn thấy, cho nên hắn khẳng định thực lực đối phương không cao bằng Lỗ Khắc Phu.
Lỗ Khắc Phu thấy vậy, thầm kêu hỏng bét, đang định mở miệng thì nghe thấy một tiếng ngưu hống dữ dội, chấn động không gian xung quanh. Đầu ngưu của tiểu thiếu niên trong nháy mắt, trở lên to lớn như ngọn núi. Toàn thân phát ra ánh sáng màu xanh, lục quang chớp động. Ngưu nhãn khổng lồ, đỏ như máu. Xung quanh tản mát ra một đoàn Hắc ma khí nhàn nhạt.
Lỗ Khắc Phu nhìn lên. Sau khi biến thân, Thiên Thanh Mãng Ngưu cao hai mươi mấy trượng. Cảm nhận được uy áp cường đại từ Thiên Thanh Mãng Ngưu, hắn không khỏi hít vào một hơi.
Các dong binh còn sót lại của Dong binh đoàn Dã Lang vẻ mặt dại ra. Về phần cái tên Khẳng Ân kia, ha ha, nói không ra lời.
"Thánh Vực Ma Thú, là Thiên Thanh Mãng Ngưu!"
Thiên Thanh Mãng Ngưu sau khi biến thân liền rống lên. Mọi người còn chưa kịp phản ứng, đã bị nó dùng chân đạp xuống. Trực tiếp đem mấy dong binh ép thành thịt vụn.
Lỗ Khắc Phu vội vàng bừng tỉnh. Lúc này, hắn không quản chuyện gì nữa, lập tức quay người, mang theo Thiếu chủ Khẳng Ân bay đi, muốn chạy trốn.

Muốn đi? Hoàng Long thấy thế, tâm thần nhất niệm, chỉ thấy thấp thoáng một đạo kiếm quang bên trong thân thể. Thanh Hồng kiếm hóa thành một đạo ánh sáng, vẽ lên một đường cong, trong nháy mắt đã giết tới.
Mặc dù, hiện tại Hoàng Long không thể ngự kiếm ngàn dặm, nhưng trong vòng mấy dặm, ngự kiếm giết địch là chuyện dễ dàng.
Lỗ Khắc Phu mang theo một người, còn đưa lưng về phía Hoàng Long, kết quả không nói cũng biết.
Ông một tiếng, Thanh Hồng kiếm bay trở về cơ thể Hoàng Long. Lỗ Khắc Phu mang theo Thiếu chủ Khẳng Ân, phi thân được hơn trăm trượng thì ngừng lại. Sau đó, thủ cấp trên cổ rơi xuống.
Cái tên Khẳng Ân rơi xuống mặt đất, thấy Lỗ Khắc Phu đầu lìa khỏi cổ, lập tức kêu lên kinh hãi. Vẻ mặt sợ sệt lùi về phía sau.
Hoàng Long cưỡi Thiên Thanh Mãng Ngưu, chậm rãi đi tới. Bộ dạng Khẳng Ân sợ hãi, hướng Hoàng Long nói: “Phụ thân ta là Đoàn trưởng Dong binh đoàn Dã Lang. Ngươi, ngươi không thể giết ta.”
Hoàng Long chậm rãi nói: "Còn có lý do nào khác không?"
Khẳng Ân thấy thế, bị dọa đến vỡ mật, quỳ xuống khóc tu tu: “Là ta sai rồi, cầu xin ngươi bỏ qua cho ta. Ngươi muốn gì, ta cũng có thể đáp ứng.”
Có điều, chỉ một khắc sau, một cước của Thiên Thanh Mãng Ngưu đã tới, thanh âm của hắn lập tức biến mất.