Hoàng Tử Công Chúa Của Thế Giới Ngầm

Chương 18




“Cốc cốc ” ” vào đi” .

“Còn chưa ngủ” Phong đi tới bên giường ngồi xuống, nhìn tôi ngồi ở bên giường, đưa tay vuốt mái tóc dài của tôi.

“Ân, ngủ không được, cái người thần bí kia vừa gửi tin nhắn đến” tôi tựa trên vai anh “Tớ cảm thấy càng ngày càng bất an, tớ sợ sẽ phát sinh chuyện gì, đặc biệt là người bên cạnh tớ, tớ lo lắng” .

“Hư” ra dấu im lặng “Đừng suy nghĩ bậy, có tớ đây, ngoan, ngủ đi” đưa tay vén lên góc chăn, đem tôi ôm bỏ vào trong chăn, đắp kín mền, nhìn tôi “Cùng nhau ngủ nha” gật đầu, mở chăn ngủ ở bên cạnh tôi, tôi kéo tay anh, tự mình cuốn rúc vào trong ngực anh, anh nghiêng qua ôm chầm tôi, thay tôi tấn lại góc chăn, hai người nhìn nhau, ai cũng không có suy nghĩ gì nhắm mắt ngủ! .

“Phong, cậu thật sự yêu thích tớ sao” .

“Ân” kiên định gật đầu.

“Tớ và cậu ở chung một chỗ hình như không tốt” .

“Tại sao?” .

“Bởi vì có rất nhiều người thích cậu a, xem ra Anh cũng rất thích cậu, mặc dù cậu chỉ xem cô ấy như em gái. Mà tớ xác thực nếu đem cậu chiếm cho riêng mình, trên thế giới sẽ có thật nhiều người vì cậu mà tự sát nha” .

“Đứa ngốc” vò đầu tôi.

“Tớ nghe được những lời cậu nói trước giường bệnh” .

Tôi nghe được rất nhiều a, đúng là câu kia a, Phong nghi hoặc nhìn tôi “Thật ra thì tớ không xem cậu như bạn bè bình thường, cậu nói tớ là tiểu yêu tinh thích làm khổ người, cậu còn nói chờ tớ tỉnh sẻ tỏ tình với tớ hơn nữa còn không thể cự tuyệt cậu, cậu còn trộm đi nụ hôn đầu của người ta” vừa nói vừa khóc “Ô… Tớ bị tổn thất lớn a” Phong cúi đầu hôn khô nước mắt của tôi, a, bị dọa đến, mở to mắt lăng lăng nhìn Phong nhắm hai mắt hôn nước mắt trên mặt tôi, Phong ngẩng đầu “Cậu không biết hôn môi thì phải nhắm mắt lại sao?” Hôn môi? Ánh mắt mở lớn hơn nữa, Phong cười nhắm mắt lại chậm rãi hôn môi tôi, đồng thời vươn tay che kín đôi mắt đang trợn trừng của tôi, nhắm mắt lại lẳng lặng hưởng thụ nụ hôn của Phong, tay không tự chủ vây quanh cổ anh! Dần dần làm nụ hôn này sâu thêm. Cho đến khi hai người cảm giác hô hấp không được mới buông ra! Đầu tựa vào cổ tôi thở hổn hển! .

“Thần, tớ yêu cậu, rất yêu rất yêu cậu, trên thế giới không người nào có thể chia lìa chúng ta” o(∩_∩ )o. . . Thật hạnh phúc nga, chỉ là hạnh phúc như vậy sẽ lâu dài sao? Tôi không xác định.

Ngày kế.

“Thần, dậy đi. Hôm nay chúng ta đi” Phỉ không gõ cửa liền xông vào “Cậu các, các cậu làm sao lại ngủ ở chung một chỗ a” ân, động đất hả, tôi dụi mắt còn không biết đã xảy ra chuyện gì, Phong buồn cười nhìn Phỉ “Phỉ, có cần thiết ngạc nhiên như vậy không?” Đứng dậy đi tới phòng rửa mặt.

“Ân, Phỉ a, sao sớm như vậy a, có chuyện gì sao?” Tôi ngáp nói. Phỉ kịp phản ứng ngồi vào bên giường “Thần, tối hôm qua cậu ngủ chung với Phong a?” Gật đầu, có cái gì kỳ quái sao? “Trời ạ, các cậu cũng quá phóng khoáng đi” .

“Cái gì a, cậu nghĩ đến đâu rồi, tớ không quen giường, ngủ không được, cho nên Phong mới ngủ chung với tớ” .

“Nhưng là, việc cậu không quen giường với việc ngủ chung với Phong có quan hệ gì đến nhau” .

