Hôn Nhân Giá Ngàn Vàng

Chương 88: BOSS, Tần tổng đến đây!




Editor: tamthuonglac

Cận Tử Kỳ nhìn thần tình Trâu Hướng trước mắt cười đến rạng rỡ, gương mặt không khỏi càng thêm nóng lên, khi anh ta muốn tới giúp cô xách hộp cơm hộp trong tay, có chút lúng túng mà tránh đi, "Tự tôi cầm là được rồi."

Trâu Hướng ngượng ngùng mà thu hồi tay của mình, là phu nhân không để cho cầm, cũng không phải là anh thất lễ.

Ánh mắt dừng ở trên hộp cơm Cận Tử Kỳ che che giấu giấu, không nhịn được hỏi, "Phu nhân, chẳng lẽ cô vội tới là đưa cho BOSS "Cơm Hộp của Vợ Yêu" như quảng cáo?"

Dưới ánh mắt tha thiết da diết của Trâu Hướng, ngược lại Cận Tử Kỳ thoải mái lấy hộp cơm hộp ra, cười cười nhàn nhạt, "Đây là cơm hộp bên kia đường Hồ Nam đang làm hoạt động biếu tặng, nên lãnh một cái ở ven đường."

"Trâu bí thư có muốn không?" Nói xong, thật sự là đem cái đĩa thức ăn trong hộp đưa tới.

Trâu Hướng nhìn chằm chằm hộp cơm hộp hình vẽ Winnie the Pooh tinh xảo, trong lòng khẽ động, "Thật sự có thể cho tôi sao?"

Khi nói những lời này, đã đưa tay ra nhận, nhưng Cận Tử Kỳ lại không có ý buông tay.

Trên tay Trâu Hướng thoáng dùng chút lực, chân mày Cận Tử Kỳ khẽ nhíu lại, cũng theo đó khiến cho lực đạo lớn hơn.

"Phu nhân, cái hộp cơm này......" Trâu Hướng vòng vèo muốn Cận Tử Kỳ buông tay.

Vậy mà Cận Tử Kỳ lại không nói tiếp, bởi vì có người đã thay thế cô trả lời, "Cậu cũng thật sự dám lấy."

Nghe thấy ngữ điệu trầm thấp cắn răng nghiến lợi thân hình Trâu Hướng run lên, đâu nào còn dám đụng đến hộp cơm hộp, bỗng dưng quay người qua, hướng người đàn ông mới từ trong phòng làm việc ra ngoài cung kính thăm hỏi, "BOSS chào buổi trưa."

Tống Kỳ Diễn thu lại ánh mắt sa sầm mà theo dõi anh ta ước chừng một phút, mới quay đầu từ nơi cổ họng phát ra một tiếng"Ừ".

Trâu Hướng bị trừng phải mồ hôi tuôn ròng ròng, nuốt nước bọt một cái, vào lúc này ngay cả nhìn trộm cũng không dám nhìn hộp cơm hộp kia, "B...... BOSS, phu nhân đến gặp ngài!"

Con ngươi đen sâu thẳm lạnh lùng liếc xéo anh ta một cái, vừa đáp lời anh ta vừa hừ lạnh, "Ừ."

Trâu Hướng chỉ cảm thấy sau lưng mình đổ mồ hôi lạnh, tại sao mà đắc tội với BOSS, rốt cuộc câu nào nói sai rồi?

Cũng như Trâu Hướng không được tự nhiên còn có một người khác.

Cận Tử Kỳ khi nghe giọng nói Tống Kỳ Diễn, thì cố gắng muốn giấu hộp cơm hộp trong tay.

Buổi sáng vẫn là cô chiếm thế thượng phong, lúc này lại chủ động đưa cơm hộp, không phải trở thành mình lấy lòng hắn sao?

Đây đối với công chúa Cận gia mà nói thế nào cũng có chút không tiếp thụ nổi.

Nhìn Tống Kỳ Diễn một thân tây trang màu cafe, dáng người cao ngất chậm rãi đi tới, từng bước, từng bước một, giống như đang giẫm vào tim của cô, ngay sau đó trái tim của cô cũng theo đó nhảy lên nhanh hơn.

Tống Kỳ Diễn từ từ đến gần, đứng trước mặt Cận Tử Kỳ sắc mặt bất định, thần tình lạnh nhạt, trầm giọng hỏi: "Sao em lại tới đây?" Một phong thái bình tĩnh dáng vẻ thật thong dong.

Vậy mà, nếu như phía sau hắn có gắn vào một cái đuôi to mà nói, như vậy khoảnh khắc ấy nhất định nhô lên thật cao.

—— thật sự đưa đến cho hắn "Cơm Hộp của Vợ Yêu" rồi, xem ra vẫn là rất để ý hắn!

Khóe mắt thỉnh thoảng mà liếc về phía hộp cơm hộp bị Cận Tử Kỳ giấu ra phía sau, rất nhanh thì nét mặt nhịn không được, khóe miệng bắt đầu chứa ý cười, hơn nữa, có khuynh hướng càng ngày càng vui vẻ.

Cận Tử Kỳ lại hơi hất càm, lướt qua Tống Kỳ Diễn đang vui thích, tư thái giống như nữ vương, "Cái nào là phòng làm việc của anh?" Chẳng qua là, bên tai có chút đỏ.

Tống Kỳ Diễn mỉm cười, mắt nhìn sang cô dáng vẻ không được tự nhiên, tựa hồ cũng đã ngửi thấy mùi thơm thức ăn trong hộp cơm trong bay ra, vì vậy không thể chờ đợi mà dắt tay của cô đi thẳng vào phòng làm việc.

Trâu Hướng thấy Tống Kỳ Diễn đi theo làm tùy tùng thái độ hầu hạ ân cần, bất quá chậc chậc thở dài, lúc này đâu nào còn có dáng vẻ BOSS uy phong lẫm lẫm, đã tu sửa thành thê nô bị vợ quản nghiêm đây mà!

Lại nhìn chung quanh tầng lầu một vòng, thật may là người trong bộ phận bọn họ còn ở lại không nhiều, nếu không, cái mặt này thật sự không ngẩng lên nổi.

Ở trong lòng Trâu Hướng mới vừa bùi ngùi xong, bên kia Tống Kỳ Diễn mới vừa mời Cận Tử Kỳ vào phòng làm việc đột nhiên quay trở lại, trên mặt đâu còn xuất hiện vui vẻ, một cái mặt lạnh như băng, tràn đầy mùi vị căm thù.

"Tôi xem ra cậu còn rất rãnh rỗi, vậy thì bảng báo cáo tiêu thụ năm ngoái bên nông trường châu Úc sửa sang lại lần nữa thử xem, ngày mai giao cho tôi, OK?" Một bộ mặt lợi dụng việc công để trả thù cá nhân.

"A?" Vẻ mặt Trâu Hướng nhất thời đau khổ, "BOSS...... Đây cũng quá làm khó......"

"Tại sao, không làm được?" Một ánh mắt lạnh trừng tới, "Không làm được cũng không sao, bây giờ lập tức đến bộ phận tài vụ lãnh hai trăm đồng tiền."

"Tại sao phải lãnh hai trăm đồng tiền?" Trâu Hướng đánh bạo hỏi tiếp một câu.

Nhưng Tống Kỳ Diễn cũng chỉ cười với anh một nụ cười hòa ái hiếm thấy, môi cong lên, răng trắng dày đặc, "Đưa cho cậu tiền đi xe về với ông bà."

Gương mặt Trâu Hướng lập tức xụ xuống, nông trường châu Úc lớn như vậy, còn là cả một năm, hơn nữa ngày mai sẽ phải giao, vậy anh ta hôm nay không được đi ngủ?

—— như vậy dường như không dựa theo thông cáo, không phải là anh nói mấy câu cùng phu nhân thôi sao!

Tống Kỳ Diễn lại không nhìn anh van xin khổ sở, dù bận vẫn ung dung mà sửa sang lại tây trang, nhíu nhíu mày kiếm, tâm tình nhẹ nhàng vui vẻ mà lần nữa trở lại phòng làm việc, không quên phân phó một câu cuối cùng, "Hiện tại bắt đầu, không cho phép đi vào quấy rầy tôi."

Nói xong, không nhìn tới Trâu Hướng bày ra vẻ mặt mẹ kế, "Phanh" một tiếng khép cửa phòng làm việc lại.

---------------

Tống Kỳ Diễn khép lại cửa phòng làm việc, mới xuyên thấu qua cửa sổ liếc nhìn Trâu Hướng bắt đầu ở vị trí bận rộn đầu óc choáng váng, trong lòng khẽ xì một tiếng, lần sau xem cậu còn dám giành cơm hộp của tôi hay không!

Nhưng vừa quay đầu nhìn thấy bóng trắng nhỏ bé yểu điệu loanh quanh khu vực ghế sofa, cái gì Trâu Hướng thì trong nháy mắt biến thành mây trôi.

