Hôn Nhân Cuối Cùng: Vợ Xin Đừng Ly Hôn

Chương 237: Mộ Như, Em Phải Cố Lên




  Trịnh Nhất Phàm đặt điện thoại xuống, nhìn lên thì thấy có một bàn tay đang vươn ra từ cửa sổ thống khí ở tầng một của tòa nhà trước mặt, anh liên tục ra hiệu, thì giọng nói của Mộ Như phát ra từ điện thoại: "Nhất Phàm, tôi ở đây..."

Trịnh Nhất Phàm rọi đèn pin, đây là mặt sau của tòa nhà, muốn đi ra có lẽ phải đi ra phía trước, nhưng vì Mộ Như đang ở trong phòng nên chắc phía trước đã khóa lại.

“Mộ Như, đợi một chút, tôi sẽ ra cửa trước để xem thử có thể mở cửa được không", Trịnh Nhất Phàm hét lên với Mộ Như, rồi nhanh chóng chạy về phía cửa trước của tòa nhà.

Đây là loại nhà ở rất cũ, chỉ trông giống như một tòa nhà hai tầng, không biết có ai sống ở tầng 2 không, nhưng cửa ở tầng này đúng là khóa chặt. Đây là một tòa nhà mới được thay cửa an ninh, có vẻ như nó là loại cửa chống trộm với hệ thống chống trộm rất tiên tiến, anh không có kinh nghiệm về việc mở khóa.

Nếu anh yêu cầu một công ty mở khóa đến mở khóa, anh đoán họ sẽ yêu cầu anh cung cấp giấy chứng nhận bất động sản của chủ sở hữu nơi này. Hơn nữa, nếu anh tìm thấy một người từ công ty mở khóa, chuyện này mà lộ ra thì sẽ rất rắc rối thậm chí còn động đến những người bắt Mộ Như.

Nghĩ đến đây, anh liền từ bỏ việc tìm công ty mở khóa, lại quay về phía sau tòa nhà, nhìn về phía cửa sổ nhỏ mà Mộ Như vừa đưa tay ra, lòng không khỏi xúc động.

Những tòa nhà này đã hư hỏng, đã đổ nát từ lâu, tường có lẽ cũng không chắc lắm. Nghĩ đến đây, anh nhanh chóng chạy lại xe, lấy từ trong xe ra một hộp dụng cụ gồm tua vít, búa,...

"Mộ Như, đứng về phía góc tường, tô sẽ dùng búa đập vào xung quanh cửa sổ xem có thể làm cho cửa sổ lớn hơn một chút không, sau đó em có thể ra ngoài bằng cửa sổ..."

"Ồ..." Mộ Như từ bên trong đáp lại, sau đó vội vàng đi về phía góc tường cách xa cửa sổ, có lẽ là bởi vì Trịnh Nhất Phàm đang ở đây, nên lúc này cô thấy rất an toàn.

Trịnh Nhất Phàm vung búa đập mạnh vào bức tường cạnh cửa sổ, vì đã lâu không sửa chữa, nên lớp tro trắng bên ngoài rơi ra ngay khi anh va vào, còn những viên gạch đỏ bên trong, do đã quá lâu nên gạch và xi măng cũng sớm lỏng lẻo, chỉ một vài cú đạp, cửa sổ đã to ra gấp mấy lần.

“Mộ Như, mau lại đây, tôi kéo em ra.” Trịnh Nhất Phàm rọi đèn pin vào phòng, thấy Mộ Như  đang ngồi co ro trong góc, lớn tiếng gọi cô.

Ánh sáng từ đèn pin có chút chói mắt, Mộ Như vội vàng lấy tay che mắt rồi nhanh chóng đi về phía cửa sổ, có lẽ bởi vì có ánh sáng đột ngột nên hai mắt tối sầm, đầu và gót chân có chút choáng váng, Mộ Như  lắc đầu hai cái để cho bản thân vững vàng lại, nhưng cuối cùng vẫn không được, cả người cô từ từ rơi xuống đất...

"Mộ Như, Mộ Như", Trịnh Nhất Phàm lo lắng hét lên hai tiếng bên ngoài cửa sổ khi thấy cô ngã xuống, thấy cô không có phản ứng, anh nhanh chóng bước vào qua cửa sổ lớn bị anh đập ra.

Dưới ánh sáng của đèn pin, anh nhìn thấy người đang nằm trêи mặt đất, khuôn mặt tái nhợt như tờ giấy, khuôn mặt phờ phạc, tim anh gần như thắt lại trong giây lát, anh lập tức ngồi xổm xuống, vươn tay muốn nhấc cô lên khỏi mặt đất rồi nhanh chóng ôm cô vào lòng...

Cơ thể cô lạnh như từ trong hầm băng đi ra, nhưng trán nóng đến bỏng da, miệng há to thở ra hơi nóng, chứng tỏ cô vẫn còn dấu vết sống sót.

"Mộ Như... em phải cố lên... Mộ Như... tôi đưa em đi ngay bây giờ!" Trịnh Nhất Phàm hét lên với người phụ nữ trong vòng tay anh, sau đó ôm lấy cô, mạnh mẽ leo ra khỏi phòng.