Hoàng Thượng Thay Tôi Đấu Trí Trong Hậu Cung

Chương 39: Chương 39:




 
Đặng công công ngày gần đây rất ưu buồn.
Theo lý thuyết, hắn không có gì để buồn, từ nhỏ thông minh lanh lợi, bị Trương Đức Phúc nhìn trúng nhận làm nghĩa tử, một đường làm bạn với bệ hạ lớn lên. Sau lại bị phái đi hầu hạ Quý Phi, âu đó cũng là một việc tốt.
Nhìn hắn mặt ủ mày ê, tiểu thái giám đến đưa cơm trưa khó hiểu, cung kính hỏi: “Đặng công công có chuyện gì phiền lòng?”
Đặng công công liếc mắt nhìn hắn, vẫy vẫy tay, biểu tình không muốn nói chuyện.
Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản . Thường bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Tiểu thái giám tất nhiên là không muốn buông tha cơ hội như vậy, vừa quan sát sắc mặt, vừa suy đoán: “Công công chính là vì chuyện sinh thần của Hoàng Thượng mà phiền não? Tuy rằng nô tài thấp cổ bé họng, nhưng cũng có thể cùng nghĩ lại đối sách.”
Lời này chọc đúng tâm sự của Đặng công công, không khỏi ghé mắt nhìn thoáng qua.
Sinh thần của Hoàng Thượng ngày một gần, hai năm trước đụng phải quốc tang, chỉ là qua loa xử lý. Hiện giờ ba năm tang kỳ đã qua, lại vừa lúc Tây Bắc đại thắng, như thế nào cũng phải làm lớn chúc mừng một trận.
Tuy nói ngay từ đầu hắn bị phái tới là vì giám sát Quý Phi, nhưng ở chung lâu rồi, lòng của hắn không biết khi nào trật đường không tự chủ được sốt ruột thay Quý Phi tính toán nhận được nhiều sự yêu thương từ Hoàng Thượng.
Đặc biệt là trải qua chuyện lần trước, Lăng tần tra ra người sau lưng phá rối hù quỷ tại lãnh cung, được bệ hạ thưởng, nhất thời có thể nói nước lên thì thuyền lên, có không ít người muốn thấy thế nương nương, đều vội vàng chạy đến cung Lăng tần, thái độ nịnh nọt rõ ràng.
Bọn họ nương nương không phản ứng gì với chuyện này, nhưng Đặng công công vẫn là lo lắng thay nàng. Ở trong cung nhiều năm, gặp qua quá nhiều vị sớm nở tối tàn, nhìn như được cưng chiều, nhưng đảo mắt bỗng nhiên ngã xuống khi nào không biết. Càng đừng nói đến nơi hậu cung sâu như biển này.
Lục Trúc ra tới nhìn thấy tiểu thái giám, có chút kinh ngạc: “Như thế nào còn tại đây, có việc gì nữa sao?”
Phía sau còn đi theo mấy cung nữ đang cầm bưng thức ăn, tiểu thái giám và Đặng công công không thân, lại nhìn thấy bàn thức ăn đưa vào không bao lâu lại mang ra còn nguyên vẹn.
Nhất thời có chút lo lắng: “Thức ăn hôm nay không hợp khẩu vị của nương nương?”
Đây đều là những món Quý Phi thích ăn.
Đảo mắt lại nghĩ đến chuyện Quý Phi bị truyền có thai, nghe nói ba tháng đầu mang thai khẩu vị sẽ có thay đổi lớn biến...
Đặng công công tất nhiên là nhìn ra tâm tư nhỏ của hắn, có lệ tống cổ nói: “Vẫn chỉ có mấy món này, ăn nhiều cũng sẽ ngán, Ngự Thiện Phòng không nghiên cứu chế tạo ra khác món ăn sao?”
Tiểu thái giám tất nhiên là liên tục nhận lỗi.
Đợi sau khi mọi người rời đi, Đặng công công nhíu mày nhìn Lục Trúc hỏi: “Nương nương vẫn không có hứng thú ăn uống? Có phải bị bệnh hay không, cần tìm thái y đến xem?”
Lục Trúc chỉ lắc đầu, thở dài.
Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản . Thường bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
***
Mà bên trong, Cố Linh Quân mangn vẻ mặt lo lắng sốt ruột, ngồi ở trước gương trang điểm, chống mặt phát ngốc.
