Hồi Ký Thời Không

Chương 69: Đại chiến tam giới (hoàn)




Sau khi lấy được thêm thông tin từ cậu thiếu niên, họ đưa ra vài kết luận, mọi thứ trở nên rõ ràng hơn trước đó rất nhiều, cũng đã bắt đầu có hướng đi khả thi.


Biết vậy trước đây khi có cơ hội cô nên bắt cóc người ta sớm hơn, sẽ có dư dả thời gian tra hỏi.


Đường Hi xác nhận được một số suy đoán mơ hồ khi trước.


Đầu tiên, vào lúc Mạc Vân Y hồi sinh, thế giới này chưa trở nên hỗn loạn như bây giờ, những lỗi cốt truyện chỉ mới xảy ra thời gian gần đây.


Thứ hai, nguyên nhân cho tất cả những chuyện kì lạ diễn ra tại vị diện này là 'ngài ấy', một kẻ khủng bố đến nỗi làm xáo trộn số liệu vị diện.


Thứ ba, Thuần Nhã là người đưa ra đề nghị liên minh trước. Nội dung đại khái là hợp tác trên nền tảng hai bên cùng có lợi, trước tiên anh ta giúp cậu lấy mạng Mạc Ngôn trong cái bẫy Xích Quỷ trận, bù lại khi vị vua của họ chết đi, anh ta muốn mượn tay quỷ tàn sát thiên giới và lên nắm quyền.


Thứ tư, Vương Diệu vẫn giống như trong nguyên tác không thật sự trung thành với Mạc Ngôn, nhưng đến hiện tại anh vẫn chưa làm ra chuyện gì gây hại đến hắn, chỉ là âm thầm củng cố lực lượng. Hơn nữa, người cho phép Mạc Vân Y che giấu thân phận ẩn náu trong Quỷ Cung chính là Vương Diệu. Từ đầu đến cuối Vương Diệu không tham gia vào bất cứ âm mưu nào, chỉ là nhởn nhơ đứng ngoài xem hai phe phái cắn xé nhau, thậm chí khi biết những thứ kì lạ xảy ra xung quanh thiên và quỷ giới, anh ta vẫn im lặng quan sát, không tố cáo bất cứ điều gì.


Nhạc Viên cắn cắn môi, "Anh ta không vạch trần Mạc Vân Y ở Quỷ Cung mà để cậu tùy ý muốn làm gì thì làm, cả vụ Xích Quỷ trận, vụ bắt cóc nữ chính, hoàn toàn đứng ngoài xem trò vui chứ không hề đả động gì đến."


"Tôi nghĩ Vương Diệu sẽ không cản trở chúng ta đâu. Anh ta chỉ muốn xem kịch tính thôi, dù là bên nào thua thì tên đó nhiều nhất cũng chỉ nhếch môi thôi."


So với Nhạc Viên, Đường Hi không quá để tâm đến Vương Diệu. Trong <Đại Chiến Tam Giới> cũng chẳng ai biết tại sao anh ta lại tạo phản, nhưng ta có thể nhận ra có rất nhiều điểm kì lạ về nhân vật này. Bí ẩn hơn là hành vi phản bội của Vương Diệu không xuất phát từ thù hận hay bất cứ ân oán nào với Mạc Ngôn.


"Bỏ qua tên đó đi."


Đường Hi đi đến kết luận thứ năm, quan trọng nhất và cũng là cuối cùng. Suy đoán của Đường Hi về hồi Dạ Điệp trong <Khứ Hồi> không sai, nhưng không hoàn toàn đúng. Theo lời Mạc Vân Y thì Thuần Nhã đúng là đã trùng sinh, nhưng riêng về Dạ Điệp và loài hoa trong suốt quỷ dị kia chính anh ta dường như cũng không nắm rõ cách điều khiển chúng, có thể nói Thuần Nhã không thật sự làm chủ được Dạ Điệp, anh ta giống như tạm thời mượn nó từ ai khác.


