Hoàng Thượng Thay Tôi Đấu Trí Trong Hậu Cung

Chương 17: Chương 17:




 
Cố Linh Quân trở lại hành cung với tâm trạng hoàng sợ kèm theo chút tức giận.
Tiêu Dục Hành cũng ở, đang uống trà đọc sách, một bộ dáng điềm tĩnh thanh thản.
Cố Linh Quân đi đến cạnh hắn ngồi xuống, mở miệng hỏi: “Bệ hạ, chuyện quan trọng xử lý xong rồi sao?”
“Ừ.” Tiêu Dục Hành dùng âm thanh lạnh nhạt trả lời cho có.
Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản . Thường bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Sau khi Cố Linh Quân “Ồ” một tiếng rồi im lặng ngồi, nghĩ phải mở miệng như thế nào ...
“Muốn hỏi cái gì thì hỏi đi.”
Tiêu Dục Hành nhìn Cố Linh Quân bụng đầy tâm sự đều hiện lên trên mặt, có chút tiếc hận tại sao năng lực nghe tiếng lòng hiện tại lại dùng không được.
Cố Linh Quân nhìn hắn, cẩn thận mở miệng: “Bệ hạ, ngài cảm thấy ... Chính là ... Ừ ...”
Ấp úng một lát lại cắn răng một hơi nói xong: “Bệ hạ, ngài cảm thấy sẽ có thích khách sao?”
Tiêu Dục Hành tay lật trang sách ngưng lại, thả sách xuống, hỏi: “Nàng nghe ai nói?”
Cố Linh Quân: “ …”
--- “Thật sự có?!”
“Thần thiếp chỉ là thuận miệng hỏi thôi, thần thiếp nhìn rừng cây phía sau hành cung, rất giống nơi sẽ xảy ra ám sát này nọ. Chắc là sẽ không có ... Đâu ha?”
Tiêu Dục Hành bỗng nhiên cười, tay chống bàn nhỏ, nghiêng nửa cơ thể đến trước mặt Cố Linh Quân, vén tóc mái của nàng ra sau tai.
Cố Linh Quân không kịp đỏ mặt đã bị câu nói tiếp theo của Tiêu Dục Hành làm sợ tới mức mặt tái nhợt.
“Quý Phi thật là thông minh, nghĩ giống như thích khách.”
Cố Linh Quân: ???

“Bệ ... Bệ hạ? Thực sự có thích khách?”
Thân lớn lên ở thế kỷ 21, Cố Linh Quân gặp phải tình huống nguy hiểm nhất chính là án mạng xảy ra cách vách. Hiện giờ nói cho nàng sẽ có thích khách đến ám sát?
Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản . Thường bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Cố Linh Quân nỗ lực nhìn Tiêu Dục Hành, ý đồ tìm được chứng cứ nói giỡn ở trên mặt hắn.
Tiêu Dục Hành một lần nữa cầm sách lên, nhàn nhạt nói: “Đi theo bên cạnh trẫm, nàng sẽ không có việc gì.”
--- “Xong rồi, xong rồi, mình chết tới nơi rồi.”
--- “Quả nhiên là phận vật hy sinh nữ phụ, không chết ở hậu cung cũng sẽ chết ở ám sát.”
--- “Bị đâm một kiếm … Đau biết bao nhiêu.”
Hoàng đế chỉ mang có một mình ra tới chính là vì giờ phút này đi.
Từ khi biết tin tức này, biểu tình của Cố Linh Quân như tai nạn lớn chết người sắp đến. Dù ăn cơm hay là tắm gội đều toàn thân căng chặt.
Mà Tiêu Dục Hành vẫn luôn ở chỗ của nàng, làm nàng vừa vui lại vừa buồn.
Mục tiêu ám sát không cần phải nói cũng biết là ai … Hắn vẫn luôn ở cạnh nàng, điều này làm nàng rất dễ dàng toi mạng nha!
Nếu Tiêu Dục Hành đi thì nàng cũng sợ hãi không kém, còn không có cảm giác an toàn.
Tiêu Dục Hành vẫn luôn duy trì tinh thần và sắc mặt như ngày thường, tắm gội xong còn rất có hứng thú chơi cờ với Cố Linh Quân.
Cố Linh Quân nhìn hộp cờ còn thừa không đến mấy viên cờ trắng, lo lắng hãi hùng một buổi trưa, trong lòng có chút dao động.
“Đừng ngẩn người.” Tiêu Dục Hành mở miệng nhắc nhở, lại từ hộp cờ lấy mấy viên cờ trắng đặt lên trên bàn cờ vây.
Cố Linh Quân: “ ... ”
--- “Ta đã sạch từ sớm, còn chơi tiếp là sao? Sao có thể không ngẩn người được kia chứ? Thích khách đó nha, là thích khách đó!”
“Bệ hạ, đã trễ thế này thích khách còn chưa có tới … Coi chừng là nói giỡn thôi, haha …”

