Hôn Nhân Bí Mật, Tình Yêu Thầm Kín

Quyển 2 - Chương 5: Hôn nồng nhiệt trước mặt mọi người




Editor: Rika

Sau khi vào trong nhóm, thì có hơn mười tin gửi tới, đều là một vài người có nhu cầu cấp bách cần thay thận cho người thân trong gia đình, có một vài người đang trao đổi. Chử Đồng là người mới, cũng không dám nói chuyện, cô đọc lịch sử trò chuyện, nhìn người quản lý nhóm, icon đều xám xịt.

Dưới lầu, truyền đến tiếng còi xe hơi, Chử Đồng vén rèm lên, thấy Giản Trì Hoài lái xe vào, cô nhanh chóng rời khỏi QQ, nếu như Giản Trì Hoài biết cô làm chuyện này, khẳng định là sẽ bóp chết cô mất.

Anh không cho cô đụng vào mấy chuyện này, sợ rằng cô gặp chuyện không hay. Chử Đồng mở trang web lên, không bao lâu, Giản Trì Hoài lên lầu. Đi đường ngại nóng, anh đã cởi áo lông ra vắt ở cánh tay. Anh đi qua nhìn màn hình máy tính: “Gần đây có chuyện lớn gì sao?”

“Làm gì có.” Chữ Đồng vươn người một cái: “Hai ngày trước, có một bà cụ gọi điện thoại cầu cứu, nhờ chúng ta tìm kiếm con trai của bà, tìm nửa ngày, hóa ra là con rùa đen. Còn có đôi vợ chồng trẻ cãi nhau, nhờ em làm người hòa giải, khuyên mấy giờ luôn.”

Giản Trì Hoài nghe thế, ánh mắt lộ ra sự thỏa mãn, anh đưa tay xoa đầu Chử Đồng: “Vẫn còn cảm thấy mảng tin tức xã hội tốt hơn so với giải trí chứ?”

“Tốt!” Chử Đồng không chút do dự gật đầu: “Loại chuyện này đều xảy ra chung quanh, gần gũi với cuộc sống.”

Giản Trì Hoài ngồi hướng bệ cửa sổ: “Em thích là được rồi.”

Chử Đồng lướt nhìn qua trang web, ngón tay Giản Trì Hoài xoay xoay cái nhẫn cưới: “Ngày mai, anh có một người bạn tới...”

“Bạn gì?” Chử Đồng ngẩng đầu: “Không phải là bọn Đông Tử đấy chứ?”

“Không phải, là một người anh em mới về nước.” Giản Trì Hoài đứng dậy, đem áo lông trong tay ném lên chiếc giường lớn: “Em chưa từng gặp.”

“Vậy anh nói cho em biết làm gì, là muốn rủ em cùng đi sao?”

Anh xoay người nhìn cô, sâu thẳm trong đáy mắt ẩn chứa một chút quái dị, anh suy nghĩ trong chốc lát: “Em không quen biết, nhưng, nếu em muốn, anh sẽ dẫn em đi cùng.”

“Giản Trì Hoài, là anh nói mang em theo đó.”

“Ừ.” Giản Trì chỉ dùng một hình dung từ. Chử Đồng cực kỳ không thích anh đám bán bè của anh, bạn bè tụ hội chẳng qua là ăn uống hát hò thôi, nhưng bắt anh thừa nhận cô trước mặt bạn bè, cái này có tính mê hoặc nhiều cỡ nào?

***

Ngày hôm sau, trước khi ra cửa Chử Đồng đã mang một món đồ trang sức trang nhã, chọn mặc một bộ váy len.

Hai người đi tới nhà hàng, Giản Trì Hoài đã đặt sẵn, cũng không bao lâu sau, nhân viên phục vụ liền dẫn tới một người đàn ông trẻ tuổi: “Mời ngài.”

Giản Trì Hoài tiến lên ôm anh ta, sau khi bỏ ra, anh hướng phía Chử Đồng khẽ vẫy tay: “Tới đây, đây là Tô Khanh Minh.”

Chử Đồng đi tới, người đàn ông vươn tay ra, cô mỉm cười: “Xin chào, tôi là Chử Đồng.”

“Chử?” Tô Khanh Minh hơi nhíu mày, sau lại cười nói: “Xin chào.”

Ba người lần lượt ngồi xuống, Giản Trì Hoài và Tô Khanh Minh đã lâu không gặp, cho nên nói chuyện khá nhiều, bên trong phòng khói thuốc bay lượn, Tô Khanh Minh hút một điếu thuốc: “Lúc cậu kết hôn, đúng lúc mình phải xuất ngoại, nên không thể tới dự.”