Về khoản này thì Nhạc Viên cũng rất rối rắm. Giải thích một cách dễ hiểu thì Thuần Nhã trong hồi Dạ Điệp một mực chăm chăm trả thù nhân vật chính, vai phụ Lâm Tĩnh gần như không xuất hiện trong hồi này. Mặt khác, Thuần Nhã hiện tại hoàn toàn không phải kẻ bị thù hận làm mờ mắt như trong cuốn đồng nhân văn kia, anh ta oán giận nguyên chủ Lâm Tĩnh hại chết mình, nhưng ngoại trừ đổ tội, khiến nàng mất đi thần cách và cầm tù nàng, Thuần Nhã chưa từng gây ra nguy hiểm gì đến tính mạng cô nàng. Anh ta chỉ đơn giản là một nhân vật bị đặt vào 'hoàn cảnh phải làm phản diện', diễn vai một kẻ ác để đúng với cốt truyện.


Nhưng cái đáng sợ nhất là dù Thuần Nhã vẫn đang hành động theo cuốn đồng nhân văn đó, anh ta không hề ra tay giết Lâm Tĩnh, nguyên chủ của Nhạc Viên.


Đối với chuyện này Nhạc Viên tỏ vẻ cực kì hãi hùng, "Thà anh ta hận chết tôi còn hơn. Cứ cái kiểu mỉm cười ấm áp nửa thật nửa giả đó, không thể hiểu nổi gã đó đang nghĩ gì, không biết khi nào anh ta nổi lên sát tâm, sởn cả gai ốc."


Do cách hành xử đó, cuối cùng không thể nhận định rốt cuộc Thuần Nhã là bạn hay thù. Anh là kẻ tàn ác của hồi Dạ Điệp, nhưng cũng là phản diện si tình trong nguyên tác, hai sự khác biệt này giống như đang đánh nhau ác liệt, không nhìn ra hiện tại Thuần Nhã đối với Lâm Tĩnh là loại yêu hận tình thù gì.


Đường Hi chép miệng, "Ai da, tình yêu thật đáng sợ, nhân vật Lâm Tĩnh này không biết nên nói là quá may mắn hay xui xẻo nữa."


Nhạc Viên, người ngoài vô tình bị kéo thành người trong cuộc, bi phẫn trừng mắt, "Ai thì tôi không biết nhưng tôi chắc chắn là xui xẻo tám đời mới xuyên vào nhân vật này. Hồi còn là quần chúng tôi không hiểu, giờ phải ở trong thân xác Lâm Tĩnh mới thấy được sự khủng bố của đám yêu nhau, cái kiểu vừa hành hạ tinh thần vừa quan tâm này tôi chịu không nổi!"


Đường Hi chỉ cười ha ha, không hề có lấy một chút cảm thông nào.


***


Trở lại chuyện quan trọng, cô cũng bắt chước cô nàng vẽ vòng vòng trên đất, nhìn hình vẽ Mạc Ngôn của Nhạc Viên, cô không nhịn được chọc chọc vào mặt nó, cong môi cười nhạt.


"Ha, nhìn kiểu nào thì trận này thiên giới cũng thua."


"Ừ, công bằng mà nói thì trong nguyên tác thiên giới cũng không địch lại thế lực của Mạc Ngôn, nếu là một trận toàn lực thì chúng ta nắm chắc phần thắng."


Nhìn Nhạc Viên hừng hực khí thế như vậy, cô nàng chắc cũng quên mất mình từng là thần tiên rồi.


Nhưng ở thế giới này, thực ra chúng tiên cũng không phải sự tồn tại thần thánh gì, trên trời cũng phân biệt cao thấp, cũng là đấu tranh sứt đầu mẻ trán mới có thể leo lên chỗ cao hơn, bù lại có được cuộc sống người phàm không thể so sánh. Nhạc Viên đúng là bị phế truất thần cách, nhưng tốt xấu gì cũng từng là thần đứng hàng tiên, bị đuổi xuống nhân gian nhưng cô nàng vẫn còn một phần pháp lực, lại được đặc cách trường sinh bất lão, chỉ cần không gặp phải kẻ địch đáng gờm nào thì có thể xem là bất tử rồi.


