Hoàng Thượng, Có Gan Một Mình Đấu Bản Cung?

Chương 71




Sáng nay trời trong, Cảnh Nhất Bích đứng trên cầu thang ngọc thạch, nhìn tuyết trắng dưới hoàng cung, cảm thấy cung điện sâu thẳm này có chút chói mắt.

Nàng rốt cuộc vẫn là Thục phi, nữ nhân trẫm…

U lam con ngươi hơi nheo lại, thâm thúy không thể nhận ra, Cảnh Nhất Bích thở dài một hơi, sau đó bước lên tuyết từ từ đi xuống.

Vòng qua quá dịch trì, lại nhìn thấy A Cửu ôm lò sưởi tay đứng trên cầu, tựa hồ đang đợi người.

“Thục phi nương nương, người đang đợi người sao.”

“Ân, ta đang đợi Bích công tử.”

A Cửu mỉm cười, “Muốn biết một ít về Mộ Dung Tự Tô.”

“Thục phi muốn biết điều gì thì cứ hỏi thẳng Cảnh Nhất Bích. Cảnh Nhất Bích nếu biết, sẽ nói hết cho Thục phi nương nương.”

Thanh âm hắn ôn hòa, lúc nói chuyện, mặt mày lại mang theo tiếu ý, dương quang làm cho người ta cảm thấy ấm áp.

Lệ chí trước mắt, vẫn luôn làm cho nàng hơi thất thần.

“Nghe nói Tam hoàng tử hiện nay đang ở Đế đô. Vì thế ta muốn biết hắn gần đây làm những gì, đi nơi nào, gặp những ai?”

“Hắn đến Quân quốc đã hai tháng, nhưng đến Đế đô lại chỉ gần một tháng. Mà hơn phân nửa thời gian đều đi Lạc Hoa lâu.”

“Lạc Hoa lâu?” A Cửu nhíu mày, cảm thấy nơi này hết sức quen thuộc, hình như đã nghe qua ở đâu đó, “Đó là nơi nào?”

Nàng vừa hỏi xong, Cảnh Nhất Bích liền trầm mặc một chút, hai má trắng nõn thoáng lộ ra một tia hồng nhạt, có chút khó xử nói, “Đó là thanh lâu.”

Thanh lâu… A Cửu suy nghĩ, chẳng lẽ Mộ Dung Tự Tô là kẻ háo sắc?

Nhưng chắc hẳn sẽ không a. Nếu như háo sắc, lão già Mạc thừa tướng kia hẳn đã sớm đưa một nhóm mỹ nữ tới. Mà trong tấu chương của Cảnh Nhất Bích lại không đề cập tới việc này.

“Ngày mai nếu Bích công tử không để ý, thì mong sẽ mang ta tới chỗ ấy một chuyến.”

“Này… Thục phi nương nương, thanh lâu chỗ ấy…” Cảnh Nhất Bích vốn muốn cự tuyệt, nhưng nghĩ đến chuyến này A Cửu chỉ có năm ngày, liền đồng ý, “Ngày mai Cảnh Nhất Bích sẽ ở ngoài cung chờ.”

Hai người đứng trên cầu nói xong, A Cửu nhìn Cảnh Nhất Bích ly khai, không khỏi nhẹ giọng thì thầm, Thập Nhất… Thập Nhất ngươi khi nào mới nhớ ra ta.

Đi tới xa xa, Cảnh Nhất Bích lại đột nhiên quay đầu, đối A Cửu mỉm cười, sau đó mới xoay người hướng vào rừng tùng tuyết.

Tâm A Cửu bỗng nhiên run lên…

Kiệu Quân Khanh Vũ dừng cách đó không xa, vừa vặn nhìn thấy một màn này.

Tả Khuynh tiến lên, “Hoàng thượng, còn có cần đi Mai ẩn điện không?”

“Không cần.” Thanh âm Quân Khanh Vũ dị thường lãnh.

Con ngươi màu tím chiếu một mảnh ngân bạch, hắn chăm chú nhìn nữ tử mặc áo choàng trắng đứng bên hồ, cùng màu trắng như tuyết tan vào một chỗ, chỉ có đôi mắt dị thường trong suốt lại cố che giấu cảm xúc nào đó cực kỳ bi ai.

Quân Khanh Vũ thu hồi ánh mắt, nhắm mắt tựa trên kiệu, “Trở về.”

——————————

Sáng sớm hôm sau, dương quang như cũ ôn hòa, một chiếc xe ngựa đỏ thẫm dừng ngoài cửa cung, bên cạnh có một nam tử dung mạo tuyệt sắc đứng trên tuyết, ngửa đầu nhìn bầu trời sạch sẽ.

“Bích công tử.”

