Hôn Lễ Đệ Nhất Thiên Hạ

Chương 112: Ngọc Hoành, xin nhờ




Editor: Xám

"Bệ hạ, vi thần không tin thuyết khắc phu, nguyện cưới Tần môn chủ!"

Tần Cửu vừa mới thuyết phục Khánh Đế, Huệ phi cũng bị đánh bại ngồi ở đó không nói được lời nào, rõ ràng đã dùng hết bản lĩnh rồi. Lúc này đột nhiên xuất hiện một người muốn cưới nàng, phản ứng đầu tiên của Tần Cửu chính là, đây là tên phá rối nào vậy, nếu như không phải đang ở trước mặt nhiều người thế này, Tần Cửu thật sự rất muốn dùng kim thêu hoa đâm hắn!

Có điều, khi nàng quay đầu nhìn thấy Tiêu Nhạc Bạch, lại cảm thấy e rằng không thể đâm kim thêu hoa trong tay ra được. Không phải vì tình huống này không thích hợp để đâm, mà là e rằng nàng hoàn toàn không thể xuống tay được.

Tiêu Nhạc Bạch vốn đang quỳ ở dưới bậc thềm với các nhạc sư để tấu nhạc. Lúc này, hắn chậm rãi đi đến, mặc dù nói chuyện với Khánh Đế, nhưng ánh mắt lại nhìn về phía Tần Cửu. 

Hắn hơi ngẩng mặt, ánh đèn trong điện chiếu lên mặt hắn, tăng thêm chút ít sắc màu ấm áp lên khuôn mặt rất đỗi bình thường của hắn, mà thứ khiến Tần Cửu thật sự cảm thấy ấm áp là ánh mắt của hắn. Ấm áp, dịu dàng, ngoài hai từ đó ra, Tần Cửu không nghĩ được từ nào khác để hình dung ánh mắt của hắn.

Hắn không hề tuấn mỹ, nhưng khí chất ôn hòa và tĩnh mịch đó cho người ta một cảm giác che chở yên bình.

Trong phút giây này, thậm chí Tần Cửu đã nghĩ, hẳn là nữ tử lấy hắn sẽ cực kỳ hạnh phúc. Chỉ đáng tiếc, đời này nàng không xứng với người như vậy. Nàng đã định trước không thể nào chết đi yên lành, mà nàng không thể kéo người khác vào trong bóng tối.

Đối với màn cầu hôn đột ngột của Tiêu Nhạc Bạch, người kinh ngạc không chỉ có mình Tần Cửu.

Khánh Đế cũng cực kỳ kinh ngạc, ngài đã từng muốn chỉ hôn cho Tiêu Nhạc Bạch, hơn nữa đối phương đều là tiểu thư khuê các, nhưng Tiêu Nhạc Bạch đã cự tuyệt. Bây giờ lại muốn cầu hôn Tần Cửu, một nữ tử danh tiếng không tốt lắm lại còn có thể sẽ khắc phu.

"Tiêu ái khanh, ngươi có biết mình đang nói gì không?" Khánh Đế nhíu mày, hỏi với vẻ không tin lắm. Ngài vừa mới nói Tần Cửu có số khắc phu, hắn lại muốn cầu hôn?

Tiêu Nhạc Bạch quỳ xuống đất, nhắc lại: "Bệ hạ, vi thần không tin thuyết khắc phu, nguyện cưới Tần môn chủ, xin bệ hạ ban hôn."

Từng chữ từng câu, nói năng khí phách, vang vọng trong đại điện yên tĩnh không một tiếng động. 

Tần Cửu đột nhiên cảm thấy sự việc không ổn, mắt phượng khẽ híp lại. Dĩ nhiên, trong lòng nàng hơi cảm động. Nàng không biết vì sao Tiêu Nhạc Bạch lại muốn cưới nàng, hình như từ lần đầu đầu tiên gặp nàng, hắn đã đối xử với nàng rất tốt. Thế nhưng nàng cảm thấy hẳn là hắn không thích nàng, dù sao mình cũng là một người có tiếng xấu.

Nàng đang nghĩ xem nên cự tuyệt hắn như thế nào, nàng cảm thấy chính miệng mình cự tuyệt không hay lắm, có lẽ sẽ khiến Khánh Đế và Huệ phi nghi ngờ sự thật mình không muốn lấy ai hết. Nàng nghiêng đầu nhìn về phía Nhan Duật, trùng hợp Nhan Duật cũng đang nhìn về phía Tần Cửu. Biểu cảm của hắn hơi nhàn tản, ánh mắt lại có chút kỳ lạ.

