Hôn Nhân Giá Ngàn Vàng

Chương 83: Gạo nấu thành cơm?




"Bởi vì lúc anh ta pha chế ly rượu này em lại ngồi đối diện với anh ta, giống như hiện tại Bạch tiểu thư ngồi đối diện với anh."

Ánh mắt Bạch Tang Tang chợt lóe, tiện đà thản nhiên cười cười, "Cận tiểu thư quả nhiên là tài trí học sâu biết rộng, làm người ta nhìn với cặp mắt khác xưa."

"Nhưng bất quá là hơi có xem lướt qua mà thôi, vốn không đủ để trở thành việc lấy ra khoe khoang."

Bạch Tang Tang bởi vì giọng nói không lắm để ý của Cận Tử Kỳ mà trong phút chốc thấy lúng túng, nhưng rất nhanh chóng đã che giấu thất thố.

Ngay sau đó, quay đầu sang nhìn Tống Kỳ Diễn đang ôm lấy Cận Tử Kỳ, cười đến càng rực rỡ: "Xem ra Cận tiểu thư lam nhan tri kỷ rất nhiều, anh Kỳ Diễn cần phải giám sát chặt chẽ nhiều nha!"

Tống Kỳ Diễn nhấp một miếng rượu cốc-tai trong ly, hơi hơi nghiêng đầu, trên mặt thật đúng là toát ra ghen hờn bất mãn.

Hắn không coi ai ra gì mà ôm chặt vai cô, cúi đầu nghiêng tai bên gò má cô nỉ non, "Jackie Ho? Lần sau hẹn ra ngoài cùng ăn một bữa cơm với nhau chẳng hạn, gắn kết tình cảm một chút như thế nào?"

"Khụ khụ..." Tống Chi Nhậm đúng lúc phát ra tiếng ho khan, không muốn lại thưởng thức Tống Kỳ Diễn làm dáng thân mật.

Cận Tử Kỳ rút tay ra vỗ nhẹ cánh tay Tống Kỳ Diễn, hơi ngẩng mặt, nụ cười nhã tĩnh, "Em đi rửa tay."

Có đôi khi làm một người phụ nữ nhỏ đáng yêu cũng là sự lựa chọn tốt.

Đuôi lông mày Tống Kỳ Diễn giương lên, cố gắng buông cô ra, ôm lấy Cận Mỗ Mỗ nặng trịch lên trên chân mình, dự định sau khi Cận Tử Kỳ rời đi sẽ trình diễn một màn cha hiền con thảo.

Cận Tử Kỳ đi ra phòng ăn, miệng thở ra không khí mới mẻ, rồi theo người giúp việc dẫn đường đi đến phòng rửa tay.

Sau đó tại một góc nào đó giữa hành lang, thấy được Kiều Niệm Chiêu thành công mượn cớ đi toilet để lẩn tránh.

Mà đứng mặt đối mặt với cô ấy lại là trợ lý riêng của Tống Chi Nhậm - Hàn Mẫn Tranh.

So với Hàn Mẫn Tranh trước sau như một thần sắc lãnh đạm, vẻ mặt Kiều Niệm Chiêu có chút kích động.

Thậm chí bên trong mắt cô ấy còn có một chút nước mắt.

Không biết đang nói đến cái gì, Hàn Mẫn Tranh xoay người muốn đi gấp, Kiều Niệm Chiêu dưới tình thế cấp bách kéo lấy tay áo âu phục của anh ta.

Cận Tử Kỳ không khỏi cũng thả chậm cước bộ, đối với một màn này lại cũng sinh ra hiếu kỳ.

Hàn Mẫn Tranh cúi đầu nhìn Kiều Niệm Chiêu nắm lấy tay của mình, nhíu mày, nhưng rất nhanh ánh mắt đã bình thản.

"Kính xin Kiều tiểu thư tự trọng." Giọng nói nhàn nhạt, nhưng miệng đầy tức giận xa cách và cảnh cáo.

Nhưng Kiều Niệm Chiêu lại không hờn giận, "Anh không đáp ứng tôi tôi sẽ không buông anh ra." Ngữ điệu quật cường.

—Đáp ứng? Kiều Niệm Chiêu muốn đáp ứng Hàn Mẫn Tranh cô ta cái gì?

Chẳng biết tại sao, Cận Tử Kỳ mơ hồ cảm giác được có một mùi mưu tính ngấm ngầm, mà người Kiều Niệm Chiêu muốn ——

Lông mày cau lại, nhịn không được muốn dựa vào gần hơn một chút để nghe cho rõ họ đang nói cái gì.

Nhưng, cô vẫn chưa đến gần vị trí hai người kia thêm một bước, trong hành lang vang lên tiếng nữ người làm dẫn đường cung kính thông báo: "Cận tiểu thư, toilet ở phía trước."

Lúc Cận Tử Kỳ lại quay đầu lại, đã không thấy bóng người Hàn Mẫn Tranh, chỉ có Kiều Niệm Chiêu đứng ở nơi đó.

"Thật là đúng dịp nha, chị." Kiều Niệm Chiêu mỉm cười nhìn qua Cận Tử Kỳ, mở lời.

Cận Tử Kỳ chỉ nhàn nhạt nhìn cô một cái, tiếp tục đi thẳng lên phòng rửa tay cách đó không xa.

Vốn cúi người xuống bồn rửa sau khi rửa tay xong, Cận Tử Kỳ đứng thẳng lên thì thấy được Bạch Tang Tang trong gương.

Mới vừa rồi cô chợt nghe thấy tiếng giày cao gót lộc cộc trên sàn gạch, nhưng cũng không cố ý để ở trong lòng.

Càng không nghĩ tới đến đây sẽ là Bạch Tang Tang.

Bạch Tang Tang đang cầm lấy một cây son nước màu đào mật, soi gương cẩn thận tô vẽ bờ môi của mình.

Vẻ mặt chuyên tâm, bộ dạng tinh tế của cô ta giống như đang tô vẽ một bức tranh nghệ thuật.

Cận Tử Kỳ đi thẳng lướt qua người Bạch Tang Tang, chuẩn bị đi ra ngoài, nhưng Bạch Tang Tang dẫn đầu quay đầu gọi cô lại.

"Cận tiểu thư là người thông minh, cần phải đoán được mục đích Tống lão đêm nay mời tôi tới chứ."

Giọng nói Bạch Tang Tang nghe vẫn ưu nhã như trước, nhưng trong con ngươi mắt có loại tự tin lưu chuyển, nhưng xác thực cũng không thể nào dễ chịu như vậy.

Tối thiểu, Cận Tử Kỳ trời sinh tính tình đạm bạc không thích tranh giành thậm chí có chút lạnh lùng, phần ngạo khí này có phần không coi ai ra gì.

Bạch Tang Tang cũng không ngại Cận Tử Kỳ không đáp lại, trên thực tế, cô ta cũng chỉ là muốn làm cho Cận Tử Kỳ nghe thấy cô ta nói.

"Đã là gia tộc Tống gia như vậy, coi trọng nhất chính là danh dự, Cận tiểu thư nếu đã sinh một đứa con, e rằng có một số việc cũng là bất lực, cần gì phải miễn cưỡng chính mình?"

Cận Tử Kỳ đón nhận đôi mắt sáng thoáng cong lên của Bạch Tang Tang, "Nếu như Tống Kỳ Diễn cảm thấy miễn cưỡng, anh ta sẽ nói cho tôi biết, về phần chính mình, vẫn chưa từng cảm thấy miễn cưỡng."

Nhàn nhạt, khí thế không để lại dấu vết.

Dứt lời, Cận Tử Kỳ đang đi ra khỏi phòng rửa tay, trong khoảnh khắc xoay người, dường như nghe thấy một tiếng cười nhạo.

Lúc đẩy cửa vào, bên trong phòng ăn coi như có một nhóm cảnh tượng hoà thuận vui vẻ

Tống Kỳ Diễn ôm Cận Mỗ Mỗ ở nơi đó lẩm bẩm, về phần Tống Chi Nhậm thì cùng Tô Tấn An nói chuyện phiếm.

Đồng thời ánh mắt Cận Tử Kỳ cũng thấy được mẹ con Tống Nhiễm Cầm và Tô Hành Phong yên lặng dùng món tráng miệng sau khi ăn xong.

Dường như Cận Tử Kỳ mới bước một bước đi vào phòng ăn, Bạch Tang Tang cũng đi đến, kéo váy áo cười với cô một tiếng, giống như cuộc đối đầu gay gắt trước đó ở trong phòng rửa tay bất quá là ảo giác.

"Tang Tang đã về rồi? Mau tới đây chút, đây chính là canh hạt sen đu đủ tối nay đầu bếp đặc biệt chuẩn bị!"

Tống Nhiễm Cầm khi nhìn thấy Bạch Tang Tang tới cửa, lập tức biểu hiện ra nhiệt tình thật lớn, còn kém không có bật dậy đem khay điểm tâm ngọt kia tự mình đưa lên.

Nếu chính mắt Kiều Niệm Chiêu nhìn thấy xu thế cuộc chiến này, sợ là đối với Tống Nhiễm Cầm khó tránh khỏi sẽ sinh ra ác cảm và oán niệm.

Về phần Tống Nhiễm Cầm vì sao phải nịnh nọt Bạch Tang Tang như thế, cũng bất quá là do nhìn trúng gia cảnh giàu có của Bạch gia.

Mà Bạch Tang Tang nhận lấy cành ô-liu được Tống Nhiễm Cầm ném ra, lập tức vui vẻ đi tới.

Bước chân của cô không nhanh không chậm, tốc độ vừa vặn duy trì sóng vai cùng Cận Tử Kỳ.

Khiến người ta có một loại cảm giác hai người đi cùng kết giao thân mật.

Khi Cận Tử Kỳ sắp đi đến vị trí của mình, chợt nghe một tiếng thét kinh hãi, "A!"

Bánh ngọt vốn được người giúp việc đặt trong đĩa ăn, bởi vì Bạch Tang Tang đột nhiên trẹo chân đụng vào người giúp việc làm cho đĩa ăn nghiêng đi rơi xuống đất, bánh ngọt trong mâm không nghiêng về bên nào lại vẩy lên trên người Cận Tử Kỳ.

Vẫn chưa kịp quay đầu nhìn lại, Cận Tử Kỳ đã cảm giác được thắt lưng mát lạnh.

Ngay sau đó phát ra tiếng vang nặng nề của chén đĩa va chạm nhau rớt trên mặt thảm lông cừu.

"Bạch tiểu thư, cô có sao không?" Bên cạnh vang lên giọng nói người giúp việc cuống quýt lo lắng.

Hàng lông mày xinh đẹp của Cận Tử Kỳ nhăn lại, cúi đầu thì thấy một ít vết bẩn đủ màu sắc bên hông mình, mà bên chân của cô, rõ ràng là một khối bánh ngọt nhỏ tinh xảo, đã rớt xuống không còn hình dáng.

"Cận tiểu thư, cô có sao không?" Cận Tử Kỳ nghe thấy có người hỏi thăm thì ngước mắt, đập vào mắt là nửa thân người Bạch Tang Tang đang dựa vào nữ người làm, mặt mũi cô ta nhìn mình tràn đầy áy náy.

Bạch Tang Tang biểu hiện sao mà vô tội, đôi mắt đẹp chứa đầy ray rứt, chỉ cần đối phương có chút lòng trắc ẩn, e rằng cũng không thể trách cứ một vị giai nhân xinh đẹp như vậy.

