Hoàng Phi Lính Đặc Công: Phượng Mưu Thiên Hạ

Chương 36: Ai ngoan độc hơn ai




Liên Nhi không biết người cứu nàng là ai, nàng chỉ sờ loạn xạ đến bên tai người đó, sau đó liền mạng thay người cầu xin giúp đỡ. 

Tần Như Thương thầm nghĩ thật phiền toái, hiện tại cát chảy quá lớn, mỗi lần bị chôn vào làm không tốt sẽ trở ra không được. 

Nhưng Liên Nhi không nhìn thấy đông tây, nàng không phân biệt rõ phương hướng, nàng chỉ biết có người bị chôn, không cách nào chỉ ra chính xác địa điểm. 

Cũng may Như Thương nhớ được phương hướng khi nàng bị thổi vào đụng trên người mình, vì vậy lập tức nghiêng người, hướng vị trí đó chạy đi. 

Nàng một tay lội dưới cát, một tay ôm cả người Liên Nhi, hành động trở lực cực lớn. Đang suy nghĩ làm thế nào tìm một chỗ an toàn cho Liên Nhi trước, duỗi tay vẫn cắm ở trong cát về phía trước, tay chợt đụng phải một vật cứng, đau đến nàng phải nhếch mép.

Bất quá nàng lập tức vui vẻ, bởi vì Như Thương phát hiện khối nhô ra đó chính là một tảng đá lớn. Hoặc nói đó là một bức tường đổ, có thể nơi này trước kia từng có một tòa nhà, về sau bị phá bỏ. 

Nàng không thể suy nghĩ nhiều, vội vàng rút tay ra ngoài, kéo Liên Nhi lại trước người, một bên ra dấu ý bảo nàng ôm lại, một bên lớn tiếng kêu lên: 

"Dùng sức ôm, không cần buông tay! Ta đi bên kia cứu người!" 

Có lẽ là nghe được tiếng nói của Như Thương, tiểu cô nương hung hăng ngẩng đầu lên, một loại tin tưởng tuyệt đối không cần ngôn ngữ để biểu đạt, nhưng vẫn thể hiện rõ ràng. 

Đáy lòng Như Thương co rúm một chút, nàng không nói lên được loại cảm giác này, cũng không biết là đau lòng hay là cái gì, tóm lại nàng hiểu được, nếu không phải sợ chậm trễ kế hoạch của mình, nàng là tuyệt đối sẽ không ra tay cứu giúp. 

Cho nên trước khi đi khoét hai mắt của tên sứ giả Tây Dạ, cũng coi như là vì báo thù cho Liên Nhi. 

Chẳng qua là nàng thấy tức, nên cố tình đi so đo với người Tây Dạ một chút, rốt cuộc ai ác độc hơn ai. 

Thấy Liên Nhi tạm thời không có gì trở ngại, Như Thương một khắc cũng không ngừng chạy về phía mục tiêu.

_________________