Hôn Nhân Giá Ngàn Vàng

Chương 94: Tôi sẽ không vì tiền mà kết hôn




Editor: tamthuonglac

"Phu nhân, ngài cho tôi vật chất bảo đảm sống sót, điểm này những năm qua tôi vẫn luôn không dám quên."

Tần Viễn nói xong nhẹ nhàng linh hoạt, Tô Ngưng Tuyết lại bỗng nhiên đứng dậy, mắt lạnh nhìn xuống hắn, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh rét.

"Có chuyện gì cậu hướng về phía tôi cùng Cận Chiêu Đông, tôi cảnh cáo cậu, chớ tới gần Tử Kỳ!"

Tần Viễn nhìn Tô Ngưng Tuyết một bộ dạng trâu già bảo vệ nghé con, đổi ngược lại là một vẻ mặt trêu tức.

"Tôi cũng không muốn cùng cô ấy dính dấp không rõ, đáng tiếc trên đời này có một từ ngữ gọi là duyên phận, có khả năng đang di chuyển thì đụng phải, phu nhân, cái này không có ở trong tầm kiểm soát của tôi."

"Như vậy thì cậu hãy cố gắng cách xa tầm mắt của con bé xa nhất, chỉ cần cậu muốn làm thì không thể nào không làm được."

"Phu nhân vẫn là thích dùng loại khẩu khí này ra lệnh cho người khác." Bạn đang xem truyện thuộc diendanlequydon

Trên mặt Tần Viễn mang nụ cười nhàn nhạt, đối với Tô Ngưng Tuyết nhìn bằng con mắt căm thù thì làm như không thấy, vẫn nói: "Tôi nghe nói Cận Tử Kỳ mất trí nhớ?"

Lòng Tô Ngưng Tuyết bắt đầu cảnh giác, "Cậu muốn làm gì?!"

"Phu nhân cảm thấy tôi có thể làm gì? Mười năm không gặp, nói thế nào cũng phải cùng tình nhân cũ ôn chuyện xưa đúng không?"

"Tần Viễn, không cần phải được voi đòi tiên!"

Tiếng của Tô Ngưng Tuyết từ từ cất cao, không cách nào che giấu sự tức giận.

Tần Viễn lại thật giống như đã sớm chờ đợi giờ khắc này, sắc mặt bỗng dưng trầm xuống, cười lạnh một tiếng nói: "Được voi đòi tiên? Tôi chỉ đem những gì tôi đã từng trải qua từng chút từng chút một trả lại cho các người, cũng coi là được voi đòi tiên sao?"

"Cậu cho rằng gặp phải bất hạnh chỉ có cậu sao? Mười năm trước bởi vì cậu đã phá hủy Tử Kỳ một lần, mười năm sau, cậu cảm thấy, tôi còn sẽ để cho cậu lại tổn thương con bé một lần nữa sao?"

"Tổn thương? Tôi còn có thể gây tổn thương làm hại đến đại tiểu thư của Cận gia sao?"

Tần Viễn chậm rãi từ trên ghế sofa đứng dậy, nhìn sang Tô Ngưng Tuyết rõ ràng thấp hơn so với hắn, đáy mắt lại mang dáng vẻ ưu buồn thoáng tự giễu cười lạnh: "Người đàn ông có thể để cho cô ấy nói ra năm chữ ‘anh không xứng với tôi’ cũng có thể tổn thương cô ấy sao?"

Tần Viễn lạnh lùng mà đối diện với ánh mắt bộc phát tức giận của Tô Ngưng Tuyết, ngay sau đó xoay người rời đi.

"Xem ra chén này cháo là không có cơ hội ăn, nếu như phu nhân không ngại, có thể truyền đạt cho con gái của bà, tôi ngược lại là hy vọng có thể cùng cô ấy đi ra ngoài ăn thật ngon một bữa Mãn Hán toàn tịch."

Hai tay Tô Ngưng Tuyết nắm áo choàng mười ngón tay siết chặt, lúc Tần Viễn sắp đi ra khỏi biệt thự, mới xoay người lạnh lùng cảnh cáo: "Tôi mặc kệ cậu muốn làm gì, nhưng nếu như làm thương tổn Tử Kỳ, tôi sẽ không bỏ qua cho cậu!"

Tô Ngưng Tuyết hơi dừng lại, sau khi hít thở sâu, đáy mắt thoáng qua là vẻ nghiêm nghị ngoan tuyệt: "Tôi cho cậu biết, làm một người mẹ có thể làm ra mọi thứ tuyệt đối vượt qua sự tưởng tượng của cậu."

Bóng lưng Tần Viễn khẽ dừng, hắn quay thân lại, hai tay đút vào trong túi quần, ánh mặt trời bị hắn giẫm nát dưới chân, gương mặt hắn đều ẩn vào trong bóng tối.

"Tôi tuyệt đối tin tưởng theo như lời phu nhân nói, bởi vì chính tôi, cũng là như thế."

Ánh mắt Tô Ngưng Tuyết ngẩn ra, không khỏi đi lên phía trước nửa bước, vẫn như cũ không thấy rõ mặt của hắn.