Đi tới bên ghế sofa, không đợi hắn mở miệng, tự cô cũng đã đem hộp cơm hộp đẩy tới trước mặt hắn, "Dì Hồng nghe được anh buổi sáng nói, rồi liền làm một phần, em thuận đường mang tới."

Tống Kỳ Diễn nhất thời bị một chậu nước đá tưới xuống đầu, nhiệt huyết dâng trào ngưng kết thành băng, nghe cô nhàn nhạt giải thích, theo bản năng tiếp một câu, "Dì Hồng làm?"

Cận Tử Kỳ vừa ngẩng đầu thì chống lại ánh mắt hắn lóe ra tia sáng tha thiết, lúng túng quay mặt sang một bên, gật đầu, "Ừ, dì Hồng làm, chú Lưu phòng bếp mua nguyên liệu nấu ăn."

Tống Kỳ Diễn giống như là quả cà nhiễm sương, không bao giờ khôi phục lại nhiệt tình như vừa mới bắt đầu, ngồi ở trên ghế sofa, uể oải mà mở hộp cơm hộp ra, nhưng mà khi nhìn thấy thức ăn bên trong tinh thần lần nữa chấn động.

Dưới đáy hộp cơm là trải ra cơm trắng, bên phải là một khối thịt bò bít tết cà ri, phía trên còn trang trí một đoá hoa cải xanh, mà bên ngoài cơm trắng là một miếng trứng hình lá sen đáng yêu, phía trên góc phải là năm con tôm lớn chiên xù.

Một tay hắn cầm nắp hộp, một tay cầm hộp cơm, trong mũi tràn đầy mùi thơm thức ăn nồng đậm.

Lơ đãng ngẩng đầu lên, ánh mắt Cận Tử Kỳ lại bị hắn bắt được đang dừng ở trên mặt hắn.

Cận Tử Kỳ phát hiện mình bị bắt quả tang, trên mặt nóng hừng hực, mím khóe môi, lấy tay chỉ thịt bò bít tết trong hộp cơm, "Dì Hồng nói cái đó có chút mặn, anh tốt nhất chuẩn bị lấy nước."

Nói xong, đứng dậy đi tới trước giá sách, bắt đầu xem tạp chí bày trí phía trên.

Tống Kỳ Diễn thấy cô không chịu quay đầu lại liếc mắt đến xem mình một cái, dáng vẻ tâm bất cam tình bất nguyện, trong lòng mặc dù có chút mất mác, nhưng tổng thể mà nói tâm tình cũng miễn cưỡng vẫn không có trở ngại.

Ngắm hộp cơm trong tay, che che cái bụng đói dẹp, hẳn là quyết định chấp nhận ăn đi.

—— mặc dù không phải cô tự mình làm, nhưng là coi như là cô tự mình đưa tới.

Cầm đũa gắp một con tôm bỏ vào trong miệng, vẫn chưa đem vỏ rút ra, sắc mặt Tống Kỳ Diễn lập tức xáo trộn biến đổi.

Động tác cứng ngắc chầm chậm mà đem tôm phun ra trở lại, kẹp ở giữa đũa, trong miệng còn lưu lại vị mặn của xì dầu đến khổ sở, cánh mũi cũng ngửi được mùi khét nhàn nhạt, hiển nhiên tôm này là bị nấu khét.

Trong lòng Tống Kỳ Diễn lờ mờ có suy đoán nào đó.

Hắn liếc nhìn Cận Tử Kỳ vẫn còn đang lật tạp chí xem, lại gắp thịt bò bít tết lên cắn một cái.

Nhai nhai hai cái, trong cổ họng là một trận mùi máu tươi, mi tâm từ từ nhíu lên.

—— đây là thịt bò bít tết nấu chín mấy phần? Năm phần, ba phần, có lẽ là hai phân?!

Nhưng lần này hắn lại không phun ra, xoay đầu qua, nhìn sang bóng dáng kia dễ nhận thấy có chút thấp thỏm, cũng không nhấm nháp, lặng lẽ nuốt xuống.

Nhất thời, một mùi tanh nồng nặc xông thẳng vào mũi, vội vàng cầm lấy ly nước bên cạnh dội cổ mùi vị lác đác kia.

Cố nén cảm giác buồn nôn, Tống Kỳ Diễn một ngụm lại một ngụm ăn hết miếng bít tết muốn lấy nửa cái mạng của hắn.

Đến lúc Cận Tử Kỳ cầm một quyển tạp chí quay người lại, thì nhìn thấy Tống Kỳ Diễn đang mang trứng lá sen nhét vào trong miệng.

Ăn có phần ngốn nghiến như hổ đói.

—— xem ra là thật sự đói bụng......

Khóe miệng Cận Tử Kỳ hơi nhếch lên, trong lòng cũng là ấm áp, bước đi thong thả trở về trên ghế sofa ngồi xuống.

"Mùi vị như thế nào?" Sau khi chần chờ, còn là cẩn thận mở miệng hỏi.

Tống Kỳ Diễn dừng đũa, chịu đựng bị mặn mà muốn ho khan, cầm ly nước lên tráng miệng rồi nuốt xuống dưới, nhếch mày nhìn về phía Cận Tử Kỳ mang vẻ mặt mong đợi, "Cũng là dì Hồng để cho em hỏi?"

"Ách......" Cận công chúa có chút cứng họng, gương mặt hồng hồng, nhưng vẫn là liều chết chống đỡ không chịu thừa nhận, gật đầu, "Dì Hồng nói nếu anh thích khẩu vị này, lần sau dì sẽ làm cho anh."

Nghe xong lời này Tống Kỳ Diễn thiếu chút nữa nhảy dựng lên, quả thật muốn nói "Ngàn vạn lần đừng làm cho anh nữa", nhưng nhìn thấy vẻ mặt Cận Tử Kỳ nóng lòng muốn thử, cái gì khổ cũng phải nuốt vào trong bụng mình.

Múc một muỗng cơm bỏ vào trong miệng, nuốt chửng xuống, "Nếu như không bỏ xì dầu thì sẽ ngon hơn một chút."

—— Cơm này cứng có khả năng mài răng loảng xoảng, chẳng lẽ lúc cô làm cơm hộp dì Hồng cũng một chút cũng không có giúp đỡ sao?

Thì ra là hắn không thích ăn xì dầu, là sợ tăng nhiều sắc tố đen sao?

Cận Tử Kỳ không khỏi liếc nhìn về phía da tay của hắn, là màu lúa mạch.

Là nên ăn ít xì dầu một chút, đen xuống nữa đúng là khó coi......

Thì ra là hắn không thích ăn xì dầu, là sợ tăng nhiều sắc tố đen sao?

Cận Tử Kỳ không khỏi liếc nhìn về phía da tay của hắn, là màu lúa mạch.

Là nên ăn ít xì dầu một chút, đen xuống nữa đúng là khó coi......

Bất quá lần này Tống Kỳ Diễn là thật oan uổng cho dì Hồng rồi.

Dì Hồng lúc mới vừa nghe được Cận Tử Kỳ ấp úng nói muốn làm bữa trưa cho Tống Kỳ Diễn, cao hứng tay chân vội vàng luống cuống.

Vừa phân phó chú Lưu đầu bếp chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn, vừa dặn dò chú tài xế hỏa tốc đi siêu thị mua hộp đựng cơm.

Nhưng bạn phải biết, vị công chúa Cận gia này từ nhỏ được giáo dục phải độc lập tự mình cố gắng hơn, mọi việc đều phải dựa vào chính mình, cho dù là lần đầu tiên bắt đầu thử tài nấu nướng, cũng là từ chối cắt đứt tất cả ý tốt muốn giúp việc.

Giằng co ba bốn giờ, một phần cơm hộp làm từ chín giờ sáng đến mười hai giờ trưa.

Đánh hư hai mươi mấy quả trứng gà, cháy hỏng hai cái nồi đất trong nhà, lãng phí một chai dầu ăn Kim Long một lít, sau khi đánh bể nát năm sáu cái chén mới coi là mang được một hộp cơm hộp từ trong phòng bếp đặt lên bàn.

Đối mặt với Đại tiểu thư hiền lành như thế, đám người dì Hồng đâu còn dám bắt bẻ, khích lệ còn không kịp.

Thế cho nên tất cả mọi người không hẹn mà cùng không để mắt đến một chuyện thực tế, Cận Tử Kỳ chưa từng làm cơm.

----------

Cận Tử Kỳ nhìn Tống Kỳ Diễn ra sức ăn được như vậy, ngập ngừng một lát mới mở miệng, "Dì Hồng mới vừa rồi từ trên ti vi nhìn thấy hộp tiện lợi hình gấu, chuẩn bị ngày mai làm cho anh ăn."

Bàn tay Tống Kỳ Diễn cầm đũa run lên, nhưng thấy sau tai Cận Tử Kỳ trắng nõn ngay sau đó cổ cũng ửng đỏ một mảnh, trái tim kéo căng, ngọt ngào hạnh phúc nên tách ra chút sợ hãi này, "Được, chỉ cần dì ấy làm thì anh ăn."