Xung quanh người giúp việc đang đứng yên vội vàng chạy tới, giúp Cận Tử Kỳ lau vết bẩn trên váy áo, nhưng bơ dính trên vải chiffon, ngoại trừ càng lau càng thẩm thấu, cũng không có thêm hiệu quả nào khác.

Một chiếc váy chiffon dài gấp nếp màu trắng dưới ánh sáng đèn thủy tinh trong nháy mắt biến thành một chiếc váy màu sắc sặc sỡ.

Tròng mắt Cận Tử Kỳ đang nhìn mình một thân chật vật, ngoại trừ tạm thời lui ra cô sợ rằng không có lựa chọn nào khác...

Bên kia bàn ăn đã bị động tĩnh bên này kinh động, âm thanh ghế cọ xát thảm trải sàn, tụm năm tụm ba.

"Tại sao không cẩn thận như vậy?" Giọng nói Tống Chi Nhậm trừ ân cần cũng không chút nào nghe thấy ý trách móc.

Ngạc nhiên lồng lên quá mức là Tống Nhiễm Cầm, chợt che miệng hoảng hốt đi đến bên cạnh Bạch Tang Tang, xem xét từ trên xuống dưới một hồi mới buông lỏng xuống, "Không có ngã xuống là tốt rồi, nếu không Bạch chủ tịch sẽ phải đau lòng."

—Quả nhiên, nếu vừa rồi cô phát cáu, sợ rằng đến cuối cùng cô có thể đã trúng tên của một ít người!

Cận Tử Kỳ âm thầm cười lạnh, đem khăn giấy dính bơ giữ trong lòng bàn tay, bỗng nhiên một bóng người màu đen bao phủ trước mắt.

Không chờ cô có phản ứng, một bàn tay đã nắm lấy cổ tay trắng ngần của cô, Cận Tử Kỳ bỗng dưng ngẩng đầu, lại nhìn thấy Tô Hành Phong nhíu chặt lông mày, anh ta mím môi muốn kéo cô đi.

Cận Tử Kỳ vô cùng kinh ngạc lập tức giằng co, Tô Hành Phong lại cầm thật chặt, bên tai là giọng nói của anh, "Chẳng lẽ còn muốn ở lại chỗ này tiếp tục tạm nhân nhượng vì lợi ích toàn cục sao?"

Trong mắt Tô Hành Phong không ngăn lại sự phẫn nộ, thật giống như người vừa rồi bị Bạch Tang Tang mưu hại là anh ta.

Cận Tử Kỳ rút tay về, anh ta vẫn không buông ra, mi tâm có phần lạnh nhạt, "Muốn đi tự tôi sẽ đi, bây giờ thả tôi ra đi."

"Tử Kỳ..." Tô Hành Phong thấy ánh mắt Cận Tử Kỳ chuyển thành không thể tin.

"Gọi là mợ, Hành Phong, lần sau cần phải chú ý cách dùng từ của cậu."

Nghe thấy tiếng Cận Tử Kỳ nghiêng đầu nhìn qua, Tống Kỳ Diễn đang bế Cận Mỗ Mỗ đi lại thong thả tới đây, thậm chí khóe miệng của hắn còn chứa đựng ý cười, cứ như vậy đứng thẳng tắp ở trước mặt bọn họ.

Mà Cận Mỗ Mỗ được hắn ôm vào trong ngực, đang bưng một mâm bánh ngọt nhỏ, thỉnh thoảng lấy ngón tay bụ bẫm dính một chút bơ ngậm vào trong miệng, bộ dạng có vẻ thơm ngon nhiệt tình.

Lúc này đây hai người đàn ông một lớn một nhỏ, hình như đối với chuyện Cận Tử Kỳ bị giội bơ cũng không để ở trong lòng.

"Hành Phong, Niệm Chiêu có thể ở phía sau nhìn thấy đấy, cậu khẳng định cậu vẫn không muốn buông tay sao?"

Ánh mắt Tống Kỳ Diễn dừng ở chỗ Tô Hành Phong nắm giữ cổ tay Cận Tử Kỳ, ý cười ở khóe miệng càng sâu hơn, vẫn ung dung nhìn về phía sau lưng Tô Hành Phong, "Niệm Chiêu, cô phải quản thật tốt vị hôn phu của cô."

Cận Tử Kỳ rõ ràng cảm nhận được thân thể Tô Hành Phong chấn động, lực độ giam giữ trên cổ tay cô cũng giảm bớt nhiều.

"A Phong!" Tống Kỳ Diễn không hề nói dối, từ cửa phòng ăn thật sự truyền đến giọng nói của Kiều Niệm Chiêu.

Cận Tử Kỳ xuất phát từ bản năng theo tiếng liếc mắt nhìn qua, sắc mặt Kiều Niệm Chiêu có chút cổ quái, cô ấy đứng ở nơi đó, tầm mắt cũng dừng lại trên tay Tô Hành Phong, vẻ mặt "thì ra là như vậy" biểu tình đầy cay đắng.

Sau đó cũng giống như lúc đến, lặng yên không một tiếng động xoay người rời đi.

"Hành Phong, có thể Niệm Chiêu hiểu lầm gì đó, cậu còn không đuổi theo?"

Tô Hành Phong oán hận trừng mắt nhìn Tống Kỳ Diễn mang vẻ mặt mỉm cười, buông Cận Tử Kỳ ra lập tức đuổi theo.

Mà bên kia Tống Chi Nhậm và Tống Nhiễm Cầm cũng đã trấn an Bạch Tang Tang bị "kinh hãi" dễ chịu hơn.

Nhìn thấy Tô Hành Phong đột nhiên chạy ra ngoài, Tống Nhiễm Cầm hắng giọng muốn ngăn lại, Tống Kỳ Diễn lại vẫn ung dung nhắc nhở một câu, "Vị hôn thê tức giận, làm vị hôn phu đuổi theo xem một chút là chuyện phải làm."

Nhưng Tống Nhiễm Cầm nghe xong nững lời này không những không lộ ra vẻ mặt "như vậy à", ngược lại quét Tống Kỳ Diễn một cái dữ tợn, sợ những người khác không nghe thấy mà la ầm lên: "A Phong chúng tôi trong sạch, ở đâu ra vị hôn thê."

—Đổi trắng thay đen, Tống Nhiễm Cầm tuyệt đối là người cầm đầu số một!

Về phần vì sao bà phải phủi bỏ quan hệ Tô Hành Phong và Kiều Niệm Chiêu như vậy, khóe mắt Cận Tử Kỳ lơ đãng phát hiện hai tay Tống Nhiễm Cầm đang thân thiết khoác cánh tay Bạch Tang Tang.

—Chẳng lẽ...

Cận Tử Kỳ đối với suy đoán của mình cảm thấy kinh ngạc, nhưng mà các kiểu cử chỉ của Tống Nhiễm Cầm không khỏi nói cho cô biết, Tống Nhiễm Cầm hẳn là coi trọng Bạch Tang Tang, muốn đem cô sánh đôi làm vợ Tô Hành Phong, mà không phải coi như cái gọi là em dâu!

Nếu quả thật như cô dự đoán, Kiều Niệm Chiêu lại làm sao mà chịu nổi? Tô Hành Phong lại phải lựa chọn như thế nào?

" ♪ ♫ Thục thử quái dị là mèo mặt to,♩♬ mèo mặt to, ♪ ♫ mèo mặt to thích ăn cá, ♪ ♬meo meo meo meo meo meo meo meo meo meo meo meo♫ ♩!"

Trong hàng vạn hàng nghìn suy nghĩ Cận Tử Kỳ đột nhiên nghe thấy âm thanh tưng bừng nhộn nhịp của Cận Mỗ Mỗ kêu la.

Chỉ chớp mắt thì chứng kiến trên mặt Tống Kỳ Diễn xuất hiện vết bơ kem màu sắc rực rỡ, mà Cận Mỗ Mỗ đang một tay giơ bánh ngọt một tay quơ múa, hào hứng ca hát nhạc thiếu nhi vang dội.

Nhưng xem ra trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn nà, cũng thoa khắp bơ kem đủ màu, không nói ra được tức cười như thế nào.

Mặc cho Cận Tử Kỳ vừa rồi trong lòng buồn giận như thế nào, giờ phút này cũng không khỏi an nhiên hơn.

Chẳng qua, Cận Mỗ Mỗ lại đột nhiên chỉ vào Bạch Tang Tang vừa rời khỏi sự dìu đỡ của người giúp việc mà đứng vững: "Dì thật xinh đẹp! Dì xinh đẹp, con thích dì xinh đẹp, Mỗ Mỗ thật thích dì nha!"

Bạch Tang Tang và tất cả mọi người hiển nhiên cũng bị nhiệt tình của Cận Mỗ Mỗ làm cho kinh sợ.

Nhất là Bạch Tang Tang, biểu tình trên mặt có chút cứng đờ, so với Cận Mỗ Mỗ hoa tay múa chân, cô có vẻ tay chân luống cuống, sợ là không nghĩ tới con trai tình địch sẽ thích mình như vậy.

Về phần Cận Tử Kỳ cũng cảm thấy kinh ngạc với hành vi của Cận Mỗ Mỗ, tiểu ngu ngốc này lại muốn làm cái trò đùa quái đản gì rồi?

Cận Tử Kỳ chỉ đoán đúng phân nửa, không phải là một tiểu ngu ngốc, mà là hai người—

Sau khi hoàn thành một phen kêu la sục sôi, Cận Mỗ Mỗ liền nhào vào trong ngực Tống Kỳ Diễn len lén chuyển động tròng mắt liếc về phía Bạch Tang Tang, lập tức mím cái miệng nhỏ nhắn làm ra một bộ dáng ngượng ngùng.

Tống Kỳ Diễn dịu dàng vỗ vỗ cái đầu dưa hấu của Mỗ Mỗ, "thiện ý" đề nghị, "Mỗ Mỗ thích dì xinh đẹp như thế, vậy để cho dì với con cùng nhau chơi một trò chơi thế nào?"

Trên mặt Mỗ Mỗ chớp mắt vui sướng, nhưng lập tức sợ hãi chần chờ, nghiêng đầu len lén nhìn Cận Tử Kỳ một chút, "Thật sự có thể chứ?" Một bộ dạng nghiêm chỉnh nhát gan sợ hãi mẹ mình.

Không biết là vô tình hay là cố ý, thân hình Tống Kỳ Diễn nghiêng nghiêng, chặn lại tầm mắt Cận Tử Kỳ, ôm Mỗ Mỗ ôn nhu dỗ dành nói, "Không phải chú đang chơi với con sao? Dì xinh đẹp nhất định cũng sẽ nguyện ý."

Nói xong, Tống Kỳ Diễn nhìn về phía Bạch Tang Tang còn đang giật sững mình, "Bạch tiểu thư, cô nguyện ý không?"

Bạch Tang Tang miễn cưỡng cười cười, nhưng trong lòng thật ra là vô cùng không muốn, nhưng e ngại Tống Kỳ Diễn mở miệng, như thế nào cũng không thể không cho mặt mũi này, cho dù là bẫy rập cũng chỉ có thể nhảy vào trong.

"Được, được, chỉ là, em không biết chơi như thế nào." Bạch Tang Tang nói ra vô cùng khiên cưỡng.