Nghĩ đến chuyện xảy ra vào ngày ấy.

Cứ việc truyền đến ồn ào huyên náo, đối với bên ngoài cũng chỉ là tuyên truyền sau khi Thẩm tiệp dư bị biếm lãnh cung thì tâm trí thất thường, hướng cung nhân xì hơi. Tiểu thái giám hầu hạ nhiều lần chịu cảnh đánh đấm, giận dữ phản kháng, cột bó ở trong lãnh cung. Giả quỷ không muốn cho người tới gần, sợ bị phát hiện.
Cố Linh Quân biết chuyện sẽ không đơn giản như vậy, nhưng nàng thân ở trong cung không thể ra ngoài tìm hiểu, cũng là chỉ có thể ở trong lòng âm thầm suy đoán.
Nhưng có một chuyện khác, càng làm cho nàng buồn rầu, có thể nói là ngày đêm tơ tưởng, cũng không giải được vấn đề khó khăn này.
“Nương nương, Liễu tài tử tới.” Lục Trúc dẫn người vào.
Cố Linh Quân lấy lại tinh thần, thấy là Liễu Phiêu Phiêu, vội đứng dậy cười chào đón, trùng hợp là đang muốn tìm nàng ta.
Liễu Phiêu Phiêu mới vừa ngồi xuống, đã gấp không thể chờ mà chia sẻ tin tình báo nàng ta biết được: “Nương nương đã chuẩn bị tốt quà tặng sinh thần của Hoàng Thượng chưa? Thần thiếp nghe nói Lăng tần cố ý thêu bản đồ lãnh thổ.”
Bản đồ lãnh thổ?
Là một món quà có ý nghĩa.
Tiêu Dục Hành thân là Hoàng đế, đương nhiên là không thiếu kỳ trân dị bảo, tự tay thêu càng có thể biểu hiện tâm ý, bản đồ lãnh thổ lại vừa lúc chúc mừng Tây Bắc đại thắng, thật là thông minh.
Cố Linh Quân lắc đầu, thành thật trả lời: “Còn chưa có nghĩ xong.”
Liễu Phiêu Phiêu hiển nhiên càng sốt ruột hơn nàng: “Nương nương cũng không thể bị Lăng tần cướp đi nổi bật, quà tặng phải có một không hai, cần phải suy nghĩ cẩn thận.”
Cố Linh Quân thở dài: “Ta đúng là đang đau đầu vì nó đây.”
Liễu Phiêu Phiêu suy nghĩ một lát, đột nhiên trước mắt sáng ngời: “Mẫu thân của thần thiếp từng nói qua, ‘ nếu muốn bắt lấy trái tim của nam nhân, thì trước tiên phải bắt được cái dạ dày ’, hay là nương nương làm chén mì trường thọ đi?”
Cố Linh Quân nhớ tới mấy quyển tiểu thuyết cổ đại, hình như lúc nào nữ chủ cũng tự tay làm chén mì trường thọ, hơn nữa đều xuất hiện rất nhiều chuyện ngoài ý muốn.
Không làm nổ nhà bếp thì bỏ quá nhiều muối, nhưng nam chủ đều sẽ không để ý, ăn sạch như rửa chén luôn.
Mà nữ chủ xuyên không, sẽ làm bánh sinh nhật, còn làm nam chủ thổi ngọn nến ước nguyện.
Chỉ là… Người đổi thành Tiêu Dục Hành...
Nàng thật sự khó có thể tưởng tượng cảnh hắn ta ăn sạch chén mì muối hay là thổi nến ước nguyện cắm trên cái bánh kem kỳ lạ.
Tuy trong lòng phủ nhận, nhưng Cố Linh Quân không dám nói bừa với nàng ta, gật đầu: “Là một ý kiến không tồi.”
Nhưng mà Liễu Phiêu Phiêu lại tự mình phủ định: “Không được, quá bình thường, so ra kém Lăng tần.”
Vừa nói vừa chống cằm đau khổ suy nghĩ, cuối cùng ánh mắt dừng ở trên người Cố Linh Quân: “Nếu là nương nương...”
Cố Linh Quân cúi đầu nhìn theo ánh mắt của nàng ta.
“Nếu nương nương có thể hoài long tử… Món quà này sẽ làm Hoàng Thượng rất vui mừng.” Liễu Phiêu Phiêu nửa là kiến nghị nửa là thử.
