Hoàng Thượng Có Gan Một Mình Đấu Bổn Cung

Chương 73






A Cửu ngây người, thật sự là vừa ăn một chút khoai không đủ no bụng, cho nên cũng ngồi xuống, tiếp nhận ngân đũa Tả Khuynh đưa tới, cúi đầu nghiêm túc ăn.



Thức ăn không nhiều nhưng rất thanh đạm ngon miệng, chỉ một chốc lát ba cái đĩa trước mặt A Cửu đã thấy đáy.



"Khụ khụ..."



Bên tai truyền đến tiếng ho khan rất nhỏ, A Cửu mờ mịt ngẩng đầu, thấy ánh mắt ẩn ý của Hữu Danh liếc qua một hướng.



Nàng theo hướng đó nhìn lại, thấy bảy tám đĩa trên bàn cũng đã bị mình càn quét sạch sẽ mà Quân Khanh Vũ còn chưa động đũa.



Tay gắp thức ăn không khỏi run lên, A Cửu thở dài một hơi, buông đũa xuống.



"Hình như hôm nay ngươi rất đói."



"Đã no rồi."



"Không no mới là lạ." Hắn hắn mím môi cười, núm đồng tiền như ẩn như hiện, rồi vì mùi vị không như ý liền buông đũa xuống, ánh mắt rơi vào tay nàng, "Tay ngươi thế nào rồi?"



"Không tệ lắm."



"Tả Khuynh, đến Thái y viện lấy thuốc tới đây."



Sau khi tất cả người trong phòng đều lui ra, hắn liền kéo tay nàng, tháo vải xô ra.




Trên ngón tay trắng nõn, vết thương đã khép lại nhưng thoạt nhìn vẫn rất gai mắt, "Dùng thuốc tốt sẽ nhanh khỏi hơn." Đổ bột thuốc màu lục ra, giọng hắn đậm ý trách cứ, "Nhớ cẩn thận một chút nếu không sẽ lưu lại sẹo."



Hai người cách nhau rất gần, thậm chí có thể cảm nhận được hô hấp của đối phương.



A Cửu mất tự nhiên quay đầu. Không biết vì sao khi ở chung một chỗ cùng Quân Khanh Vũ, nàng lại cảm thấy hơi xấu hổ, có chút đứng ngồi không yên, hoặc có đôi khi thấy buồn bực.



Vải xô được băng lại cẩn thận một lần nữa. Nhìn mấy cung nữ bưng chậu rửa tới, A Cửu không khỏi kinh ngạc, "Ngươi không về sao?"



Quân Khanh Vũ chưa từng rửa mặt qua ở chỗ nàng lần nào, bởi vì người này sạch sẽ đến mức nghiêm trọng. Lần trước dù có miễn cưỡng ngủ lại một đêm thì sáng ngày hôm sau cũng vội vã trở về tẩm cung rửa mặt.



Quân Khanh Vũ miễn cưỡng nhìn A Cửu, "Trẫm mệt, lười đi, nên sẽ nghỉ ở đây."



"Hoàng thượng, xe còn ở bên ngoài."



"Ngươi không muốn trẫm ở đây sao?"



Cho lui tất cả cung nhân ra ngoài, hắn tựa trên giường ấm, nhíu mày nhìn A Cửu.



"Không muốn."



"Vậy trẫm càng muốn."



Nói xong, hắn không do dự nhắm mắt nằm xuống.



Hôm nay là một ngày dài, A Cửu cũng đã sớm mệt. Huống chi chỗ thắt lưng bị thương còn chưa khá hơn, từ lúc ở ngoài cung nàng đã ước được lập tức trở về nghỉ ngơi. Nhưng bây giờ vừa nghĩ tới phải cầm đèn cho hắn canh ở bên ngoài cả đêm, A Cửu thật sự muốn thổ huyết trong lòng.



Hôm nay tên Quân Khanh Vũ này hơi khác lạ.



"Làm gì vậy? Sao còn chưa lên." Yêu đồng màu tím đột nhiên mở lớn, "Ngươi ngủ bên trong!"



Nói xong, lập tức nhường cho A Cửu một chỗ.



"Hoàng thượng, hôm nay ngươi có phải..."



