Hôn Nhân Cuối Cùng: Vợ Xin Đừng Ly Hôn

Chương 53: Anh Có Mệt Không?




“Mộ Như hình như chưa đủ 19 tuổi đúng không?” Nam Cung Tần lạnh lùng chịu đựng rồi nhẹ giọng nhắc nhở: “Tôi nghĩ chủ tịch Đông Phương chưa biết luật hôn nhân. Luật hôn nhân của Trung Quốc quy định nam trên 22 tuổi tuổi và nữ phải trên 20 tuổi. Anh chỉ có thể đăng ký giấy đăng ký kết hôn nếu cô ấy trên 20 tuổi. Tôi xin hỏi chủ tịch Đông Phương, anh và Tịch Mộ Như đã làm giấy kết hôn chưa? "

Đông Phương Mặc lập tức im lặng, đương nhiên anh và Tịch Mộ Như không có giấy đăng ký kết hôn, chưa kể đến tuổi tác của Tịch Mộ Như còn chưa đủ, thì anh cũng chưa từng nghĩ đến việc đăng kí kết hôn.

“Không phải sao?” Khuôn mặt của Nam Cung Tần nhanh chóng tràn ngập nụ cười chiến thắng, giọng nói của anh cũng trở nên nhẹ hơn, nhìn Đông Phương Mặc một cách ma mị, buồn cười mở miệng: “Chủ tịch Đông Phương, cuộc hôn nhân không có giấy đăng ký kết hôn này có phải là hợp pháp không? Có còn phù hợp với Luật Hôn nhân không? Cuộc hôn nhân của hai người có được pháp luật bảo vệ không? "

Đông Phương Mặc chưa kịp nói thì Tịch Viễn Trình đã nắm lấy cơ hội nói: "Chủ tịch Đông Phương, cậu xem, tôi đã đưa Mộ Tuyết tới đây, hiện tại nó bằng lòng gả cho cậu, vậy nên hãy để Mộ Như về với chúng tôi nhé, thế này cả hai gia đình đều vui vẻ. Cậu nghĩ sao?

“Đương nhiên là không tốt rồi!” Đông Phương Mặc đưa ra câu trả lời gần như không cần suy nghĩ, sau đó nói thẳng: “Tôi vẫn là câu nói cũ, tôi và Tịch Mộ Như đã là vợ chồng. Đây là kết quả không thể bác bỏ. Về phần ông Tịch, ông phải giải thích như thế nào với Nam Cung Tần là việc của ông, không liên quan gì đến tôi ”.

"Anh thật ngạo mạng và ngang ngược." Nam Cung Thần lập tức phản bác lại sau khi nghe những lời của Đông Phương Mặc. "Tôi đã nghĩ về một thứ không thuộc về tôi..."

“Ba, sao ba lại ở đây?” Mộ Như vừa đi xuống cầu thang liền nhìn thấy Tịch Viễn Trình và Tịch Mộ Tuyết, cô hơi kinh ngạc, khi liếc nhìn thấy Nan Cung Tần, cô càng kinh ngạc hơn, không khỏi thốt lên: “ Chủ tịch Nam Cung, anh đến đây để ký hợp đồng mà ngày hôm qua hai chúng ta không ký được sao? "

"Tôi không......"

"Người phụ nữ chết tiệt, em còn chạy xuống đây làm gì? Đàn ông đang nói chuyện, em có tư cách tham gia sao?" Đông Phương Mặc tức giận khi nhìn thấy Mộ Như đi xuống, giọng nói lạnh lùng không khỏi cất lên vài decibel: "Không phải anh đã đưa em trở về phòng ngủ rồi sao? Tối hôm qua không phải anh đã làm em kiệt sức rồi sao? "

“Cái này?” Mộ Như ngây người đứng ở nơi đó, nhìn Đông Phương Mặc như bóng ma, không biết mình lại làm sai cái gì?

Hơn nữa, tối hôm qua dường như cô ngủ rất ngon, làm sao có thể kiệt sức được chứ?  Cô không làm gì cả? Anh ấy nói chuyện có phải nói tiếng người hay không, sao cô không hiểu được anh đang nói gì?

“Mộ Như, lại đây!” Nam Cung Tần thấy Mộ Như đi tới, lập tức vươn tay kéo cô về phía mình, lạnh lùng liếc nhìn Đông Phương Mặc một cái nói: “Chủ tịch Đông Phương, tôi đưa Mộ Như về nhà trước. Người vợ đã ấn định của ngài Tịch Mộ Tuyết đã trở lại bên cạnh ngài. Chúc anh sống thật hạnh phúc với cô ấy. Chúc hai người bách niên giai lão! "

“Chủ tịch Nam Cung, anh làm sao vậy…” Mộ Như cố gắng thoát ra khỏi tay Nam Cung Tần, sau đó nhìn về phía Đông Phương Mặc và Tịch Viễn Trình, cô hoàn toàn bối rối trong chốc lát.

“Mộ Như, tôi là Tần Tấn, năm năm trước đã có hôn ước với em?” Nam Cung Tần thấy cô không nhớ ra mình, vội vàng nhắc nhở: “Em quên rồi sao, năm năm trước ở bên đường. Lúc đó em cùng một đám bạn học đi ngang qua... "