Nhưng mà, trong phòng khách yên tĩnh lại thoáng nghe được tiếng cười nhàn nhạt của hắn.

"Tôi cũng nói cho phu nhân bà biết, một người đã từng bị người ta đùa bỡn tình cảm, tự tôn bị giẫm ở dưới chân, bị người khác hung hăng chà đạp, người đó có thể làm ra hết thảy mọi thứ, cũng tuyệt đối vượt qua sự tưởng tượng của bà."

Mặt mày Tô Ngưng Tuyết vẫn lạnh nhạt: "Mười năm trước cậu không xứng với con bé, mười năm sau, trong mắt của tôi, cậu vẫn không xứng với con gái của tôi, mặc dù con bé trở nên hai bàn tay trắng, Tần Viễn, cậu cũng không xứng đứng ở bên cạnh nó!"

"Phu nhân vậy hãy chờ đi. Rốt cuộc là tôi không xứng với con gái bà, hay là con gái bà không xứng đáng với tôi!"

Nói xong, Tần Viễn cũng không dừng lại thêm, ngoài cửa rất nhanh đã vang lên âm thanh xe có rèm che lái ra.

Tô Ngưng Tuyết kinh ngạc đứng ở tại chỗ, mười ngón tay lạnh buốt, bà từ từ đi trở về ghế sofa ngồi xuống, trên khuôn mặt thanh lịch quý khí lại có chút ít hoảng hốt nhàn nhạt.

......

Cận Tử Kỳ mua trứng muối trở lại, nhưng tại ga ra không nhìn thấy xe của Tần Viễn.

Trở lại trong biệt thự, Tô Ngưng Tuyết chỉ nói Tần Viễn có chuyện quan trọng đi trước, cho nên không đợi cô trở lại.

Cận Tử Kỳ nhìn sang sắc mặt Tô Ngưng Tuyết cũng không quá tốt, nửa tin nửa ngờ, nhưng không hỏi tới.

Cô cùng Tần Viễn từ một mức độ trên mà nói, đúng là không quen thân, cho nên không cần thiết quan tâm vượt quá giới hạn.

Mặc dù, từ đáy lòng cô vẫn rất cảm kích hắn hôm qua và hôm nay trợ giúp.

Đem trứng muối giao cho dì Hồng, Cận Tử Kỳ lên lầu rửa mặt, thuận tiện lại gọi điện thoại cho Tống Kỳ Diễn.

Như cũ vẫn là trạng thái tắt máy, đã vượt qua thời gian xuống máy bay...

Cận Tử Kỳ không khỏi lo lắng.

Gọi điện thoại đi công ty hàng không hỏi thăm, mới biết Tống Kỳ Diễn thế nhưng vào thời điểm chuyển máy bay ở Melbourne, liền trực tiếp mua vé máy bay khứ hồi mang theo đứa nhỏ quay lại Trung Quốc rồi!

Cận Tử Kỳ vuốt vuốt huyệt thái dương, không phải nói đến Australia đợi cô sao?

Có lúc thật sự không cách nào dùng suy nghĩ của người thường mà dự đoán nội tâm hoạt động của Tống Kỳ Diễn.

Trong lòng đối với Tống Kỳ Diễn và Mỗ Mỗ tồn tại áy náy, bởi vì quan hệ tới công việc mà tạm thời lựa chọn rời khỏi cha con họ.

Theo như thời gian tính toán, bảy tám giờ tối Tống Kỳ Diễn sẽ đến sân bay.

Cận Tử Kỳ dặn dò dì Hồng chuẩn bị bữa ăn tối cho hai cha con, bản thân mình mới đổi quần áo rồi vội vã ra cửa.

Tiêu Tiêu thân nhân của người diễn viên bị thương kia đã đến thành phố này, dường như tâm tình cũng rất không ổn định.

Cận Tử Kỳ tối hôm qua đã gọi điện thoại cho Tô Hành Phong, nhanh nhất cũng phải chiều anh ta mới đến.

Như vậy trước đó, cái công ty này chỉ có thể từ cô tạm thay mặt người phụ trách đi xử lý.

......

Tần Viễn sau khi rời đi khỏi Cận gia lại không quay về khách sạn, hắn lại đi đến trước bờ sông đợi thật lâu.

Hắn đi đến khu rừng nhỏ bên cạnh, đứng lại bên cạnh một gốc cây đại thụ nhìn qua niên đại đã lâu.

Ngón tay xoa nhẹ lên vỏ cây xù xì, trên lòng ngón tay lơ đãng sờ đến vài vết dao trên thân cây.

Những năm này, lại vẫn ở đây.

Có lẽ cái này giống như vết thương trong lòng hắn vĩnh viễn không cách nào bình phục, khắc cốt ghi tâm.

Giữa ngọn gió sông giá lạnh, hắn đứng lặng im, nhìn qua tay mình đặt ở trên thân cây.

Hồi lâu sau, mới thu hồi bàn tay xoay người rời đi, vài phiến lá rụng quấn vòng quanh thân cây rơi xuống lả tả.