Lời này tại sao nghe thế nào đều kỳ quái, nhưng khi Cận Tử Kỳ nhìn thấy khóe miệng Tống Kỳ Diễn có độ cong nhàn nhạt, lập tức tản đi nghi hoặc mới vừa sinh ra, lẳng lặng ngồi chờ hắn ăn xong.

Nhìn chồng của mình ăn thức ăn tự mình làm, nói không có cảm giác thành tựu tuyệt đối là gạt người.

Đến lúc Tống Kỳ Diễn ăn xong miếng cơm cuối cùng, Cận Tử Kỳ lập tức bắt đầu dọn dẹp hộp cơm, lần nữa bỏ lại trong túi.

—— cái hộp đựng cơm này ngày mai còn phải dùng, phải biết tái sử dụng.

Chẳng qua là, đến lúc cô đứng dậy chuẩn bị trở về, nhưng Tống Kỳ Diễn giữ cổ tay cô lại, "Ngồi một lát rồi đi."

Ngước mắt đón nhận tròng mắt đen sâu sắc của hắn mê loạn hồn phách người khác, trái tim Cận Tử Kỳ lỡ một nhịp, lần nữa ngồi trở lại trên ghế sofa, im lặng mà đáp ứng yêu cầu của hắn.

Tống Kỳ Diễn thấy Cận Tử Kỳ "Nghe lời" như vậy, càng vừa lòng thỏa mãn, chỉ cần cô mỗi ngày tới nơi này ngồi một chút, coi như mỗi lần cũng ăn loại cơm hộp này cũng không sao cả!

Ngồi ngồi lại đột nhiên lúng túng, trong phòng làm việc an tĩnh có thể nghe được tiếng tim đập lẫn nhau.

Bàn tay Tống Kỳ Diễn từ đầu đến cuối vẫn nắm cổ tay của cô, không buông ra một giây.

"Em đi rửa hộp đựng cơm." Không dấu vết mà rút tay của mình ra từ bàn tay ấm áp của hắn.

Tống Kỳ Diễn thấy trong nháy mắt không còn nắm trong lòng bàn tay, không tự chủ nhíu chân mày xuống, nhưng ngẩng đầu lên thấy Cận Tử Kỳ ôm hộp cơm đứng ở nơi đó, trong lòng vẫn là được ấm áp hạnh phúc tràn ngập.

Ừ một tiếng, đưa tay cầm lên ly nước lại nhấp một miếng, "Em có thể nghỉ ngơi tắm giặt bên trong."

"Được." Cận Tử Kỳ đáp lại một câu khô khốc, lập tức đi vào phòng nghỉ độc lập bên trong phòng làm việc.

Bình thường bộ phận quản lý cũng sẽ không có đãi ngộ như Tống Kỳ Diễn——

Phòng làm việc có phòng nghỉ cá nhân riêng biệt, bên trong có giường có toilet, cùng phòng làm việc tổng giám đốc không khác.

Người thông minh cũng đã nhìn ra Tống Chi Nhậm đối với Tống Kỳ Diễn đặt hy vọng kỳ vọng cao.

Mặc dù, cái phòng khai thác hải ngoại này cũng chỉ vài công nhân viên như vậy.

Mới vừa rồi cô cùng đi tới, thì nhìn thấy ba bốn cái bàn làm việc, vắng vẻ làm cho người khác tim đập nhanh.

Một bộ phận như vậy, thật sự thì căn bản không cần tồn tại......

----------

Cận Tử Kỳ rửa xong hộp đựng cơm đi ra, Tống Kỳ Diễn đã ngồi ở trước bàn làm việc cúi đầu vào xử lý văn kiện.

Chợt vừa nhìn, thật sự là bộ dáng con người rất khuôn mẫu ——

Vài sợi tóc đen rũ xuống che đi hàng lông mày hắn khẽ chau, ánh sáng ngoài cửa sổ rơi xuống lốm đốm nghiêng rơi vãi, có chút rơi trên gương mặt của hắn, soi sáng đường nét góc cạnh rõ ràng dứt khoát.

Cô chợt phát giác câu nói kia nói không sai, khi người đàn ông chăm chỉ làm việc cực kỳ có sức quyến rũ!

Tống Kỳ Diễn thấy được cô ra ngoài, ngẩng đầu nhìn cô, "Qua đó ngồi một lát, anh xong ngay đây."

Ý tứ ẩn chứa trong mắt của hắn cô nhìn không hiểu, hắn hi vọng cô lưu lại ở cùng cô, không thông tin tiếng động.

Gật đầu nhẹ nhàng, không nhắc lại chuyện phải về nhà.

An tĩnh mà ngồi trở lại ghế sofa, Cận Tử Kỳ cầm lên tạp chí mới vừa rồi rút ra từ trong giá sách đọc.

Chẳng qua là thỉnh thoảng còn có thể ngẩng đầu liếc mắt nhìn hắn một cái.

Nửa giờ sau......

Tống Kỳ Diễn xoa xoa chân mày nhíu chặt, từ trong những số liệu phức tạp kia ngẩng đầu lên, vừa cử động xương cổ mệt mỏi vừa đứng dậy đi pha cà phê, cũng chợt nhớ tới Cận Tử Kỳ vẫn còn ở trong phòng làm việc.

Tầm mắt của hắn có thể đạt được, đập vào mắt chính là Cận Tử Kỳ nằm trên ghế sofa khép mắt ngủ.

Dáng dấp cô nhỏ bé thân thể co rúc ở trên ghế sofa, hai tay vây quanh mình, còn để cuốn tạp chí trên ngực.

Lông mi uốn cong in bóng dưới ánh mặt trời, ở vành mắt quầng thâm nhàn nhạt một hàng bóng mi thật dài rũ xuống.

Trong lòng Tống Kỳ Diễn khẽ động, không khỏi thả nhẹ bước chân đi tới, đứng ở trước ghế sofa lẳng lặng nhìn vào cô chăm chú.

Hồi lâu sau, nhẹ nhàng mà thở dài một tiếng, lại từ trên giá quần áo cầm lấy áo khoác tây trang, rón rén mà đắp lên trên người của cô.

Đưa tay, nhẹ nhàng mà cầm lấy tay phải của cô, muốn rút ra tạp chí đè ở dưới tay.

Dư quang khoé mắt thoáng nhìn, lại bị một trang báo cô mở ra hấp dẫn gây chú ý.

—— lại là tin tức về tổng giám đốc Tần Viễn tập đoàn Tần thị.

Người đàn ông kia thật sự là chỗ nào cũng có, cố ý cho hắn tìm chặn phải không?

Tống Kỳ Diễn không khách khí tiện tay ném tạp chí qua bên cạnh, không nghiêng không lệch lọt vào trong thùng rác.

Sau đó cúi đầu, ánh mắt lại lao trở về trên gương mặt điềm tĩnh an tường của Cận Tử Kỳ, hồi lâu, cúi người, một bàn tay từ phía sau vòng ở đầu vai của cô, một bàn tay vòng qua chân của cô, khom người xuống, thoáng dùng sức liền đứng lên.

Mở ra một khuôn mặt trắng nõn hơi ửng đỏ vùi sâu vào ngực hắn, Tống Kỳ Diễn cảm thấy sự thỏa mãn mà trước nay chưa có.

Động tác trên tay vô cùng êm ái cẩn thận, ôm người trở về giường phòng nghỉ.

Nhưng Tống Kỳ Diễn lại không rời đi được, mặc dù hắn còn việc rất bận rộn, chẳng qua là tĩnh lặng mà ngắm nhìn cô.

Cả người Cận Tử Kỳ đều rơi vào bên trong chiếc giường mềm mại, gương mặt phấn nhạt gò má áp vào gối đầu thoải mái, lông mày đen cũng là đang hơi nhíu lại, môi đỏ mọng hé mở hơi khép, dường như lẩm bẩm tự nói trong mộng.

"Tống Kỳ Diễn...... Có ăn được hay không...... Vậy ngày mai sẽ làm cho anh......"

Tóc dài đen nhánh xinh đẹp xoã trên chăn ra trải giường màu trắng, gương mặt ngủ mê người.

Đáy lòng Tống Kỳ Diễn tựa hồ có thứ gì đó hơi chấn động, hắn ngồi ở mép giường, vươn tay đặt lên chân mày cô, cúi người ở bên tai của cô nhẹ nói, "Chỉ cần là em làm, đều ăn ngon."

Người ngủ trên giường lập tức không nỉ non nữa, khóe môi bắt đầu hơi xao động, tựa như rất hài lòng câu trả lời của hắn.

Bên trong phòng nghỉ ngơi một mảnh yên lặng, chỉ nghe tiếng hít thở khe khẽ, như có như không hơi thở phất qua gò má của hắn.

Tống Kỳ Diễn xuất hiện hoảng hốt thất thần, hắn kìm lòng không đặng giơ tay lên phất qua gò má ửng đỏ trơn bóng của cô, nghiêng người, hôn lên trán của cô, đôi mắt, chóp mũi, cuối cùng dừng ở trên cánh môi đỏ thắm.

