Hoàng Thượng Thay Tôi Đấu Trí Trong Hậu Cung

Chương 27: Chương 27:




 
Ngọn lửa nho nhỏ mang tên hy vọng bốc cháy trong lòng Liễu Phiêu Phiêu, vừa ngốc đầu ra đã bị Cố Linh Quân vô tình bóp tắt.
“Không viết!” Tự viết sách về bản thân mình, thật đúng là chưa bao giờ nghe qua, nàng không biết viết như thế nào nữa!!!
Nhưng điều làm Cố Linh Quân không ngờ tới, chính là nàng vẫn là phải viết, còn là bị một vị chính chủ khác ấn đầu buộc viết.
Cố Linh Quân bốn lạng đẩy ngàn cân, tống cổ Liễu Phiêu Phiêu đi, sau đó nàng lại ngồi nghĩ lại những lời nói của nàng ta, lại cảm thấy rất có đạo lý.
Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản . Thường bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Cố Linh Quân do dự một hồi, mò mò tìm tìm, lôi ra quyển sách Liễu Phiêu Phiêu vừa nhắc tới khi nãy, đọc thật kỹ, cố ý gấp trang đánh dấu những trang miêu tả “Kính vương”.
Mới vừa đứng lên, đột nhiên nghĩ đến: Nàng vẫn luôn hướng đến mục tiêu giữ được tánh mạng không bị thắt cổ, hiện tại tạm thời thực hiện được, nhưng bây giờ nàng lại đang làm cái gì? Sốt ruột thay Tiêu Dục Hành?
Lại nghĩ đến quyển H văn khi nãy, mặt đỏ tim đập nhanh cùng miên man suy nghĩ đến cảnh đó.
Cố Linh Quân lại ngồi trở về, nhưng trong lòng vẫn rất rối rắm, không thể không nghĩ đến.
Thôi, dù sao hiện tại bọn họ cũng coi như ngồi chung trên một chiếc thuyền, nếu hắn xảy ra chuyện gì, nàng cũng không có được ngày lành.
Xuất phát từ sự quan tâm đối với đồng bào, sau một trận quyết chiến nảy lữa giữa thiện và ác trong đầu, Cố Linh Quân vẫn là quyết định mang theo quyển sách về “Kình vương” đi tìm Tiêu Dục Hành.
***
Khi Cố Linh Quân chậm rãi đi vào điện, thì nhìn thấy Tiêu Dục Hành chau mày đang ngồi trên long ỷ phê duyệt tấu chương, tấu chương trên bàn chất cao như núi, còn phải đặt thêm một cái bàn nhỏ bên cạnh  mới miễn đủ chỗ.
Tiêu Dục Hành nghe tiếng ngẩng đầu, thấy nàng tới, thực sự là có chút ngoài dự đoán của hắn, giọng nói hơi mang chút mệt mỏi, hỏi: “Sao Quý Phi lại tới đây?”
Cố Linh Quân giơ lên hộp điểm tâm tinh xảo trong tay, đáp: “Thần thiếp là tới đưa điểm tâm cho bệ hạ.”
Đợi đã, hình như lời nói mới vừa rồi cộng với tình cảnh này làm nàng cảm thấy có chút quen thuộc.
Tiêu Dục Hành gác bút, nghiêng người dựa ra sau. Cố Linh Quân bước lên án thư, vốn muốn tìm một chỗ đặt hộp điểm tâm xuống, nhưng một vị trí nhỏ cũng không tìm được.
Trương Đức Phúc vội vàng sắp xếp lại đống tấu chương, chừa ra một vị trí vừa đủ, lại lấy dĩa điểm tâm từ trong hộp đựng ra. Làm xong tất cả thì quay sang vẫy tay ra hiệu cho thái giám cung nữ lui hết ra ngoài, bản thân cũng lui ra.
Cố Linh Quân trong lòng tán thưởng hành động nước chảy mây trôi của hắn, lại buồn rầu không biết nên mở miệng như thế nào.

