Hôm Nay Tổng Tài Có Cập Nhật Chương Mới Không?

Chương 14: 14: Ngẫm Lại Thì Này Là Quá Kíƈɦ Ŧɦíƈɦ Rồi Ω\





Nửa giờ sau, nhân viên đến công ty ngày càng đông, cũng không ai phát hiện ở đây còn có hai người khác đang nghỉ ngơi.
Như thường lệ, người phụ trách phòng thu âm mở cửa, tay bưng ly cà phê, nhìn thấy hai người nằm bò trên bàn, trong đó có một người quen, liền hô lên: "Tô Triều, dậy đi về nhà mà ngủ.

"
Tô Triều mơ màng mở mắt ra, "Sớm, còn cà phê không?"
"Không có, đi về nhà mà ngủ." Người phụ trách bật thiết bị, đi qua: "Tối hôm qua cậu hứa với tôi như thế nào, nói không ở lại qua đêm, kết quả thì sao....!Ai đây, không giống Triệu Tư Linh.

"
Nhìn từ góc độ này, chỉ thấy một cái đầu cùng nửa khuôn mặt bị che khuất bởi cánh tay.
Người phụ trách tò mò lại gần nhìn xem là ai, thấy được người này chậm rãi cử động, càng ngày càng vùi mặt vào trong, có vẻ như không muốn lộ ra mặt.
Chắc đã sớm tỉnh.
Tô Triều thấp giọng nhắc nhở: "Là Mạnh tổng."
"Ai?!" Người phụ trách kinh ngạc run lên, suýt chút nữa làm đổ cà phê lên đầu bọn họ, "Mạnh tổng sao lại ngủ ở đây? Chẳng lẽ cũng muốn học soạn nhạc sao?"
Bọn họ nói chuyện không gần, Mạnh Tinh Trì rút chiếc kính râm từ trong túi ra, nhanh nhẹn đeo lên, anh ngồi thẳng người một cách điềm tĩnh.

Anh liếc mắt nhìn người phụ trách không nói lời nào, quay đầu nói với Tô Triều muốn trở lại văn phòng, chuẩn bị rời đi.
Tô Triều nghi hoặc: "Mạnh tổng, ngài không về nhà sao?"
"Buổi sáng có cuộc họp." Mạnh Tinh Trì nói xong liền sải bước rời đi.
Tô Triều cảm khái nói: "Không hổ danh là ông chủ bận rộn ..."
"Không, ngài ấy còn không thèm để ý đến sự tồn tại của tôi?" Người phụ trách tức giận "Tôi vừa vẫy tay với Mạnh tổng, gần chút nữa là tát thẳng vào mặt ngài ấy rồi, vậy mà coi như không thấy tôi, chỉ lo nói chuyện với cậu.

Ê, sao ngài ấy có mùi giống như cậu thế? "
"Ha ha——" Tô Triều đột nhiên cúi đầu ngửi mùi trên ngừơi, "Anh, em về trước.
Người phụ trách:"......"
Tô Triều cầm bản demo đưa cho Lang Lê Hồng, Lang Lê Hồng vừa đến công ty không được bao lâu, mới gặp Mạnh Tinh Trì báo cáo công việc, vừa quay đầu lại đã thấy Tô Triều bộ dáng giống như thận yếu, không thể không hỏi: "Cậu cùng Mạnh tổng là như thế nào?"
Tô Triều bị hỏi đến ngu "Chuyện gì vậy?"
"Cậu ở cùng Mạnh tổng tối qua ở cùng nhau?" Lang Lê Hồng ép hỏi.
"Không phải kiểu đấy, bọn tôi nửa phút cũng không có.

Chỉ là cùng nhau ăn tối, sau đó cùng nhau đến công ty, sau đó tách nhau ra.

Mãi đến tận sớm hôm nay mới gặp lại nhau ...!"Tô Triều dừng lại, ngạc nhiên nói." Tại sao chị Hồng lại biết chúng tôi ở cùng nhau đêm qua? "
Lang Lê Hồng giật giật cái mũi: "Mùi nước hoa, hình như cậu rất thích mùi hương này.

Cả tuần nay, gần như ngày nào cũng là mùi này.

Thật trùng hợp, vừa rồi trên người Mạnh tổng cũng là cái mùi này."