Cố Linh Quân lại bốc cháy lên một tia hy vọng.
“Chẳng lẽ thích khách không phải chỉ hành động vào ban đêm hay sao?”
Tiêu Dục Hành đặt tiếp một quân cờ lên bàn cờ.
“Bệ hạ đã chuẩn bị bắt trọn mới bình tĩnh như thế?”
“Mọi chuyện đều bình thường.”
“Hay là trong hành cung có mật thất hoặc là tầng ngầm?” Cố Linh Quân cuối cùng chưa từ bỏ ý định.
“Cũng không có.”
......
***
Cố Linh Quân lại mơ mơ màng màng tiếp tục chơi cờ với Tiêu Dục Hành, dần dần sinh ra buồn ngủ. Ngáp một cái thì thấy bên ánh đèn gần cửa sổ đã tắt, những ngọn nến còn lại như là bị gió thổi động, lung lay như muốn tắt.
Cố Linh Quân nháy mắt tỉnh người, nhịn không được nhích lại gần Tiêu Dục Hành.
Bốn phía im ắng, Cố Linh Quân vãnh tai nghe, loáng thoáng nghe được âm thanh vật gì đó rơi xuống đất.
Cố Linh Quân trong lòng sợ hãi lên tới cực điểm, Tiêu Dục Hành nhặt lên một viên cờ trắng, nói: “Kết thúc.”
Vừa dứt lời, bên ngoài truyền đến tiếng gào hét đầy vội vàng: “Có thích khách! Có thích khách! Mau tới, người đâu! Tấn Vương bị thương!”
Cố Linh Quân:??!!
“Hoàng Thượng, sao ngài không nói sớm thích khách là đến ám sát Tấn Vương!” Cố Linh Quân giống như con mèo xù lông, nhịn không được nhỏ giọng kháng nghị.
Không chờ Tiêu Dục Hành trả lời, bên ngoài đã có người tới cầu kiến.
Một binh lính tiến vào quỳ xuống, nói: “Bệ hạ, có thích khách xông vào hành cung, đâm bị thương Tấn Vương.”