Tần Cửu mấp máy môi xin Nhan Duật giúp đỡ: “Ta không muốn lấy hắn, giải vây giúp ta."

Nhan Duật lười biếng dựa vào ghế dựa, khóe môi nhàn tản hiện ra một nét cười mị hoặc, nụ cười này thật sự vừa vô lại vừa tà mị, còn có chút vui sướng khi người khác gặp họa, hắn cũng dùng khẩu hình lặng lẽ nói: "Vãn Hương lấy Túc Nhi rồi, ngươi cũng lấy Đại tư nhạc đi!"

Tần Cửu hiểu rõ ý tứ của Nhan Duật. Trước đây, nàng đồng ý giúp hắn giành lấy Tô Vãn Hương, vốn dĩ Tô Vãn Hương đã nảy sinh cảm tình với hắn, hôm nay Khánh Đế ban hôn, có thể nói là bao nhiêu công sức đổ sông đổ biển. Nàng không giúp Nhan Duật đạt được, mà nàng đã nói với Nhan Duật rằng mình thích Nhan Túc, bây giờ mình phải lấy Tiêu Nhạc Bạch, đương nhiên Nhan Duật vui sướng khi người khác gặp họa rồi.

Trên mặt Tần Cửu lại hiện ra nét cười, nói bằng khẩu hình: "Ngọc Hoành, xin nhờ."

Những lời này không phát ra tiếng, trên mặt Tần Cửu cũng không hiện ra ý cầu xin. Thế nhưng, không biết vì sao trong lòng Nhan Duật lại đột nhiên chững lại.

Ngọc Hoành, xin nhờ.

Mặc dù không nghe thấy câu “Ngọc Hoành” vô thanh đó, nhưng không biết vì sao khiến lòng hắn cực kỳ dễ chịu. Trong phút giây này, đột nhiên hắn cực kỳ muốn nghe xem rốt cuộc giọng điệu gọi tiếng “Ngọc Hoành này từ miệng nàng là âm thanh thế nào. Lại giống như một cánh hoa rơi vào tâm hồ, tạo ra từng vòng sóng gợn, không hiểu sao lại dao động. Mà nụ cười của nàng, trong nụ cười diễm lệ quyến rũ đó, lại khiến hắn sinh ra cảm giác bi thương giống như phải mang đóa hoa sắp nở do mình tự trồng đi ủ rượu.

Ngón trỏ thon dài vốn uể oải gõ nhẹ lên mặt bàn của hắn hơi ngừng lại một lát, tiếp đó khóe môi cong lên thành nụ cười nhẹ như có như không.

Sự chú ý của mọi người trong điện đều đang ở trên người Tiêu Nhạc Bạch, nhưng vẫn có một người chú ý đến màn “mày mắt đưa tình” giữa Tần Cửu và Nhan Duật. Đương nhiên, ở trong mắt người khác, thật sự giữa bọn họ được xem như là mày mắt đưa tình.

Người đó chính là An Lăng Vương Nhạn Túc.

Sau khi Tiêu Nhạc Bạch cầu hôn, ánh mắt Nhan Túc lập tức nhìn chằm chằm lên khuôn mặt Tần Cửu. Nhìn thấy nàng cầu cứu Nhan Duật, hắn lạnh lùng nhướng mày. Ở trong lòng hắn, hắn cho rằng Tần Cửu không muốn lấy Tiêu Nhạc Bạch là đương nhiên, bởi vì hắn cảm thấy Tần Cửu không muốn lấy bất kỳ nam nhân nào. Bởi vì một nữ tử phóng đãng như vậy đương nhiên không muốn bị một nam nhân ràng buộc. Có điều, Tần Cửu lại cầu cứu Nhan Duật, điều này khiến Nhan Túc chợt phát hiện, thì ra chẳng biết từ lúc nào Nhan Duật cũng đã qua lại thân cận với Thiên Thần tông như vậy, lông mày hắn hơi cau lại.

Nhan Duật lại chưa phát hiện ra sắc mặt lạ thường của Nhan Túc, hắn cười thản nhiên, đứng dậy đi về phía Tiêu Nhạc Bạch.