Cố Linh Quân ngẩn ra, vội vàng phủ nhận: “Đây là không có khả năng.”

Liễu Phiêu Phiêu trên mặt thất vọng rõ ràng, nhịn không được hỏi: “Tại sao nói không có khả năng?”
Cố Linh Quân: “...”
***
Tuy cảm thấy bình thường, nhưng ngày thứ hai Cố Linh Quân vẫn là khẽ meo meo đi đến Ngự Thiện Phòng. Đây là lần đầu tiên nàng tới nơi này, dù là không gian hay là con người, đều vượt ra ngoài tưởng tượng của nàng.
Thật ra nàng chỉ muốn làm thử xem, nếu không thành công vậy coi như chuyện gì cũng chưa xảy ra, vì thế cũng chỉ mang theo hai người là Lục Trúc và Đặng công công.
Nhưng nàng mới vừa bước vào trong thì thấy mọi người xếp thành hàng chỉnh tề, đồng loạt quỳ xuống hướng nàng thỉnh an.
Cố Linh Quân không khỏi nhìn Đặng công công, nói tốt không khoa trương làm việc trong âm thầm đâu.
Đặng công công cũng bị trường hợp này làm đực mặt, hắn rõ ràng nói chính là “Quý Phi muốn nếm thử làm mì ra sao, không muốn khoa trương.” Cuối cùng còn cố ý luôn mãi cường điệu không nên làm quá trương.
Tổng quản Ngự Thiện Phòng tươi cười đón chào: “Nương nương, tất cả đều chuẩn xong, có thể bắt đầu bất cứ lúc nào.”
Nói xong lại tặng cho Đặng công công một ánh mắt.
Tuy rằng nói như vậy, nhưng hắn vẫn là nghe ra ẩn ý, nhất định là làm mì trường thọ cho Hoàng Thượng, đương nhiên Quý Phi sẽ không tuyên dương khắp nơi, còn không phải là dựa miệng bọn họ lơ đãng truyền ra ngoài sao?!
Quý Phi phí tâm phí lực, tự mình xuống bếp.
Cố Linh Quân rất là bất đắc dĩ bước vội vào trong, thấy mì sợi được đặt trên bàn sạch sẽ được một ngự trù nâng lên, đến gần nói: “Nương nương, mì sợi đã chuẩn bị tốt, mời theo nô tài.”
Cố Linh Quân không rõ nguyên do, đi theo phía sau, đợi đi đến nồi nước luộc mì, nàng mới phản ứng lại đây. Bọn họ sắp xếp lớp học nấu mì cho nàng, chính là tự tay ném mì vào trong nồi luộc chín!
Thấy sắc mặt Cố Linh Quân thay đổi, tổng quản lo sợ bất an hỏi: “Nương nương, có vấn đề gì sao?”
“Đây mà là học làm mì sao?”
Trên mặt tổng quản hiện lên một tia nghi hoặc: “Những người khác đều là như vậy, chẳng lẽ nương nương muốn bắt đầu từ công đoạn nhào bột?”
Cố Linh Quân bắt giữ tin tức trong lời nói, hỏi: “Những người khác? Còn có ai nữa?”
Tổng quản vội vàng móc ra một quyển ghi chú, lật lật, trả lời: “Mấy ngày qua, các cung nương nương đều chạy tới đây đặt lịch hẹn trước, nói là muốn học làm mì. Tổng cộng… Tổng cộng có hơn 30 người.”
Cố Linh Quân: “…”
Cẩn thận quan sát đến nụ cười thần bí của tổng quản, nhỏ giọng nói: “Nương nương cứ việc yên tâm, cho dù người khác có làm, cũng không có cơ hội được Hoàng Thượng thưởng thức. Mà Ngự Thiện Phòng chúng nô tài giúp nương nương làm, nhất định sẽ là chén mì ngon nhất.”
Cố Linh Quân vẫy vẫy tay, hoàn toàn đánh mất hứng thú hoạt động làm mì trường thọ.
Thấy vẻ mặt Cố Linh Quân mất hứng mà xoay người rời đi, tổng quản bất an nắm lấy ống tay áo Đặng công công: “Nô tài làm sai cái gì vô tình chọc nương nương không vui?”