Tống Kỳ Diễn chợt nhíu mày, ôm Mỗ Mỗ cầm lấy bánh ngọt đến gần Bạch Tang Tang, dáng người cao ngất bởi vì ôm đứa bé càng tăng thêm vài phần hấp dẫn quyến rũ của người đàn ông thành thục.

"Rất đơn giản, giống như vầy." Tống Kỳ Diễn nói xong liền làm mẫu, đem gương mặt anh tuấn để sát vào Cận Mỗ Mỗ.

Cận Mỗ Mỗ lập tức ăn ý trét bơ lên, nhẹ nhàng lướt qua gò má Tống Kỳ Diễn, sau đó chu lên cái miệng nhỏ nhắn phấn nộn hôn chụt một cái, cái miệng nhỏ nhắn toe toét bật cười khanh khách.

"Bạch tiểu thư đã hiểu chưa?" Tống Kỳ Diễn cong lên khoé môi nhìn qua Bạch Tang Tang trêu tức.

Tống Chi Nhậm chau mày, muốn ngăn cản hành vi giống như trò hề của Tống Kỳ Diễn.

Một tiếng "Kỳ Diễn" quát bảo ngưng lại vừa dứt, bên kia Cận Mỗ Mỗ đột nhiên giống như chấn động, thân thể nhỏ mũm mĩm bổ nhào về phía Bạch Tang Tang với khoảng cách rất gần, theo đó bánh ngọt trong tay lại càng nhìn rõ góc độ mà ấn lên trên đầu Bạch Tang Tang.

Mỗ Mỗ ra chiêu nhanh chóng hung ác chuẩn, căn bản người chung quanh vẫn chưa kịp ngăn cản.

Thậm chí, ngay cả Cận Tử Kỳ cũng không kịp phản ứng từ việc Cận Mỗ Mỗ bất ngờ đánh lén.

"A, không phải nói thổi một đóa hoa sao? Làm sao chỉnh sửa thành cái bánh ngọt bổ nhào lên trên mặt dì xinh đẹp?"

Lời nói của Tống Kỳ Diễn không che giấu được là vui sướng khi người khác gặp họa, mà Cận Mỗ Mỗ giơ cái mâm không còn bánh ngọt, che lấy khuôn mặt nhỏ nhắn ngượng ngùng nhưng mắt thì liếc Bạch Tang Tang vẫn còn trong cơn chấn kinh chưa lấy lại tinh thần.

"Ai da, Mỗ Mỗ vừa rồi tay trơn không cẩn thận a, dì xinh đẹp sinh tức giận với Mỗ Mỗ sao?"

Một đôi lông mày rậm nho nhỏ ủy khuất rũ xuống, Tống Kỳ Diễn vỗ vỗ ót của nó, tâm tình tốt chỉ thiếu chút phải cười sằng sặc hai tiếng, "Làm sao sẽ, nhất định là dì cảm thấy Mỗ Mỗ bổ nhào nên quá cao hứng mà choáng váng."

"Hồ đồ!" Trước tiên Tống Chi Nhậm kịp phản ứng hung hăng nện quải trượng, nghiêm nghị trách mắng Tống Kỳ Diễn, "Đứa nhỏ không hiểu chuyện, còn con người bao nhiêu tuổi rồi chẳng lẽ còn không hiểu? Có ai đối với khách quý như con sao?"

Cận Mỗ Mỗ nhìn thấy Tống Chi Nhậm mất hứng, lập tức vùi vào trong ngực Tống Kỳ Diễn, con mắt đảo qua đảo lại chốc lát nhìn Tống Chi Nhậm một chút trong chốc lát lại nhìn Tống Kỳ Diễn một chút, ngoan ngoãn ngậm miệng.

Tống Kỳ Diễn cũng nhận ra được Mỗ Mỗ căng thẳng, đem nó ôm sát, nhìn Tống Chi Nhậm cười lạnh, "Khách quý? Sao ông cũng biết tôi đây đối đãi khách quý không đúng?"

Sắc mặt Tống Chi Nhậm trầm xuống, dĩ nhiên biết rõ Tống Kỳ Diễn tại sao lại làm như vậy.

Ở trên bàn cơm ông khiến cho Cận Tử Kỳ khó xử, Tống Kỳ Diễn sẽ phải đi theo đòi lại từ trên người Bạch Tang Tang!

Cận Tử Kỳ không phải người ngu, hiện tại nếu vẫn nhìn không ra là chuyện xằng bậy gì xảy ra cũng không là người thừa kế Cận gia.

Tống Kỳ Diễn đã trở về đến bên cạnh cô, "Bữa cơm này cũng ăn xong, chúng ta đi thôi."

Cận Tử Kỳ gật đầu, cầm áo khoác của ba người muốn cùng đi, lại bị Tống Chi Nhậm gọi lại, "Cho dù muốn đi cũng chờ Tử Kỳ thay đổi y phục mới đi, bộ dáng như vậy đi ra ngoài, không biết còn tưởng rằng Tống gia ta ăn hiếp khách quý."

Không đợi Tống Kỳ Diễn nói gì, Tống Chi Nhậm hướng Minh quản gia dặn dò, "Đưa Cận tiểu thư và Bạch tiểu thư đi xuống, mau chóng tìm hai bộ y phục vừa người mang qua."

Bên kia Bạch Tang Tang bị bánh ngọt bổ nhào, cũng không tức giận mà bỏ về, mà nghe theo Tống Chi Nhậm an bài.

Tống Chi Nhậm thấy Cận Tử Kỳ không có ý muốn ở lại thay quần áo, thì chuyển sang Tống Kỳ Diễn nói, "Để cho Cận tiểu thư và Minh quản gia đi thay quần áo đi, ta có lời muốn bàn giao với con."

Cận Tử Kỳ để ý tới thấy giữa hai cha con mang không khí giương cung bạt kiếm, đưa tay khoác lên mu bàn tay Tống Kỳ Diễn, giọng nói êm dịu, giống như một dòng suối trong mát nhẹ phun vẩy vào lửa giận, "Em mang Mỗ Mỗ đi thay quần áo."

Nói xong, ôm Mỗ Mỗ qua thì đi theo Minh quản gia đi đến phòng thay quần áo.

Trên hành lang mới vừa đi toilet tùy tiện rửa mặt, Bạch Tang Tang mang vẻ mặt "không thể buông tha".

"Cận tiểu thư, Bạch tiểu thư, hai vị mời bên này." Minh quản gia mặt không đổi sắc, giống như không phát giác không khí quỷ dị giữa hai vị thiên kim này, đưa hai người đi tới cuối hành lang.

"Gian phòng này của hai vị là chuyên dùng tiếp đãi khách quý của Tống gia, hai vị hãy tạm thời ở bên trong rửa sạch một chút đi, sau đó tôi lập tức cho người giúp việc mang y phục tới đây."

Người giúp việc đi theo sau lưng phối hợp mở ra cửa hai gian phòng, bên trong phòng trang hoàng ánh đèn sáng rực xa hoa, Minh quản gia cúi đầu chào, "Nếu như không có dặn dò nào khác, tôi cáo từ trước."

Nói xong, liền dẫn người giúp việc lần lượt lui ra. Chỉ để lại Cận Tử Kỳ và Bạch Tang Tang đứng đối lập nhau ở giữa hành lang.

Bạch Tang Tang nghiêng mắt liếc nhìn Mỗ Mỗ trong ngực Cận Tử Kỳ, mỉa mai cười một tiếng, rồi đẩy cửa đi vào.

"Kỳ Kỳ, dì kia có phải tức giận với Mỗ Mỗ hay không a?" Bản thân người bạn nhỏ Mỗ Mỗ tính giác ngộ rất cao.

Cận Tử Kỳ véo véo cái mũi nhỏ của nó, mang nó đi vào phòng, "Vậy sau này còn muốn làm chuyện xấu như thế không?"

Cái miệng nhỏ nhắn của Cận Mỗ Mỗ mếu máo, hai bàn tay nhỏ bé xoắn lại một chỗ, "Nếu như cô ấy còn bắt nạt Kỳ Kỳ, Mỗ Mỗ lập tức phải bắt nạt cô ấy, thục thử quái dị nói rồi, Mỗ Mỗ là tiểu nam tử hán bảo vệ Kỳ Kỳ!"

Cận Tử Kỳ yêu thương xoa xoa đầu dưa hấu của Mỗ Mỗ, trong lòng mềm mại, nghe thấy Mỗ Mỗ nhắc đến Tống Kỳ Diễn, cô không khỏi tò mò Tống Chi Nhậm đến tột cùng muốn dặn dò cái gì mà giữ hắn lại?

-------------------

"Đây chính là điều ông muốn nói?" Tống Kỳ Diễn ngồi ở trên ghế sofa, dáng vẻ thoải mái, giọng nói lãnh nhạt đầy giễu cợt.

Đôi mắt đen của Tống Chi Nhậm đầy tang thương nhìn chằm chằm Tống Kỳ Diễn đang mang vẻ châm chọc, "Phải, mau chóng kết thúc quan hệ với Cận Tử Kỳ, cùng Bạch gia tiểu thư kết giao cho tốt, cô ta sẽ là người vợ xuất sắc."

"Vợ?" Tống Kỳ Diễn ung dung thản nhiên khẽ nheo mắt, đột nhiên đứng dậy, mắt nhìn xuống Tống Chi Nhậm đang ngồi đối diện, "Trong lòng tôi, vợ của tôi người được chọn chỉ có thể là Cận Tử Kỳ."

"Cận Tử Kỳ thật tốt như vậy sao? Mặc dù đã sinh con cũng đáng giá cho con một mực khăng khăng như vậy sao?" Giọng nói Tống Chi Nhậm mang theo một chút giễu cợt.

Tống Kỳ Diễn cũng từ chối cho ý kiến gật đầu, "Cho nên, ông không cần phải nhúng tay vào chuyện của tôi nữa." Nói xong, cũng không quay đầu lại đã đi đến cửa thư phòng, lúc kéo cửa phòng ra, nghe thấy tiếng của Tống Chi Nhậm.

"Cô ta ở phòng 223 tại lầu hai, lời của ta nói con hãy suy nghĩ thật kỹ." Chỉ là, lời nói nửa câu sau Tống Kỳ Diễn cũng không nghe được, bởi vì hắn sớm đã nặng nề khép lại cửa phòng.

Tống Chi Nhậm nhìn qua cửa phòng sớm đã khép lại một hồi, mới dời mắt đi, xoa nhẹ huyệt thái dương sâu kín mở miệng: "Đều sắp xếp xong xuôi?"

Một bóng dáng cao gầy từ phía sau giá sách đi ra, chính là Minh quản gia trước đó dẫn Cận Tử Kỳ các cô đi đến phòng.

Cô gật nhẹ đầu đáp, "Đều dựa theo sự phân phó của ngài mà sắp xếp xong xuôi, Bạch tiểu thư ở tại phòng 223, Cận tiểu thư tại phòng 221, đến lúc đó Cận tiểu thư tuyệt đối sẽ không bỏ lỡ hình ảnh đặc sắc."

Tống Chi Nhậm chống quải trượng đứng dậy, Minh quản gia liền vội vàng tiến lên nâng đỡ, nhưng Tống Chi Nhậm lướt nhẹ qua cô không để lại dấu vết.

"Minh Tuệ, cô nói ta làm như vậy là đúng hay sai?"

