Hôn Nhân Cưỡng Chế Của Nhóc Ngốc

Chương 2




trans by Lạc Đình!

06

Lạc Thi Nhân không hiểu nhóc ngốc nghếch trước mặt là ngốc thật hay giả ngốc.

Trên đời sao lại có loại omega mới lần đầu gặp mặt đã dính alpha như vậy?

Cậu có biết bộ dạng này rất dễ bị lừa không.

"Tôi đưa em đi thay đồ, em trước tự đi tắm, không muốn cảm lạnh chứ."

Lạc Thi Nhân đặt Tiêu Bản Đan xuống, đem dép bông của bản thân cho đối phương, lại mang người đi vào phòng tắm.

"Ông xã anh thật tốt."

Miệng nhóc ngốc không biết ăn bao nhiêu mật đường, vừa mở miệng là ngọt như vậy.

"Em sao lại không biết ngại như vậy?" Lạc Thi Nhân vành tai nóng lên, " Chúng ta chiều nay mới gặp , em mở miệng một câu ông xã gọi đến thân mật như vậy."

"Nhưng ông xã chính là ông xã nha..." Tiêu Bản Đan hoàn toàn không cảm thấy bản thân làm gì không đúng, còn nhấn mạnh, " hơn nữa em không biết ông xã anh tên là gì!"

Cậu đã tự giới thiệu rồi, ông xã của cậu còn chưa có đâu!

Ông xã mới là ngốc đó.

-----

Nhóc thông minh đặc biệt giỏi, biết tự mình tắm rửa.

Mặc dù áo tắm của cậu lỏng lẻo, ngay cả đai lưng cũng không biết thắt, cố gắng như thế nào thì hai cái đai vẫn cứ phất qua phất lại.

" Tóc phải sấy khô."

Vừa mới quen biết được nửa ngày mà Lạc Thi Nhân đã giác ngộ ra tính tình của người mẹ, cầm máy sấy đưa cho Tiêu Bản Đan, lại không bỏ xuống, thành thành thật thật sửa sang lại quần áo cho nhóc ngốc.

Nhìn omega gầy gò, quả thật có một chút thịt, dường như toàn thân đều mềm mại, thoáng dùng sức một chút liền có thịt mềm mại trắng nõn theo khe tay mà lọt ra vậy.

Lạc Thi Nhân hắng giọng, đem ánh mắt tập trung lên mặt nhỏ của omega.

"Lát nữa uống thuốc cảm, rồi ăn chút gì đi."

"Dạ dạ." nhóc ngốc ngoan ngoãn gật đầu, vừa nãy tóc mái bị thổi đến xõa tung cũng lắc lư hai cái, lắc đến tim ngứa ngáy, " ông xã, chúng ta ăn cái gì vậy?"

"Tôi..." thanh niên gần như không xuống bếp – Lạc Thi Nhân nghẹn họng, hắn mới ý thức được tài nghệ nấu nướng của bản thân là mì gói, hồi lâu mới mặt đỏ tía tai bỏ lại một câu " nấu mì gói?"

"Vậy em muốn vị thịt bò cay nhé!"

Nhóc ngốc chưa phát hiện được gì, còn vui vui vẻ vẻ cọ chóp mũi của ông xã.

"Ông xã em thật lợi hại, còn biết nấu mì!"

Ông xã em đúng là giỏi nhất thế giới!

07

Tiêu Bản Đan bưng bát mì ăn đến chóp mũi hồng hồng.

Cậu thích ăn cay nhưng lại sợ cay, cả miệng bị cay đến trề môi ra, Lạc Thi Nhân nhìn không nổi liền đưa cho cậu một cốc sữa bò ấm để giảm bớt vị cay.

"Cảm ơn ông xã!"

Sau khi xác định chắc chắn ông xã là người tốt, Tiêu Bản Đan rõ ràng lớn gan lên không ít, ý cười trên mặt càng ngọt ngào.

Cậu đặc biệt dễ nuôi, một bát mì mà ăn ngon như là sơn hào hải vị vậy, Lạc Thi Nhânnhịn không nổi cẩn thận nhấm nháp hai miếng, phát hiện là mùi vị như cũ, căn bản không tính là ngon.