Với cả nếu phàm nhân dám hoặc có thể giết được người từng là thần quan thì đó là một sự xúc phạm nặng nề.


Đường Hi liếm môi, nhìn mấy thứ vẽ trên sàn, biểu cảm phức tạp, "Tốt nhất là nhân giới không nên tham gia vụ này."


Phía bên kia, Nhạc Viên nghe thế liền bừng tỉnh, hai mắt mở to, "A! Còn cái đó nữa, tôi suýt thì quên mất. Có là Mạc Ngôn đi nữa thì phải đối địch với hai giới vẫn là quá miễn cưỡng. Nhưng hắn là nhân vật chính, hắn tuyệt đối không thể thua!"


"Nhiệm vụ của chúng ta là thay đổi kết cục tam giới, vai chính không được phép chết, hắn chết chúng ta liền chầu trời, nhưng không thể để nhân giới bị tàn phá nặng nề do chiến tranh, sự phồn thịnh của vị diện này đều phụ thuộc vào nhân giới. Không thể để nó là một kết cục thảm khốc được."


Rốt cuộc nói đi nói lại một hồi vẫn bế tắc, tuyên chiến thì cũng tuyên chiến rồi, giờ chỉ có thể đợi hành động của hai bên thôi, hiện tại chỉ cần không để thiên giới thua quá thảm thì coi như nhiệm vụ hoàn thành, còn tương lai có đảo chính hay khởi nghĩa gì cũng mặc.


Nhạc Viên đang cười tươi roi rói chợt nhớ ra gì đó, khóe môi cứng lại, không hó hé tiếng nào. Đường Hi chú ý tới sự im lặng bất thường của cô nàng, khó hiểu, "Sao vậy?"


Nhạc Viên lắc đầu, biểu tình rõ ràng tối hơn trước, "Không sao. Ta chỉ là đang nghĩ..."


Cô nàng hít một hơi thật sâu, cố ra vẻ trấn tĩnh nhưng giọng nói run lên nhè nhẹ, "Chúng ta có cần...giết Thuần Nhã không?"


"..."


Đường Hi không trả lời, cô vô thức nhìn về phía Mạc Vân Y, người thiếu niên đã tỉnh, nhưng đôi mắt vẫn mờ mịt tối tăm như người vô hồn.


Chắc chắn khi thời điểm đến cô sẽ phải giết cậu ta.


Đường Hi từ khi còn là thực tập đến khi trở thành nhiệm vụ giả chính thức kì thực không phải chưa từng giết người, đúng hơn là đã giết rất nhiều người, nhiều đến nỗi cô muốn quên cũng không được.


Ở thế giới cuối cùng của kì thực tập, để sống sót cô đã lấy đi rất nhiều linh hồn vô tội, dù không muốn thừa nhận, sau thế giới đó cô đã dần quen thuộc với cái chết của người khác. Trước đây nếu có một vụ giết người xảy ra trước mặt Đường Hi, cô chắc chắn sẽ bỏ đi không muốn nhìn, bởi vì nhìn mấy thứ đó sẽ phá hỏng một ngày tốt đẹp của cô. Còn bây giờ, dù có là chiến tranh thảm sát đi chăng nữa, Đường Hi nhiều nhất cũng chỉ nhíu mày một cái, không còn cảm giác né tránh hay khó chịu khi trước nữa.


Sự thay đổi này đối với một nhiệm vụ giả có thể là chuyện tốt, vì họ không được phép mềm lòng.


Để hoàn thành nhiệm vụ, đôi khi ta sẽ phải bỏ qua sinh mạng người khác.