"Chủ tịch làm như thế cũng là vì Tống thị, thiếu gia không hiểu chuyện, không biết nhìn người, chủ tịch bất quá là thay cậu ta chọn một người vợ đủ để chỉnh đốn chi cả Tống gia đi lên mà thôi."

Trong thư phòng vang lên tiếng cười thâm trầm của Tống Chi Nhậm, "Ngược lại cô hiểu tâm ý của ta."

Ở cửa thư phòng, đang bới ra khe cửa nghe lén, Tống Nhiễm Cầm lại bỗng nhiên mở to mắt, không thể tin được mà che miệng, chẳng lẽ cha của bà nghĩ đến chiêu gạo nấu thành cơm?!

Tống Nhiễm Cầm dè dặt cẩn thận tới sát cửa phòng, chỉ sợ nghe thiếu tin tức quan trọng gì đó.

Bên trong thư phòng, trên mặt Tống Chi Nhậm đọng lại vẻ tươi cười, nhìn qua làm như rất cao hứng mà cười.

"Minh Tuệ, tới đây cùng ta đánh ván cờ đi." Tống Chi Nhậm đi đến trước bàn cờ Ngũ Tử Kỳ (giống cờ vây) dẫn đầu ngồi xuống.

Minh quản gia cũng cung kính đi qua, ngồi vào chỗ đối diện với ông, bắt đầu cầm quân cờ đen, "Hạ ván cờ này xong, chủ tịch nên đi thu lưới."

Tống Chi Nhậm đem một quân cờ trắng đặt xuống, ngẩng đầu nhìn Minh quản gia vẻ mặt bình thường nhàn nhạt, "Minh Tuệ, ta luôn đặt kì vọng ở cô như con của mình, có phải cũng bởi vậy mang cho các người áp lực quá lớn hay không?"

Minh quản gia ngồi ở chỗ kia, vẫn chưa đáp lại, Tống Chi Nhậm khẽ thở dài một hơi, "Chỉ sợ chờ sau khi ta chết nó nhất định sẽ không bỏ qua cho cô, đến lúc đó cô nên ra nước ngoài đi."

Minh quản gia chỉ lẳng lặng lắng nghe, trầm mặc một lát sau, mới mở miệng, "Đã như vậy, chủ tịch vì sao còn phải làm như thế?" Biết rõ cưỡng ép tác hợp thiếu gia cùng Bạch tiểu thư là sẽ phớt lờ sự đối nghịch của thiếu gia?

Khóe miệng Tống Chi Nhậm mang theo nụ cười nhạt, làm cho người ta nhất thời cũng không rõ hàm ý trong nụ cười đó.

"Bởi vì người thừa kế Tống gia muốn kết hôn thì người vợ cho dù tay không cầm trọng quyền cũng nên là xuất thân danh môn thục viện trong sạch, vừa vặn, con gái nhà Cận gia thiếu hai chữ 'trong sạch'."

Lông mày Minh quản gia hơi ngưng đọng, đặt xuống một quân cờ đen, "Vậy nhất định phải dùng hết thủ đoạn như vậy, tính toán mưu kế tường tận sao?"

Tống Chi Nhậm cười nhạt, "Ta chỉ là theo giúp con trai ta đánh một ván cờ mà thôi."

"Cho nên, Đại thiếu gia là quân cờ trong tay chủ tịch sao? Tựa như... thiếu gia Hành Phong?"

Tống Nhiễm Cầm ở cửa tim đập hơi chậm lại, mà trong khe cửa đã mơ hồ truyền đến giọng nói Tống Chi Nhậm.

"Biết rõ cờ tướng tinh túy là gì không?"

Minh Tuệ không nói tiếp, Tống Chi Nhậm không cho là đúng, đặt xuống quân cờ trắng bao vây quân cờ đen, "Nếu như người chơi cờ tướng tinh thần không thể tập trung, vậy thì sẽ bị đối thủ đánh cho tháo chạy liên tiếp."

"Đối với ta mà nói, có được người thừa kế ưu tú nhất vượt hơn hết thảy."

Trong thư phòng yên tĩnh, quân cờ dừng trên bàn phát ra thanh âm dứt khoát.

Lời lẽ Tống Chi Nhậm gần như máu lạnh khiến cho Tống Nhiễm Cầm ở ngoài cửa đồng tử căng thẳng, không thể tin được, thất vọng, tức giận, từng việc thoáng hiện lên trong đáy mắt bà.

Nhiều năm như vậy tình cảm cha và con gái cùng tình yêu thương ông cháu thế nhưng trong mắt Tống Chi Nhậm có cũng được mà không có cũng không sao!

Tống Kỳ Diễn vừa xuất hiện, ông ta liền vội vã muốn đem công ty đều giao ra như vậy sao?

Nghĩ đến ngày đó Tống Kỳ Diễn ở trong hội nghị thủ đoạn sét đánh, Tống Nhiễm Cầm cảm giác nguy cơ từ từ dâng lên.

Nếu Tống Kỳ Diễn thật sự thừa kế Tống gia, làm sao bà còn có đất đặt chân?

Trong thư phòng tiếng cười trầm thấp giống như một cây chủy thủ cắm vào tim Tống Nhiễm Cầm, đau nhói rồi lại rét lạnh thấu xương.

Trong đầu Tống Nhiễm Cầm đang gào thét các loại hình ảnh suy đoán, lập tức lòng nóng như lửa đốt, bà quyết không cho phép sự việc Tống Chi Nhậm hy vọng có phương hướng phát triển.

Bà không cam lòng cứ như vậy mà bị đuổi ra ngoài, không cam tâm để cho tâm huyết những năm này trôi theo nước chảy!

Tống Nhiễm Cầm lại cũng không nghe thấy bên trong đang nói cái gì, bà lảo đảo chạy sang đầu cầu thang, đụng vào người giúp việc cũng không còn thời gian khiển trách như trước kia, chỉ là một lòng suy nghĩ làm sao ngăn cản Tống Kỳ Diễn.

Vừa muốn chạy tới lầu hai, thì nhìn thấy Tống Kỳ Diễn cầm lấy điện thoại từ bên ngoài đi tới.

Hắn giống như mới vừa nhận xong một cú điện thoại, cũng bởi vậy trước đó không có đi vào phòng Bạch Tang Tang.

Tống Nhiễm Cầm cảm giác dây cung trong lòng mình trong phút chốc buông lỏng.

Bà điều chỉnh vẻ mặt có phần hung ác của mình một chút, cười cười đuổi theo chào hỏi Tống Kỳ Diễn ở trên lầu.

"Kỳ Diễn, cuối cùng tìm được em! Cha để cho chị tới nói em biết, đèn trong phòng 223 bị hư, cho nên để cho Tử Kỳ sang phòng 221 đối diện, em cũng đừng đi nhầm nha!"

Tống Kỳ Diễn mang ý cười đánh giá Tống Nhiễm Cầm từ trên xuống dưới đang thở hổn hển một lần, "Vậy cũng thực vất vả cho chị."

Tống Nhiễm Cầm vội vã ngăn cản Tống Kỳ Diễn lại muốn cất bước lướt qua mình, đối diện con ngươi đen của Tống Kỳ Diễn, bản thân cứng ngắc khóe miệng co rút, "Em chưa quen thuộc nơi này, hay là chị dẫn em đi đi."

"Việc này không cần phiền, ở đây không phải là có người giúp việc sao?"

"Người giúp việc sao được? Các cô ấy chân tay vụng về, hay là chị dẫn em đi nhé!"

Tống Nhiễm Cầm vừa nghe Tống Kỳ Diễn không muốn để cho mình dẫn đường, trong lòng gấp đến độ như con kiến trên nồi hấp, không nói hai lời, liền lộc cộc đi lên trên lầu, giành đi phía trước hắn, "Chỉ vài bước đường, chị dẫn em qua."

Vô sự mà ân cần, không phải là gian thì là trộm. Đạo lý này Tống Kỳ Diễn hẳn là rất hiểu.

Hắn đưa tay bỏ vào trong túi quần, ngước mắt nhìn về phía Tống Nhiễm Cầm nhiệt tâm, "Được, vậy tôi sẽ không khách khí."

Nhìn sang Tống Nhiễm Cầm quả thực như nhặt được đại xá, vẻ mặt dần dần nở nụ cười, đuôi lông mày Tống Kỳ Diễn khẽ động.

Trăm phương ngàn kế muốn kéo hắn đến phòng 221, Tống Nhiễm Cầm đến tột cùng lại âm mưu những chuyện gì?

Nhưng khi cửa phòng 221 mở ra, nhìn thấy Cận Tử Kỳ ở bên cửa, Tống Kỳ Diễn cũng cảm thấy mình có chút lòng tiểu nhân đo lòng quân tử.

"Người chị cũng dẫn tới, các em từ từ tán gẫu, chị phải đi nói một tiếng với cha."

Trên mặt Tống Nhiễm Cầm mang vẻ tươi cười, lên tiếng chào Cận Tử Kỳ bên cửa, lập tức đi trở về.

"Tại sao là bà ấy dẫn anh tới?" Cận Tử Kỳ không hiểu nhìn qua bóng lưng Tống Nhiễm Cầm hỏi Tống Kỳ Diễn.

Tống Kỳ Diễn liếc mắt nhìn bóng dáng kia đi xa ở khúc quanh hành lang tung tăng như chim sẻ, thừa dịp Cận Tử Kỳ còn hoang mang, nhanh chóng chen vào phòng, trở tay đóng cửa lại.

"Mỗ Mỗ đâu?" Tống Kỳ Diễn vừa vào phòng thì nhìn quanh một vòng, lại không nhìn thấy bóng dáng con trai bảo bối.

Cận Tử Kỳ đi theo tới đây, "Vừa rồi lúc cho nó rửa mặt ham chơi làm quần áo chơi ướt, lo lắng sẽ cảm mạo, nhân tiện để cho nó ngâm nước nóng trừ bỏ hàn khí."

Cô nói xong phát hiện Tống Kỳ Diễn không có phản ứng, tò mò ngẩng đầu, lại nhìn thấy đôi mắt hắn chăm chú dán chặt trên người của cô, không, nói chính xác ra, là dán trên chiếc váy ôm sát mông cô.

Cận Tử Kỳ không khỏi có chút đỏ mặt xấu hổ, lúng túng dùng hai tay kéo kéo vạt váy.

Cô không hiểu vị Minh quản gia kia tại sao lại mang tới đây cho cô chiếc váy ôm sát mông khêu gợi như vậy.

Chiếc váy ôm sát mông màu trắng khó khăn lắm che qua cái mông, lộ ra đôi chân dài trắng nõn thẳng tắp, tay áo lại là chiffon màu trắng trong suốt, cổ áo trễ làm cho ngực lộ ra một chút cảnh xuân.

Cận Tử Kỳ phát hiện được ánh mắt Tống Kỳ Diễn dừng ở chỗ gần xương quai xanh của mình, vội vàng giơ tay lên che, rồi kiếm cớ muốn thoát đi tầm mắt của hắn: "Một mình Mỗ Mỗ đang trong phòng tắm em không yên tâm, phải qua xem..."

Chẳng qua vẫn chưa đi được hai bước, đã bị Tống Kỳ Diễn kéo lại, cô lảo đảo lui về sau một bước.

Thắt lưng vô tình đụng vào lưng ghế sofa bên cạnh, ngay sau đó nhanh chóng có một cổ sức mạnh khí thế đến gần.