Lần này không còn gặm nuốt như hổ như sói, chỉ là khẽ hôn lướt qua, cảm thụ trên môi mềm mại hương thơm đặc biệt, lại có chút khó mà tự kiềm chế......

Chân mày Cận Tử Kỳ chẳng biết lúc nào đã buông lỏng, hai tay vòng thân thể của mình, cong hai chân, nhắm mắt đẹp, thuần khiết tốt đẹp giống như trẻ con mới sinh.

Tống Kỳ Diễn rời đi môi của cô, dựa vào đầu giường mắt nhìn xuống cô.

Một phút, hai phút, ba phút đồng hồ......

Đang lúc hắn quyết định cũng ngủ một lát, điện thoại di động chợt rung động.

Chân mày Tống Kỳ Diễn thu lại, chỉ sợ đánh thức cô, trốn vào trong phòng rửa tay mới dám đè xuống nút trả lời.

Hầu như mới vừa đem điện thoại đặt qua bên tai, bên đầu kia điện thoại đã vang lên giọng nói Trâu Hướng, "BOSS, Tần tổng đến đây."

Tống Kỳ Diễn bị quấy rầy nghỉ trưa, bỏ lỡ thời cơ ôm giai nhân ngủ, làm sao giọng nói cũng không được tốt, "Tần tổng nào, không thấy bây giờ là vào lúc nghỉ trưa sao?"

Trâu Hướng lại bị Tống Kỳ Diễn đè thấp giọng gầm nhẹ, trong lòng không tránh khỏi sinh ra thấp thỏm, sau khi do dự, hẳn là cứ báo cáo thực tế, "Là tổng giám đốc Tần Viễn tập đoàn Tần thị, BOSS, bạn học cũ của anh a!"

Tần Viễn, bạn học cũ, hai danh từ này vào trong đầu Tống Kỳ Diễn trong nháy mắt hóa thành hai chữ khác.

—— tình địch.

Thật sự đánh không chết so với Tiểu Cường còn ngoan cường hơn chính là tình địch!

Hai ngày nay là xảy ra chuyện gì, tại sao thường thường xuất hiện ở dưới mí mắt của hắn?

Một tay Tống Kỳ Diễn chống vào trước bồn rửa mặt, cúi người ngước mắt nhìn bộ mặt buồn bực của mình trong gương, "Nói với anh ta tôi không có ở đây, chờ tôi sau khi quay về sẽ gọi điện thoại hẹn anh ta."

Bên kia Trâu Hướng lại trầm mặc, lúc Tống Kỳ Diễn chuẩn bị cúp điện thoại, anh mới đột nhiên bổ sung một câu.

"Thật xin lỗi BOSS, tôi nói cho anh ta biết anh ở đây làm việc bên trong, anh ta đã đi vào."

Tống Kỳ Diễn trầm ngâm mấy giây, mặt băng bó trầm trầm hỏi, "Lúc nào?"

"Đại khái một phút trước." Trong điện thoại truyền đến giọng nói Trâu Hướng sau khi biết phạm sai lầm mà ấp a ấp úng.

"Thật xin lỗi BOSS, tôi nói cho anh ta biết anh ở đây làm việc bên trong, anh ta đã đi vào."

Tống Kỳ Diễn trầm ngâm mấy giây, mặt băng bó trầm trầm hỏi, "Lúc nào?"

"Đại khái một phút trước." Trong điện thoại truyền đến giọng nói Trâu Hướng sau khi biết phạm sai lầm mà ấp a ấp úng.

Đầu lông mày Tống Kỳ Diễn nhăn lại, vừa nhìn tới di động, thời gian trò chuyện năm mươi tám giây.

Quay đầu liếc nhìn Cận Tử Kỳ vẫn đang ngủ say trên giường, đầu lông mày Tống Kỳ Diễn từ từ nhíu lại đứng lên.

Khi nghe tin Tần Viễn đến tìm hắn, trong đầu hắn hiện ra ý niệm đầu tiên chính là ——

Tuyệt đối không thể để cho Cận Tử Kỳ nhìn thấy cậu ta!

Những chuyện năm đó hắn không rõ ràng lắm, nhưng không có nghĩa là hắn không chút nào cảm thấy những chuyện kia không ảnh hưởng đối với Cận Tử Kỳ.

Huống chi, trực giác nói cho hắn biết, Tần Viễn đối với Cận Tử Kỳ mà nói tuyệt đối không phải muốn bỏ xuống là có thể bỏ xuống.

Mất kí ức cũng có thể mơ hồ nhớ lại, trọng lượng của Tần Viễn ở trong lòng Cận Tử Kỳ, không cần nói cũng biết!

Nhưng mà ——

Hiện tại Cận Tử Kỳ là người phụ nữ của hắn, là mẹ của con hắn!

Bất kể những năm đó giữa bọn họ đã từng phát sinh cái gì, hiện tại cô đã thuộc về hắn rồi.

Hơn nữa, bên người Tần Viễn không phải cũng đã có người khác sao?

Cho nên, hắn làm như vậy là không sai, Tần Viễn đã mất đi tư cách có cô.

Trên trái tim bất giác có một loại cảm giác buồn buồn không vui, nhìn sang người phụ nữ trên giường, tại sao rõ ràng em đã ở bên cạnh anh, anh vẫn lo được lo mất như vậy, Cận Tử Kỳ, nếu như em nhớ ra ——

Bàn tay Tống Kỳ Diễn nắm điện thoại di động rất nhanh đã siết chặt, cho dù nhớ ra, em cũng chỉ có thể là của anh.

Vì vậy, càng phát ra lòng tin kiên quyết không thể để cho hai người kia chạm mặt.

Hèn hạ thì như thế nào? Vô sỉ thì như thế nào?

Hắn chẳng qua là dùng hết tất cả phương thức đem cô ở lại bên cạnh mình thôi!

Màu con ngươi mắt tối sầm lại, vẫn để cho cô ở bên trong phòng nghỉ, sẽ không có cơ hội gặp mặt Tần Viễn rồi.

Không hề đi để ý tới lời giải thích của Trâu Hướng trong điện thoại nữa, cúp điện thoại, bước nhanh đi về phía cửa phòng nghỉ.

Mới vừa đi tới cạnh cửa, cánh cửa lại bị người từ bên ngoài chuyển động, chậm rãi đẩy ra ——

"Tần tổng, anh muốn cà phê hay là trà xanh?" Ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng Trâu Hướng cung kính hỏi thăm.

Cánh cửa đã mở ra một đường hở lần nữa khép lại, người ngoài cửa lui về phía sau vài bước, "Không cần, anh đi ra ngoài trước đi, tự tôi tìm Kỳ Diễn là được."

Giọng nói dịu dàng nhĩ nhã, nhu hòa ngấm vào tim máu, giống như nắng ấm trong ngày mùa đông.

Bàn tay Tống Kỳ Diễn nắm tay cầm cửa siết chặt, ở ngoài cửa người nọ lần nữa đến gần, kéo cửa ra.

Ngoài cửa bóng dáng cao to màu trắng kia đang xoay người lại.

Khuôn mặt tuấn tú quen thuộc mà xa lạ, vẻ mặt ngạc nhiên mừng rỡ lớn hơn là kinh ngạc.

Khóe miệng khẽ giương lên, ngũ quan anh tuấn trắng mịn giống như một cơn gió mát, đẹp mắt mà ôn nhã.

Trên người anh ta trước sau như một toàn thân đồ thể thao trắng tinh, nhưng chưa từng mất đi phong cách.

"Kỳ Diễn, tôi cho là cậu ở bên trong ngủ chết đến rồi, đang định đi gọi cậu rời giường."

Tần Viễn cười cười nhàn nhạt, đi lên trước, năm ngón tay thon dài trắng nõn nâng lên, lúc vỗ lên đầu vai Tống Kỳ Diễn, Tống Kỳ Diễn cũng đi lên phía trước một bước, bàn tay khép lại cánh cửa phía sau lưng không lộ ra dấu vết.

Vừa kịp ngăn cách tầm mắt Tần Viễn muốn lướt qua hắn nhìn vào.

Hàng mày thanh tú của Tần Viễn giương lên, khóe miệng hơi cong trêu ghẹo, "Không để cho tôi xem, chẳng lẽ bên trong còn giấu người nào phải không?"

Hai người đàn ông cao lớn đứng gần đối lập nhau, nhưng lại mỗi người mỗi vẻ.

Một lạnh lùng chững chạc, một ôn nhã kiềm chế, vào lúc mỉm cười, lại như một cuộc đọ sức không tiếng động.

Đối mặt Tần Viễn trêu ghẹo, hai tay Tống Kỳ Diễn đút vào trong túi quần, ý cười bên khoé môi dần dần sâu, "Phương Tình Vân đâu? Trước kia hai người các cậu không phải là như hình với bóng à?"