Nghe tin Tấn Vương bị ám sát, Cố Linh Quân theo bản năng thở phào nhẹ nhõm, thậm chí là có chút vui vẻ. Tuy rằng Tấn Vương không phải thứ gì tốt, nhưng sao nàng có thể hư như vậy kia chứ?!
Vì thế, Cố Linh Quân *giả mù sa mưa hỏi: “Úi cha, sao Tấn Vương lại gặp chuyện này, vết thương không sao chứ?”
*giả mù sa mưa: giả bộ quan tâm, giả dối,
“Thưa nương nương, mạt tướng cũng không rõ ràng lắm, thái y đang *chẩn trị cho Tấn Vương.”
*chẩn trị: chẩn đoán và trị bệnh.
“Còn có ai bị thương?” Tiêu Dục Hành lúc này mới mở miệng hỏi.
“Thích khách ước chừng có hơn hai mươi người, nhìn *thân thủ không giống người bình thường, bởi vì quá mức đột nhiên, nên lúc mạt tướng chạy đến đã chạy thoát hơn phân nửa.”
*thân thủ: võ công.
“Số người bị bắt sống cũng lập tức uống thuốc độc tự sát. Trừ bỏ Tấn Vương bị thương những người còn không có ai bị thương nặng, nhìn dáng vẻ là hướng về phía Tấn Vương mà đến.”
Tiêu Dục Hành im lặng suy nghĩ một lát: “Nghiêm túc tra xét việc này, cần phải tìm ra chủ mưu đứng phía sau màn.”
Nhìn nhìn Cố Linh Quân, còn bổ sung thêm: “Quý Phi bị hoảng sợ, trẫm cần dỗ nàng, nên không thể đi nhìn Tấn Vương được.”
Người binh lính kia nghe vậy ngẩng đầu nhìn về phía Cố Linh Quân, Cố Linh Quân vội vàng bày ra biểu tình ta bị hoảng sợ thật sự không thể rời khỏi  Hoàng Thượng.
Chờ hắn lui ra, Cố Linh Quân mới nhỏ giọng hỏi: “Hoàng Thượng, sao ngài không nói sớm đám thích khách này là đến ám sát Tấn Vương, làm thần thiếp lo lắng suốt một buổi trưa.”
“Đám thích khách này muốn ám sát ai, làm sao trẫm biết.”
--- “Giả vờ giả vịt.”
Cố Linh Quân bĩu môi, còn muốn tìm người ra chủ mưu đứng phía sau màn, thật đúng là tặc kêu trảo tặc.
“Được rồi, thích khách đã đi, lên giường nghỉ tạm chút đi.” Tiêu Dục Hành không muốn nhiều lời, đi đến phía giường.
Tâm tư của Cố Linh Quân bị thích khách hấp dẫn, cũng không hề phát giác nàng sắp phải “Thị tẩm”. Vội vàng bò lên trên giường, sau đó lại chống nửa cơ thể nghiêng xuống nói nhỏ vào tai Tiêu Dục Hành.
“Hoàng Thượng, ngài nói nhỏ cho thần thiếp nghe đi, thần thiếp bảo đảm sẽ không nói ra ngoài.”
--- “Tại sao lại đột nhiên muốn phái người ám sát Tấn Vương, nàng thật sự rất tò mò nha!”
Tiêu Dục Hành nằm thẳng tắp, không có trả lời.
“Chẳng lẽ việc hôm nay là Tấn Vương kêu Phùng Tử Kính làm?! Bệ hạ, ngài không ngang nhiên ra mặt, vì thế nên hành động trong lén lút?” Cố Linh Quân lớn mật nói ra ý nghĩ của bản thân.

Tiêu Dục Hành vẫn nằm thẳng tắp, không có trả lời.
“Hay là nói ...”
Cố Linh Quân châm chước một lát: “Bệ hạ vẫn còn để ý chuyện Tấn Vương hẹn thần thiếp ra sau núi, cho nên mới ...”
Lúc này Tiêu Dục Hành có động tĩnh, xoay người đè nàng xuống.
Cố Linh Quân đang mở miệng tính nói nữa, nhưng bị hành động đột nhiên này của Tiêu Dục Hành làm giật mình, quên cả nói.
Nàng lúc này mới phát hiện, tư thế hiện tại của hai người là cỡ nào ái muội.
Kèm theo chính là một hồi hối hận, sao nàng ngu quá vậy, lơ đãng một chút đã nghĩ gì nói nấy rồi, không biết đây là cổ đại, còn nói trước mặt hoàng đế, ngại mạng quá dài rồi sao!
Tiêu Dục Hành giữ nguyên tư thế này nhìn nàng vài giây, hỏi vấn đề mà hắn vẫn nghĩ trong đầu: “Trong đầu nàng chứa cái gì vậy, suốt ngày đều nghĩ mấy chuyện gì đâu không?”
Cố Linh Quân phản ứng lại, nói: “Trong đầu thần thiếp đều là bệ hạ ngài hết nha.”
Tiêu Dục Hành khóe môi nhẹ cong, lật người, buông nàng ra, nằm xuống bên kia.
Cố Linh Quân mới vừa thở phào nhẹ nhõm thì nghe Tiêu Dục Hành nói: “Thích khách không phải của trẫm.”
“Vậy là ai?”
“Dùng cái đầu nhỏ của nàng mà nghĩ đi.”
“Tấn Vương?”
Tiêu Dục Hành khẽ cười một tiếng, coi như trả lời.
Quả nhiên Tấn Vương không là người an phận, lại muốn làm cái gì?
Kết hợp lời nói cùng hành động trước đó, Cố Linh Quân cũng nghĩ không ra, chẳng lẽ đây chính là phương pháp cứu nàng thoát khỏi nơi này của hắn sao?!
Trong lúc nàng nghĩ muốn nát óc cũng nghĩ không ra thì Tiêu Dục Hành đã giải đáp thay nàng: “Chính là vì ‘ kim thiền thoát xác ’”.
Vẫn mang vẻ mặt mê mang.
Cố Linh Quân:??? Nà ní.
Hết chương 17