“Giờ dẫn tới cho cậu xem, cũng như thế thôi.” Giản Trì Hoài cười khẽ.

“Được rồi, Lệ Đề khôi phục có tốt không? Khi nào có thời gian mình tới thăm cô ấy.”

Giản Trì Hoài đưa tay gảy tàn thuốc, ngay cả Chử Đông đưa mắt nhìn anh, anh cũng không thấy, không nói chuyện. Đám bạn của Giản Trì Hoài người nào người nấy cũng tinh ranh, Tô Khanh Minh bật người cười nói: “Đừng trách mình, mình là thích cô nhóc Lệ Đề kia, khi còn bé, té một cái mình liền cảm thấy đau xót cả ngày.”

Xem ra, tám phần mười là Giản Trì Hoài không nói rõ Lệ Đề bị bệnh gì, anh chỉ nói qua loa, ngay cả vợ mình cũng không giấu.

“Cũng đâu phải phẫu thuật gì lớn, không sao từ lâu rồi, cậu đừng lo lắng.” Giản Trì Hoài nói tiếp: “Lần này trở về, cậu định ở bao lâu?”

“Tầm một tháng, đang tính đi thăm thú một chút.”

Thường thì ăn cơm tối xong sẽ không tránh được những màn tụ họp, Giản Trì Hoài lại gọi thêm mấy người bạn tới, Chử Đồng ngồi ở vị trí kế bên tài xế, anh cúp điện thoại: “Anh gọi bọn Đông Tử tới, nhiều người náo nhiệt, em thuận tiện cũng vui đùa một chút.”

Đi tới nơi hẹn, Đông Tử đã đến, Giản Trì Hoài nắm tay Chử Đồng đi vào, Tô Khanh Minh đi phía sau. Cuộc sống nhộn nhịp về đêm còn chưa bắt đầu, trong phòng bao đã nồng nặc khói thuốc. Nơi nào có Đông Tử, mỹ nhân nhất định là không thể thiếu được, trên bàn trà đầy rượu xịn, mấy người khác ngày ấy trên du thuyền đã gặp qua Chử Đồng, bọn họ nhất tề đứng dậy, cùng hô: “Tứ tẩu!”

Chử Đồng không biết trả lời thế nào, Tô Khanh Minh lại cười to nói: “Một đám mồm miệng ngọt lịm, rõ ràng khách khí với tôi rồi.”

Mọi người ngồi xuống, bọn Đông Tử bắt đầu mời rượu Tô Khanh Minh, Chử Đồng ngồi một chỗ, trong phòng bao náo nhiệt cực kỳ, hơn nữa, còn có mỹ nữ hỗ trợ ca múa. Cô ngước mắt nhìn, thấy Giản Trì Hoài ngồi trong đám người, ngón tay thon dài đang kẹp một điếu thuốc, anh khom người, khuỷu tay đặt trên đùi, cả người có vẻ thanh thản. Khi thì anh trò chuyện vui vẻ, khi thì cầm ly rượu uống, cảnh hoa lệ mỹ sắc hiện ra, muốn không thưởng thức cũng thật khó.

Uống rượu vào, Đông Tử đề nghị chơi trò chơi, Chử Đồng nghe được liền giật mình, đám người này gặp mặt liền vui đùa, không biết còn muốn chơi cái gì đây? Nói về quy tắc trò chơi, rất đơn giản, Chử Đồng nghe liền hiểu. Bảo một mỹ nữ luân phiên ngồi trên đùi người đàn ông một chút, sau khi tiếng gõ bình rượu vang lên, mỹ nữ kia ngồi trên đùi ai, nhất định cả hai phải hôn nhau.

Chử Đồng nhíu mày lại, chẳng lẽ bọn họ ngày thường đều chơi như vậy sao? Cô liếc ánh mắt lạnh thấu xương về phía Giản Trì Hoài, anh vẫn không nhìn cô, đang nói chuyện cùng Đông Tử.

Tô Khanh Minh ngồi bên cạnh cô: “Không ngờ bọn họ thoáng như thế, tôi chưa chơi bao giờ.”

Chử Đồng giật khóe miệng: “Vậy anh thử xem đi.”

“Tứ ca cũng từng chơi?”

Chử Đồng mím môi: “Không biết.”

Giản Trì Hoài cùng Đông Tử nói chuyện liền vẫy vẫy tay về phía bên này: “Lão Tô, đến đây.”