Bên tai truyền đến thanh âm kinh ngạc của Tả Khuynh, Cảnh Nhất Bích quay đầu lại, thấy Quân Khanh Vũ mặc tuyết sam màu trắng, khoác áo tuyết chồn đi tới. Mái tóc tuy tùy ý búi nhưng cũng không thể che giấu được vẻ cao quý, tử đồng lạnh tới thấu xương.

“Hoàng thượng, người muốn xuất hành sao.”

“Tất nhiên. Nghe nói Tam hoàng tử mỗi ngày đều tới một chỗ. Vậy nên trẫm muốn nhìn một chút rốt cuộc là địa phương nào có thể hấp dẫn hắn như vậy.” Nhìn Cảnh Nhất Bích cũng một thân tố y, hắn không khỏi hiếu kỳ, “Sớm như vậy, ngươi muốn vào cung?”

“Thần… đang đợi người.”

“Đợi người? Đợi ai?” Đôi mi thanh tú hơi nhướn lên, Quân Khanh Vũ đe dọa nhìn Cảnh Nhất Bích.

“Hoàng thượng, Bích công tử đáp ứng thần thiếp chi thác, mang thần thiếp đi gặp Mộ Dung Tự Tô.”

Cách đó không xa vang lên một thanh âm trong trẻo, hai người không khỏi đồng thời theo tiếng nhìn lại.

Nhưng lại thấy dưới ánh mặt trời, một thanh y thiếu niên tri thức đang bước đến. Bạch đế ngân ủng, lưu vân thêu biên, đai lưng chuế mỹ ngọc, lấy lụa trắng quấn quanh, cổ trắng thon dài hơi lộ thập phần xinh đẹp tuyệt trần.

Tóc nàng dùng cây trâm bích lục cẩn thận tỉ mỉ vén lên, lộ ra cái trán trơn bóng, khuyên tai phản quang ẩn ẩn phấn hồng trong suốt, gương mặt dưới tuyết sạch sẽ trắng nõn, thanh tú nói không lên lời.

Hai tròng mắt trong suốt, mày liễu như bay, thậm chí có mấy phần tư thế oai hùng hiên ngang, mà khóe môi câu dẫn lại có vài phần phong lưu lỗi lạc.

Quân Khanh Vũ cùng Cảnh Nhất Bích ngẩn ra, thẳng đến khi thiếu niên nhẹ nhàng đến gần, mới nhận ra nàng.

“Ngươi…”

Đã nhận ra nàng đến, sắc mặt Quân Khanh Vũ tái nhợt, tựa có chút tức giận, ánh mắt lại chưa từng dời khỏi khuôn mặt sạch sẽ, “Cảnh Nhất Bích, đây là người ngươi đợi sao.”

Cảnh Nhất Bích cũng hoãn quá thần lai, hơi hành lễ, thấp giọng nói, “Vâng.”

“Xem ra hoàng thượng cũng muốn cùng chúng ta đi?”

A Cửu nghiêng đầu quan sát Quân Khanh Vũ, bị nàng nhìn như thế, Quân Khanh Vũ đột nhiên nhớ tới kẻ kèm chặt hắn đêm đó, người gọi là A Cửu kia lúc nhìn hắn cũng dùng tư thái này.

Quân Khanh Vũ nhìn một lúc rồi lập tức lên xe ngựa.

Ba người ngồi trong xe, Cảnh Nhất Bích cùng A Cửu ngồi đối diện, khiến nàng không khỏi chăm chú nhìn khuôn mặt tuyệt sắc ôn nhuận như ngọc thập phần giống Thập Nhất kia. Mà Quân Khanh Vũ yêu nghiệt lại không hiểu sao cứ bày ra khuôn mặt thối. A Cửu thật không biết hắn mất hứng ở đâu.

Môi hắn mím chặt, thường đối nàng cùng Cảnh Nhất Bích ném qua một ánh mắt cảnh cáo, làm cho bầu không khí vốn rất tốt lại trở nên vô cùng quỷ dị.

A Cửu tất nhiên cũng không được cao hứng. Nàng khó có được cơ hội cùng Cảnh Nhất Bích ở chung một chỗ, vốn tưởng hi vọng sẽ nhân cơ hội này mà hiểu rõ Thập Nhất hiện tại hơn. Vậy mà không nghĩ tới Quân Khanh Vũ lại đột nhiên ngáng đường.

Xe ngựa rốt cuộc cũng ngừng lại, Cảnh Nhất Bích trước xuống xe ngựa, vén lên mành xe, hơi nghiêng người nhìn nàng.

“Cảm ơn.” A Cửu nhảy xuống xe ngựa, đối hắn mỉm cười.