Omega được cấp để kết đôi với hắn thật là kỳ lạ.

-----

Ăn xong, đã không kịp thời gian đi nhận giấy rồi, họ nói để sáng mai lại tới, sau đó ngốc nhóc liền lấy vali da nhỏ của mình chuẩn bị sắp xếp hành lý.

Lạc Thi Nhân nhìn vali nhỏ của Tiêu Bản Đan liền thương lượng.

" Những đồ đạc khác, lần sau tôi lái xe đưa em đi chuyển."

"Không có." Nhóc ngốc ngồi xổm trên đất đem quần áo đã xếp gọn gàng từ trong vali đặt lên giường, " đều ở đây rồi."

Lạc Thi Nhân khó tin.

Một omega, toàn bộ gia sản chỉ có một cái valida nhỏ như vậy? Ngay cả quần áo cũng chỉ có 10 mẫu, cái dày nhất cũng chỉ là một cái áo lông màu hồng được hút chân không bọc trong một cái túi to kiểu dáng như là của 10 năm trước vậy.

Tiêu Bản Đan không hề có cảm nhận được sự kinh ngạc của Lạc Thi Nhân, cậu hoàn toàn không cảm thấy có gì không đúng, còn thành thành thật thật chỉnh sửa lại nếp gấp của quần áo, cố gắng muốn ép cho vuông vắn.

Ý thức được điều kiện kinh tế của omega không mấy lạc quan, Lạc Thi Nhân thăm dò hỏi.

"Em làm công việc gì thế?"

"Công việc?" Tiêu Bản Đan giương cằm, vô cùng đắc ý, " Em là tự mình làm chủ !"

Thân mến, rất vui lòng vì ngài phục vụ!

08

Tiêu Bản Đan không giỏi giao tiếp, nhưng may mà công việc hằng ngày đều là cách người khác cả đường mạng dài, căn bản là không có cơ hội nói chuyện trực tiếp.

"Thân, cửa hàng mấy ngày nay đổi lịch giao hàng nên bị chậm mất vài ngày(~) chúng tôi sẽ cố gắng giao hàng nội địa trong vòng 72 giờ, cảm ơn quý khách đã thông cảm!"

Tiêu Bản Đan vừa gõ bàn phím vừa giải thích công việc kinh doanh với Lạc Thi Nhân.

Cửa hàng trên mạng của cậu chủ yếu là bán hoa quả theo mùa, gọi là " tiệm Tiểu Quả Quả", cửa hàng đã kinh doanh được vài năm rồi, buôn bán rất ổn định, hoàn toàn có thể chi trả chi phí ít ỏi của nhóc ngốc.

"Em một tháng kiếm được bao nhiêu tiền?"

Tiêu Bản Đan không kiêng dè, còn bấm đốt ngón tay tính toán.

"Khi buôn bán tốt, có thể kiếm được bốn năm vạn, không quá tốt thì là bảy tám nghìn."

Nhưng đa phần là tốt ! là phú ông nhỏ ngốc nghếch.

Lạc Thi Nhân nhìn đối phương dùng màn hình đến tróc cả sơn, không hiểu truy vấn.

"Vậy tài khoản tiết kiệm của em thì sao? Tài khoản có bao nhiêu tiền?"

Nhóc ngốc nghẹn lại, run rẩy lấy một cái túi nhỏ từ đáy vali lục ra một cuốn sổ tiết kiệm.

Cậu ngay cả thẻ ngân hàng cũng không biết dùng, vẫn là dùng sổ tiết kiệm từ rất nhiều năm trước rồi.

Cậu lật từng trang từng trang lật đến trang cuối cùng, duỗi ngón tay chỉ con số rõ ràng.

"100..." Tiêu Bản Đan nghèo đến dẩu môi lên, " em còn có 165 tệ 8 hào thôi."

Là một ông chủ nghèo rớt mùng tơi rồi.

09

Nhóc ngốc này sao lại nghèo đến như vậy?

Phản ứng đầu tiên của Lạc Thi Nhân là cậu bị người ta lừa rồi.

Nếu không phải bị lừa, với trình tiết kiệm của cậu, căn bản không có khả năng chỉ giữ được một chút tiền này.

"Đưa tôi xem xem."