Đặng công công vẻ mặt phức tạp mà nhìn tổng quản, dù gì tuổi của ông ta cũng xấp xỉ với nghĩa phụ của hắn. Nghĩa phụ có thể hầu hạ bên người Hoàng Thượng nhiều năm, mà hắn mới chỉ là tổng quản Ngự Thiện Phòng, làm mệt làm sống, cũng không phải không có nguyên nhân.
***
Qua mấy ngày là sinh thần của Tiêu Dục Hành, ngày sinh của thiên tử, tất nhiên là long trọng, hoàng cung mở tiệc, đủ loại quan lại cùng vui.
“Hoàng Thượng, nghiên mực này tên là ‘ Thanh Ngọc Thiên Đoan ’, tuy  bề ngoài rất giống con ve, nhưng thật sự là do thiên nhiên tạo thành.”
Cái này là nghiên mực hả? Sao nhìn giống một khối ngọc vậy, thật đúng là độc đáo.
Tiêu Dục Hành hơi hơi mỉm cười, nói: “Tốt”.
Phân đoạn dâng tặng lễ vật đều vô cùng dài dòng, mỗi người đều phí hết tâm tư, khen đến ba hoa chích choè.
Cố Linh Quân lại mẫn cảm nhận được Tiêu Dục Hành cũng không có hứng thú gì, ngược lại nàng lại cảm thấy thú vị đối với những món đồ mà quan lại dâng tặng.
Có thể thu được nhiều quà tặng như vậy, nếu là nàng nhất định vui vẻ đã chết.
Nhưng mà nghĩ lại cũng đúng, Tiêu Dục Hành tuổi cũng không lớn, trái một câu “Thọ tỷ Nam Sơn” phải một câu “Phúc cùng thiên tề”, người trẻ mà nghe như vậy, dù tiệc sinh nhật có lớn đến đâu cũng sẽ không cảm thấy vui.
*Thọ tỷ Nam Sơn: Sống lâu như ngọn núi Nam Sơn.
*Phúc cùng thiên tề: Phúc tựa trời cao
......
Tiệc sinh nhật của Tiêu Dục Hành kết thúc sớm hơn rất nhiều so với những bữa tiệc Cố Linh Quân từng tham gia trong thế giới trước.
Cố Linh Quân nhìn bóng dáng rời đi của hắn, tự nhiên sinh ra một loại cảm giác “Rốt cuộc kết thúc, ta muốn tan tầm”.
Tan tiệc, Cố Linh Quân trở lại trong cung của mình, suy nghĩ một phen, lại đi ra ngoài.
Hôm nay không ngừng triều thần, mà ngay cả hậu cung cũng đều tham gia tiệc, vui cùng hoàng đế ăn sinh nhật. Tuy là tan tiệc, nhưng không khí vẫn còn náo nhiệt.
Đây là lần đầu tiên Cố Linh Quân tới Thái Cực Điện nơi ở của Hoàng đế, cung nhân cũng không ngăn cản, cung kính mà chào đón nàng đi vào.
Trước phòng ngủ nhìn thấy Trương Đức Phúc đang đứng ở bên ngoài.
Trương Đức Phúc thấy người tới, trên mặt hiện lên tí vui mừng, nhỏ giọng nói: “Nương nương đã tới thật đúng là tốt.”
Cố Linh Quân nhìn cánh cửa đóng chặt: “Bệ hạ đang ở bên trong?”
Trương Đức Phúc gật đầu, thở dài, “Mỗi lần đến ngày sinh thần là tâm trạng của bệ hạ đều không được tốt.”
Tại sao? Tuy Cố Linh Quân có nghi ngờ, nhưng cũng biết giờ phút này không nên hỏi nhiều.
Trương Đức Phúc bước lên trước, nhẹ gõ cửa: “Bệ hạ, Quý Phi tới.”
Một lát sau, bên trong truyền đến tiếng đáp lại: “Vào đi.”
Cố Linh Quân vào trong, vốn tưởng rằng sẽ nhìn thấy cảnh người nào đó tinh thần ý chí sa sút uống rượu giải sầu. Không ngờ lại nhìn thấy hắn đang nghiên cứu bản đồ các nước, biểu tình rất nghiêm túc.
