Hôn Nhân Cuối Cùng: Vợ Xin Đừng Ly Hôn

Chương 103: Xuân Dược




“Chú Liễu, tăng tốc du thuyền, dùng tốc độ nhanh nhất chạy về phía bờ biển gần nhất!” Đông Phương Vũ ôm lấy Mộ Như leo lên du thuyền của mình, câu đầu tiên là tăng tốc độ cho du thuyền cập bến!

“Vâng!” Chú Liễu đáp rồi liếc nhìn Mộ Như trong vòng tay của Đông Phương Vũ, mặc dù cô vừa mới bị ngâm trong nước, nhưng sắc mặt của cô không hề tái nhợt mà còn đỏ bừng.

Bất cứ người đàn ông nào đã từng ở trong chốn nhục ɖu͙ƈ đều biết rằng cô đã bị trúng độc, mà đó lại là xuân dược, chỉ có hai cách để giải độc cho người phụ nữ bị trúng xuân dược, một là đưa đến bệnh viện để tiêm truyền thuốc giải, hai là tất nhiên người đàn ông phải làm điều đó với cô ấy.

Tình huống hiện tại của Tịch Mộ Như, phải dùng biện pháp đầu tiên, bởi vì cô ấy là vợ của Đông Phương Mặc, ba người đàn ông trêи thuyền này không dám động vào vợ của Đông Phương Mặc, bao gồm cả Đông Phương Vũ!

Chú Liễu chạy đến boong tàu để giúp A Hào, và liên tục hỏi khoảng cách gần nhất là bao xa, A Hào nhấn ga nói: “Bờ biển gần nhất sẽ mất khoảng năm giờ. Điều này phụ thuộc vào – Thiếu phu nhân phải cố giữ được đến lúc đó! “

Đông Phương Vũ ôm Tịch Mộ Như bước ra khỏi cabin, hai người đều ướt sũng, anh cảm thấy hơi lạnh, bởi vì trời đã là tháng mười, lại là đêm, họ vừa lên khỏi mặt nước, mặc quần áo ướt sũng.

Nhưng mà Mộ Như trong lòng lại cảm thấy nóng bỏng giãy dụa không ngừng, bởi vì sườn xám trêи người đã thấm nước biển, toàn bộ quấn chặt lấy cô, làm cho cô như thở không ra hơi.

“Nóng quá… tôi nóng quá… thật sự rất nóng!” Cái miệng nhỏ nhắn không ngừng kêu nóng, đồng thời bàn tay nhỏ bé của cô cũng đang lôi kéo quần áo của cô một cách bừa bãi.

“Nóng quá?” Đông Phương Vũ nhất thời hiểu ra, hai tay ôm lấy cô, cúi đầu, đặt trán lên trán cô, sau đó cô nhận ra thân nhiệt của cô nóng đến mức có thể làm bỏng trán anh.

Má cô như bay trong ánh ban mai, như một đám mây cháy trêи bầu trời, đôi mắt trong veo của cô đã phủ một lớp sương mù, cái miệng nhỏ nhắn quyến rũ và gợi cảm ấy đang hé mở, cô không ngừng thở ra hơi nóng.

Anh cảm thấy căng tức, đi xuống cabin, nhanh chóng đặt cô lên chiếc ghế sô pha đơn duy nhất, anh nhanh chóng mở tủ quần áo đơn giản trêи cabin, anh chỉ nghĩ đến việc giúp cô thay quần áo khô càng nhanh càng tốt.

Đáng tiếc anh càng lo lắng, tủ quần áo đơn sơ dường như không mở được khóa, Mộ Như bên cạnh vừa nức nở rêи rỉ, hơi thở nóng rực như hoa lan còn có chút mùi rượu. Mái tóc dài sáng màu ướt dính vào má như mang hơi hướng của vở opera, gợi cảm và vui tươi.

“Đừng hét”, anh không nhịn được rêи rỉ, nắm lấy khóa tủ quần áo đơn giản kéo mạnh, cuối cùng cũng mở được, anh thở một hơi dài, nhanh chóng lấy ra hai bộ quần áo nữ từ bên trong ném nó ra cho cô.

“Mau thay quần áo ướt đi”, giọng nói của anh có vẻ hơi gấp gáp và sốt ruột, sau đó xoay người quay lưng về phía cô: “Mau đi, mặc quần áo ướt lâu sẽ bị bệnh.

“Ồ …” Mộ Như khó khăn đáp, đưa tay lên cởi từng cúc áo sườn xám, hồi lâu không cởi được nên phải dùng tay kéo mạnh, miệng lẩm bẩm: “Nóng quá … Nóng quá … không rút ra được…”

Nguồn:https://webtruyen.com/hon-nhan-cuoi-cung-vo-xin-dung-ly-hon/

MANG TRUYỆN ĐI NƠI KHÁC VUI LÒNG GHI RÕ NGUỒN WEBTRUYEN.COM