Tô Triều ngượng ngùng gãi gãi đầu: "Là của Cá con đưa, anh ấy cái này lưu hương rất lâu."
Lang Lê Hồng tán thưởng nói: "Tình cảm đồng đội rất tốt."
"Đương nhiên." Tô Triều cười tủm tỉm, "Cái chính là những thứ không mất tiền đều rất thơm.

Dù sao cũng là được tặng, tội gì mà không dùng."
Lang Lê Hồng: "Cậu tốt xấu gì cũng là siêu sao*.

Nói như thế thì ai mà tin được."
(*Gốc là đỉnh lưu nhưng t thấy nó cứ thế nào ý nên để lại cho hay)
Tô Triều mơ hồ cười cười, tạm biệt Lang Lê Hồng, chuẩn bị trở về ký túc xá.
Đi ngang qua phòng họp thấy những người tham gia khác vẫn chưa đến, Thư ký Lý đang phát tài liệu cho từng bàn bên trong.
Còn Mạnh Tinh Trì ngồi ở ghế chính nhìn xuống tài liệu, ở khoảng cách này, không nhìn ra được người này giống như đã thức cả đêm.
Buổi họp sáng thứ hai luôn tốn rất nhiều thời gian, Tô Triều xoay người rời đi.
Nghe thấy tiếng bước chân xa dần, Mạnh Tinh Trì quay đầu nhìn sang, thấy bóng lưng của Tô Triều, mệt mỏi bỗng chốc tan biến.
Cúi đầu lật giở cuốn sổ, bên trong kẹp một bức ảnh có kèm chữ ký, anh bỗng cảm thấy thật tràn đầy năng lượng!
Thư ký Lý chuẩn bị tốt các hạng mục công tác, anh ta liếc nhìn thời gian rồi hỏi: "Mạnh tổng, chúng ta đến sớm quá, hay là ngài lên trên nghỉ ngơi một lát."
Mạnh Tinh Trì định trả lời, nhưng bị cắt ngang bởi tiếng gõ cửa.
"Mạnh tổng."
Nghe thấy âm thanh quen thuộc, Mạnh Tinh Trì lập tức quay đầu nhìn sang, chỉ thấy Tô Triều đang bưng một tách cà phê đi vào.
Khi cậu chuẩn bị đến gần, Mạnh Tinh Trì gấp gáp đóng quyển số lại, sửc sốt nhìn Tô Triều.
Bất quá, Tô Triều mắt nhìn thẳng, sợ ly cà phê này sẽ lại đổ ra ngoài, đặt lên bàn một cách vững vàng: "Tôi phải trở về ký túc xá, Mạnh tổng cố lên."
Mạnh Tinh Trì như chìm vào giấc mộng, bàng hoàng đáp: "Cố lên..."
Không biết đã qua bao lâu, trước mặt bỗng nhiên vươn ra một bàn tay, anh vô thức nắm lấy.
Thư ký Lý: "..."
Thư ký Lý lạnh nhạt nói: "...!Mạnh tổng, tôi là người đàn ông đã có gia đình."
Mạnh Tinh Trì chớp chớp mắt, chậm dãi ngước mắt lên nhìn anh ta.
"Ồ hả--" Có một số nhân viên cấp cao đang đứng ở cửa, rất ngạc nhiên trước cảnh tượng này.
Mạnh Tinh Trì: "..."
Mạnh TinhTrì hất tay Thư ký Lý: "Ai kêu anh qua đây."
Thư ký Lý thật oan uổng, anh chỉ muốn nhắc nhở có người tới, thấy Mạnh Tinh Trì đang ngẩn người, nhịn không được vẫy tay cho anh tỉnh táo lại, kết quả bị nắm tay một cách buồn nôn.
Khoan, sao boss đột nhiên có điểm gay gay?
Tô Triều ở trên xe ngủ một giấc, trở lại ký túc xá mới yếu ớt mở cửa.
Chỉ có Trần Ngư cùng Triệu Tư Linh đã dậy, một người tập nhảy một người luyện thanh, thấy cậu trở về, không hẹn cùng nhìn lại.
Trần Ngư đầy ẩn ý: "Nhìn mày như bị rụng trứng."
Triệu Tư Linh vẫn còn có lương tâm: "Tao gọi bữa sáng rồi.

Ăn một chút rồi đi ngủ đi."
"Được, em đi tắm trước."