A Cửu cả kinh, có phải hắn bị điên rồi không?



"Nếu không muốn, vậy ngươi cứ ngồi đấy cả đêm đi."



khẩu khí lãnh lệ bá đạo không cho phép nàng chống cự, A Cửu sờ sờ lưng, bây giờ trời rất lạnh, rõ ràng là bức nàng...



Suy nghĩ một hồi, A Cửu xoay người đi tới, lấy cái chăn trong chân tường đặt giữa hai người.



Phía sau hắn hô hấp đều đều như đang ngủ, A Cửu cũng buông cảnh giác, chậm rãi nhắm mắt lại.



Đang mơ hồ, bên tai lại đột nhiên nghe thấy một giọng nói, giống như có người đang vuốt tóc nàng, "Ngươi rốt cuộc là ai?"



A Cửu hừ một tiếng, xê dịch vào bên trong, giọng nói kia liền biến mất.




Lần này, nàng lại mơ thấy kỳ lân. Cũng giống giấc mộng lần trước, kỳ lân đứng bên người nàng, nhìn nàng một hồi, sau đó dùng cái đầu vô cùng thân thiết cọ vào tay nàng...



Nhiệt độ chân thực truyền đến, A Cửu bị nó cọ tới cọ lui liền cảm thấy ngứa ngáy, vội thu tay.



Kết quả cánh tay như đụng phải cái gì đó. A Cửu mở mắt ra, bất ngờ nhìn thấy Quân Khanh Vũ cúi đầu cọ cọ lên bàn tay quấn vải xô của nàng.



"Nên tỉnh thôi." Hắn đã rửa mặt xong, đầu đội kim quan, hai mắt hữu thần, một thân long bào thêu tơ vàng tôn lên dáng người thon dài, quả nhiên có tướng đế vương.



"Ngươi sắp lâm triều sao?"



Bình thường chắc chỉ có tình huống như vậy hắn mới mặc thế này.



"Trẫm đã lâm triều về."



A Cửu đứng dậy, lúc này mới biết trời đã sáng hẳn, sắc mặt không khỏi ửng đỏ, nghĩ đến Cảnh Nhất Bích ở ngoài cửa cung chờ, vội đứng dậy mặc quần áo.



Chỉ là hình như trong cung có việc nên Quân Khanh Vũ không theo nàng đi mà sai Tả Khuynh đi cùng.



—————————————-



Ngày thứ hai, A Cửu xuất hiện lần nữa ở Lạc Hoa lâu. Lúc này có thêm nhiều khuôn mặt mới.



A Cửu tỉ mỉ quan sát những người kia, phát hiện lòng bàn tay bọn họ dày rộng có kén, màu da vi hắc, chắc công phu rất cao cường.



Xem ra Mộ Dung Tự Tô đã phái người tới thử nàng.



Vẫn thập cục như cũ, A Cửu nhẹ thắng hết, đương nhiên trong quá trình bọn họ luôn âm thầm thăm dò A Cửu, lúc nàng lắc xúc xắc muốn dùng ám khí đả kích cổ tay nhưng đều bị nàng nhẹ tránh.



"Vị công tử này, chủ tử nhà ta muốn thưởng thức đổ thuật của ngươi. Nếu không chê kính xin lên lầu ngồi."



A Cửu nhìn nam tử trước mặt, nhận ra hẳn vẫn luôn đứng bên cạnh Mộ Dung Tự Tô, liền vui vẻ nói, "Thưởng thức thì thưởng thức. Nhưng nếu không thể hạ ta trong ba chiêu thì ta sẽ không tiếp."



Nam tử kia không ngờ A Cửu sẽ cự tuyệt, ngây ra một lúc, "Có thể quá ba chiêu hay không, công tử đi một lần sẽ biết."



A Cửu quay đầu lại nhìn Cảnh Nhất Bích đang lo lắng, mỉm cười ý bảo hắn không cần đi theo.



Không ai đi theo, không ai nhìn thấy, mới có thể phát huy tốt hơn.



Rèm cửa được xốc lên, Mộ Dung Tự Tô ngồi cách bàn với A Cửu, ở giữa có bức rèm che, vừa vặn từ cánh tay trở lên đều không thấy rõ.