"Hoàng huynh, thần đệ có lời, muốn nói với Đại tư nhạc một câu." Nhan Duật đứng ở trước mặt Tiêu Nhạc Bạch, mỉm cười nói với Khánh Đế.

Khánh Đế ngẩn ra một lát, nhíu mày cười nói: "Duật Nhi, đệ có lời gì mà không thể nói trước mặt mọi người?"

Tiêu Nhạc Bạch cũng cười thản nhiên nói: "Nghiêm vương thúc có chuyện gì, cứ nói đừng ngại."

Nhan Duật mỉm cười, môi mỏng như đẽo gọt, mang theo sự quyến rũ trí mạng: “Ta cảm thấy nói riêng vẫn tốt hơn."

Lúc này Tiêu Nhạc Bạch đã đứng dậy, hắn cười hòa nhã với Nhan Duật: “Nghiêm vương thúc, ta biết ngài muốn nói gì, ta thật sự muốn cưới Tần môn chủ, bởi vì ta thích nàng, cho dù những lời đồn đó là thật cũng không sao cả."

Tiêu Nhạc Bạch là người thông minh, hình như Nhan Duật vừa nói, hắn đã đoán được Nhan Duật muốn nói gì rồi. Hắn nói thế này, Nhan Duật khó mà nói gì được. Vốn dĩ hắn muốn âm thầm nói cho Tiêu Nhạc Bạch biết, Tần Cửu đang bao dưỡng tiểu quan ở Vô Ưu cư. Nhưng thấy ánh mắt cố chấp của Tiêu Nhạc Bạch, rõ ràng cho dù hắn nói ra, hắn ta cũng không để tâm.

Nhan Duật đột nhiên cảm thấy ghê răng.

Tiêu Nhạc Bạch thích Tần Cửu như vậy sao? Thích đến mức, nàng ta ngủ cùng nam nhân khác hắn cũng không ghét bỏ? Tại sao trước đây hắn không nhìn ra Tiêu Nhạc Bạch này là một kẻ cực kỳ xuất chúng như thế chứ!

Xem ra, không đi qua được từ bên Tiêu Nhạc Bạch rồi.

Đột nhiên Nhan Duật cảm thấy khó xử, vì thế đã chuyển hướng sang Khánh Đế.

"Hoàng huynh, thần đệ có một chuyện gấp, nhất định phải nói riêng với hoàng huynh." Nhan Duật nhìn Khánh Đế, thấp giọng nói.

"Lát sau nói tiếp không được sao?" Đôi tròng mắt của Khánh Đế híp lại, thản nhiên nói.

"Hoàng huynh, vô cùng cấp bách, không thể chậm trễ, hôn sự của Đại tư nhạc và Tần môn chủ, hay là để ngày sau bàn bạc tiếp đi!" Nhan Duật vội vàng nói.

Trên thực tế, Khánh Đế cũng cảm thấy chuyện Tiêu Nhạc Bạch muốn lấy Tần Cửu có hơi khó giải quyết. Dẫu sao, vừa rồi mới nói Tần Cửu khắc phu, lại lập tức ban hôn cho Tiêu Nhạc Bạch, đương nhiên không tốt lắm. Nhan Duật náo loạn thế này, cũng xem như là đã cho ngài một bậc thang đi xuống, Khánh Đế lập tức tuyên bố sau này bàn bạc tiếp, cho mọi người lui.

Tần Cửu đi sau mọi người, ra khỏi đại điện.

Bóng đêm bên ngoài điện đã buông xuống, mảnh trăng non lưỡi liềm treo trên ngọn cây, dưới bậc thềm hoa rơi phơ phất, Tiêu Nhạc Bạch đứng ở dưới một gốc cây, ánh trăng chiếu lên người hắn, áo gấm màu tuyết trắng trong trẻo lạnh lùng giống như ánh sáng phát ra từ tuyết, y phục tựa làn nước dập dềnh, có sự kiêu ngạo và tao nhã phóng khoáng.

Hình như hắn đang đợi người.

Tần Cửu vốn định đi đường vòng, nhưng rất nhanh Tiêu Nhạc Bạch đã nhìn thấy nàng, dịu giọng gọi: "Cửu gia."

Tần Cửu đáp lại một tiếng, chậm rãi bước tới gần, dưới ánh đèn lưu ly, dung nhan đẹp đẽ, giống hệt như minh châu mỹ ngọc.