“Không ngờ Thục phi lại hiểu lễ tiết như vậy. Bất quá, lần đầu tiên nghe được Thục phi nói hai chữ cảm ơn.” Thanh âm nói móc theo bên tai truyền đến, tử đồng Quân Khanh Vũ diêm dúa lẳng lơ lãnh phúng liếc A Cửu một cái, sau đó đi qua bên người nàng, phất tay áo hướng Lạc Hoa lâu đi vào.

Nhưng mới đi tới cửa, sắc mặt Quân Khanh Vũ lại xanh đen lui ra.

A Cửu ngẩng đầu nhìn, nhịn không được phá lên cười, có một chút đắc ý nhìn Quân Khanh Vũ.

Thảo nào sắc mặt hắn khó coi như vậy. Đây không phải là “kỹ viện” đêm đó nàng ném hắn đến để “Giải độc” sao? Cũng khó trách, lúc đó nghe được lại thấy quen tai.

A Cửu cười cười đi tới bên người Quân Khanh Vũ, “Công tử, sao không đi vào? Chẳng lẽ nơi này có rắn độc mãnh thú?”

“Mai Tư…”

“Công tử, tiểu nhân gọi Mai Nhị.”

A Cửu cười ha ha hai tiếng, tinh thần không thoải mái trên xe ngựa lúc này bởi vì Quân Khanh Vũ nghẹn uất mà tản ra không ít.

Sau khi đi vào, A Cửu mới phát hiện Lạc Hoa lâu này là biệt hữu động thiên, cũng không giống đêm đó nhìn đơn giản như vậy.

Nguyên lai trong sảnh lại có sòng bạc xa hoa, quần áo bất phàm chật ních, mà lầu hai lại lộ ra vẻ mành phòng, một mặt có thể quan sát tất cả sòng bạc, mặt khác lại có thể nhìn thấy một viện khác trong Lạc Hoa lâu —— đó chính là thanh lâu mỹ nữ chân chính như mây.

Mà Mộ Dung Tự Tô thì đang an vị phía sau mành.

Đứng phía ngoài mành là hai hộ vệ vừa nhìn đã thấy thân thủ bất phàm, trong mành ẩn ẩn nhìn ra một thân hình tuấn lãng.

Ba người A Cửu tìm một chỗ hẻo lánh ngồi xuống, trong đại sảnh trang trí xa hoa, đều chỉ có công tử kinh thành nổi danh có tiền, tay trái ôm ngọc tay phải ôm kim mới tới.

Cảnh Nhất Bích nói, nơi này cơ hồ cũng đều có danh đổ tay, trong đó có người được xưng là Thiên thủ Quan Âm, có người được xưng là Lý tay nhỏ bé, rất nhiều người vì mộ danh mà đến, nhìn hai người kia đánh cờ.

Bây giờ người bên trong phân thành hai nửa, phân nửa người mua Thiên thủ Quan Âm, phân nửa người mua Lý tay nhỏ bé, mà hai người kia thực lực ngang nhau, đúng là nhạ náo phi phàm.

Quân Khanh Vũ vốn đối nơi son phấn nồng đậm có phản cảm từ trước, nên khi có người đưa tới rượu, hắn ngay cả một giọt cũng không chạm, khoanh tay mắt lạnh nhìn xung quanh, thỉnh thoảng cùng Cảnh Nhất Bích thì thầm một phen.

A Cửu không vui ăn một ít điểm tâm, vỗ vỗ tay đứng dậy đi khỏi bàn.

“Mai Tư… Mai Nhị, ngươi đi đâu.” Thanh âm Quân Khanh Vũ tức giận từ đằng sau truyền đến.

“Công tử, tiểu nhân ngứa tay, muốn đi đánh cược.”

A Cửu vẫy vẫy tay với Quân Khanh Vũ, không quay đầu lại chen vào đoàn người.

“Cảnh Nhất Bích, nàng vừa nói cái gì?”

“Công tử, nương nương nói, muốn chơi một phen.”

Quân Khanh Vũ nhướn mày, thần sắc càng thêm khó coi.

Lúc này, bên cạnh Thiên thủ Quan Âm cùng Lý tay nhỏ bé đã đặt bạc trắng chồng chất như núi.

A Cửu chen vào đoàn người, cố ý chọn chỗ đưa lưng về phía Mộ Dung Tự Tô, lấy ra một khối vàng, đặt giữa Thiên thủ Quan Âm cùng Lý tay nhỏ bé.

Đám người quanh người nàng một mảnh cười vang, “Công tử, ngươi là đặt Thiên thủ Quan Âm hay là Lý tay nhỏ bé a? Không được để giữa, ở đây không có trung lập.”

A Cửu mỉm cười, “Ai nói ta muốn mua bọn họ. Ta là muốn mua chính ta.”