“Có chuyện gì?” Tiêu Dục Hành thấy vẻ mặt của nàng: Ta có việc muốn nói nhưng ta không biết mở miệng từ đâu, nên đành chủ động mở đầu.
Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản . Thường bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Cố Linh Quân bậm môi quyết tâm nói thì mắt thoáng liếc nhìn tấu chương mở ra trên bàn, chỉ một cái liếc mắt như vậy thôi, nhưng nàng có thể nhìn thấy hai chữ “Tấn Vương” cách mỗi dòng đều xuất hiện một lần. Không hiểu rõ, còn tưởng rằng đây là bài tập làm văn tả về nhân vật Tấn Vương nữa.
“Hoàng Thượng đang phiền não chuyện về Tấn Vương?” Cố Linh Quân hỏi.
Tiêu Dục Hành xoa xoa mũi, “ừ” một tiếng, rồi nhỏ giọng trả lời.
Cố Linh Quân cẩn thận quan sát sắc mặt của hắn, hỏi: “Thần thiếp có một chuyện không hiểu, nếu Hoàng Thượng đã sớm biết Tấn Vương sau lưng có động tác nhỏ, tại sao không tìm cái cớ giải quyết hắn ta. Chuyện đêm đó quá ồn ào huyên náo, còn chảy ra ngoài không ít tin đồn nhảm nhí...”
Tiêu Dục Hành trợn mắt, thấy nàng cố sức tự hỏi, khẽ cười cười: “Trẫm hiểu rất rõ tính tình của vị hoàng đệ này, hắn không có năng lực làm chuyện lớn, rất nhiều chuyện đều có người ở sau lưng xúi giục. Mà tin tức hắn muốn rải rác đi ra ngoài cũng đã rải rác xong từ sớm, trẫm cũng không thiếu cơ hội ra tay, chỉ là muốn nhìn xem kẻ đứng sau lưng là ai thôi ...”
Cố Linh Quân hiện tại rất kích động, từ trên người móc ra quyển sách nàng cất giấu trước khi ra khỏi cung điện của mình, nói: “Hoàng Thượng quả nhiên suy đoán như thần, ngài xem, dân gian đang truyền lưu những chuyện trong quyển sách này, phần lớn đều là bắt bóng bắt gió, viết bậy viết bạ. Nhưng lại có vài chi tiết rất quái dị...”
Cố Linh Quân lật mấy trang mà nàng đánh dấu gấp lại đưa qua cho Tiêu Dục Hành, hắn tiếp nhận nhanh chóng lật xem, mày cũng nhăn theo từng trang.
Ba trang năm trang, Tiêu Dục Hành xem xong mấy trang mà nàng đánh dấu gấp lại.
Đáy lòng Cố Linh Quân có chút cao hứng, nghĩ: Lần này nàng cũng giúp ít được đôi chút đúng không. Đang nghĩ ngợi tới tiếp theo muốn nói cái gì, thì nghe Tiêu Dục Hành ra lệnh cho Trương Đức Phúc …
“Lần trước phái người sửa sang lại đống đồ vật kia, đem lại đây.”
Cố Linh Quân không rõ nguyên do, nhìn Trương Đức Phúc lui đi ra ngoài, nói với với cung nhân hai tiếng. Không bao lâu, thì thấy mấy tiểu thái giám nâng ba cái rương lớn vào, sau đó mở ra hết, bên trong toàn là sách.
Cố Linh Quân càng tò mò nghi hoặc, thì thấy một người mặc quần áo quan bước lên trước, cung kính quỳ xuống nói: “Bệ hạ, chuyện ngài phái hạ quan làm đã làm thỏa đáng. Đã kiểm kê toàn kinh thành, gần đây đã xuất hiện 1864 quyển sách hư cấu về hoàng gia lan truyền trong dân gian.”
“Trong đó, có 832 quyển sách vai chính là bệ hạ và nương nương; vai chính là bệ hạ, nương nương, Tấn Vương có 628 quyển sách; mà về Tấn Vương và nương nương có 394 quyển sách. Cuối cùng ...”