Tống Kỳ Diễn hai bước làm một bước đã đi đến trước người của cô, tay phải áp ở trên lưng ghế sofa phía sau cô, ánh mắt bình tĩnh nhìn cô, làm cho tim cô lập tức đập nhanh dồn dập.

Cận Tử Kỳ cố gắng không để cho mình tâm loạn, "Nước trong bồn tắm nhanh chóng lạnh, em phải vào trong lấy quần áo cho Mỗ Mỗ."

Lý do cô tìm cực kỳ vụng về, trên thực tế cũng tìm không ra lý do càng có thể khiến cho hai bên không khỏi xấu hổ.

Cô cũng không hy vọng xa vời Tống Kỳ Diễn sẽ thật sự vì vậy mà buông mình ra, thậm chí đã chuẩn bị cho trường hợp xấu nhất.

Nhưng hắn bỗng dưng buông lỏng cô ra, thân thể đứng thẳng ở một bên, cười cười: "Đứa nhỏ quan trọng."

Cận Tử Kỳ gật gật đầu, nhìn hắn một cái thật sâu, có chút không yên lòng cầm lấy quần áo trên ghế sofa.

"Tiểu Kỳ..." Hắn chần chờ gọi cô một tiếng, trước khi cô quay mặt lại, hắn đã từ phía sau ôm lấy cô, cằm tựa ở trên vai cô, "Anh biết rõ tối nay khiến cho em mệt chết đi, anh cũng vậy không muốn lại tiếp tục như thế này, chúng ta ngày mai sẽ đi đăng ký kết hôn đi."

"Ngày mai sao?" Cận Tử Kỳ nghe thấy giọng nói của mình hơi khô khốc run run, cô dĩ nhiên cũng hết sức ngạc nhiên.

"Ừ." Tống Kỳ Diễn một tay quay thân thể của cô qua, "Thay vì mệt mỏi đối mặt các thứ người ngựa như vậy ngăn trở, dứt khoát đem chuyện họ lo lắng làm thật, chặt đứt ý niệm của bọn họ. Nếu như lý do này không đủ..."

Tống Kỳ Diễn cố ý dừng một chút, hình như tâm tình của mình đang nổi dậy, ngưng mắt nhìn cô con ngươi càng thêm đen như mực nghiêm túc nói, "Nếu anh cho em biết... Anh yêu em thì sao?"

"Mỗ Mỗ đã trưởng thành, em không hy vọng sau này khi nó đi học phụ huynh ở bên cạnh chỉ có mẹ không có baba đi cùng sao? Anh không muốn đợi thêm nữa, không thể đợi đến khi em nhớ lại toàn bộ mới hoàn toàn có được em."

"Nếu như em không đáp ứng, anh quyết định cứ như vậy đem em đoạt trở về đi."

Vốn là lời tỏ tình cảm động nhất, chẳng qua khi nói đến phần sau tại sao lại biến thành không phân phải trái cường thủ hào đoạt?

Cận Tử Kỳ nhìn Tống Kỳ Diễn ánh mắt lại có chút ẩm ướt, "Cũng như theo lời Tống lão, em và người đàn ông khác sinh ra một đứa bé, mà đứa bé này có thể sẽ mang đến phiền phức cho anh, anh sẽ không để ý sao?"

Khi đứa nhỏ lần nữa bị người ta lấy ra để làm cái cớ ngăn cản bọn họ, Cận Tử Kỳ cũng không khỏi không lựa chọn đối mặt.

Tống Kỳ Diễn lại bởi vì những lời này mà nhíu chặt lông mày, "Ai nói nó là con của người khác, nó là con..."

"Kỳ Kỳ, quần áo ở đâu, Mỗ Mỗ lạnh quá a!"

Trong phòng đột nhiên truyền đến giọng nói non nớt của Mỗ Mỗ, đồng thời cắt đứt chân tướng mà Tống Kỳ Diễn vẫn chưa nói ra.

Chân mày Tống Kỳ Diễn nhíu chặt hơn, nghe tiếng quay đầu lại, thì nhìn thấy một viên thịt tròn nhỏ ướt nhẹp từ trong phòng tắm xuất hiện, một đôi chân nhỏ trắng mịn mập mạp lưu lại một chuỗi dấu chân ở trên sàn nhà.

Một đôi bàn tay mũm mĩm nhỏ bé bụm lấy chỗ kín giữa hai chân của mình, mái tóc đen vẫn chưa lau khô bám trên trán, hé ra một khuôn mặt nhỏ nhắn trắng hồng, toét miệng chạy đến bên cạnh Cận Tử Kỳ.

Cận Tử Kỳ vừa nhìn thấy nó cứ trần truồng như vậy đi ra, vội vàng mở khăn tắm sạch sẽ ra giúp nó lau người.

Tống Kỳ Diễn đứng ở một bên nhìn Cận Tử Kỳ cẩn thận săn sóc đứa nhỏ, từ từ đi tới bên cạnh cô ngồi xổm xuống.

Liếc nhìn Cận Mỗ Mỗ hướng mình làm mặt quỷ, cúi đầu xuống trầm ngâm một lúc, nhìn qua mặt bên Cận Tử Kỳ chuyên chú, hít sâu một cái lên tiếng, "Tiểu Kỳ, thật ra thì Mỗ Mỗ là con của chúng ta."

Cận Tử Kỳ dừng lại việc lau chùi mái tóc ẩm ướt của Mỗ Mỗ, nghiêng đầu nhìn sang Tống Kỳ Diễn, trên mặt nhìn không ra biểu tình gì.

Tống Kỳ Diễn có chút lo lắng không yên, tựa hồ không biết nên biểu đạt ý của mình như thế nào, vẻ mặt căng thẳng nhìn Cận Tử Kỳ chằm chằm nói: "Thật sự, thật sự thì anh vẫn luôn muốn nói cho em biết, Mỗ Mỗ là con trai của anh."

Tống Nhiễm Cầm tại khoảnh khắc đưa Tống Kỳ Diễn vào phòng 221, quay đầu trộm liếc mắt nhìn cửa phòng 223 đối diện đóng chặt, khỏi phải nói trong lòng cao hứng biết bao nhiêu.

Lão già hao phí hết tâm tư muốn tác hợp Bạch Tang Tang và Tống Kỳ Diễn, bà lại càng muốn làm ngược một con đường riêng mà đi!

Ông ta càng xem trọng Tống Kỳ Diễn, đối với Tống Kỳ Diễn mong đợi càng cao, bà sẽ phải khiến cho ông cuối cùng thất vọng càng lớn.

"Mẹ, mẹ có gặp Chiêu nhi không?"

Tống Nhiễm Cầm đắc ý dương dương tự đắc trên đường đi trở về phòng, lại đột nhiên bị Tô Hành Phong từ bên ngoài chạy vào gọi lại.

Tống Nhiễm Cầm vén lại áo choàng trên người, vừa nghe đến tên Kiều Niệm Chiêu cũng có chút bực bội lên, lông mày vặn lên oán trách nói: "Mẹ có thấy cô ta ở đâu, người đã lớn như vậy chẳng lẽ còn biến mất hay sao?"

Tô Hành Phong bất mãn lông mày cau lại, "Mẹ, Chiêu nhi dù sao cũng là vị hôn thê của con, con hi vọng mẹ có thể cho cô ấy một chút tôn trọng, đặc biệt là ở trước mặt người ngoài."

Tống Nhiễm Cầm vừa nghe thấy Tô Hành Phong vì Kiều Niệm Chiêu mà chỉ trích mình, không thể tin được mở to mắt nhìn anh, "Con bây giờ là vì người đàn bà kia tạo phản đúng không?"

"Con không có ý đó." Tô Hành Phong biết rõ mẹ mình không nói đạo lý, cũng không muốn tiếp tục cùng bà đôi co, "Thôi, tự con đi tìm, mẹ trở về phòng nghỉ ngơi đi."

Tống Nhiễm Cầm thấy Tô Hành Phong nói không để ý tới bà thì thật sự không để ý bà, đối với Kiều Niệm Chiêu lại càng không chào đón, lúc này đây còn chưa kết hôn đã xúi giục con trai bà tạo phản, vậy sau này nếu như thực sự kết hôn còn không xốc nóc nhà lên?

Nhìn xem Bạch tiểu thư người ta, vô cùng hiểu lễ phép, trưởng bối nói chuyện đều là một bộ dạng khiêm tốn thỉnh giáo......

Bạch Tang Tang?

Tống Nhiễm Cầm dường như chợt nhớ tới cái gì, đứng nhìn ngơ ngẩn trong phòng khách, đôi mắt dõi theo Tô Hành Phong đang ở trong biệt thự to như vậy chạy đi chạy lại tìm kiếm bóng dáng người khác.

"Chủ tịch làm như thế cũng là vì Tống thị, thiếu gia không hiểu chuyện, không biết nhìn người, chủ tịch bất quá là thay cậu ta chọn một người vợ đủ để chỉnh đốn chi cả Tống gia đi lên mà thôi."

Giọng nói Minh Tuệ dường như vẫn còn lượn lờ ở bên tai, cô ấy nói, lão già không ưa con gái Cận gia, cho rằng con gái nhà họ Cận khó đảm nhiệm việc lớn, như vậy, lão già đối với A Phong mất lòng tin, chẳng lẽ cũng bởi vì——

Tròng mắt Tống Nhiễm Cầm chuyển động, trong lòng bừng tỉnh, nhưng cũng càng thêm phiền muộn, ngẩng đầu hung hăng gõ xuống đầu của mình: "Đầu óc của ta này, tại sao nhiều năm như vậy mới nghĩ thông suốt?"

—May mà nghĩ thông suốt kịp lúc, nếu không tiền đồ A Phong nhà ta thật sự phải bị huỷ trong tay người đàn bà kia!

Tống Nhiễm Cầm sau khi lòng tràn đầy may mắn, nhưng lại tính toán một chuyện khác.

Nếu như A Phong có một người vợ hiền gia thế bối cảnh thượng thừa, nhưng Tống Kỳ Diễn lại vì một Cận Tử Kỳ mà liều chết dập đầu mẻ trán với lão già, cuối cùng sẽ không sợ lão già không đem quyền thừa kế cho A Phong rồi!

Tống Nhiễm Cầm cắn chặt răng, sau khi tiến hành một phen đấu tranh tâm lý có lẽ chịu khuất phục ở sự cám dỗ của quyền thế.

Bà hạ quyết tâm, giày cao gót lộc cộc lộc cộc lộc cộc đuổi theo Tô Hành Phong mà đi, "A Phong—"

Đang định lái xe đi ra ngoài tìm Tô Hành Phong nhìn thấy bóng người từ xa đến gần, khi thấy rõ là Tống Nhiễm Cầm đuổi theo tới ở phía sau, nhíu mày, "Mẹ, mẹ lại muốn làm gì?"

Tống Nhiễm Cầm không đếm xỉa Tô Hành Phong nói năng trong lúc không kiên nhẫn, giành lấy cửa xe đóng kín trong tay anh, "Mẹ có thể làm gì, vừa rồi thấy Chiêu nhi, ai biết con chạy nhanh như vậy, gọi cũng gọi không ngừng."

Tô Hành Phong nhìn Tống Nhiễm Cầm nghi hoặc, khóe miệng mím chặt, liền muốn lướt qua bà một lần nữa mở cửa xe.

"Mẹ có lòng tốt nói cho con, con sao con không nghe? Vừa rồi mẹ thật sự nhìn thấy Chiêu nhi, khóc sướt mướt chạy vào gian phòng223 bên trong cùng lầu hai, không biết muốn làm gì."