Mắt Tần Viễn vụt sáng, rũ mắt bất đắc dĩ cười cười, "Cô ấy về thành phố B trước, tôi ngày mai cũng phải qua."

Con ngươi đen của Tống Kỳ Diễn nhíu lại, cười đến mức gập người: "Ngàn vạn lần đừng nói với tôi, cậu là vì gặp tôi mới ở lại."

"Cậu cảm thấy thế nào?" Ánh mắt Tần Viễn giữ kín như bưng, xoay người lại đi về phía khu vực ghế sofa, "Tôi không nghĩ tới, cậu vậy mà lại là con trai nhà giàu số một thành phố S."

Khóe mắt Tống Kỳ Diễn quét nhìn cửa phòng đóng chặt, cũng theo đó dạo bước qua, "Tôi cũng vậy không nghĩ tới vài năm không gặp, sự nghiệp của cậu thế nhưng phát triển mạnh như vậy."

Tần Viễn vào khu vực ghế sofa ngồi xuống, hai cánh tay quàng trên lưng ghế sofa, ưu nhã vén hai chân, tựa như một bụi cây hoa ăn thịt người thịnh vượng, sau đó ngửa đầu nhìn sang Tống Kỳ Diễn cười cười, "Chỉ cần có động lực, không có gì là làm không được."

Tống Kỳ Diễn rót hai ly Blue Ribbon, chính mình một ly, lại đưa cho Tần Viễn một ly.

Nhưng Tần Viễn không uống, đem ly rượu bỏ lại bên bàn trà, tiếc nuối mà cười cười, "Tôi một lát phải lái xe."

Tống Kỳ Diễn bưng ly rượu lên, nhẹ lay động, nước đá ở bên trong chăn va chạm phát ra tiếng vang trong trẻo.

Ở phòng làm việc an tĩnh phát ra có chút quỷ dị.

"Lại là quy định của Phương Tình Vân?" Sau một hồi trầm mặc, Tống Kỳ Diễn đột ngột đến một câu.

Tần Viễn ngẩn ra, ngay sau đó lại cười cười dịu dàng, chấp nhận suy đoán của Tống Kỳ Diễn.

Vào lúc đi học ở Oxford, người phụ nữ kia giống như là cái bóng đi theo anh ta, tựa hồ tùy thời cũng chuẩn bị nhắc nhở anh ta bước kế tiếp nên làm cái gì, luôn là tỉ mỉ mà dịu dàng.

Xem ra những năm này cũng không có gì thay đổi.

Bàn tay cầm ly rượu siết chặt, giơ ly rượu lên giấu nụ cười giễu cợt qua khóe miệng.

"Tôi xem bản tin nghe nói hai người các cậu sắp kết hôn?"

Tống Kỳ Diễn không ngồi trên ghế sofa, hắn dựa ở bên cạnh tủ rượu, thân thể to lớn cao ngất thoáng nghiêng về phía sau, tư thế lười biếng, rượu trong ly đã đi hơn phân nửa.

Có lẽ là bởi vì cồn rượu, hắn lại khôi phục vẻ mặt tĩnh táo đến lạnh lùng thường ngày.

"Ừ, nếu như không có gì bất ngờ xảy ra, trung tuần tháng sau liền quyết định thành hôn."

—— không có gì bất ngờ xảy ra?

Bàn tay Tống Kỳ Diễn nắm cái ly kéo căng, như vậy, hắn nhất định sẽ cố gắng bảo đảm không để cho phát sinh chuyện ngoài ý muốn.

Mà việc ngoài ý muốn này ——

Ánh mắt Tống Kỳ Diễn không khỏi nhìn về phía phòng nghỉ đóng chặt.

Đơn giản chính là người phụ nữ nằm ở bên trong.

Tần Viễn cũng phát hiện Tống Kỳ Diễn hơi không tập trung, nhưng cũng không để trong lòng.

Ánh mắt của anh như tuyết, cười cười ôn hòa, ngữ điệu mang nhớ nhung, "Thật sự thì tôi hôm nay tới, không chỉ là vì sang đây ngắm nhìn cậu, chủ yếu nhất còn là ——"

Nói xong liền từ bên trong túi áo thể thao lấy ra một tờ thư mời mạ vàng.

"Đây là thiệp mời hôn lễ của tôi cùng Tình Vân, đến lúc đó mang bạn gái tham gia đi."

—— bạn gái?

Tống Kỳ Diễn nhướng mày, bưng ly rượu lên lại uống một hớp, hắn là người ngu sao?

Dẫn Cận Tử Kỳ đi, không phải là đem con cừu non bỏ vào trong miệng hùm sao?

"Có đôi khi suy nghĩ một chút, thật sự là cảm thấy số mạng trêu người, không nghĩ tới người cùng mình đi đến cuối cùng thế nhưng đã sớm ở bên cạnh mình, ngược lại mình thiếu chút nữa bỏ lỡ người mình quan tâm nhất."

"Cũng không phải sao?" Tống Kỳ Diễn nhếch miệng lên, lắc lắc ly rượu, "Lúc ấy theo cậu đến Anh quốc, cô ấy tựa như chạy theo phía sau mông cậu, mùa đông tặng cho cậu bao tay, trời mùa hè thì tặng cho cậu cây dù, cậu không cảm động chúng tôi những người đứng xem trái tim đều phải băng giá rồi."

Trên mặt Tần Viễn không thể kiềm chế mà lộ ra nụ cười hạnh phúc, "Có lẽ đây chính là số mệnh đi."

Tống Kỳ Diễn đồng ý mà gật đầu, khóe miệng chứa ý cười, ánh mắt sâu thẳm, "Có lúc đúng là số mệnh, cậu cũng đừng trì hoãn nữa, cô ấy đi theo cậu mười năm, cũng không phải là người đàn bà nào cũng đều tiêu phí được mười năm, cậu dù sao cũng phải cho nhà người ta một cái công đạo."

Mắt Tần Viễn chợt lóe, ngẩng đầu nhìn Tống Kỳ Diễn uống rượu, chăm chú nhìn cười một tiếng, "Kỳ Diễn, cậu hôm nay xảy ra chuyện gì? Mặc dù biết cậu há mồm nói chuyện không ra lời hay, nhưng không biết cậu đối với tôi cũng là như thế."

Người có thể lẫn vào giới thương nghiệp mà nổi danh, làm sao nghe không hiểu trong lời nói Tống Kỳ Diễn bao hàm châm chọc.

Tống Kỳ Diễn hài lòng mà ngồi trở lại ghế sofa, cầm lên chai rượu lại rót một ly rượu, "Có sao?"

"Hôn lễ các cậu tôi có thể không thể tham gia."

"Hôn lễ các cậu tôi có thể không thể tham gia."

Tần Viễn dừng lại, kinh ngạc nhìn về phía Tống Kỳ Diễn hồ đồ không thèm để ý, "Cậu có chuyện?"

"Oh." Tống Kỳ Diễn thuận miệng đáp, nhìn anh giơ giơ ly rượu, ý cười khá sâu, "Ngày đó, tôi cũng kết hôn."

Tần Viễn rất có thâm ý mà nhìn Tống Kỳ Diễn chằm chằm, "Kỳ Diễn, cậu ngay cả thiệp mời cũng không nhìn, cũng biết cùng một ngày sao?"

Tống Kỳ Diễn thoáng dừng ly rượu nâng lên bên khóe miệng, xem thường mà nhìn lại Tần Viễn, "Các cậu ngày nào thì chúng tôi ngày đó, chắn hẳn các cậu chọn ngày sẽ không sai."

Hắn cố ý gằn nặng hai chữ "Chúng tôi", khiến cho Tần Viễn nhíu mày một cái, có chút nghi hoặc mà quan sát Tống Kỳ Diễn, nhưng cũng không phát hiện cái gì khác thường.

—— thật chẳng lẽ chẳng qua là chính anh ta đa tâm?

Tần Viễn lăn lộn trên thương trường bụng dạ ngươi lừa ta gạt, lại cũng cầm ly rượu lên, nhưng không uống rượu, chẳng qua chỉ lắc lắc ly rượu nhẹ nhàng, xoay tròn thưởng thức màu rượu nâu nhạt trong suốt sáng bóng bên trong.

Ngẫm nghĩ vài giây, mới ngẩng đầu nhìn Tống Kỳ Diễn hỏi: "Là quen biết ở Australia sao?"

Tống Kỳ Diễn nghe vậy, nhấp một miếng rượu, giọng nói trầm thấp, "Không, là người thành phố này, quen biết bốn năm trước, cuối cùng vừa mới ở chung một chỗ."

Tần Viễn nhướng mày cười, "Chẳng lẽ là tiểu thư của Bạch gia?"

Thành phố này có thể cùng Tống gia ganh đua cao thấp chỉ có Bạch gia, Tống Kỳ Diễn xưa nay mắt cao hơn đầu, chỉ sợ cũng chỉ có giống như vị tiểu thư Bạch Tang Tang kia của Bạch gia mới xứng với hắn.