Giảng đến khúc cuối lại dừng một chút, thở sâu tráng lá gan nói ra: “Cuối cùng, lấy Hoàng Thượng và Tấn Vương làm vai chính... Có mười quyển ...”
Cố Linh Quân nghe mà trợn mắt há hốc mồm, nhất thời không biết nên buồn hay nên vui.
Nói như vậy fan cp của nàng và Tiêu Dục Hành chiếm phần lớn, đối lập ba rương lớn tràn đầy kia, nhìn nhìn lại quyển sách mỏng dánh trong tay mình.
Cố Linh Quân: ... Tại hạ thua.

Chời, vậy mà còn có viết về Hoàng Thượng và Tấn Vương, này... Này ... Không ngờ thời này cũng có hủ nữ.
Không biết thì thôi, đã biết càng khiến cho nàng muốn đọc, làm sao bây giờ?!
Lúc này, Tiêu Dục Hành liếc nhìn nàng một cái, lộ ra nụ cười không rõ ý, Cố Linh Quân bị dọa nhảy dựng.
Cố Linh Quân không dám lộn xộn, đột nhiên lại nhớ đến quyển H văn kia miêu tả tình tiết không thể tưởng tượng kia giữa nàng và Tiêu Dục Hành … Mấy vị đại nhân kia lúc kiểm kê có ...
Quỳ phía dưới, lòng tự tôn của Đại Lý Tự Thiếu Khanh đã sớm hỏng mất, hắn thi đậu Trạng Nguyên, không đến ba mươi đã được bệ hạ yêu tài đề bạt làm Đại Lý Tự Thiếu Khanh. Chuyện Tấn Vương tạo phản hắn là người đầu tiên biết được, quả thật là hưởng sự tin tưởng của đế vương.
Nhưng hắn trăm triệu không nghĩ tới, công việc đầu tiên mà bệ hạ giao cho hắn làm không phải là thu thập chứng cứ, mà là phân loại mọi sách viết về hoàng gia đang truyền bá rộng rãi trong dân gian, sửa sang lại cốt truyện.
Hắn từ nhỏ đã đọc sách thánh hiền, rất xem thường mấy quyển sách bậy bạ thiếu đạo đức đó, ai có thể nghĩ đến, sau khi làm quan lại phải đọc và biên soạn lại mấy ngàn quyển. Vai chính thế nhưng còn là vị bệ hạ mà hắn kính trọng nhất, từ câu văn thô thiển, không logic, cho đến nội dung …
Trải qua lúc này đây, hắn đã tu luyện ra bản lĩnh dù trời có sập xuống cũng sẽ không chớp mắt một cái.
***
“Bẩm bệ hạ, những quyển sách có chứa nội dung mơ hồ nhắc tới hoàng gia, thần đã sửa sang xong, loại bỏ những bộ phận tương đồng, tổng hợp thành sách. Ngoài ra, chúng thần cũng đã phái người đuổi theo tra xét những người viết sách, bắt được hơn hai mươi người, nhưng còn có vài người che giấu quá sâu, nhất thời khó tìm ra.”
Tiêu Dục Hành vừa lật xem sách đã qua chỉnh sửa, vừa nói: “Làm được không tồi, tiếp tục tra.”
Đợi Đại Lý Tự Thiếu Khanh lui ra ngoài, Tiêu Dục Hành tiếp tục đọc, nhưng không quên thu sau tính sổ: “Nói, mấy quyển sách đó nàng lấy từ đâu ra?!”
Cố Linh Quân hoảng loạn đáp: “Không cẩn thận được trao tận tay.”
Trong đầu nhanh chóng nghĩ cách, nàng cũng không thể không nghĩa khí khai Khang Nghi ra được.
“Khang Nghi?” Tiêu Dục Hành đột nhiên hỏi.
Hai mắt Cố Linh Quân lập tức trừng lớn, gương mặt tràn ngập biểu tình không thể tưởng tượng được, đảo mắt lại hạ mình lấy lòng: “Hoàng Thượng, không liên quan đến Khang Nghi, là thần thiếp cầu nàng ta mua giúp. Thần thiếp chỉ là tò mò, hơn nữa vì lo lắng cho nên mới muốn nghiên cứu một chút thôi...”