Sau khi tắm xong, Tô Triều cởi tr@n, mặc một chiếc quần đùi bước ra.
Trần Ngư đi 1 vòng quanh cậu, cau mày, lấy cân ra: "Lên cân đi."
Tô Triều ngoan ngoãn đứng lên, chậm rãi mở to mắt: "Vãi thật, tăng 4 cân?!"
"Mau giảm bớt đi." Trần Ngư sửng cồ lên với Triệu Tư Linh: "Mẹ nó, mày tăng tận 10 cân, khó trách tao nói trước đây mày đâu có nhảy xấu như thế."
Triệu Tư Linh: "..."
"Ăn nốt lần này em sẽ giảm." Tô Triều cười nói xong, chạy về bàn uống hết cháo, thản nhiên nói: "Chắc tối qua em ăn hơi nhiều.

Em và Mạnh tổng cùng nhau ăn cơm.

Ngài ấy cứ ăn liên tục, em cũng không thể ăn quá nhanh, cũng không biết là no lúc nào nữa.

Không sao, 2 ngày nữa em sẽ gầy lại.

"
Nghe vậy, Trần Ngư quay về phía cậu như một cơn gió, cầm một miếng sandwich hỏi: "Mày cùng Mạnh tổng đi ăn tối?"
"Đúng vậy, lần trước em không cẩn thận làm đổ cà phê bẩn áo ngài ấy, muốn bồi thường nhưng ngài ấy không chịu lấy tiền, em đành phải mời người ta đi ăn cơm."
"Cà phê?" Trần Ngư khoanh tay, "Kể tao nghe tình huống cụ thể."
Tô Triều kể lại vụ đổ cà phê hôm đó, cuối cùng hỏi: "Có vấn đề gì không?"
"Có một vấn đề lớn." Trần Ngư trịnh trọng nói.
"Làm sao vậy?" Tô Triều đột nhiên căng thẳng, ngay cả Triệu Tư Linh cũng tò mò đi qua.
Chỉ nghe Trần Ngư chậm rãi nói: "Cà phê kia đắt như thế, thật lãng phí.

Mày muốn gϊếŧ người à?"
"Này, đừng nhắc nữa, em đau lòng chết đi được.

Nếu tay em cầm tử tế, cũng sẽ không lãng phí như vậy." Tô Triều uống mấy hớp cháo, thấy bọn họ uống xong vẫn chưa rời đi, nói thêm, "Nhưng không lỗ đâu.

Em còn muốn cảm ơn vì bữa tối qua, chính Mạnh tổng đã giúp em giải quyết vấn đề khó gỡ.

Không nói nữa, em đi ngủ đây."
Chờ cậu trở về phòng, Triệu Tư Linh trầm ngâm liếc nhìn Trần Ngư, hạ giọng nói: "Chính xác vấn đề mày vừa muốn nói là gì?"
Trần Ngư bất ngờ nhìn anh ta: "Được lắm đấy, như thế mà cũng phát hiện ra."
"Tại sao không nói?"
"Không biết, chỉ là phỏng đoán, cũng không chắc ..." Trần Ngư quay đầu nhìn về phía cửa phòng Tô Triều, lẩm bẩm: "Mạnh tổng là một lãnh đạo tốt, chỉ mong tao nghĩ quá nhiều.

"

"Mày lẩm bẩm cái gì?" Triệu Tư Linh sốt ruột hỏi.
"Đồ phiền phức!" Trần Ngư đá anh ta, "Tránh ra, đừng cản tao ăn.
"Chào buổi sáng hai anh ...!haha, sáng sớm sức khoẻ thật tốt." Trình Tiểu Bắc mở cửa, dụi mắt, nhìn thấy hai anh lớn lại đánh nhau, đi tới bên cạnh uống một ngụm nước làm như không thấy, sau đó gõ cửa phòng Ngô Tang, "Dậy xem bọn họ đánh nhau kìa!"
Ngô Tang chạy vèo vèo ra ngoài.
Ngủ 1 giấc thật sâu, trái tim treo lơ lửng cuối cùng cũng đáp xuống, việc nên làm đã hoàn thành, còn lại giao cho vận mệnh.
Mãi đến tối, Tô Triều mới tỉnh lại.
Cả người trở nên lười biếng, nằm trên giường không muốn động đậy, nghịch điện thoại một lúc.
Đầu tiên lên Weibo xem có ăn dưa* gì không, tốt lắm, không có.
(*"Ăn dưa", theo cách nói của netizen bên Trung chính là ngồi hóng chuyện, xem drama.)
Sau đó lại bò lên Thành phố Văn học Á Công kiểm tra chương mới.