Vậy mà, Tống Kỳ Diễn bày ra giọng cười mỉa mai lạnh nhạt giễu cợt: "Cậu cho là tôi sẽ lấy một người chú trọng vẻ ngoài của họ sao, đàn ông nhìn thấy liền tưởng mang cây giáng sinh về nhà? Xem ra, ánh mắt của cậu còn cần phải nâng cao."

Nụ cười của Tần Viễn trong phút chốc cứng ngắc, nhưng nghĩ đến Tống Kỳ Diễn tính tình cổ quái cũng không so đo nữa, chẳng qua là càng tò mò hắn đến tột cùng là coi trọng thiên kim nhà ai.

"Vậy tôi càng thêm tò mò rốt cuộc là người đẹp nào chiếm được sự ưu ái của cậu?"

Tần Viễn bất quá là vừa cười giỡn vừa hỏi, nhưng ánh mắt Tống Kỳ Diễn lại chợt lóe, nhìn Tần Viễn chằm chằm không chớp mắt, sâu kín cố ý thả chậm tốc độ nói: "Bất quá là một người phụ nữ yêu đương mù quáng lao tâm khổ trí thích dính người."

Nhìn sang vẻ mặt Tống Kỳ Diễn hết sức nghiêm túc, Tần Viễn hơi cau mày, cảm giác được ánh mắt Tống Kỳ Diễn u ám giống như cắm rễ vào trên người mình, cũng không biết mình đắc tội hắn chỗ nào?

Rõ ràng là bạn bè nhiều năm không gặp, ánh mắt Tống Kỳ Diễn quá mức sắc nhọn, cái này nào giống như thấy bạn bè, càng giống như là kẻ thù gặp nhau hết sức đỏ mặt tía tai.

Chẳng lẽ hắn hôm nay tâm tình không tốt, mà anh lại đến đụng phải họng súng?

Thời gian Tần Viễn suy tư không quá nửa giây, ngay sau đó lần nữa lại giương lên một nụ cười ấm áp, cũng sâu kín mà trả lời: "Yêu lao tâm khổ trí cũng là bởi vì để ý, nếu như không thích cậu đâu nào còn có thể quản cậu?"

Lời này Tống Kỳ Diễn tuyệt đối thích nghe, trên mặt cũng lập tức hòa tan tuyết đọng, khóe miệng nhẹ giương lên, thu lại đáy mắt rét căm căm sắc bén, khôi phục một phong thái thâm trầm bộ dáng khách khí.

Dường như thái độ thù địch trước đó đối với Tần Viễn, bất quá là một thoáng ảo giác thôi.

Nhưng đàn ông hay tồn tại thói hư tật xấu, thí dụ như, rõ ràng không muốn tình địch mình biết vợ mình chính là bạn gái trước của anh ta, nhưng hết lần này tới lần khác lại muốn cùng anh ta khoe khoang tình cảm của mình với vợ, nếu không nghẹn một hơi không thoải mái.

Điểm này trên mình người đàn ông Tống Kỳ Diễn này thể hiện vô cùng nhuần nhuyễn.

Chân thon dài hướng khay trà bên cạnh dường như không cẩn thận một đá, túi to vốn đặt trên thảm trải sàn trên nghiêng đổ trên mặt đất, ngay sau đó hộp đựng cơm bên trong cũng rớt ra ngoài.

Một hộp Winnie the Pooh dễ thương đã đĩnh đạc mà dừng ở ngay tầm mắt Tần Viễn.

Tần Viễn nhìn sang cái hộp đựng cơm dễ thương kia rồi lại lộ vẻ mê thích nhất thời, dường như là nhớ ra cái gì đó, ánh mắt bình tĩnh thoáng lay động, nhưng ngay sau đó liền khôi phục như thường.

"Tại sao rơi ra đây!" Tống Kỳ Diễn cau mày, oán trách mà cúi người nhặt hộp đựng cơm lên.

Sau đó nhìn như vô tình kì thực cố ý đặt tới ngay phía trước Tần Viễn.

"Tất cả nói không muốn ăn, còn muốn mỗi ngày đưa tới đây, cho rằng biến đổi đa dạng ăn sẽ không chán sao?"

Tần Viễn nhàn nhạt cười rộ lên, "Phúc khí như vậy người ngoài hâm mộ cũng hâm mộ không kịp, cậu vẫn còn ghét bỏ."

"Là vậy." Vốn vẫn còn ở đang oán trách Tống Kỳ Diễn bỗng chốc trở mặt, bình tĩnh ung dùng cầm hộp đựng cơm đung đưa trước mặt Tần Viễn, "Cũng không phải là ai cũng có thể ăn được những gì cô ấy làm."

Nói xong câu đó, dừng một chút, vẻ mặt nghiêm trang, chỉ nhìn Tần Viễn chằm chằm, môi mỏng khép mở phun ra vài chữ, "Tôi là người thứ nhất, cũng là người cuối cùng!"

Tần Viễn nhìn hắn một lúc, sau đó cười cười, "Theo tôi được biết, cậu không giống như là người đàn ông thích khoe khoang."

"Để cho bạn tốt của mình biết người yêu mình, coi như là khoe khoang sao?"

Tần Viễn phút chốc nở rộ nụ cười, gật đầu, "Cậu nói không sai, đây không tính là khoe khoang."

Nụ cười của Tần Viễn dần dần hơi nhạt xuống, anh nhìn sang Tống Kỳ Diễn nghiêm túc nói, "Tôi chúc phúc cậu, Kỳ Diễn."

"Cám ơn." Không chút nào khách khí nhận cái gọi là chúc phúc, lòng không hề áy náy.

Tần Viễn nhẹ nhàng uống một hớp rượu, sau đó hỏi ngược lại, "Kỳ Diễn, tôi thật sự thật tò mò, đến tột cùng là người phụ nữ như thế nào, thế nhưng có thể có được tình yêu của cậu chứ?"

"Cậu nhất định sẽ nhìn thấy cô ấy, " Tống Kỳ Diễn uống cạn sạch ly rượu của mình, "Nhưng không phải hiện tại."

—— trước khi tôi vẫn chưa hoàn toàn đuổi cậu ra khỏi lòng của cô ấy, tôi sẽ không để cho các người gặp mặt.

—— tôi không muốn mạo hiểm như vậy, cũng mạo không nổi cái hiểm này.

—— bởi vì quá mức quan tâm, cho nên càng thêm sợ hãi vì vậy mà mất đi.

"Hi vọng cô ấy sẽ là hạnh phúc của cậu." Tần Viễn nho nhã cười nhạt, thanh thanh đạm đạm giống như ánh trăng, sau khi uống một hơi cạn sạch ly rượu, thả lại cái ly trên khay trà, tự mình đứng lên.

"Có thể là uống nhiều nước, tôi đến toilet một chuyến."

Vừa lúc đó, giọng nói Trâu Hướng đột nhiên xông ra——

"Tần tổng kỳ thật không cần đi bên ngoài, trong phòng nghỉ của BOSS đã trang bị toilet."

Chỉ thấy cửa phòng làm việc mở phân nửa, Trâu Hướng ôm văn kiện tiến vào gặp dịp có tấm lòng thay Tần Viễn chỉ ra đường tắt.

Chẳng qua là vừa mới dứt lời, Trâu Hướng cũng cảm giác cổ chợt lạnh, vừa quay đầu thì nhìn thấy trên ghế sofa Tống Kỳ Diễn mang một đôi mắt lạnh đang gắt gao nhìn mình lom lom, tựa như muốn đem mình ăn tươi nuốt sống.

Trâu Hướng bị trừng thân thể run lên hai lần, nhưng vẫn là không ngại học hỏi, "BOSS, có cái gì không đúng sao?"

Không đúng, đương nhiên không đúng, đời này cũng không từng không đúng như vậy!

Không biết vợ hắn còn ngủ trong phòng nghỉ, bạn gái trước của Tần Viễn sao?

Chẳng lẽ cậu không nghe thấy trong lòng tôi đang yên lặng mong đợi đuổi tên tình địch này đi sao?

Cậu không có việc gì gây chuyện nói với tôi cái đề nghị như vậy, cậu khiến tôi phải làm sao bây giờ?

Tôi năm đó đầu óc có phải bị rút hay không, tại sao chọn cậu một người không đáng tin cậy như vậy làm thư kí?

Nếu cậu nói bậy với tôi, cẩn thận tôi giam giữ tiền lương của cậu phạt cậu đến nông trường chăn trâu!

Trong lòng mắng không ngừng, nhưng trên mặt Tống Kỳ Diễn vẫn duy trì tư thế lù lù bất động, đứng dậy mặt không đỏ hơi thở không gấp giải thích với Tần Viễn, "Bồn cầu trong phòng nghỉ hỏng rồi, không có tiện."

"Di? Hư sao? Buổi sáng BOSS anh không phải......"

"Hỏng rồi, ngay mới vừa rồi, hỏng hoàn toàn, đã bế tắc."

Tống Kỳ Diễn bắn "Vèo" xuyên qua một cái mắt lạnh, Trâu Hướng đóng chặt miệng, không dám mở lời nghi vấn BOSS nữa.