"Đại tư nhạc!" Tần Cửu cười.

Bên cạnh có quan viên lục tục đi qua, chỉ chốc lát sau dưới bậc thềm đã chỉ còn lại Tần Cửu và Tiêu Nhạc Bạch. 

Tần Cửu cảm thấy, trốn tránh e rằng tránh không nổi, kế sách hiện giờ là cần phải nói rõ ràng với Tiêu Nhạc Bạch, nàng tuyệt đối sẽ không lấy hắn.

"Đại tư nhạc, đang định hồi phủ sao, chi bằng chúng ta cùng đi đi!" Tần Cửu mỉm cười nói.

Tiêu Nhạc Bạch gật gật đầu, hai người cùng chậm rãi bước đi theo con đường lát gạch trong cung.

Người hầu của hai người chia nhau đi theo không nhanh không chậm ở phía sau cách đó không xa.

Tiêu Nhạc Bạch giơ tay cởi áo choàng trên người mình xuống: “Cửu gia, đêm đen trời lạnh, khoác thêm áo chắn gió đi."

Quả thật Tần Cửu cảm thấy hơi lạnh, nhưng nàng cảm thấy không khoác chiếc áo choàng này vẫn tốt hơn, xua tay nói: "Đa tạ Đại tư nhạc, ta không hề lạnh."

Tiêu Nhạc Bạch nở nụ cười, dưới ánh trăng đôi mắt nhỏ dài phát ra ánh sáng rực rỡ dịu dàng. Nói ra, Tiêu Nhạc Bạch lúc không say thật sự là một nam nhân đáng tin cậy.

"Không cần khách sáo với ta, cũng không phải muốn nàng khoác áo choàng của ta là muốn nàng lấy ta." Hắn nói với chút tự giễu, giơ tay khoác áo choàng lên vai Tần Cửu. 

"Ta thật lòng thích nàng, nhưng ta tuyệt đối sẽ không ép nàng lấy ta. Hôm nay ta cầu hôn, cũng bởi vì thật sự không nhẫn tâm nhìn nàng bị tiếng khắc phu làm liên lụy." Tiêu Nhạc Bạch nhếch môi cười: “Thật ra, trước khi ta cầu hôn đã biết nàng sẽ không lấy ta dễ dàng như vậy, hạnh phúc đâu dễ cầu được như thế.”

Trong giọng nói của hắn có cảm giác đau thương lờ mờ, khiến Tần Cửu cảm thấy mình cực kỳ áy náy. 

Mặt nàng giãn ra cười nói: "Đại tư nhạc, ta thật sự không xứng với Đại tư nhạc, vẫn xin Đại tư nhạc tìm một vị hôn thê tương xứng khác. Đại tư nhạc tài hoa như vậy, e rằng tiểu thư khuê các ở Lệ Kinh đều tranh cướp muốn lấy ngài!"

Ánh mắt Tiêu Nhạc Bạch nhìn nàng rất dịu dàng: “Cửu gia cần gì phải nói mình như vậy, ở trong lòng ta, nàng là tốt nhất, ta chỉ thích nàng như thế này. Ta sẽ không chết tâm đâu." Hắn nói xong, lập tức dừng bước chân, cúi đầu nhìn Tần Cửu dưới ánh trăng.

Ta chỉ thích nàng như thế này.

Tần Cửu cảm thấy, trong lòng mình đau đớn vô cùng.

Nàng như thế này, còn có người thích sao?

Nàng ngẩng mặt, nhìn nam tử trước mặt.

Không có khuôn mặt đẹp đẽ, nhưng lại có khí chất ôn hòa và ánh mắt cưng chiều. Cho dù rốt cuộc là Tiêu Nhạc Bạch thích nàng hay có mục đích khác, nhưng vào giây phút này, nàng thật sự cảm nhận được sự chân thành của hắn. Nhưng, điều đó không hề cho thấy nàng sẽ tiếp nhận hắn bởi sự chân thành và yêu mến của hắn.

Tiêu Nhạc Bạch từ từ đưa ngón tay ra, đang muốn vuốt nhẹ lên khuôn mặt vô cùng mịn màng trước mặt.

"Ôi... Đại tư nhạc, Cửu gia, các ngươi vẫn chưa đi sao? Đang chờ ta sao?" Phía sau cách đó không xa, giọng nói khoan thai của Nhan Duật truyền đến.