Rất tốt, có luôn!
——
Đã nửa năm kể từ khi Tô Triều kết hôn cùng với Mạnh Tinh Trì, nhưng tình cảm của họ vẫn nguyên vẹn như thưở mới yêu.
Có thể do không quá thường xuyên ở bên nhau nên mỗi lần ở chung đều là những khoảng thời gian đáng trân trọng.
Thay vì dành thời gian để cãi vã và nghi ngờ.
Về mặt này, Mạnh Tinh Trì đã làm rất tốt.
Là chồng của một thần tượng, hắn biết Tô Triều ở ngoài hấp dẫn như thế nào, trừ bỏ vô số fan theo đuổi, không thiếu các loại scandal.
Truyền thông luôn thích tung tin tức tình ái giữa anh với 1 nữ ca sĩ họ Tạ, thổi phồng hai người là Kim Đồng Ngọc Nữ trong giới ca sĩ.
Nhìn thấy những báo cáo này, Mạnh Tinh Trì chẳng lẽ không ăn dấm?
Đương nhiên là có.
Nhưng những lời nói và việc làm của Tô Triều đều khiến hắn cảm thấy rất an toàn, dù đi đâu, dù muộn thế nào, anh cũng sẽ gọi điện cho hắn trước khi đi ngủ.
Thần tượng nhỏ làm nhân sinh thật hạnh phúc (* ^ ▽ ^ *)
Hôm nay là một cuộc gặp gỡ hiếm hoi, sau khi ăn xong, cả hai nắm tay nhau đi dạo trong sân.
Mạnh Tinh Trì từ phía sau ôm lấy anh, ngửi mùi trên người anh rồi nói: "Mùi này không giống loại em hay dùng."
Tô Triều dịu dàng nhìn hắn: "Có muỗi, em xịt Liushen Florida Water*, cục cưng."
(*Nước hoa unisεメ LiuShen Florida Water 六神花露水 của hãng LIUSHEN 六神, ui t k bt đâu mng ơi, t tra gg rồi, t nghĩ như một kiểu thuốc xịt muỗi ý...)
"Ồ ~ thảo nào thơm như vậy."
"..."
Mạnh Tinh Trì luôn như vậy, luôn ấp úng khi nói ra lời yêu thương, mà Tô Triều vẫn sẽ luôn phối hợp cùng hắn.
Đi gần đến ngọn đèn đường, Tô Triều nói không muốn đi nữa, muốn về nhà xem TV.

Mạnh Tinh Trì không muốn bị TV quấy rầy, từ chối anh.
Hai người giằng co nửa ngày, Tô Triều nói một lúc lâu cũng không có tác dụng.
Thấy gần như sắp cãi nhau, Mạnh Tinh Trì bắt đầu lo lắng Tô Triều sẽ tức giận, trong đầu liền nhanh chóng tìm kiếm cách dỗ người ta.
Ai biết, Tô Triều đột nhiên hôn chụt lên má hắn: "Có cho người ta xem TV không?"
"Cho." Mạnh Tinh Trì còn có thể không cho?
Hai người trở về nhà xem TV.
Nói thật, TV thực sự rất nhàm chán.

Tô Triều cũng ý thức được điều này, trực tiếp gối lên đùi hắn ngủ gật.
Khuôn mặt khi ngủ giống như thiên thần, khiến Mạnh Tinh Trì tim đập rộn ràng.
Trong thế giới muôn hình vạn trạng, chỉ có ánh mắt anh mới có thể chạm đến trái tim hắn lúc nào không hay.
Mạnh Tinh Trì vén tóc vương trên chán anh, cúi đầu xuống và đặt một nụ hôn trân thành.

Tô Triều lúc này mới mở mắt ra, trên miệng mang theo nụ cười, như là đang chờ bắt lấy hắn.
Ánh mắt chạm nhau, thấu hiểu nỗi khát khao sâu thẳm nhất của nhau...
Tắt đèn.
Sáng sớm hôm sau, Mạnh Tinh Trì thức dậy trong ánh ban mai dịu dàng, nhẹ nhàng hôn người trong vòng tay mình đang giả vờ ngủ.
Khu vực bình luận:
[Ahhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhh? Thật sự? ? ? ]
[Tắt đèn cái gì, bật đèn cho tôi! ! ! ]
[Tác giả làm thế không được, quá non tay.