Nhìn thấy bản đồ, Cố Linh Quân bổng nhớ đến bức bản đồ Lăng tần thêu, cũng không biết có đưa tới tay hắn chưa. Còn có 30 chén mì trường thọ…
Thấy nàng đứng ở một bên, Tiêu Dục Hành ngẩng đầu: “Quý Phi đến là có chuyện gì?”

Cố Linh Quân không khỏi khẩn trương lên: “Thần thiếp tới... Đưa quà tặng.”
Tiêu Dục Hành cuốn lên bản đồ, nhìn về phía nàng, thấy nàng cũng không có cầm vật gì trong tay, không khỏi nổi lên tò mò.
“Là cái gì?!”
Cố Linh Quân đi đến bên cạnh hắn ngồi xuống, móc ra quà tặng đã chuẩn bị từ trước, đặt ở trên bàn.
Là ba cái túi gấm, bên ngoài còn có mấy đường may thêu đơn giản.
Tiêu Dục Hành cầm lấy một cái, Cố Linh Quân quan sát sắc mặt của hắn, sợ hắn xem không hiểu, vội vàng giải thích: “Cái này là con rồng đó.”
Nói xong mặt cũng hơi hơi ửng đỏ, thời gian quá gấp, nàng gấp gáp làm ra tới, vả lại tay nghề thuộc loại gà mờ, mới vào nghề, nên thêu thành như vậy, đó đã là cố gắng lớn nhất của nàng rồi.
Tiêu Dục Hành nhìn con rồng kỳ lạ trên túi gấm, trên mặt mang theo ý cười, nhéo nhéo, phát hiện bên trong còn có cái gì đó.
Mở ra, phát hiện là một miếng giấy nhỏ.
Mở ra, bên trong là nét chữ quen thuộc, viết “Quốc thái dân an”.
Tiêu Dục Hành mở ra cái tiếp theo, đồng dạng móc ra một tờ giấy, phía trên viết chính là “Bình an không việc gì”.
Cái thứ ba… Là một tờ giấy trắng.
“Nghe nói nếu ước nguyện điều gì vào ngày sinh thần sẽ trở thành hiện thực, nguyện vọng thứ nhất của thần thiếp là Đại Chu quốc thái dân an, núi sông hùng vĩ.”
“Nguyện vọng thứ hai là mong bệ hạ thân thể khỏe mạnh, không bệnh không tật, cả đời trôi chảy.”
Mỗi khi nhớ tới đống chú phù ở lãnh cung, không hiểu sao trong lòng nàng cảm thấy một chút khổ sở.
Tình yêu đều là mù quáng.
Cố Linh Quân còn chưa xác định tình cảm nàng đối với hắn có phải là tình yêu hay không, nhưng nàng đã mù quáng lựa chọn tín nhiệm hắn.
“Đến nỗi cái thứ ba...”
Cố Linh Quân nhìn thẳng vào đôi mắt của hắn, cười cười: “Sẽ để lại cho bệ hạ.”
Trong mắt Tiêu Dục Hành có chất chứa cảm xúc mà nàng xem không hiểu, nói nửa ngày: “Hôm nay là trẫm sinh thần, theo lý không phải tất cả ước nguyện đều thuộc về trẫm sao? Nhưng Quý Phi lại thay trẫm ước nguyện trước hai điều… Như vậy còn linh nghiệm sao?”
Cố Linh Quân giật mình.
Thấy bộ dáng rối rắm của nàng, Tiêu Dục Hành nhéo nhéo tờ giấy trong tay, lại nói tiếo: “Chỉ dựa vào ba tờ giấy trắng này, nguyện vọng thật sự sẽ trở thành hiện thực?”
“Như thế nào sẽ không, hai cái trước không phải lập tức đã trở thành hiện thực rồi sao? Đến nỗi cái thứ ba… Thần thiếp sẽ cố gắng để nó trở thành hiện thực. Bệ hạ còn có nguyện vọng gì muốn hoàn thành không?”
Tiêu Dục Hành cười mà không trả lời, cầm lấy tờ giấy đi đến án thư, nhắc bút viết mấy chữ lên tờ giấy.
Sau đó gấp lại, đưa cho nàng.
Cố Linh Quân mở ra, thấy mặt trên viết ba chữ.
Biểu tình kinh ngạc hiện rõ ra ở trên mặt nàng, ngẩng đầu đang muốn hỏi, thì hơi thở sạch sẽ lạnh lạnh quen thuộc bao trùm ở trên môi nàng…
Hết chương 39