Nhìn biểu cảm ngốc nghếch của Tiêu Bản Đan, trong lòng Lạc Thi Nhân đã có kế hoạch báo án,đòi lại số tiền từ tổ chức lừa đảo.

Quả nhiên, mỗi tháng Tiêu Bản Đan đều không theo kỳ hạn nộp tiền vào tài khoản, số tiền của mỗi lần cũng không giống nhau, nhiều thì ba bốn vạn, ít thì bốn năm nghìn, căn bản là một cái tài sản vụn vặt của trẻ con.

"Đây là tài khoản của ai?"

Có phải là bị ai đó uy hiếp không ?

Nhóc ngốc căng thẳng kiễng chân nhìn nơi mà ngón tay ông xã chỉ, nhìn rõ ràng rồi thì thở phào nhẹ nhõm.

"Là của mẹ."

Khuôn mặt nhóc ngốc đầy vẻ đương nhiên, đem Lạc Thi Nhân nhìn đến ngơ ngẩn.

Rất rõ ràng, nếu là người mẹ bình thường, trong tình huống con trai mình thuộc về nhóm người yếu ớt như vậy, căn bản không có khả năng mỗi tháng còn cầm đi số tiền mà cậu vất vả kiếm được lại còn nhiều như vậy.

"Mỗi tháng mẹ em lấy đi bao nhiêu tiền?" Lạc Thi Nhân có chút khó mà sắp xếp được từ ngữ, nhìn nhóc ngốc vui mừng rạo rực trước mặt đột nhiên câm điếc luôn.

Có lẽ trong mắt nhóc ngốc, mẹ của cậu rất yêu cậu, căn bản không đi sâu nghiên cứu đối phương mỗi tháng lấy nhiều tiền của cậu như vậy là chuyện gì quá đáng.

"Mẹ còn phải nuôi rất nhiều con." Nhóc ngốc gãi gãi đầu, " nuôi con rất tốn kém."

Nhiều con cũng không thể hoàn toàn dựa vào đứa lớn xuất tiền xuất lực chứ.

Lạc Thi Nhân không quá đồng ý.

"Em có bao nhiêu anh chị em?"

Nhóc ngốc lộ ra nụ cười ngại ngùng.

"188 người."

Là một gia đình siêu lớn nha.

Đặc biệt tốn tiền.

10

Nhóc ngóc lớn lên ở viện phúc lợi.

Từ khi có ký ước đến nay, cậu luôn sống trong " viện phúc lợi nhi đồng ngôi sao thông minh" , mặc dù diện mạo của cậu không tồi, nhưng mà không đủ linh hoạt, luôn không có gia đình nào nguyện ý nhận nuôi cậu, khó lắm mới có một lần thì suýt nữa bị lừa đi làm chuyện xấu, may là viện trưởng luôn để ý mới có thể giành được Tiêu Bản Đan trở về."

"Con không cần bố mẹ nữa."

Tiêu Bản Đan còn nhớ khi đó cậu một mặt đau khổ ôm thắt lưng viện trưởng, nước mắt rơi không ngừng.

Nhóc ngốc hoàn toàn không hiểu thân vì một omega bất lực/chơ vơ lại non nớt có bao nhiêu là nguy cơ, chỉ cảm thấy bản thân không đủ tốt, không xứng có được người thân.

"Con có." Viện trưởng vẫn còn trẻ xoa đỉnh đầu cậu, " từ hôm nay trở đi ta sẽ là ba của con."

Từ ngày đó, tiên sinh beta độc thân nhiều năm đó liền trở thành người giám hộ của " viện phúc lợi nhi đồng ngôi sao thông minh".

-----

"Mẹ nuôi chúng em rất vất vả." nhóc ngốc lải nhải với ông xã từng chút từng chút kể về mẹ của cậu, kể đến sau đó lén lút dụi mắt, "may mà hiện tại em có thể kiếm tiền rồi! núi sau nhà em có trồng cây ăn quả, trước kia chỉ có thể kéo lên trấn trên bán, bây giờ em mở cửa hàng rồi, dựa vào đó có thể nuôi sống rất nhiều người."

Có phải là vô cùng lợi hại không!

Nhóc thông minh kiêu ngạo.