Học Thần Là Xú Bát Quái

Chương 9: C9: Tương Kế Tựu Kế




"Ôn Yến" Tên bản thân bị người ta gọi liên tiếp mấy lần. Ôn Yến kìm chế máu nóng bước ra ngoài, mặt mày nhu nhược sợ hãi hỏi đối phương "Lý đồng học, cậu tìm mình có việc gì không?"

"Mang bánh kem cho cậu" Thiếu niên hung dữ hôm qua đột nhiên lại hoá thành chó nhỏ, thân thiết mỉm cười. Nếu Ôn Yến không được Bạch Bạch nhắc nhở trước, cùng với hiểu biết về vẻ ngoài của mình, sớm đã bị cậu ta lừa tới xoay mòng mòng.

"Không...không cần" Ôn Yến được sủng ái đâm lo sợ, vội vàng từ chối "Cậu mang về đi, mình không nhận đâu."

"Không được, cậu cần thiết phải nhận, đây là cảm ơn. Được rồi giáo viên một lát sẽ đến rồi, cậu nhanh chóng đi vào đi, tôi liền không quấy rầy cậu!"

Thiếu niên cười tủm tỉm mà nói như vậy. Ôn Yến ôm bánh kem nhỏ trong lòng ngực, nhìn nhìn cậu ta, lại cúi đầu xem bánh kem. Phía sau giáo viên thể dục lớp đã hướng bọn họ đi lại đây, vì thế đành phải xoay người hướng trong sân đi đến, khoảnh khắc xoay người, bỗng nhiên liền cảm giác da đầu của mình một chút đau đớn, xoay người, Lý Húc Dương vẫn chỉ là cười tủm tỉm mà nhìn cô.

Ôn Yến thừa biết sợ tóc mới bị kéo xuống sợi tóc kia sớm đã giấu trong lòng bàn tay phải của hắn.

"Cậu nhổ tóc mình sao?" Cô dùng vẻ mặt thiên chân vô tà hỏi.

Lý Húc Dương run lên, lại trợn mắt nói dối "Không có, mình nhổ tóc cậu làm gì chứ?"

"Mau vào đi! Mình phải đi rồi......"


Nói xong còn hướng cô vẫy vẫy tay, xoay người liền chạt đến hướng dãy phòng học.

Ôn Yến nhìn đối phương tư thế chạy giống vịt bầu, liền biết tóc của chính mình tuyệt đối là bị hắn giật đi, vừa lúc dùng để thiết trí máy quay phim vi bụi, thật đúng là trăm phương ngàn kế.

Ngoài mặt cô kỳ quái mà đi vào sân, người trong sân cỏ nháy mắt yên tĩnh, đều hưng phấn mà nhìn.

Muốn xem sao?

Chờ xem, tôi chơi chết cậu ta thế nào...

Cô trở lại chỗ ngồi trên sân ban nãy của mình, đem bánh kem nhỏ vứt sang bên cạnh liền không để ý tới, tiếp tục tiếp lấy sách trước đó của mình đọc tiếp

Mà Lý Húc Dương vội vã lên lầu, trở lại lớp của mình. Lục Thiên Mạch ngay lập tức hưng phấn mà hướng cậu ta vọt lại, "Thế nào? Thế nào? Lấy tới tay sao?"

Bọn họ bốn người từ nhỏ đến lớn đều là cùng một lớp.

Lục Thiên Hàng thấy thế, nhíu nhíu mày.

Lý Húc Dương lại lần nữa giơ lên khóe miệng, cao hứng "Mình làm mà cậu còn không yên tâm sao? Hả?"

Nói, cậu ta liền nâng tay lên, một sợi tóc đen nhánh ngay lập tức xuất hiện ở trong lòng bàn tay cậu ta.
Sau đó cậu ta liền đi tới bên người Lạc Tư Ngôn.

"Cầm, mau cầm một chút, mình gấp không chờ nổi mà muốn thấy trò hề của nha đầu thúi đó, phải biết rằng vừa mới......"

"Vừa mới làm sao vậy?" Lục Thiên Mạch hưng phấn hỏi.

"Ngạch" Nhớ tới vừa mới bị cô làm ngơ ngay lập tức nhục nhã vẫy vẫy tay, "Không có gì, không có gì! Lại nói Thiên Hàng cậu thật sự không chơi?"


"Không cần. Không có hứng thú."

Lục Thiên Hàng lật qua một trang sách, "Nữ sinh người ta rất nhiều bí mật cá nhân. Các người chính là muốn chơi, cũng phải thiết trí tốt, ít nhất cô ấy tắm rửa gì đó, không thể bại lộ"

"Bại lộ ra thì làm sao? Xem dáng người cô ta như vậy cũng sẽ không tốt bao nhiêu, nhìn cô ta còn hại mắt không chừng?" Lục Thiên Mạch không sao cả mà nói.

"Thiên Mạch!"

Lục Thiên Hàng nghiêm túc trừng đứa em trai. Cùng được Lục gia nuôi dưỡng, Lục Thiên Hàng là loại giáo dưỡng này, Lục Thiên Mạch thật không thể nói.

Lý Húc Dương nhíu mày nghĩ nghĩ, cũng đồng tình với Lục Thiên Hàng, "Đúng đúng đúng, Tư Ngôn cậu thiết lập tốt, tắm rửa đi WC linh tinh cũng đừng quản, phải biết rằng dù là nha đầu thúi đó nguyện ý, mình cũng sợ bị thương đôi mắt!"

Nghe vậy, hai người kia cười khẽ. Lục Thiên Hàng trực tiếp đem sách của mình ném xuống, đi ra ngoài.

"Thiên Hàng!"

"Anh!"

"Thôi thôi, đừng động cậu ấy, cậu ấy cũng chỉ có bóng rổ của cậu ấy, có nề nếp mà, dù sao trong nhà sau này cũng là muốn đưa cậu ấy vào quân doanh, mặc kệ cậu ấy, lão cổ hủ......"


Mà đúng lúc này, Lạc Tư Ngôn trực tiếp liền đem DNA của Ôn Yến thiết lập xong, máy quay phim vi bụi nháy mắt bay lên, bay ra ngoài cửa sổ, trực tiếp liền vào lớp Ôn Yến, sau đó liền ngừng ở bên cạnh cô.

Lúc này cơ hồ học sinh toàn trường đều chạm mặt cô đang phát sóng trực tiếp.

Hoa Tư Dẫn "Mẹ nó, mẹ nó, khuôn mặt vừa béo vừa đen vừa đầy mụn thế này. Kinh tởm chết tôi mất."

Big boss "Chơi lớn thế này, F4 thật đáng thương."

Đường vào tim em không có lối "Nữ nhân này quả thật là người xấu nhất mà tôi từng gặp."

Bắp xào bơ "Mau nhìn xem góc hai giờ kia, kia là hoa khôi lớp một Lâm Chung Đình đó, lớn lên thật xinh đẹp."

Ôn Yến vừa tập thể dục xong, đang nghỉ giải lao, thấy các bạn học cùng lão sư đều đang lén dùng điện thoại không nhịn được cười lạnh trong lòng. Cô đảo ánh mắt ra hiệu cho Tiểu Kiều, để cô ta đi xem lén, còn bản thân lại ngẩng đầu uống nước.

Xem ra đã đến giờ cô lên sàn diễn rồi...