“Xì, cậu mới là lão.” Tô Khanh Minh bất mãn nói, nhưng vẫn đứng dậy đi tới. Bên kia Giản Trì Hoài cũng đứng lên, Đông Tử thấy thế, mở miệng hỏi: “Đi làm gì?”

“Mọi người chơi đi.”

“Cái này không thể được.” Đông Tử bắt đầu hoạt động cái miệng: “Mọi người cùng nhau chơi.” Đùa gì thế, trò này là chuẩn bị cho Giản Trì Hoài mà.

“Nếu muốn hại tôi, thì nên tìm cái cớ tốt một chút.” Giản Trì Hoài đẩy tay cậu ta ra, Đông Tử thấy thế, cười như không cười nói: “Tứ ca, làm gì thế, bình thường không phải chúng ta cũng chơi như vậy sao?”

Chử Đồng biết anh ta không có thiện cảm đối với mình, anh ta càng nói như thế, cô càng không tin. Giản Trì Hoài chỉ hướng Đông Tử, ý bảo cậu ta một vừa hai phải, sau đó lướt qua mấy người đi tới bên cạnh Chử Đồng. Đông Tử nhẹ giọng cười ha ha: “Nếu anh không chơi cũng được, nhưng phải nhận hình phạt, hôn một nụ hôn nồng nhiệt trước mặt mọi người.”

Giản Trì Hoài ngồi vào bên cạnh Chử Đồng, đưa mắt nhìn cô, cô còn chưa kịp phản ứng, đã bị anh nắm tay lại, môi anh hôn lên môi cô, cô ngạc nhiên, anh còn không quên làm cho nụ hôn càng sâu hơn. Bọn họ ồn ào vỗ tay, sau khi Giản Trì Hoài lùi về sau, liền nói: “Hài lòng chưa?”

Đông Tử bồi thêm một câu: “Tôi còn chưa nói rõ, không được hôn vợ của mình, mỗi ngày đều hôn qua, không có ý nghĩa.”

“Em ngồi một mình.” Giản Trì Hoài nhìn, hơi dựa người vào, hỏi nhỏ vào tai cô: “Có vui không?”

“Không vui, rất ầm ĩ.” Chử Đồng thật sự không thích không khí ở đây. Giản Trì Hoài nghe vậy, đứng dậy cầm ly rượu đưa cho cô: “Uống đi.”

Rượu này rất mạnh, hiển nhiên là chưa được pha chế, Chử Đồng hớp một chút, mặt mũi nhăn nhó. Giản Trì Hoài không khỏi bật cười, đưa tay nâng ly rượu của cô hướng lên trên, ly rượu bị anh rót vào: “Thật là khó uống.”

“Không phải tửu lượng của em rất tốt sao?”

“Nhưng rượu này thực sự là khó uống.”

Cách đó không xa, Đông Tử có chút không vui: “Tứ tẩu, đây là bảo bối của em cất rất kỹ, cố ý mang tới đó.”

Chử Đồng nhăn mặt, Giản Trì Hoài tự rót rượu, đưa cho Chử Đồng một ly khác: “Nào, uống.” Vừa nãy anh mới rót rượu cho cô, cả người cô nóng như thiêu đốt: “Không được, em không uống được nữa.”

“Anh với em chơi một trò chơi?”

Chử Đồng lau khóe miệng: “Trò chơi gì?”

“Đơn giản nhất, chơi bao búa kéo, thua thì uống rượu.”

“Được.” Chơi trò này, từ trước đến này vận khí của cô rất rốt. Chử Đồng đưa tay ra sau ót: “Đá, kéo, bao!” Cô đưa tay phải ra, ván đầu tiên liền thua, đêm nay vận khí không tốt.

Chơi hai ván nữa đều thua cả. Chử Đồng uống rượu, sau đó chơi tiếp, vẫn thua, cô ngẩng đầu nhìn khóe miệng Giản Trì Hoài nở nụ cười, lần thứ hai giơ tay lên: “Nào! Tiếp ván cuối cùng.”

Hiện thực thảm khốc, Chử Đồng thua thảm hại, không có lấy một trận thắng. Cô phẫn nộ thu tay về, lúc này chỉ muốn được yên tĩnh, Chử Đồng hướng người anh đẩy đẩy: “Anh đi chơi với bọn họ đi, em nghỉ chút.”

“Thua không chịu nổi?” Giản Trì Hoai giơ ly rượu lên: “Ly cuối cùng, anh uống thay em.”