Tống Nhiễm Cầm thấy Tô Hành Phong dừng lại động tác mở cửa, vội vàng rèn sắt khi còn nóng, "Được ta nhìn thấy thì được, nếu như bị ông ngoại con thấy cô ta tùy tùy tiện tiện chạy loạn, còn không biết gặp phải chuyện gì đâu."

Tô Hành Phong nhìn Tống Nhiễm Cầm vẫn còn tự oán giận một cái, do dự, cuối cùng vẫn là chọn lập tức hướng lầu chính chạy tới.

"A Phong, mẹ vẫn còn chưa nói xong với con đâu, tại sao con chạy nhanh như vậy..."

Tống Nhiễm Cầm cố làm ra vẻ chạy vài bước đuổi theo, nhìn sang Tô Hành Phong hoàn toàn biến mất trong tầm mắt mình, được như ý khóe miệng giương cao cười cười.

Con trai ngoan à, con đừng trách mẹ, mẹ làm đây hết thảy cũng đều là vì tốt cho con thôi!

Tô Hành Phong một mạch bỏ chạy đến gian phòng 223 lầu hai.

Giơ tay lên do dự hết lần này đến lần khác, vẫn là gõ cửa phòng vài cái, lại không có người tới mở cửa.

"Chiêu nhi!" Tô Hành Phong kêu một tiếng, bên trong vẫn không có đáp lại.

Đối với Kiều Niệm Chiêu, trong lòng Tô Hành Phong vẫn là áy náy, đặc biệt là khi bị cô tận mắt thấy mình lôi kéo Cận Tử Kỳ.

Tại cửa trù trừ chỉ chốc lát, cầm tay cầm cái cửa, nếm thử tính uốn một cái, cửa lại vẫn mở ra.

Đang ở cửa chần chừ chốc lát, Tô Hành Phong nắm tay cầm ở cửa, thử vặn một cái, nhưng cánh cửa lại mở ra.

Tuy nói Tống gia rất an toàn, nhưng cũng không tốt đến mức có thể tùy tiện không khóa cửa.

Trong lòng Tô Hành Phong có hoài nghi lo lắng, nhưng nhớ đến Tống Nhiễm Cầm nói Kiều Niệm Chiêu là ở dưới tình huống tâm tình không ổn định chạy vào phòng, như vậy không khóa cửa cũng là chuyện tình hữu khả nguyên (hợp tình hợp lý).

Anh đi vào bên trong vài bước, tầm mắt quét qua phòng ngủ được quét dọn sạch sẽ, không thấy nửa bóng người của Kiều Niệm Chiêu.

Đang muốn xoay người rời đi, lại nghe thấy trong phòng tắm truyền đến tiếng nước chảy ào ào.

Tô Hành Phong mày nhăn lại, hướng phía cửa phòng tắm đang khép đến gần, ngón tay của anh mới vừa chạm vào cánh cửa phòng tắm đã di động, đèn chiếu sáng trong phòng bỗng nhiên tối sầm lại, cả phòng kể cả phòng tắm đều lọt vào trong bóng tối.

"A!" Trong phòng tắm vang lên một tiếng kinh sợ thét chói tai, ngay sau đó là tiếng va chạm có người ngã nhào trên đất.

Trong lòng Tô Hành Phong căng thẳng, rốt cuộc chẳng để ý đến chuyện gì khác, đẩy cửa ra vọt vào.

Phòng tắm đầy hơi nước nóng mù mịt xông vào mặt, nước ấm từ vòi hoa sen phun ra ướt hết quần áo và đầu tóc anh ta, Tô Hành Phong khó chịu nheo mắt lại, vì thế thấy không rõ cảnh tượng xung quanh.

"Chiêu..."

Tô Hành Phong vừa định mở miệng, một thân thể châu báu đột nhiên nhào tới trên ngực gầy gò của anh.

Thậm chí anh cảm giác được một đôi chân thon dài rất quen thuộc quấn lên bên eo của anh, một cánh tay như dây leo chậm rãi vòng lên cổ của mình, một cánh tay khác không an phận chạy xuống.

"Chiêu nhi em..."

Anh mới vừa hé miệng, lập tức bị một đôi môi mềm mại chận lại, đầu lưỡi linh hoạt nhanh chóng trượt vào trong miệng anh, mùi thơm trong veo thích thú vội vàng tới không kịp chuẩn bị.

Tô Hành Phong hết sức ngạc nhiên đưa tay lôi kéo thân thể đang quấn trên người mình, nhưng khi chạm vào cơ thể trần truồng mềm mại như chạm phải điện thì buông tay, lại cho phía bên kia thêm cơ hội càng tấn công mạnh hơn.

Bàn tay xinh đẹp hiếu động đã đi tới phần bụng cơ bắp xoắn cuộn, đầu ngón tay cách áo sơ mi ướt đẫm vẽ vòng tròn dẫn dụ, hô hấp Tô Hành Phong từ từ trở nên nặng nề hơn.

Phòng tắm nhỉ hẹp tràn đầy sắc đen mập mờ kiêng kị.

Khi đầu ngón tay thuận lợi lướt qua dây thắt lưng của anh, khi một phát bắt được anh, Tô Hành Phong rốt cuộc ức chế không được từ trong cổ phát ra một tiếng kêu rên—

--------------

Phòng 221, trong không khí đọng lại một loại yên tĩnh phải gọi là thừa số.

Cận Tử Kỳ và Tống Kỳ Diễn hai người bốn mắt tương giao, như là đang tiến hành một trận đánh giằng co, ai cũng không có xung phong đánh vỡ trầm mặc, dường như chỉ cần vừa mở miệng đó là thua.

Cuối cùng vẫn còn Mỗ Mỗ không chịu đựng được nữa, trần truồng như nhộng thét to một tiếng: "Các người đang nhìn cái gì nha?"

Một đôi mắt to đen bóng liếc qua liếc lại ở giữa gương mặt băng bó của Cận Tử Kỳ và gương mặt lo sợ bất an của Tống Kỳ Diễn.

Nhưng kết quả rất chắc chắn, không có người nào lại để ý tới vấn đề của một đứa bé như nó.

Cận Tử Kỳ cùng lúc quay mắt đi, bắt đầu động tác mặc quần áo cho Mỗ Mỗ thật nhanh, sau đó ôm lấy nó lập tức bước nhanh tới cửa phòng nghỉ.

"Tiểu Kỳ!" Tống Kỳ Diễn đuổi theo níu cánh tay của cô lại, "Tiểu Kỳ em hãy nghe anh nói!"

Cận Tử Kỳ dừng bước lại, nghiêng đầu nhìn hắn, ánh mắt lãnh đạm: "Anh cảm thấy tôi có tin hay không?"

Nói xong, liền hất bỏ tay của hắn kéo cửa phòng đi ra ngoài, sau lưng Tống Kỳ Diễn cũng bước nhanh đuổi theo.

"Nếu đã không tin vậy em đi nhanh như vậy làm gì?"

"Tôi chạy trở về ngủ không được sao?"

Cận Mỗ Mỗ nằm ở đầu vai Cận Tử Kỳ, nhìn thấy Tống Kỳ Diễn đi theo phía sau, cắn cắn bờ môi phấn nộn, "Kỳ Kỳ, thục thử quái dị hai người cãi nhau a?"

"Không có!"

"Không có!"

Hai người trăm miệng một lời phủ nhận, giọng nói lớn đến mức toàn bộ hành lang đều chấn động vang vọng trở lại, cũng hù dọa Cận Mỗ Mỗ nghẹn nín cái miệng nhỏ nhắn mắt thấy sẽ phải khóc lên.

Cận Tử Kỳ vội vàng đem cái đầu nhỏ của Mỗ Mỗ ấn lên trên vai, vỗ vỗ phía sau lưng của nó nhỏ giọng dỗ dành.

Hai giọt nước mắt cá sấu nhỏ bị Mỗ Mỗ cứng rắn bức cho trở về, thoải mái nằm ở trong ngực Cận Tử Kỳ, híp đôi mắt nhỏ hưởng thụ phụng phịu cái miệng xuống.

"Thằng nhóc này đang giả bộ!" Tống Kỳ Diễn đột nhiên tức giận lên án làm cho Cận Tử Kỳ quay đầu lại nhìn hắn.

Một ánh mắt lạnh lùng quét qua, cơn tức giận của Tống Kỳ Diễn ngay lập tức ở đâu đâu như quả dưa chuột không còn cáu kỉnh.

Cận Tử Kỳ ôm sát thân thể mềm mại nho nhỏ của Mỗ Mỗ, tiếp tục đi lên phía trước.

Tống Kỳ Diễn theo sát ở phía sau, thỉnh thoảng dùng khóe mắt chết trừng một cái lên mặt Mỗ Mỗ, nhưng đối với Cận Tử Kỳ có lẽ là áp dụng chính sách dụ dỗ, cười tí tửng, "Em chậm một chút, đi nhanh như vậy, nếu là trượt chân vấp té thì làm sao?"

Cận Tử Kỳ mắt điếc tai ngơ.

"Chậm một chút, chậm một chút, ngã xuống lòng anh đau đớn." Hắn lại tựa như đang dỗ dành đứa trẻ.

Nhưng khẩu khí của Cận Tử Kỳ nghẹn lại trong bụng.

Hắn càng đem cô như bảo bối mà dỗ dành, cô lại càng không thèm quan tâm đến hắn.

Biết rất rõ đứa nhỏ là của hắn vì sao không còn sớm nói cho cô biết, nếu đã muốn giấu diếm vậy thì giấu diếm cả đời đi, bây giờ đột nhiên nói cho cô biết làm gì, chẳng lẽ là muốn chơi trò "Lời thật lòng đại mạo hiểm" sao?

Nếu như không phải nhiều người ép buộc cô như vậy, có phải là hắn thật sự dự định vĩnh viễn cũng không nói cho cô biết bí mật này hay không?

Nghĩ tới tức giận, thì dưới chân liền lảo đảo.

"A Diễn—" Dưới tình thế cấp bách sau khi miệng kêu lên, Cận Tử Kỳ lập tức im miệng, đáng tiếc đã chậm.

Tống Kỳ Diễn ôm vai của cô, xoay vài vòng, giống như diễn phim võ hiệp, vòng vo hai vòng mới vững vàng dừng lại.

Thật đúng là đem mình làm nam chính phong lưu phóng khoáng trong tiểu thuyết Kim Dung hả?

Cận Tử Kỳ vừa tức lại rất ngạc nhiên, khi cô được hắn kịp thời đỡ lấy mà không phải chật vật ngã nhào trên đất.

"Bảo em đi từ từ, xem đi, nếu không phải là anh thì em đã trượt chân vấp té rồi, em trượt chân vấp té cũng được, nhưng con của chúng ta ngã xuống thì làm sao bây giờ!" Đầu mày Tống Kỳ Diễn cau lại, dạy dỗ rõ ràng đâu ra đấy.

Cận Tử Kỳ xoay mặt, giận dỗi không nói lời nào.

"Được rồi được rồi, là anh không đúng được chưa? Anh chính là cố ý, được chưa?"