Nhưng hiện tại, cô nghĩ Nhạc Viên chưa cần trải nghiệm điều này sớm như vậy.


"Không cần."


Nhạc Viên bày ra vẻ mặt ngơ ngác.


"Tên đó chắc chắn sẽ chết thôi, không phải Mạc Ngôn thì Lạc Kỷ sẽ lấy mạng anh ta, chúng ta không cần động tay động chân nhiều." Còn chưa kịp để Nhạc Viên cảm động, Đường Hi đã nhếch mép, giở giọng giễu cợt, "Cơ mà nhiệm vụ giả thực tập như cô làm gì mà cứ nghĩ đến chuyện giết người chứ? Mong chờ đến vậy à?"


Cô cứ nghĩ cô nàng sẽ nhào tới bật lại, ai ngờ Nhạc Viên không phản ứng gì cả, mãi một lúc lâu sau mới lên tiếng, âm thanh nhỏ như tiếng mèo kêu.


"Không, tôi cảm thấy nhẹ nhõm."


"..."


"Nếu đây chỉ là vài dòng chữ vô tri vô giác tôi sẽ có thể viết cái chết của một nhân vật nào đó thật dễ dàng. Nhưng khi bị xuyên đến đây, một thế giới thật sự đang sống, tôi mới thấy mình thật xấu xa, những thứ tôi viết lại trở thành bi kịch cho con người nơi đây. Vậy nên, giết một người sống đối với tôi vẫn có chút quá sức." Nhạc Viên trút được gánh nặng trong lòng, cô nàng cười dịu dàng, tâm trạng cũng khoan khoái hơn nhiều.


Đường Hi không nghĩ tới sẽ được nghe những lời bộc bạch này từ chính miệng vị 'tác giả nhẫn tâm' huyền thoại mà cô mỗi ngày đều ném đá, nhất thời câm nín, cuối cùng phụt cười ha hả.


Nhạc Viên:"...Tính cách thật tệ."


"Ai bảo tâm tư cô rắc rối quá làm gì!" Đường Hi trong lòng sớm đã cười chảy nước mắt, cười đến cả người đều run lên, "Đừng lo, có giết người thật cũng không đến lượt cô đâu, phàm nhân chân yếu tay mềm sao chọi lại mấy kẻ kia chứ. Không nghĩ tới cô sợ đến vậy đó!"


"..."


"Thôi mà, đừng có nhăn nhó vậy. Tôi còn ở đây mà, không thì chàng trai kia, có chuyện gì thì tôi làm còn hơn để vào tay cô." Đường Hi bĩu môi, tay chỉ về phía mĩ thiếu niên Mạc Vân Y.


Nhạc Viên không cảm thấy tí an ủi nào, nhưng nhờ ơn Đường Hi mà cô nàng tức đến phồng mang trợn má, lần này cô nàng thật sự nhào đến muốn xé xác cô ngay, Đường Hi lách người một cái là có thể tránh thoát, ném cho Nhạc Viên một cái nhìn thương hại.


A Ly nằm yên trên vai Đường Hi, ngay cả mở mắt cũng lười, làm bộ tai không nghe mắt không thấy. 1802 nhìn cũng không muốn nhìn kí chủ ấu trĩ nhà nó quậy phá, không nhịn được càm ràm.


[Cách an ủi dở tệ. EQ của cô luôn thấp vậy sao?]


"Ta không an ủi."


[Hử?]


Bất ngờ là dù bên ngoài Đường Hi vẫn đang giữ bộ dạng cà lơ phất phơ trêu đùa Nhạc Viên, khi trả lời 1802 giọng cô nghiêm túc hơn nhiều.


"Ta không cố an ủi Nhạc Viên bằng mấy câu nói vô nghĩa. Là một nhiệm vụ giả, sẽ có lúc tay phải vấy máu, đừng nói là giết người, sau này những thứ tàn ác khác đều phải gặp qua, nói mấy câu sáo rỗng ích lợi gì."