Chử Đồng ngả người dựa vào ghế, chỉ có thể giương mắt nhìn. Cô ngồi một hồi, có chút buồn chán, cô liền lấy điện thoại trong túi xách ra. Tô Khanh Minh cũng bị ép uống không ít, anh lảo đảo ngồi xuống chỗ bên cạnh Giản Trì Hoài mới ngồi: “Một lũ cầm thú, súc sinh.”

Chử Đồng cũng cùng cảm nhận, cô đưa mắt nhìn anh, sau đó lại tiếp tục cầm điện thoại. Trên QQ, là diễn đàn lúc trước khi vào cô đã giấu đi, sau khi mở ra liền có trên một trăm tin tức, Chử Đồng tùy ý xem qua, cũng không có tin gì đáng chú ý. Chung quy lại chỉ có thể há miệng chờ sung, như thế rất buồn chán, Chử Đồng dự định đánh đòn phủ đầu, nếu mua thận không được, thì cô đổi chiêu khác. Cô đánh ra mấy chữ: “Tôi muốn bán thận.”

Mấy người đang trao đổi bỗng nhiên ngừng lại, có người đặt câu hỏi: “Bạn nhóm máu gì?”

Còn có người trực tiếp gọi người phụ trách: “Trưởng nhóm, mau!”

Như là đồng thời, Chử Đồng bị kéo vào một nhóm riêng. Rất nhanh, có người liền trò chuyện cá nhân với cô, Chử Đồng liếc nhìn, chính là tên của người quản lý diễn đàn: “Cô muốn bán thận?”

Cô cố gắng kiềm sự kích động, đánh hai chữ: “Đúng vậy.”

“Cô nhóm máu gì?”

“Nhóm máu O.”

“Tại sao lại muốn bán thận?”

Chử Đồng suy nghĩ một chút: “Xin hỏi, một quả thận có thể bán được bao nhiều tiền, có thể đổi thanh một laptop Apple không?”

Đối phương gửi tới một khuôn mặt tươi cười: “Đương nhiên có thể, còn thêm một Iphone 6 Plus.”

Chử Đồng cũng gửi lại một khuôn mặt tươi cười: “Vậy thì thật tốt quá.”

“Bây giờ cô đang ở đâu?” Đối phương rất nhiệt tình, dường như chỉ sợ Chử Đồng đổi ý. Cô thuận tiện viết ra một địa chỉ, sau đó hỏi: “Xin hỏi, lúc nào thì có thể nhận được tiền.”

“Trước tiên phải kiểm tra qua, nếu tương thích, chúng tôi sẽ sắp xếp bác sĩ phẫu thuật cho cô.”

“Ở bệnh viện lớn sao?”

Đối phương rõ ràng không tiết lộ nhiều: “Cô không cần quan tâm những chuyện đó, ngày mai cô có rảnh không?”

Chử Đồng hơi bất ngờ: “Có thể phải hai ngày nữa.”

“Được, đến lúc đó tôi sẽ liên hệ cho cô, yên tâm, bỏ một quả thận đối với cô không có ảnh hưởng gì cả, vẫn sống tốt, còn có thể đổi được đồ mình muốn, cớ sao lại không làm?”

Chử Đồng cười nhạt, nhưng vẫn phụ họa nói: “Đúng, đúng, cũng giống như đi hiến máu, không nguy hiểm gì cả.” Cô nghĩ, nhân viên quản lý bên kia khẳng định sẽ nghĩ cô là người rất ngu ngốc.

Hai người nói xong, Chử Đồng nhìn màn hình điện thoại đến đờ người ra, Tô Khanh Minh liếc mắt qua, chợt nhìn thấy tên diễn đàn, anh bật người: “Cô cũng muốn...mua thận?”

Đối với Chử Đồng mà nói, có Giản Trì Hoài, bán thận đương nhiên là chuyện không thiết thực.

Chử Đông nhướn mày, nghe được từ 'cũng', bàn tay cô dừng lại trên màn hình điện thoại: “Đúng vậy.”

Tô Khanh Minh nhìn cô: “Cô có người thân cần hay ai cần?”

Cô nghĩ Tô Khanh Minh có chút gì đó không đúng, không giống như là có ý tốt hỏi thăm. “Tôi có một người bạn, người nhà cô ấy bị nhiễm trùng đường tiểu*, cần thay thận, nhưng bệnh viện lại không có một chút tin tức.”