Tiêu Dục Hành cũng không muốn theo đuổi tới cùng: “Vậy hiện tại nàng nghiên cứu ra cái gì rồi?”
Cố Linh Quân nắm chặt cơ hội, lập công chuộc tội, nói: “Đầu tiên nha, bệ hạ không thể mạnh mẽ mà phái người bắt hết tác giả viết mấy thứ này đó lại, hoặc là cấm mấy loại sách này đó được.”

Rốt cuộc càng cấm thì dân chúng càng tò mò.
“Tiếp theo, phía hoàng gia tuyên bố thông báo có khả năng hiệu quả không cao, ngược lại sẽ làm dân chúng cảm thấy là chột dạ muốn che dấu.”
Rốt cuộc mọi người đều không tin phía chính quyền.
“Thần thiếp cho rằng, bệ hạ phải nhờ người biết rõ việc này, sau đó viết ra sự thật. Vẫn là phải sử dụng hình thức loại sách này, càng khoa trương càng ly kỳ càng tốt.”
Rốt cuộc càng máu chó thì con dân càng thích.
Sau khi nói xong, vẻ mặt “Chờ khen” nhìn về phía Tiêu Dục Hành.
Tiêu Dục Hành cười cười, nhìn vào đôi mắt Cố Linh Quân, nói: “Trẫm cho rằng … Quý Phi nói rất có lý.”
Cố Linh Quân cũng cười, gật đâu đồng ý cách nói của Tiêu Dục Hành.
“Như vậy giao cho ai làm mới tốt đây?!”
Cố Linh Quân đang do dự, có nên đề cử Liễu tài tử gánh vác nhiệm vụ này hay không, thì nghe Tiêu Dục Hành nói: “Trẫm cho rằng, người này chính là Quý Phi xinh đẹp của trẫm.”
Cố Linh Quân tính gật đầu theo bản năng, bỗng nhiên dừng lại, không thể tưởng tượng mà nhìn Tiêu Dục Hành: “Bệ hạ?!!!”
“Quý Phi chính là người biết rõ chuyện này nhất, trẫm thấy Quý Phi có tài lại nhạy bén, ý tưởng cũng không giống người thường, giao cho Quý Phi đây, quả thật không thể thích hợp hơn.”
Nói xong cũng không màng vẻ mặt Cố Linh Quân “Ta không biết, ta không viết”, ra lệnh cho người chuẩn bị thêm một cái bàn đặt kế bên, còn chuẩn bị luôn nghiêng mực, bút lông cùng giấy.
***
Cố Linh Quân bị “Bức” ngồi ở trên ghế, nhìn chằm chằm vào một chồng giấy Tuyên Thành tuyết trắng tốt nhất ngẩn người một hồi lâu, không thể không dứt không gian yên bình trong tưởng tượng trở lại thế giới hiện thực đầy đau khổ.
Nàng nhịn không được mà nghĩ, chẳng lẽ Tiêu Dục Hành còn ghi hận vụ nàng say rượu gây chuyện?
Hay là có gì đó bất mãn đối với nàng, bắt nàng làm cái này thay trừng phạt?
Càng nghĩ càng sợ hãi, cổ nhân có câu “Gần vua như gần cọp”, quả thật là không thể lơ là, mất đầu như chơi.
Ở đâu có chuyện bức người khác viết sách về chính mình như vậy?! Nàng biết viết từ đâu đây?!
Tiêu Dục Hành ngồi trên long ỷ, nhìn đông sách toàn là lấy ngôn ngữ ô uế, khó đọc miêu tả bệ hạ và nương nương, ngẩng đầu nhìn Cố Linh Quân đã thở ngắn than dài hơn nửa canh giờ, nhìn nhìn rất có xu thế tiếp diễn.
