Hoàng Phi Ham Sắc Cả Tài

Chương 111: 111: Chẳng Lẽ Con Cáo Già Đã Bắt Đầu Nghi Ngở Rồi Sao






Chẳng bao lâu, tất cả những người ứng tuyển đã tập hợp xong.

Người dẫn đầu của đám binh lính đích thân nghênh đón Từ thừa tướng từ xe ngựa bước xuống, "Thừa tướng đại nhân, xin ngài hãy đi theo bên này.

"
Hầu hết những người ứng tuyển đều là người giang hồ, và rất ít người trong số họ đã thấy qua cảnh đời, còn chưa nói đến gặp đại thần cao quan trong triều đình, lúc này ai ai cũng tỏ ra vẻ hóng xem náo nhiệt.

Ngượi lại, chỉ Tô Diễm và Lục Phong đồng loạt cúi đầu xuống, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, cố gắng giảm bớt cảm giác tồn tại.

Tô Diễm thì không thấy sao, cô đoán mình đã không còn là mục tiêu chính của Từ thừa tướng cần đối phó, dù sao Lục Phong đã trở lại, nên cô càng lo lắng cho người chàng trai bên cạnh!
Từ thừa tướngng bước một đi tới, đứng trước đám người, vẻ mặt không chút biểu cảm, tuy nhìn có vẻ uy nghiêm nhưng không hề máu lạnh, không hợp tình người như lời đồn đại.


“Đây có phải là những người ứng tuyển lần này không?” Từ thừa tướng hỏi người cầm đầu binh lính đang đi theo mình.

Người cầm đầu đám binh lính vẫn cười nịnh nọt.

"Hồi bẩm thừa tướng đại nhân, đúng ạ, bọn họ đều ở đây hết, không hơn không kém, tổng cộng có mười chín người.

"
Từ Thừa Tường sắc mặt như thường, hừ nhẹ một tiếng, sau đó đi tới trước mặt người đầu tiên đứng đầu hàng, tựa hồ đang xem xét trước nhóm người này, phải nhìn từng người một.

Tất cả mọi người đều ưỡn ngực nhìn thẳng, vì sợ có một chút sơ sót nào lại chọc giận Từ thừa tướng khiến mình bị loại bỏ khỏi cuộc thi trước.

Rốt cuộc, người này không chỉ là thừa tướng, mà còn là một trong những giám khảo trong cuộc thi đấu nữa!
Tô Diễm không quan tâm người khác đang làm gì, cô vẫn đứng yên lặng.

Thỉnh thoảng cô còn nghe thấy tiếng xì xào của người Đại Hồ Tử bên cạnh.

"Thừa tướng đại nhận thật là kiểu cách! "
Cô xuỵt với hắn ta, "Đừng nói, đứng im.

"

Đúng lúc này, Từ thừa tướng đúng lúc đi đến trước mặt cô, Tô Diễm cụp mắt nhìn chiếc áo choàng quan chức quen thuộc của ông ta, trong mắt hiện lên một tia lạnh lùng.

Vốn tưởng rằng Từ thừa tướng sẽ nói gì đó, nhưng ông ta chỉ dừng ở trước mặt Tô Diễm vài giây, liền xoay người đi sang một bên.

Tô Diễm không khỏi thở phào nhẹ nhõm, nhưng cô còn chưa thở xong, lại hít một ngụm khí lạnh, bởi vì cô đột nhiên nhớ đến người đứng bên cạnh cô chính là Lục Phong!
Cô lập tức liếc xéo, liền thấy Từ thừa tướng thật sự dừng lại trước mặt Lục Phong, rõ ràng thời gian ông ta dừng lại trước mặt Lục Phong lâu hơn so với vừa rồi dừng lại ở trước mặt cô!
Chẳng lẽ, con cáo già này đã bắt đầu nghi ngờ rồi sao?
Giây tiếp theo, Từ thừa tướng đột nhiên lên tiếng, hướng về phía Lục Phong.

"Nghe nói ngươi là người dậy sớm nhất và là người chăm chỉ nhất trong số những người ứng tuyển này đúng không?
Lục Phong rũ mắt xuống, nhỏ giọng trả lời.

"Hồi bẩm thừa tướng, tiểu nhân là người miền núi, khi làm công trên núi luôn phải dậy sớm nên đã quen".

Cũng không biết Từ thừa tướng có tin hay không, nhưng sau khi nghe câu trả lời của Lục Phong, ông ta không nói cũng không nhúc nhích, cứ như vậy nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của Lục Phong.


Tô Diễm là người ở gần hắn ta nhất, và cô có thể cảm nhận được cảm xúc phức tạp của Lục Phong lúc này.

Kẻ thù ở ngay trước mặt mà hắn ta không thể làm gì được, cũng không thể vạch trần mình ra, thật là bực bội!
Cuối cùng, Từ thừa tướng cười lên, đó là một nụ cười thâm thúy.

"Thế à, vậy ngươi từ nơi xa đến đây, cũng thật vất vả rồi.

"
Nói xong, Từ thừa tướng nhấc chân lên, tựa hồ muốn đi tới trước mặt người tiếp theo, nhưng ngay sau đó, không biết vì sao lại đột nhiên dừng lại!
Tô Diễm là người đầu tiên để ý đến hành động của Từ thừa tướng, lúc này, tim cô như nhảy dựng lên đến tận cổ họng!.