~*Nhiễm trùng đường tiểu, hay còn gọi là chứng tăng urê-huyết, nhiễm trùng đường tiết niệu. Là một thường gặp xuất hiện khi gây bệnh đi vào lỗ tiểu và nhân lên trong đường tiểu hoặc do vi khuẩn từ đến định cư tại nơi này. Đường tiểu, hay đường tiết niệu, bao gồm hai, (hai ống dẫn nước tiểu từ thận đến bàng quang), (hay bọng đái), và (ống dẫn nước tiểu từ bàng quang ra lỗ niệu đạo để ra ngoài khi tiểu). Bình thường nước tiểu vốn vô trùng. Cấu tạo đặc biệt ở vị trí niệu quản gắn vào thành bàng quang có tác dụng như một van chống trào ngược nhằm ngăn ngừa nước tiểu đi ngược từ bàng quang lên thận. Dòng chảy của nước tiểu cũng là một lực cơ học giúp tống xuất vi khuẩn nếu chúng xâm nhập vào đây. Tất cả các đối tượng đều có thể mắc nhiễm trùng đường tiểu.

~”Bệnh viện rất khó lấy số.” Tô Khanh Minh giống như hiểu rất rõ, cách đó không xa Giản Trì Hoài đưa mắt nhìn qua bên này, anh bỏ mọi người đi tới. Vốn dĩ Tô Khanh Minh muốn nói tôi có thể giúp cô, nhưng lời còn chưa ra khỏi miệng, trên vai đột nhiên có người vỗ một cái, Giản Trì Hoài ngồi vào giữa hai người: “Hai người nói chuyện gì mà vui vẻ thế?”

Chử Đồng rất sợ Tô Khanh Minh nói ra chuyện này, cô đưa tay kéo cánh tay Giản Trì Hoài: “Không có gì, chỉ hỏi về chuyện hai người trước đây quen nhau như thế nào, rồi cùng nhau chơi đùa thế nào thôi.”

“Thế ư?” Giản Trì Hoài mỉm cười, nụ cười lan tới đáy mắt, anh và Tô Khanh Minh không biết quen nhau thế nào, vì từ nhỏ hai nhà đã có giao tình.

Tô Khanh Minh nghe được Chử Đồng nói như vậy, cũng thu hồi ánh mắt, có lẽ do anh uống nhiều rượu, hơn nữa Chử Đồng là vợ của Giản Trì Hoài, anh cũng không cần quá đa nghi.

Giản Trì Hoài cùng Chử Đồng nói chuyện, sau đó đứng dậy: “Anh đi toilet.”

“Mình cũng đi.” Tô Khanh Minh đi theo: “Rượu này có tác dụng kích thích thằng em đi tiểu nha.”

“Cút.” Giản Trì Hoài nghe anh ta nói như thế, ý tứ ghét bỏ.

Hai người cùng nhau đi ra khỏi ghế, tiếng tin nhắn trên QQ vang lên, người quản lý trên đó lại tới tìm cô. Giản Trì Hoài đi ra bên ngoài, sau đó Tô Khanh Minh đóng cửa lại, anh đưa tay vỗ nhẹ vai Giản Trì Hoài: “Vợ của cậu có người bạn cần phải mua thận sao?”

Giản Trì Hoài xoay người nhìn anh ta, thần sắc không rõ: “Cô ấy nói với cậu sao?”

“Mình mới từ điện thoại cô ấy nhìn qua, trong lúc vô tình thấy tin này, mình hỏi, cô ấy liền nói.”

Sắc mặt Giản Trì Hoài càng lúc càng trầm trọng: “Cậu cũng không có tiết lộ nhiều hơn chứ?”

“Mình vốn muốn nói, nếu là bạn của vợ cậu, mình cũng có thể giúp một tay.”

Giản Trì Hoài lên tiếng hừ nhẹ: “Mình thấy là cậu bị cô ấy lừa rồi, nghề của cô ấy là làm phóng viên, từ trước đến nay làm việc liều lĩnh, cậu đừng tự bán đứng mình, sau này chọc phải phiền phức.”

Tô Khanh Minh nghe thế, không khỏi lạnh run: “Xem ra chỉ cần là phụ nữ thì không được tin tưởng, vợ của bạn cũng không ngoại lệ!”

Vừa nãy vốn dĩ là Giản Trì Hoài không muốn đi toilet nhưng sau khi nghe Tô Khanh Minh nói xong, anh xoay người đẩy cửa đi vào, Chử Đồng muốn điều tra tin tức này, cô nằm mơ đi!

~

~