Tần Viễn cũng không ngại, "Vậy tôi đi bên ngoài được rồi."

Tống Kỳ Diễn âm thầm thở phào nhẹ nhõm, trên mặt vẫn chững chạc tĩnh táo mà một tổng giám đốc nên có, đối với Trâu Hướng phân phó: "Tần tổng đối với nơi này chưa quen thuộc, cậu mang Tần tổng đi đi."

"Làm phiền anh." Tần Viễn nhìn Trâu Hướng mà cười một tiếng cảm ơn, sẽ phải đi theo Trâu Hướng.

Chẳng qua là, không chờ Trâu Hướng và Tần Viễn đi ra phòng làm việc, trong phòng nghỉ đóng kín lại mơ hồ truyền đến tiếng nước rút.

Nếu như đoán không sai, đó chính là tiếng động bồn cầu xả nước.

Bồn cầu xả nước, không phải nói nghẹt sao?

Trâu Hướng và Tần Viễn đồng thời đưa mắt quét về phía Tống Kỳ Diễn thân hình có chút cứng ngắc.

Người sau khóe mắt khẽ động, hiển nhiên cũng không ngờ tới ngoài ý muốn như vậy, cả lòng nhảy lên kịch liệt, nhưng nhìn lại ánh mắt của hai người kia thì bình tĩnh, "Dùng lâu như vậy lại không biết cái nhãn hiệu bồn cầu này toàn bộ là tự động."

Hôm sau, chính là ngày vườn trẻ của Cận Mỗ Mỗ tổ chức người thân thi đấu bóng chày.

Đến lúc Cận Tử Kỳ từ trong giấc mộng tỉnh lại, theo thói quen mà nghiêng người, nhưng khi sờ tới bên cạnh lại thấy một mảnh lạnh như băng.

Người đàn ông vốn hay nằm ườn không xuống giường nổi, lại đã sớm không thấy bóng dáng.

Trong phòng tắm khép hờ, truyền đến tiếng vang rất nhỏ.

Cận Tử Kỳ mang mái tóc dài rối bời xuống giường, kéo dép lê đi tới, dựa vào bên cửa phòng tắm.

Tống Kỳ Diễn quả nhiên ở bên trong rửa mặt, đang cầm một chiếc lược và máy sấy chuẩn bị kiểu tóc cho mình, nhìn thấy Cận Tử Kỳ bên cửa, toét miệng cười cười, tiếp theo sau đó đem lực chú ý đặt ở trên đầu.

Cận Tử Kỳ phát hiện, hình thể Tống Kỳ Diễn thuộc loại mặc quần áo thoạt nhìn gầy gò cao ngất cởi quần áo lại rất chuẩn, dưới chiếc áo thun lót là cơ bắp đường vân rõ ràng màu lúa mạch.

"Đến em rồi!" Tống Kỳ Diễn thần thanh khí sảng mà ra ngoài, không quên nhân cơ hội cúi đầu hôn trộm lên má cô một cái.

Cận Tử Kỳ nhìn sang hắn ngâm nga ca hát đi thay quần áo, cười khẽ một cái, đi vào phòng tắm đóng cửa lại.

Đến lúc cô rửa mặt xong ra ngoài, trong phòng ngủ đã không còn bóng dáng Tống Kỳ Diễn, mắt nhìn lên trên giường thì thấy một bộ quần áo, chính là quần áo cho ba mẹ và con lần trước họ mua khi đi dạo phố.

Cận Tử Kỳ là cố ý xin một ngày nghỉ ra ngoài đi tham gia sinh hoạt dành cho gia đình.

Cho nên khi cô xuống lầu, Cận Chiêu Đông và Tô Ngưng Tuyết cũng đã đến công ty, trong phòng ăn chỉ có Tống Kỳ Diễn.

Mỗ Mỗ thời gian này bình thường cũng được dì Hồng mang đi ra ngoài công viên nhỏ trong khu biệt thự chơi chốc lát.

"Tới đây ăn điểm tâm đi, đã chuẩn bị cho em cháo trứng muối thịt nạc." Hắn nhìn qua đặc biệt hớn hở.

Chẳng qua là, Cận Tử Kỳ mới vừa đến gần phòng ăn, liền không nhịn được hắt hơi một cái, mi tâm hơi ngưng đọng, khi Tống Kỳ Diễn thò người ra đem cháo đưa tới, Cận Tử Kỳ tránh né lui về phía sau.

"Làm sao vậy?"

"Không phải anh xịt nước hoa chứ?" Cận Tử Kỳ bưng kín miệng mũi, mùi thơm thật sự rất nồng nặc.

"Không có nha, thế nào? Rất thơm sao?" Tống Kỳ Diễn lại giả bộ vô tội.

Cận Tử Kỳ ngừng thở, cúi đầu ăn vài hớp cháo, cho đến khi khứu giác bị nghẹt phải chết lặng mới khôi phục hô hấp.

"Thật sự thì chỉ là hoạt động bình thường, không cần thiết phải ăn mặc...."

Cận Tử Kỳ không tìm được tính từ thích hợp để hình dung.

Khi cô quan sát Tống Kỳ Diễn một lần từ đầu đến chân rõ ràng đã được trải qua một phen trang hoàng tinh xảo.

Song, trong lòng cũng có thể hiểu tâm tình của Tống Kỳ Diễn, lần đầu tiên tham gia hoạt động vườn trẻ của con mình, khó tránh khỏi sẽ có chút vui sướng tung tăng.

Chẳng qua là trong phòng ăn chợt vang lên một tiếng nhãy mũi non nớt, "A thu!"

Cận Tử Kỳ theo tiếng cúi đầu, thì nhìn thấy Mỗ Mỗ đang vặn vẹo hàng lông mày nhỏ, đứng bên cạnh ghế của Tống Kỳ Diễn, bàn tay mập mạp che lấy gương mặt quả táo, bất mãn la hét, "Thục thử quái dị thật là thúi! Thật là thúi!"

Sắc mặt Tống Kỳ Diễn trong nháy mắt nặng nề, còn Cận Tử Kỳ quay mặt sang một bên nín cười.

-----------

Tống Kỳ Diễn không nghĩ tới Cận Tử Kỳ ở trong sân vận động của vườn trẻ khiến cho náo động lớn như vậy.

Hơn nữa không cách nào nghĩ đến chính là, khi cô mặc quần áo dành cho ba mẹ và con màu vàng, dáng vẻ an tĩnh ngồi dưới tàng cây một gốc cây đa, lại để cho hầu như đàn ông toàn trường đều không nhịn được mà để tầm mắt thất lạc ở trên người của cô.

Gió mát buổi sáng đang thổi lất phất các tua rễ trên thân cây đa, cũng thổi bay mái tóc dài của cô trở nên tán lạc, xẹt qua chiếc cổ trắng ngần.

Tống Kỳ Diễn cầm Coca Cola mới vừa mua đứng ở cách đó không xa, nghe được mấy người đàn ông bên cạnh nhỏ giọng nghị luận.

"Có nhìn thấy người phụ nữ trẻ tuổi ngồi dưới tàng cây đa kia không? Nghe nói cô ấy là bà mẹ đơn thân......"

"Làm sao anh biết?"

"Tôi hàng năm tới đây đều thấy cô ấy, chỉ là không thấy ba ba của đứa bé kia, các anh nhìn đi, chính là đứa nhỏ kia."

Đứng ở bên cạnh bọn họ Tống Kỳ Diễn cũng nhìn theo phương hướng ngón tay họ chỉ.

Đứa nhỏ trong miệng mọi người chính là Mỗ Mỗ của Cận gia, mặc bộ đồ thể thao nhỏ màu vàng nhạt, mang một chiếc mắt kính tiểu địa chủ, đang ôm một con gà con lông vàng, đang bị một đám bé trai vây quanh như ngôi sao quanh trăng sáng.

Bàn tay Tống Kỳ Diễn cầm Coca Cola siết chặt, trên lon rõ ràng xuất hiện dấu bị lõm xuống.

—— tình địch, đều lộ ra tất cả các loại tình địch?!

Trong màu ánh sáng u ám nào đó có loại cảm xúc nghiêng ngả, hàng lông mày thanh tú của Tống Kỳ Diễn hơi nhíu, chợt có loại kích động, muốn đập mấy cái lon nước này lên đầu những tên đàn ông bát quái, sau đó xông tới kéo cô đi ngay lập tức.

"Đứa nhỏ rất đẹp nha! Dáng dấp thật giống mẹ của nó, cũng giống tiểu đồng tinh trên TV."

Tống Kỳ Diễn liếc mắt nhìn người đàn ông khen ngợi Mỗ Mỗ, trong lòng đau khổ ----

Cái ánh mắt gì vậy, đứa bé kia rõ ràng lớn lên giống hắn!

"Đúng rồi, anh bao năm qua không phải vẫn độc thân sao? Một mình nuôi con cũng khổ cực, nếu không thì đi theo cô ấy làm quen thử, không chừng còn có thể tạo thành một gia đình hạnh phúc thường thường bậc trung đây!"