A Cửu cũng không muốn nghiên cứu, ánh mắt đảo qua cờ vây trước mặt hắn, cuối cùng rơi vào chén trà.



Nước màu bích cùng cái chén xanh biếc hòa quyện. Từ lúc vừa bước vào phòng nàng đã ngửi thấy mùi thơm lạ này của lá trà. Trà này không phải của Lạc Hoa lâu, xem ra là Mộ Dung Tự Tô tự mang tới.



Đúng là một người cực kỳ chú ý.



"Mời gặp lại không cho nhìn mặt. Chẳng lẽ đây là cách đãi khách của các ngươi?"




A Cửu hừ một tiếng, phất tay áo muốn đi.



"Công tử xin chờ một chút." Bên trong mành, một thanh âm trong trẻo truyền đến, "Tự Tô vì lễ nghĩa không chu toàn mà ở đây xin lỗi. Mời công tử đi lên là hi vọng có thể cùng công tử đánh cờ tam cục. Nếu công tử thắng Tự Tô, Tự Tô sẽ lấy một nguyện vọng để nhận lỗi."



không ngờ giọng nói của Mộ Dung Tự Tô lại dễ nghe như vậy, cũng không ngờ tới Tam hoàng tử sẽ nói chuyện khiêm cung như thế.



"Chẳng lẽ Tự Tô công tử không sợ ta đưa ra nguyện vọng hoang đường?"



"Tự Tô tất có khả năng hoàn thành."



"Vậy vì không muốn làm khó Tự Tô công tử, ta sẽ nói nguyện vọng ra trước."



"Công tử mời nói."



"Ừm..." A Cửu vuốt cằm, chỉ vào chén trà kia, "Nếu Tự Tô công tử thua thì mời Mai Nhị đánh cờ phẩm một ly trà đi."



Tự Tô sửng sốt, nửa ngày sau mới cười nói, "Mai nhị công tử quả nhiên là người đặc biệt."



"Tự Tô công tử cũng vậy." A Cửu giơ tay hành lễ, sau đó nhìn hai hộ vệ đưa tới một cái đĩa, mặt trên đặt mười hai thẻ mộc bài, phân biệt có khắc từ 1 ~ 6.



"Lắc xúc xắc, Tự Tô không phải đối thủ của Mai Nhị. Vậy chẳng bằng ta đem bài này đặt giữa, xem ai nhanh tay nhất từ bên trong lấy ra tam bài, nhiều hơn sẽ thắng."



Trong mắt A Cửu xẹt qua một tia mừng rỡ, quả nhiên không ngoài việc nàng sở liệu, Mộ Dung Tự Tô đang muốn tìm một "thần tốc".



"Được, tam cục, hai thắng."



Đồng hồ cát tính thời gian vừa được đặt, A Cửu đã thấy Mộ Dung Tự Tô nhanh như chớp xuất thủ, ngón tay trắng nõn vững vàng bắt được lục điểm. Ngón tay A Cửu xẹt qua, lúc này chặn đứng hắn, đồng thời trái phải chụp tới, tiện thể kẹp đi hai khối bài.



Một quá trình này chỉ diễn ra trong một giây đồng hồ.



Thiên cơ biến. Trong nháy mắt thiên biến vạn hóa. Nàng chính là người duy nhất trong tổ chức nổi danh có khả năng này.



A Cửu đem tam bài đẩy tới trước mặt hắn, "Tự Tô công tử, ván đầu tiên, Mai Nhị thắng."



"Mai nhị công tử tốc độ thật nhanh." Đang nói lại đột nhiên xuất thủ trước, chuẩn bị lấy ngũ điểm cùng tứ điểm còn lại.



Tay A Cửu chặn ngang, nhưng không ngờ hộ vệ bên cạnh lại chặt một chưởng đến, phần eo A Cửu bị áp lại, khó khăn lắm mới tránh thoát, lập tức dùng chân hung hăng đá gãy bàn.



Mộ Dung Tự Tô không ngờ tới một chiêu này của A Cửu. Bàn sụp xuống, trọng tâm bất ổn. A Cửu mượn cơ hội cuộn mành, dùng sức giữ hai tay Mộ Dung Tự Tô.