[...Ồ. Bất ngờ ghê, nhắc tới mấy thứ này cô bình thản đến đáng ngạc nhiên nha.]


"Ha, ta quen rồi, cứ xem là khả năng thích nghi mạnh đi."


1802 chỉ ừ một tiếng như thể không để ý thật ra đã lưu tâm chuyện này, nó cứ cảm thấy lạ lạ chỗ nào.


***


Mọi chuyện sau đó xảy ra không quá khác những gì Đường Hi và Nhạc Viên đoán, chuyện đáng chú ý nhất là kẻ thần bí kia đã biến mất không dấu vết như chưa từng tồn tai cốt truyện thế mà trở về quỹ đạo ban đầu của nó. Không có sự tồn tại áp đảo kia, Ý Chí Thế Giới không còn bị uy hiếp bắt đầu vận hành bình thường, sửa chữa các bug trong vị diện.


Đại chiến tam giới diễn ra chỉ vài tuần sau đó, diễn biến đúng như Đường Hi đã mong đợi, tuy nó đến quá nhanh so với cốt truyện gốc, mọi thứ vẫn ổn.


Sự thay đổi lớn nhất nằm ở các nhân vật. Khi Ý Chí Thế Giới can thiệp vào, phần lớn những kí ức vốn không nên có của họ bị xóa nhòa đi và niêm phong lại. Những kí ức trùng sinh của Mạc Tuyết San bị giấu nhẹm đi, chỉ còn lại mảng trắng xóa mơ hồ, thật sự là làm đến sạch sẽ, không để lại mối nghi ngờ nào. Cô không biết rõ tình hình của Thuần Nhã, nhưng nhìn qua Mạc Tuyết San thì có thể đoán được anh ta cũng không khác là bao, thậm chí Thuần Nhã có khi còn bị sửa đối kí ức nhiều nhất, nhưng ít nhất đã trở về lối đi ban đầu.


Nhân giới ở phe trung lập, quỷ giới và thiên giới choảng nhau một trận ác liệt, trận bàn khai chiến vẫn là nhân gian nhưng lần này họ không giao tranh mù quáng vì tình cảm cá nhân, thiệt hại gây ra trên nhân giới không nhỏ nhưng cũng không tính là lớn. Thiên giới đang chia làm hai phe, thua là chuyện có thể đoán được, bọn họ tổn thất nặng nề nhất, cuối cùng đầu hàng nhằm giảm thiệt hại. Đường Hi mấy tháng trời đều là lao lực, tuy có tham gia chiến đấu nhưng chủ yếu vẫn là ở sau hậu phương quản lí nguồn cung cấp thiết yếu, y tế, lương thực và nhân lực. So với ra chiến trường chém chém giết giết cả ngày thì đúng là nhẹ nhàng hơn nhưng thật ra lại bận tối tăm mặt mày, đau đầu đến mức phải mắng trời chửi đất.


Đường Hi vẫn là lần đầu tiên nếm trải không khí chiến tranh, chiến trường hỗn loạn trong cái nóng khô héo, binh sĩ đầu rơi máu chảy, họa loạn thiên hạ. Bên ngoài chém giết bao nhiêu, số người tử trận và thương tật đưa vào nhiều bấy nhiêu, kể cả có thể trị thương đi chăng nữa vẫn là thảm cảnh tàn khốc. Người đảm nhiệm vai trò dược sư là Mạc Tuyết San với một số phụ tá, nhưng so với Đường Hi thì cô nàng tốt hơn rất nhiều, chẳng thể hiểu nổi cô nàng làm thế nào vẫn ổn khi hao phí pháp lực theo cách đó.