Tống Kỳ Diễn bắt đầu ăn nói khép nép, lời nói nhỏ nhẹ ôn nhu, "Ngay từ đầu quả thực anh rất giận em, giận em thế nhưng lại không biết anh, giận em mang thai con của người khác, sau khi biết rõ chân tướng càng giận em đã mang thai mà không nói với anh...... Bất quá, bây giờ anh càng hận cái người đụng em phải mất trí nhớ, tại sao có thể vào lúc anh không có ở đây mà đụng phải em?!"

"Anh có ý gì? Chẳng lẽ anh ở đây bên cạnh em, hắn ta có thể không đụng em sao?"

Tống Kỳ Diễn biết mình nói sai, vội vàng ôm cô lại đề phòng cô trong cơn tức giận lại muốn đi, "Anh làm sao mà cam lòng cho hắn đụng em, anh là muốn nói, anh hận những người có thể muốn gây tổn thương cho em!"

Cận Tử Kỳ không nhìn hắn, "Anh mới là người có thể gây tổn thương cho em nhất......" Nhẹ nhàng, thương cảm mà tủi thân uất ức.

Tống Kỳ Diễn đột nhiên buông cô ra, trong lúc cô kinh ngạc nhìn sang, hắn lại xoay người đi đến trước mặt cô, phịch một tiếng quỳ xuống, "Con trai bảo bối, baba làm mẹ con tổn thương, con đại diện trăng sáng trừng phạt baba của con đi."

Đều nói dưới đầu gối đàn ông là vàng, hắn cứ như vậy khẽ cong hai chân quỳ xuống trước mặt cô.

Cận Tử Kỳ cảm thấy vừa bực mình vừa buồn cười, xấu hổ thẹn thùng nghiêng mặt nhìn về phía khác.

Vốn núp ở trong ngực Cận Tử Kỳ, Mỗ Mỗ lại bắn mặt ra, toét miệng cười gian xảo: "Thật sự có thể trừng phạt sao?"

Chẳng qua vừa mới dứt lời, cái ót liền bị Cận Tử Kỳ vỗ một cái, bị đau mà nhe răng trợn mắt.

Tống Kỳ Diễn ngẩng đầu nhìn thấy Cận Tử Kỳ đối với mình thiên vị, tảng đá lớn trong lòng lập tức rơi xuống.

—Xem ra chiêu quỳ xuống này quả nhiên có tác dụng, sau này nếu chọc cô ấy mất hứng có thể áp dụng tiếp.╮(╯o╰)╭

Ở giữa hành lang cũng không có người nào, cho dù là một đại nam nhân quỳ xuống cũng là làm cho vợ nhà mình xem.

"Đi thôi." Nữ vương Cận Tử Kỳ nhàn nhạt lên tiếng.

Tống Kỳ Diễn ở tư thế quỳ xuống đất, hôn xuống bàn tay cô đang vòng quanh Mỗ Mỗ, đứng lên.

"Anh đến bế con, được không?" Ôn nhu săn sóc, giống như là một quý ông nhìn cô.

Dưới ngọn đèn ở hành lang, ánh sáng nhu hòa bao phủ ngũ quan sâu sắc góc cạnh rõ ràng của hắn.

Cận Tử Kỳ để ý tới cánh tay trái hắn còn treo trên băng vải, lắc lắc đầu, "Hãy để em bế đi."

Vẻ mặt Tống Kỳ Diễn quýnh lên, chẳng lẽ vẫn chưa tha thứ cho hắn?

Cận Tử Kỳ lại bổ sung một câu, "Tay của anh bị thương, không tiện bế con."

Tống Kỳ Diễn trong nháy mắt yên tâm, cười đến xuân quang đầy mặt, từ phía sau khoác lên eo của cô.

Cô không hiểu nhìn về phía hắn, nhưng vẻ mặt hắn lại là chuyện phải làm, "Dìu em đi, như vậy cũng sẽ không bị ngã xuống nữa."

Cận Tử Kỳ gật đầu một cái, không cự tuyệt hắn.

Khóe miệng Tống Kỳ Diễn bởi vậy mà sắp toét đến sau lỗ tai.

Chẳng qua một nhà ba người vừa muốn đi qua chỗ rẽ hành lang, thiếu chút nữa đụng vào một đám người đang xông tới mặt.

"Đi đường kiểu gì vậy, không nhìn thấy ở đây có người sao?" Tống Kỳ Diễn lên tiếng đúng là đang tức giận mà quát lớn.

Thậm chí không thèm nhìn người đối diện là ai, toàn tâm toàn ý cúi đầu xuống lo lắng vợ con trong ngực có bị đựng trúng sứt mẻ hay không.

"Tống lão?" Ngược lại Cận Tử Kỳ trước tiên thấy rõ người đối diện, kinh ngạc hô lên.

Tống Chi Nhậm vốn là khí thế bừng bừng mang theo quản gia và một đám người giúp việc tiến đến phòng nghỉ, tại giữa khúc rẽ lại đâm đầu va chạm phải, lảo đảo lùi lại vài bước, dưới sự dìu đỡ của cả đám người mới đứng vững.

Vẫn không kéo dài quá một hơi, ngay sau khi nghe tiếng ngẩng đầu lên thì nhìn thấy Tống Kỳ Diễn hoàn hảo đứng ở trước mặt.

Bởi vì quá mức kinh ngạc Tống Chi Nhậm nhịn không được quát to: "Tại sao con lại ở chỗ này?"

Mà ngay cả Minh quản gia một tay an bài xong mọi chuyện khuôn mặt cũng hoảng hốt.

Đại thiếu gia lúc này không phải là nên ở trong phòng 223 cùng Bạch tiểu thư—

Tống Kỳ Diễn vừa nghe thấy tiếng Tống Chi Nhậm lập tức trầm mặt, quét qua gương mặt Tống Chi Nhậm đầy nếp nhăn run lẩy bẩy, giọng nói không được tốt, "Tại sao tôi không thể ở chỗ này, quần áo cũng đã thay xong, nếu không có chuyện gì khác chúng tôi đi."

Lời của Tống Kỳ Diễn còn chưa dứt, Tống Nhiễm Cầm giống như ma quỷ bất thình lình xuất hiện ở giữa hành lang.

Bà đẩy Minh quản gia đang đỡ Tống Chi Nhậm ra, không quên trừng một cái hung tợn, sau đó hiếu thuận mà nâng cánh tay Tống Chi Nhậm, ân cần hỏi thăm, "Cha, tại sao cha tới đây?"

Khóe mắt Tống Chi Nhậm khẽ động, liếc ngang oán trách Minh quản gia, Minh quản gia tự hiểu sự việc đã hỏng, biết sai nên cúi đầu xuống, đối mặt với sự hiếu kỳ của Tống Nhiễm Cầm, Tống Chi Nhậm chỉ cười ha ha một tiếng, ngăn lại chủ đề.

"Cũng không có gì, sau khi ăn xong đi ra ngoài vài vòng, trợ giúp tiêu hóa."

"Lôi kéo phát động nhiều người như vậy mà tản bộ, lại là ở trong hành lang chật hẹp, ngược lại thật đúng là có phong cách."

Đối mặt với sự châm chọc khiêu khích của Tống Kỳ Diễn, Tống Chi Nhậm cũng không phản bác, huyệt thái dương đập thình thịch động lên khiến đau nhức.

Ông hướng Minh quản gia khoát khoát tay, "Cũng tạm xong rồi, đều trở về đi."

Tống Nhiễm Cầm cũng không muốn rời đi, lôi kéo cánh tay Tống Chi Nhậm la ầm lên, "Cha, cứ như vậy mà đi sao?"

"Vậy con còn muốn ở lại làm gì?" Tống Chi Nhậm cũng có chút bực mình.

Trò đùa thật hay tại sao lại diễn thành ra như vậy, rốt cuộc khâu nào sai lầm?

Rõ ràng là gian phòng 223, làm sao Tống Kỳ Diễn lại đi tới gian phòng 221?

Chẳng lẽ là Minh Tuệ sắp xếp sai phòng cho Cận Tử Kỳ và Bạch Tang Tang?

Tống Chi Nhậm nhìn về phía Minh quản gia, Minh quản gia tiếp nhận được sự dò hỏi trong mắt Tống Chi Nhậm, cau mày lắc đầu.

Cô tuyệt đối không dẫn sai phòng, thật sự thì cô cũng khó hiểu vì sao Tống Kỳ Diễn lại đi đúng phòng?

Đánh bậy đánh bạ, nhìn lầm biển số phòng?

Nhưng con số lớn như vậy, "3" và "1" có chênh lệch rất lớn hay không?

"Đây không phải là Tử Kỳ sao? Thay xong quần áo? Đúng rồi, Bạch tiểu thư đâu, tại sao cô ấy chậm vậy, có phải là đã xảy ra chuyện gì hay không, cha, có muốn chúng con đi xem một chút hay không?"

Trái ngược với Tống Nhiễm Cầm nhiệt tình quan tâm, Tống Chi Nhậm chỉ cảm thấy nhức đầu, "Không cần,Tang Tang thay xong quần áo tự nhiên sẽ đi ra, trước tiên chúng ta về phòng khách ngồi một lát đi."

Tống Kỳ Diễn ôm Cận Tử Kỳ, nhìn thấy giữa Tống Chi Nhậm và Minh quản gia trao đổi ánh mắt với nhau, lại thoáng nhìn Tống Nhiễm Cầm có ý muốn kéo Tống Chi Nhậm đi xem Bạch Tang Tang, mà Tống Nhiễm Cầm lại chỉ phương hướng gian phòng——

Đáy mắt Tống Kỳ Diễn thoáng hiện lên ánh sáng, dường như hắn đã biết rõ Tống Chi Nhậm đến đây làm gì.

Nhớ đến Tống Chi Nhậm trước đó nói cho mình số phòng, lúc ấy nghĩ đến chỗ này tính kế, bàn tay Tống Kỳ Diễn không khỏi ôm chặt Cận Tử Kỳ, mắt nhìn sang Tống Chi Nhậm càng lạnh lùng.

Tống Chi Nhậm nhận ra được ánh mắt giễu cợt rét lạnh phẫn nộ của Tống Kỳ Diễn dừng ở trên mặt mình, khó khăn lắm mới ngó mặt đi chỗ khác, không dám nhìn thẳng vào ánh mắt của hắn, ngăn lại Tống Nhiễm Cầm đang quấy nhiễu nhân tiện chống quải trượng bỏ đi.

Người ta lúc xui xẻo thì khi uống miếng nước lạnh cũng bị dính răng.

Tống Chi Nhậm lần này xem như mang tảng đá đập lên chân của mình, chẳng những dính răng, hàm răng cũng sưng lên!

Bởi vì ông vừa mới xoay người, thì nhìn thấy Kiều Niệm Chiêu hồi lâu không thấy bóng dáng đang vô cùng lo lắng hướng nơi này đã chạy tới.

Trên mặt Kiều Niệm Chiêu lộ ra lo lắng, nhìn thấy nhiều người như vậy đang chắn ở giữa hành lang mới dừng lại.

Cô trước tiên hướng Tống Chi Nhậm cung kính chào hỏi, mới nhìn sang Tống Nhiễm Cầm, "Mẹ, A Phong đâu?"

"Người đã chạy đi tìm cô, cô còn dám tới hỏi ta người đâu, ta mới là muốn tìm cô bồi con trai ta." Tống Nhiễm Cầm mở miệng chính là một trận pháo oanh, nói năng khó có thể lọt vào tai.