Mau đi học mấy đồng nhân khác mà xem, đây là một môn khoa học tự nhiên đấy, nó dạy cho con người biết cấu trúc cơ thể tuyệt vời như thế nào! ]
[Quần cũng tụt rồi, vậy mà chỉ cho xem có chừng ấy? ]
[Tôi không tin tác giả không thèm cho chúng ta húp nước Tô Triều, yêu cầu bổ sung nhanh! Mẫu mã lớn nhỏ khác nhau, bố cục rõ ràng, miêu tả chi tiết! Nhanh lên! ! ! ]
Tô Triều: "..."
Tô Triều cảm thấy chính mình cùng độc giả không đọc cùng một tác phẩm, cái gì mà miêu tả không rõ ràng, độc giả ồn ào nói là không đủ thịt, nhưng sao cậu cảm thấy có chút đỏ mặt, tim đập dồn đập?
Thật sự có thể miêu tả chuyện ấy nhất bằng ngôn ngữ thuần túy nhất không?!
Tô Triều kêu lên một tiếng, lăn qua lăn lại hai lần trên giường, như một con cá chép đang dãy đành đạch, đứng dậy ra phòng khách, nửa đêm hừng hực khí thế: "Tối nay mọi người muốn ăn gì!"
Trần Ngư: "Mày lại uống máu gà* à?"
(*Truyền thống uống máu gà của Trung Quốc tượng trưng cho tình huynh đệ và được phản ánh trong thuật ngữ "bơm máu gà", có nghĩa là "điên rồ" hoặc "phấn khích".)
"Không phải là máu gà." Tô Triều xúc động nói, "Hóa ra thật sự có thức ăn bồi bổ tinh thần!
Cậu ăn thức ăn cho chó đến no rồi, mặc dù nó dán tên cậu, nhưng cậu không hề ngại ngùng mà còn ăn một cách vui vẻ.
Bên kia, Mạnh Tinh Trì lại âm thầm sản xuất thức ăn, ăn cơm tối xong liền đi đổ thức ăn cho mèo, xoa xoa đầu chúng nó, sau đó lấy điện thoại di động ra chụp vài bức ảnh, nghiêm túc: "Nào, chụp mấy bức ảnh, ngoan một chút.

"
Mạnh Tinh Trì nói xong liền chụp liên tiếp ba tấm, xem xong ảnh không vừa ý, chụp thêm một hồi vẫn không hài lòng.
"Cho mày ăn no rồi thì nên hợp tác một chút đi." Mạnh Tinh Trì nói với con mèo Garfield to nhất: " Mày chỉ cần ngước lên nhìn đáng yêu một chút, mày ngồi không như vật chẳng đáng yêu chút nào, gửi cho em ấy rất xấu hổ."
Sau đó, lũ mèo không thèm nghe lời anh, sau khi ăn xong chạy loạn khắp nhà.
Mạnh Tinh Trì trở về phòng, thay máy ảnh rồi bắt đầu chụp ảnh khắp phòng, một lúc sau mới chụp được vài tấm ảnh ưng ý một chút, lưu vào điện thoại để dự phòng, đợi hôm nào đem đi câu.

..

..

à nhầm, khoe với thần tượng nhỏ.
Trước khi đi ngủ, anh mở trang web tiểu thuyết, cẩn thận kiểm tra phản hồi của độc giả.
Những ngày gần đây, số người đọc mỗi ngày đều tăng lên một chút, đồng nghĩa với việc bình luận cũng tăng nhiều hơn trước.
Nếu rảnh rỗi, anh sẽ đọc qua yêu cầu từ độc giả, từ lúc bí mật viết lách, anh được rất nhiều người ủng hộ, thật sự đó là một may mắn rất lớn, huống chi những người này đều giống anh, đều thích Tô Triều.
Chỉ là nội dung cập nhật hôm nay có phần cảm tính, nhưng vẫn chỉ là đồng nhân văn, đối với nhân vật chính không có bất kỳ cảm xúc nào.
Sau khi đọc toàn bộ phần bình luận, anh bắt đầu xem xét vấn đề——
Viết không đủ kịch liệt sao?Muốn chi tiết ư? Muốn lần sau viết cụ thể hơn?
Chính là muốn viết như thế nào đây?
Mạnh Tinh Trì đột nhiên lấy bức ảnh có chữ ký ra, người trong ảnh cười tươi như hoa, trong lòng như tràn đầy nước ấm.
Nếu thực sự muốn chi tiết một chút, ngẫm lại thì ...!này là quá kíƈɦ ŧɦíƈɦ rồi(/ ω\)