Vương Diệu và Mạc Ngôn lo chuyện binh tướng, đưa ra chiến lược dàn trận, trong các cuộc họp thì Đường Hi thỉnh thoảng tham gia để báo cáo nhiều thứ, gần như là bận đến quên trời quên đất. Ba người còn lại đều đã trải qua các cuộc chiến trước đây nên không thiếu nhất chính là kinh nghiệm, Đường Hi mặc dù không hề kém hơn nhờ vào kí ức nguyên chủ để lại nhưng về mặt tinh thần vẫn là có chút mệt mỏi. Vì cuộc đại chiến nên bốn người bọn họ gặp mặt rất nhiều, nhưng quỷ thần có phong thái của quỷ thần, ngoại trừ cả người máu me chật vật và sắc mặt hơi nhợt nhạt thì không có gì đáng ngại, thậm chí trên người Mạc Ngôn còn chẳng có thở gấp một lần.


Bị dày vò suốt mấy tháng ròng rã, cô cũng đã quen với khói lửa hăng mùi máu tanh và cái nóng rực mù mịt bụi của nơi này.


Thật ra nếu chỉ là sống trong môi trường chiến trận thì Đường Hi cũng không đến nỗi kiệt sức như vậy, vấn đề thật sự nằm ở tinh thần lực đang cạn dần đi của cô.


1802 không nhớ nỗi nó đã lặp đi lặp lại chuyện này bao nhiêu lần.


Suốt mấy tháng diễn ra cuộc đại chiến, Đường Hi chưa từng thu hồi Khống Hồn thuật từ trên người Mạc Vân Y. Vâng đúng rồi đấy, nghĩa là cô đã liên tục kiểm soát cậu ta ngần ấy thời gian, không ngừng nghỉ.


Điều này thật sự đặt một gánh nặng rất lớn lên sức chịu đựng của Đường Hi.


Đúng là trước đây cô đã từng cùng lúc kiểm soát hàng trăm hay thậm chí là hàng nghìn người, nhưng thời gian khi đó quá ngắn, gần như không đáng kể, còn bây giờ là dùng Khống Hồn thuật liên tục lên một người, hơn nữa còn là một kẻ tinh thần rất vững vàng. Nó thật sự tiêu hao nhiều tinh thần lực hơn dự tính, dẫn đến gần đây Đường Hi từ thỉnh thoảng lại chảy máu mũi đột ngột, tất cả đều là hậu quả của lao lực quá độ.


Vậy Đường Hi dùng Mạc Vân Y để làm gì trong thời gian đó? Giết kẻ thù, hiển nhiên rồi.


Nhờ vào thông tin cung cấp từ Nhạc Viên, Đường Hi đã âm thầm sử dụng Mạc Vân Y để giết không ít tướng lĩnh phe địch, rút ngắn cuộc đại chiến dai dẳng này lại. Thời gian càng dài thì cô càng bất lợi, vì vậy để tận dụng tư chất xuất sắc đó của cậu ta, Đường Hi đã ra lệnh cậu ám sát những lãnh đạo của thiên giới. Dù không thể chạm đến những kẻ mạnh khác, lực lượng của kẻ thù đã tan vỡ từng chút một trong rối loạn.


Thiên giới bị đẩy vào đường cùng, giữa Mạc Ngôn và Lạc Kỷ đã có một trận đấu đơn khủng khiếp nhất từng có. Đường Hi xem vô cùng mãn nhãn, như xé gió xé trời, hủy thiên diệt địa. Khoảnh khắc Mạc Ngôn giết chết Lạc Kỷ, cả trời đất như bùng nổ trong tiếng hô hào rền vang lẫn kêu gào than khóc của những kẻ bại trận, âm thanh đinh tai nhức óc như đánh vào tai người nghe. Phỉ Hân Nghiên và Nhạc Viên cũng xuất hiện trong đám đông ngút ngàn để chứng kiến thời khắc đó, nữ chính không hề có bất cứ biểu hiện nào cả, nàng không khóc lóc, cũng không kêu gào tuyệt vọng, chỉ là một chút mất mát thoáng qua gương mặt, nàng thầm bảo thua rồi.


Đối với cả nhân giới lẫn thiên giới là thất bại. Đối với Đường Hi và