Có người chế nhạo mà giựt giây một người cha đơn thân bên cạnh, Tống Kỳ Diễn vừa quay đầu, thì nhìn thấy một cái đầu trọc sáng bóng.

Vị ba ba đơn thân kia vuốt vuốt đầu trọc của mình, bật cười lắc tay, "Người ta làm sao có thể vừa ý tôi? Không nói đến dung mạo kia, nhưng dòng họ của cô ấy cũng đã nói rõ cô ấy với những người như chúng ta là có khoảng cách chênh lệch."

Có người kinh ngạc nói tiếp: "Tôi thừa nhận là cô ấy rất đẹp, nhưng cũng không có cao đến mức không thể leo tới như anh nói đâu?"

Vị ba ba đơn thân chỉ lắc lắc đầu, "Thôi, bất quá tôi khuyên các anh tốt nhất đừng đi tìm tòi nghiên cứu, phụ nữ a, đều là bẫy rập, nhưng cô ấy cũng không phải là bẫy rập, thì càng giống như là một giếng nước ngọt."

"Nói thế nào?"

"Liếc mắt nhìn, cảm thấy trong suốt rất đẹp, nhìn cả hai mắt, lập tức bắt đầu thần hồn điên đảo, nếu là không cẩn thận uống một ngụm, vậy đơn giản thế nào cũng phải không thể không nhảy xuống."

Vị ba ba đơn thân kia nói xong như có chuyện lạ, những người khác lại cười vang lên, "Nào có khoa trương như anh nói vậy, chẳng lẽ bản thân anh đã nhảy vào sao?"

"Ai, tôi nào dám nhảy a, chẳng qua là đi ở bên ngoài, những năm này ngay cả con mắt cũng không dám nhìn." Hắn nói xong sờ sờ chóp mũi của mình, xấu hổ cười cười, "Khuyên các anh vẫn là đừng suy nghĩ lệch lạc, nếu không chỉ có các anh là bị thiệt."

Câu nói sau cùng, cũng hoàn toàn biểu đạt ý tưởng chân thật nhất trong lòngTống Kỳ Diễn vào giờ phút này.

Đám đàn ông bát quái kia bởi vì sắp bắt đầu so tài mà tốp năm tốp ba tản ra.

Tống Kỳ Diễn vẫn như cũ kéo căng môi nghiêm mặt đứng ở nơi đó, bị sự ghen ghét bao vây quanh thân.

"Hắc, hắc, hắc!" Bên cạnh đột nhiên vang lên tiếng cười gian quỷ dị của đứa nhỏ.

Mặt Tống Kỳ Diễn âm trầm cúi đầu, nhìn thấy Cận Mỗ Mỗ đang hai tay chống nạnh, nhảy qua chữ to bước cùng mình đứng sóng vai.

"Hàng năm đều như vậy?" Chỉ vào những người đàn ông gần bên cây đa kia đang nhao nhao muốn thi đấu.

Cận Mỗ Mỗ mang bộ dáng người lớn mà gật đầu, "Ừ hắc! Hàng năm đều như vậy!"

Lần này, mặt Tống Kỳ Diễn không hề xanh mét nữa, mà là lập tức thành đáy nồi mới xào qua thức ăn.

-------------

"Vị phụ huynh này, có thể nói cho tôi biết kiểu quần áo ba mẹ và con này mua ở trung tâm mua sắm nào hay không?"

Bên tai chợt truyền tới một giọng nam ôn hoà hiền hậu, vốn là đang chợp mắt Cận Tử Kỳ vén mi mắt lên, hơi ngửa đầu thì nhìn thấy có một người đàn ông tuấn tú mặc đồ thể thao màu xám tro chẳng biết từ lúc nào đã đứng trước mặt mình.

Thoạt nhìn dáng vẻ cỡ hai mươi bảy hai mươi tám tuổi, khẽ mím môi ý cười vui vẻ, một đôi mắt hoa đào thẳng tắp nhìn sang cô.

Mà khi Cận Tử Kỳ ngẩng đầu lên, anh ta lại kinh ngạc khẽ nhướng cặp mắt hoa đào, sau đó ngượng ngùng mà sờ sờ cái ót của mình: "Ngại quá, tôi còn tưởng rằng cô là mẹ của đứa bé, không nghĩ tới......"

Cận Tử Kỳ cũng không biểu hiện ra bao nhiêu thân thiện, nhàn nhạt gật đầu xem như là chào hỏi.

Mà anh ta không lập tức tránh ra, ngược lại ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh cô, nghiêng đầu vuốt cằm nhìn cô.

"Cô cũng là tới tham gia hoạt động gia đình thi đấu bóng chày sao?"

Cận Tử Kỳ nhìn anh một cái, người đàn ông liền híp mắt cười cười, "Ba mẹ cô không rãnh, vì vậy để cho người làm chị như cô thay thế phụ huynh đến đây sao? Tôi cũng không khác nhiều lắm, tôi là chú của đứa bé."

Anh ta thấy Cận Tử Kỳ vẫn như cũ không quan tâm trả lời mình, cũng không cảm thấy lúng túng, ngược lại bản thân rất phối hợp mà vui vẻ, "Tôi tên là Viên Qua, năm nay hai mươi sáu rồi, còn cô? Tôi xem ra cô cũng khoảng hai mươi bốn rồi?"

Cận Tử Kỳ lại nhìn một chút người đàn ông quá mức tự nhiên thành thạo này, lông mày kẻ đen khẽ nhíu lại, vừa định mở miệng nói chuyện, anh ta lại giơ tay lên ngăn cô lại, "Đừng nói trước, để cho tôi tự mình đoán."

Người đàn ông gọi là Viên Qua này quả thật quan sát Cận Tử Kỳ từ trên xuống dưới hết sức nghiêm túc: "Chẳng lẽ là hai mươi hai?"

Cho dù là phụ nữ thanh cao đi nữa khi đối mặt với vấn đề tuổi tác thì đều không thể ngoại lệ.

Cận Tử Kỳ hai mươi tám tuổi được khen ngợi trẻ tuổi giống như cô gái đầu hai mươi, khó tránh khỏi sẽ có chút cao hứng.

Nhưng phần cao hứng biểu hiện ở trên mặt cô bất quá cũng là khẽ cong khóe miệng cười nhàn nhạt, không có thêm bất kỳ điều gì khác.

Người đàn ông vừa thấy cô cười, càng thêm ra sức đoán, "Không phải chứ? Đừng nói cho tôi em chỉ mới mười tám tuổi a!"

Ý cười bên khoé miệng của Cận Tử Kỳ càng sâu hơn, thậm chí ngay cả sóng mắt vốn bình tĩnh cũng hơi gợn sóng phiếm động.

Sau đó một giọng nói âm dương quái khí vang lên ở phía sau hai người, "Vậy anh đoán thử tôi bao nhiêu tuổi?"

Cận Tử Kỳ quay đầu lại thì nhìn thấy Tống Kỳ Diễn cầm Cocacola sắc mặt đen sa sầm.

Hắn đi đến bên chiếc ghế của cô, tiện tay đặt Cocacola xuống, động tác mức độ hơi lớn.

Sau đó bản thân mình ngồi xuống ở bên cạnh cô, biểu thị công khai quyền chiếm giữ mà ôm đầu vai của cô qua, đối với người đàn ông sửng sửng sốt sốt kia giương khoé môi cười cười, "Anh rất hăng hái đoán tuổi của mẹ con trai tôi, vậy nhân tiện cũng đoán thử tuổi của tôi đi."

Người đàn ông kia cười cười khô khốc, từ chiếc ghế đứng lên: "Tôi chợt nhớ tới cháu gái tôi vẫn chờ tôi, cũng không quấy rầy vợ chồng các người, có rãnh rỗi tán gẫu tiếp a!"

Nói xong, người đã chạy lao đi mất bóng dáng hình tung, ngay cả những ánh mắt kia đối với Cận Tử Kỳ thèm thuồng cũng phút chốc biến mất.

"Mỗ Mỗ đâu?" Cận Tử Kỳ tìm kiếm mọi nơi, lại không nhìn thấy bóng dáng như lòng đỏ trứng nhỏ nhắn kia.

Tống Kỳ Diễn đến nay tàn lửa chưa tiêu, buồn buồn hừ một tiếng, nhưng thấy Cận Tử Kỳ cũng không đem việc mới vừa rồi người đàn ông đó đến gần để ở trong lòng, trong lòng lúc này mới dễ chịu hơn chút.

"Trận đấu nhanh chóng bắt đầu rồi, các giáo viên nói muốn họp thành đội, đi gọi con đi."

Cận Tử Kỳ hiểu rõ mà gật đầu: "Vậy chúng ta cũng qua đi." Dừng một chút, ánh mắt tò mò nhìn Tống Kỳ Diễn, "Em vẫn quên hỏi anh, anh sẽ đánh bóng chày sao?"