“Ân, hình như là không có quan hệ gì nha” tôi quẩn bách vò đầu, đúng lúc Phong vừa ra ngoài “Thần, đến phiên cậu” .

Rửa mặt xong sau xuống lầu “Mọi người, chào buổi sáng” .

“Không còn là buổi sáng nữa, (*__* ) hì hì… , tối hôm qua” Mộng mập mờ hướng tôi và Phong nháy mắt mấy cái, cái nhỏ Phỉ nhiều chuyện này.

“Các cậu nghĩ đến đâu rồi, một đám người tư tưởng xấu xa ” vùi đầu ăn điểm tâm, không để ý tới mọi người.

“Đúng rồi, Phỉ, sáng nay cậu nói gì a, nói chúng ta đi đâu” .

“Nga, chúng tớ thương lượng cùng đi leo núi Phú Sĩ, các cậu có đi hay không a!” .

“Làm ơn, núi Phú Sĩ có cái gì chơi a, thật nhàm chán, trên núi cái gì cũng không có, còn lạnh như vậy, tớ không đi” .

“Không có a, chơi vui mà, có thể trượt tuyết nha, cùng đi nha, Thần, làm ơn mà” Phỉ lôi kéo tay tôi lay động .

Tôi hất tay cô ấy ra, chà xát cánh tay “A, thật buồn nôn nha” .

Hạo nhìn tôi nhún nhún vai cười bất đắc dĩ: xin lỗi, tớ cũng không quản được cô ấy.

“Nói gì a, Thần, muốn ăn đập” vừa nói liền vung quả đấm hướng tôi xông tới, hai chúng tôi liền ở trong đại sảnh trình diễn cuộc chiến truy đuổi “Hừ, Thần, cậu đứng lại đó cho tớ, đừng để tớ bắt được cậu ” “ai u, cô gái nhã nhặn một chút, cũng không nên dọa Hạo chạy mất, không thì sẽ không ai dám lấy cậu nữa ” ” Hạo, quản hảo vợ của cậu đi” .

Cuối cùng, chịu không nổi oanh tạc của cô ấy vẫn là cùng nhau đến núi Phú Sĩ chơi, thật ra thì, nơi này rất đẹp, đứng ở đỉnh núi có thể nhìn thấy 1 nữa Nhật Bản, hơn nữa, còn có thể ngâm mình trong suối nước nóng, trượt tuyết, cả đoàn người lên núi, tách ra tự chọn trò chơi mình thích, Phong bị mấy tên con trai lôi đi tắm suối nước nóng, Phỉ và Mộng đi trượt tuyết đi, tôi một mình đi về phía xa, đột nhiên cảm giác phía sau có 1 sức mạnh đánh tới, bằng trực giác sau khi biết có người đánh lén, liền nghiêng người tránh được ám khí vừa bay qua sát bên người, vừa nhìn lại là một mảnh lá cây, người kia không để cho tôi có cơ hội đánh trả, liên tiếp bắn lá cây về phía tôi, tôi không kịp chuẩn bị không có lực trả đòn, chỉ có thể tránh né, lo sợ sẽ ngộ thương những người xung quanh, mẹ kiếp , ngay cả 1 vật dùng để chống đở cũng không có, chịu chết sao, làm sao bây giờ, nghĩ tới vừa nguy hiểm tránh thoát một mảnh lá cây, nhìn người kia hình như cũng không muốn giết tôi, mà hành động dường như đang dò xét, hắn thử dò xét tôi cái gì. Võ công sao?(anchan: ta nói tác giả a, chém chi mà chém dữ thời hiện đại mà có nội công thâm hậu đến nổi có thể dùng lá cây làm ám khí a, chuyện đó chỉ có trong phim cổ trang thôi.)

Giả vờ như rất phí sức tránh thoát mảnh lá cây cuối cùng, hắn lại không ra tay, tôi lập tức dùng tiếng Nhật nói “Các hạ làm như vậy, rốt cuộc có dụng ý gì ” .

“Cô sẽ biết, kế tiếp tôi không có ý định lưu tình” nhìn kỹ người trước mắt, quần màu đen, áo màu đen bó sát người, áo khoác dài màu đen, tóc dài màu đen dùng sợi dây màu đen buộc lại, cao 1m85, nhìn qua thân thể rất yếu ớt. Từ tiếng nói của hắn có thể nghe ra hắn còn rất trẻ. Người này hình như rất thích màu đen, nhìn từ thủ pháp phát lá cây vừa rồi của hắn.(anchan: anh nỳ giống ta a, rất iu màu đen, 1 bộ đen toàn tập a ^^!)

“Tôi nghĩ tôi biết cậu là ai rồi” .

“Hửm?”