Nghe được tiếng lòng lo sợ bất an của Cố Linh Quân, nhịn không được cong cong khóe miệng, lại cúi đầu tiếp tục nhìn.
Hắn chỉ là mượn việc nho nhỏ này trừng phạt nàng ấy, nhưng cũng hoàn toàn không phải thật sự, sao chui ngang đầu nàng ấy đã toàn thay đổi.

Chờ lật xem xong một quyển sách, Tiêu Dục Hành gác bút, thấy Cố Linh Quân vùi đầu múa bút thành văn, viết hết trang này đến trang khác. Đến gần nhìn thử, ngoài ý muốn phát hiện mấy trang giấy nằm trước mặt Cố Linh Quân toàn chữ là chữ, vẫn xấu như trước.
Cố Linh Quân quá tập trung nên không phát hiện Tiêu Dục Hành tới gần, đợi nàng phát hiện thì đã bị Tiêu Dục Hành cầm lên một tờ, không kịp ngăn cản.
Sau khi Cố Linh Quân nghĩ thông suốt, quyết định hóa bi phẫn thành lực lượng, viết thì viết sợ gì, nàng không chỉ muốn viết thôi, mà nàng còn muốn khách quan miêu tả chân thật tình cảm của bệ hạ và nương nương căn bản là giả!!!
Tiêu Dục Hành mới vừa cầm lấy tờ giấy kia, Cố Linh Quân đã đứng bật dậy, không màng thân phận lễ tiết muốn giơ tay giật lại, nhưng hắn ta lại ỷ vào chiều cao, giơ giấy cao qua đỉnh đầu nàng, làm nàng có làm cách nào cũng với không tới.
Tiêu Dục Hành nhanh chóng đọc sơ qua, chỉ thấy nội dung …
“Hắn, là đế vương lãnh khốc tự giữ, không gần nữ sắc,”
“Nàng, là Quý Phi nhỏ bé lại cẩn thận, hữu danh vô thật,”
“Hắn, là Vương gia âm hiểm xảo trá, không chuyện ác nào không làm,”
......
Tiêu Dục Hành trả lại cho Cố Linh Quân, cười nói: “Quả nhiên Quý Phi là có năng lực về việc này.”
Cố Linh Quân mặt lập tức đỏ bừng, muốn cãi lại, nhưng vì ngồi lâu nên chân đã tê rần: “Ây” một tiếng, đứng không vững muốn té ngã.
Tiêu Dục Hành vội vàng đỡ lấy, lại không ngờ Cố Linh Quân thuận thế ngã ngược vào trong lòng ngực hắn.
Mà lúc này, tiểu thái giám dẫn Cố Tông Võ cùng Binh Bộ Thượng Thư đi vào trong.
Thật ra Cố Tông Võ muốn trực tiếp vào trong cung nữ nhi, đêm đó vội vội vàng vàng nên không thể nói hết những lời trong lòng. Nhưng ngại thân phận cùng chức trách, nên chỉ có thể đi theo Binh Bộ Thượng Thư tới bái kiến bệ hạ trước.
Nhưng hắn không ngờ có thể gặp được Kiều Kiều nhà ông ở chỗ bệ hạ, càng không ngờ tới lại là loại trường hợp này.
Gương mặt Kiều Kiều nhà ông hiện thẹn thùng đầy khả nghi, rúc vào trong lòng ngực bệ hạ, tư thế thân mật.
Trong lúc nhất thời đã quên thân phận, giận dữ hét: “Làm gì vậy, mau tách ra cho ta!”
Hai người đều bị tiếng rống này của Cố Tông Võ làm hoảng sợ, Tiêu Dục Hành theo bản năng buông tay, Cố Linh Quân lung lay khó khăn lắm mới vịn cái bàn đứng vững được.
Lấy lại tinh thần, lại đồng thời bất mãn nhìn Cố Tông Võ.
Tiêu Dục Hành: Hắn ôm Quý Phi của mình thì làm sao vậy!!!
Cố Linh Quân: Nàng là Quý Phi, bị bệ hạ ôm thì có việc gì!
Hết chương 27