Ngay trước mặt nhiều người giúp việc như vậy, Kiều Niệm Chiêu bị giáo huấn đến mức sắc mặt đột biến, nhưng vẫn ẩn nhẫn nhẹ giọng nói: "Có người giúp việc nói thấy A Phong đến lầu hai, con mới tới xem một chút."

Tống Nhiễm Cầm lại từ trong mũi hừ nhẹ một tiếng, quay đầu không nhìn tới Kiều Niệm Chiêu khổ sở van nài bà.

Sợ rằng Kiều Niệm Chiêu lần này cũng chuẩn bị tâm lý bị lạnh nhạt, thấy rõ không được trả lời, liền nhìn xem sắc mặt có chút quái dị của Tống Chi Nhậm: "Ông ngoại, vừa rồi con nghe người giúp việc lầu dưới nói, A Phong hình như vào gian phòng tận cùng bên trong kia, con có thể qua tìm anh ấy không?"

"Cô nói cái gì?" Sắc mặt Tống Chi Nhậm lập tức tái xanh, không dám tin nhìn Kiều Niệm Chiêu, ngón tay run rẩy chỉ cửa phòng 223 đóng chặt, "Cô nói Hành Phong vừa rồi đi vào?"

Kiều Niệm Chiêu không rõ chuyện gì, chỉ thành thực gật đầu, "Người giúp việc nói cô ấy vừa rồi khi lau bình hoa ở hành lang đã nhìn thấy."

Những lời này nghiệm chứng dự cảm không tốt trong lòng Tống Chi Nhậm, mặt của ông lúc đỏ lúc trắng, bàn tay đặt trên quải trượng nổi lên gân xanh trên mu bàn tay, thân thể xương cốt xưa nay nhanh nhẹn phấn chấn cũng hơi lung lay.

"Chủ tịch." Minh quản gia tay mắt lanh lẹ đỡ lấy Tống Chi Nhậm, "Ngài có khỏe không?"

Tống Chi Nhậm thở hổn hển, dùng âm thanh chỉ có hai người nghe được thấp giọng quát lớn, "Cô cảm thấy ta sẽ khoẻ sao? Cô rốt cuộc đã an bài như thế nào, tại sao có thể để cho Hành Phong chạy vào thế?!"

Minh quản gia rũ đầu xuống thấp hơn, "Thực sự xin lỗi chủ tịch, tôi không nghĩ tới sẽ biến thành như vậy."

Hai người sợ hãi nói riêng với nhau đổi lấy một đám ánh mắt quỷ dị, Tống Chi Nhậm sau khi đứng vững vàng, hít sâu một cái chậm rãi ngẩng đầu đau nhức, nói với Kiều Niệm Chiêu: "Hành Phong có thể đã đi ra ngoài tìm cô, trước tiên cô trở về..."

Chữ "Đi" của Tống Chi Nhậm vẫn còn ở trong cổ họng, cửa phòng cuối hành lang bỗng dưng mở ra, theo đó truyền ra tiếng thét chói tai kinh thiên phá địa của phụ nữ, còn có một cái gối đầu bị ném ra.

Giữa hành lang mọi người ngoại trừ người biết chuyện, tất cả đều tò mò đồng thời nhìn sang.

Một bóng dáng cao to lảo đảo nghiêng ngả từ trong phòng chạy ra, quần áo ướt đẫm dính trên người, vạt áo sơ mi nhét trong quần qua loa, về phần dây thắt lưng, vẫn còn tình trạng nửa cài nửa tháo.

Nhưng mà, để cho mọi người ở đây kinh ngạc cũng không phải là anh ta mặc đồ thế này mà xem ra là dấu son môi hiện đầy trên mặt.

Người đàn ông này chật vật bị gối đầu đập ra khỏi cửa phòng, không phải là ai khác, đúng là người trong miệng Tống Chi Nhậm bảo đi ra ngoài tìm Kiều Niệm Chiêu vẫn chưa trở về: Tô Hành Phong!

Thân thể Kiều Niệm Chiêu hoàn toàn cứng nhắc, thậm chí ngay cả hô hấp cũng dừng lại, khi cô chứng kiến Bạch Tang Tang từ trong phòng đi ra dùng ga giường bao vây lấy thân mình.

Dường như không thể tin vào mắt mình khi nhìn thấy một màn này, Kiều Niệm Chiêu trước mắt chợt tối sầm, dáng người mảnh khảnh tựa như bỗng nhiên mất sức lực muốn rơi xuống thảm trải sàn.

"Ai nha, đây là có chuyện gì? Đây không phải là Tang Tang sao? Tại sao là con ở bên trong?"

Tống Nhiễm Cầm chỉ sợ thiên hạ không loạn cố tình lớn tiếng hỏi thăm, đôi mắt thường xuyên chú ý thần thái Tống Chi Nhậm biến hóa, trong lòng giống như hồi hộp.

Lần này gạo nấu thành cơm, còn sợ con vịt Bạch Tang Tang này đã nấu chín bay hay sao?

Bạch Tang Tang cầm lấy gối đầu đang đánh Tô Hành Phong như cho hả giận, chợt nghe thấy tiếng kêu la của Tống Nhiễm Cầm, vừa quay đầu thì nhìn thấy trên hành lang thế nhưng tụ tập nhiều người như vậy.

Nhất là, nam chính vốn nên cùng cô ta điên loan đảo phượng thế nhưng lại sống sờ sờ đứng bên cạnh Cận Tử Kỳ xem cuộc vui.

Nhất thời xấu hổ và giận dữ không chịu nổi, Bạch Tang Tang quăng cái gối đầu trong tay, siết chặt ga giường trước ngực, hướng về phía Tống Chi Nhậm sắc mặt khó coi lên giọng chất vấn, "Tống lão, đây là ông nói tuyệt đối không thể sai sót nhầm lẫn sao?"

Tống Chi Nhậm bị Bach Tang Tang trách móc hé ra nét mặt già nua không nén được giận, quét mắt oán trách Tô Hành Phong, vội vàng chống quải trượng đi lên phía trước, "Tang Tang, đó là một chuyện ngoài ý muốn, ta cũng vậy không nghĩ tới chuyện sẽ biến thành bộ dáng như vậy."

"Ngoài ý muốn?" Khuôn mặt Bạch Tang Tang như không thể tin được, giận quá mà cười, "Chuyện như vậy cũng có thể ngoài ý muốn sao? Ngài hao tổn tâm huyết để cho tôi tới Tống gia, chính là vì tạo cho tôi việc ngoài ý muốn như vậy?"

Tống Chi Nhậm dù nói thế nào cũng là tiền bối uy tín cực cao ở thành phố này, vậy mà bị một đứa vãn bối trước mặt mọi người chất vấn như vậy, mặt không khỏi có chút sa sầm, "Tang Tang, chuyện này..."

"Tôi không muốn nghe ngài nói bất kỳ một chữ nào nữa, ngài có lẽ là giữ lại giải thích với cha tôi đi."

Bạch Tang Tang nói xong lại nổi giận đùng đùng đi trở về phòng, nặng nề đóng cửa lại, đem Tống Chi Nhậm bỏ rơi ở ngoài cửa.

Tống Chi Nhậm cũng tức giận đến run lẩy bẩy, quay người lại, chỉ vào Tô Hành Phong quần áo không chỉnh tề một câu cũng nói không nên lời.

Sắc mặt Tô Hành Phong cũng không tốt, không quan tâm hình tượng chật vật, bước nhanh đi đến trước mặt Tống Nhiễm Cầm, lạnh giọng chất vấn: "Mẹ, đây là mục đích mẹ gạt con Chiêu nhi ở bên trong? Đây là kết quả mẹ muốn đúng không?"

Cuối cùng là có tật giật mình, Tống Nhiễm Cầm không dám nhìn thẳng ánh mắt sáng quắc của Tô Hành Phong, một mặt nhìn nhìn tóc quăn rơi trước ngực một mặt nghĩ một đằng nói một nẻo, "Cái gì kết quả mẹ muốn, mẹ đây không phải là nhìn lầm rồi sao?"

Hai tay Tô Hành Phong lạnh lùng nắm thành quyền, khớp xương rung động khanh khách, anh quay đầu tìm kiếm Kiều Niệm Chiêu, nhưng sớm đã không thấy bóng dáng của cô, khi đó ánh mắt cũng chạm đến mặt bên của Cận Tử Kỳ, đáy lòng trầm xuống.

Tô Hành Phong nhắm lại mắt, hít thở sâu, liền muốn đi ra ngoài, lại bị Tống Nhiễm Cầm ngăn lại, "Xảy ra chuyện lớn như vậy, con muốn đi đâu, nên ở nhà chờ ông ngoại con xử lý."

"Buông ra!" Lần đầu tiên, Tô Hành Phong lại dám ngỗ nghịch không vâng lời Tống Nhiễm Cầm, hất tay của bà nghênh ngang rời đi.

"Phản phản, thật sự là phản, trong mắt còn có ta người mẹ này không?"

Nhưng lời trách móc của Tống Nhiễm Cầm cũng không nhận được bất kỳ lời đáp trả nào, bà cũng không để ở trong lòng, tâm tình khó được vui sướng khép lại áo choàng trên người, yên lặng chờ lão già lên tiếng.

Bên kia Tống Chi Nhậm xoa lấy cái trán cảm thấy đau, vừa vặn nhìn thấy Tống Kỳ Diễn chuẩn bị rời đi, huyệt thái dương càng đau dữ dội thêm, lên tiếng ngăn cản, "Con muốn đi đâu?"

Tay Tống Kỳ Diễn vẫn luôn ôm Cận Tử Kỳ không buông, hắn nghiêng đầu liếc mắt nhìn Tống Chi Nhậm sắc mặt cực kém, "Tôi mang vợ của mình rời đi cái chỗ dơ bẩn không chịu nổi này, ông còn muốn ngăn cản sao?"

"Dơ bẩn không chịu nổi?" Cổ Tống Chi Nhậm nổi gân xanh, tay nắm quải trượng hung hăng nện xuống thảm, "Dù dơ bẩn không chịu nổi thế nào đây cũng là nhà Tống Kỳ Diễn con, ta cho con biết, chỉ cần một ngày ta ở đây, ta sẽ không cho phép con cưới một người mẹ đơn thân tiến vào cửa lớn Tống gia!"

"Của lớn Tống gia?" Tống Kỳ Diễn cười lạnh, "Đừng quên nơi này ngày trước họ Lam không phải họ Tống, đúng rồi, tôi vẫn quên nói cho ông biết, đứa nhỏ mà trong miệng ông luôn bảo không biết cha là ai này... chính là con trai ruột của tôi."

Nhìn qua thần tình trên mặt Tống Chi Nhậm cứng lại, Tống Kỳ Diễn như là lấy được niềm khoái cảm khi trả thù, giọng điệu lười biếng thoải mái, "Không tin phải không? Không phải là ông vẫn luôn tò mò tại sao tôi lại biết rõ tôi là con trai của ông sao?"

Tay Tống Chi Nhậm cầm lấy quải trượng siết chặt, cố nén mình ngã xuống, đôi mắt nhìn Tống Kỳ Diễn chằm chằm gắt gao.

"Tôi cũng quên nói cho ông biết, mảnh nông trường kia ở ngoại ô là của tôi, hôn lễ bốn năm trước trong những tân khách ông mời có vị trưởng bối biết ông ngoại, không khéo, đúng lúc bị tôi đụng phải, lại càng không khéo, tôi lớn lên giống ông ngoại tôi."