Mà chỗ vừa rồi hắn sờ qua, rõ ràng là mấy chữ xiêu xiêu vẹo vẹo: Tần Viễn Cận Tử Kỳ đã đến chỗ này chơi.

......

Tần Viễn trở lại khách sạn, gõ gõ cửa phòng, hồi lâu không có ai trả lời.

Hắn có chút bất đắc dĩ cười cười.

Đem thẻ mở cửa tra lên ổ khoá phòng cảm ứng, mới vừa đẩy cửa vào, một trận không khí tối đen liền xông đến mặt.

Ngay sau đó một bóng đen nhanh nhẹn mà thuần thục mà nhào tới trên người hắn, hai chân kẹp lấy bên eo của hắn.

Tần Viễn bởi vì bị một vật to lớn xông đến mà lui về sau một bước, thiếu chút nữa đụng vào cánh cửa phía sau.

Một bàn tay trống mở công tắc đèn bên cạnh, đập vào mắt chính là một người dùng ga phủ giường cuộn thành tròn thành con nhộng to lớn.

Một đôi tay nhỏ bé của người phụ nữ vòng lên bờ vai của hắn, một chút tóc dài lộ ra ở bên ngoài chăn.

Hai tay Tần Viễn theo bản năng nâng con nhộng to lớn treo ở trên người mình.

Ánh mắt nhìn quanh gian phòng lộn xộn một vòng.

Các loại sách Anh Pháp ném đầy đất, báo chí tập san cũng phủ kín cả cái giường.

Tần Viễn cười lắc đầu, ôm con nhộng to lớn trong ngực đi tới ghế sofa coi như sạch sẽ.

Rắc rắc một tiếng, dưới chân một cây ký tên bút lên tiếng đứt đoạn nằm ở trên thảm trải sàn.

Tựa hồ đối với tình hình như vậy đã sớm tập mãi thành thói quen, lông mày thanh tú của hắn nhíu lại, liền đem con nhộng to lớn bỏ vào trên ghế sofa.

Sau đó cúi người, mất sức của chín trâu hai hổ mới kéo ra cái chăn che kín một chút xíu.

Rốt cục ngón tay nhẹ nhàng bắn một cái lên cái trán trắng nõn trơn bóng lộ ra trong không khí.

"Đồ lười, mặt trời phơi cái mông!" Trong lời nói mang theo vui vẻ, động tác thân mật.

Hai mắt Phương Tình Vân híp lại, tỉnh giống như không tỉnh dựa sát lồng ngực của Tần Viễn, rúc vào đầu vai của hắn, giống như thú cưng trong chuồng gặp chủ nhân dùng mũi ngửi ngửi thân thể của hắn, bất mãn hừ một tiếng.

"Tối hôm qua cũng không trở lại, còn hút thuốc, Tần Viễn lá gan của anh thật lớn!"

Tần Viễn bật cười cúi đầu nhìn sang Phương Tình Vân mơ mơ màng màng ngủ, nhéo nhéo gương mặt cô bởi vì hít thở không thông mà đỏ hồng hồng: "Bà xã, tối hôm qua lại thức suốt đêm?"

"Không cần phải ầm ĩ, để cho em nằm thêm ba phút..."

Phương Tinh Vân lầm bầm kéo chăn mền lên người, giống như một con sâu lông không an phận giãy dụa.

Chẳng qua là cô vừa định rụt đầu lại, Tần Viễn đã một phen tách bỏ chăn trên người cô, đem cô vòng vào trong ngực của mình, in lên trên môi cô một nụ hôn: "Đứng lên đi, cũng sắp mười giờ, theo anh ăn chút điểm tâm!"

Phương Tình Vân rầm rì vài tiếng, mới giãn tay chân nhức mỏi ra từ từ đứng lên, mái tóc rối tung, đôi mắt bởi vì giấc ngủ không đủ mà lèm nhèm nhìn Tần Viễn chằm chằm.

"Chẳng lẽ không có cùng tiểu tình nhân của anh ăn sao?" Nói xong lại duỗi ngón tay ra đâm đâm lồng ngực của hắn.

Tần Viễn lại một phen níu ngón tay của cô lại, tách cô ra khỏi lồng ngực, trong lồng ngực hơi phát ra chấn động, dây thanh cũng tràn đầy vui vẻ: "Tiểu tình nhân? Anh ngược lại muốn có, em có muốn giới thiệu cho anh vài người hay không?"

"Ghét!" Phương Tình Vân đẩy hắn ra, tức giận mà chân không nhảy xuống ghế sofa, "Anh nếu là dám tìm tiểu tình nhân, em liền đem anh thiến hóa học, sau đó sẽ cùng tiểu tình nhân của anh đồng quy vu tận!"

"Như thế nào mà tư tưởng ác như vậy?" Tần Viễn bất đắc dĩ thở dài, nhưng lại từ trên ghế sofa đứng dậy, tìm được đôi dép không biết bị đá tới chỗ nào, ngồi xổm xuống bên chân Phương Tình Vân hai tay chống nạnh mà mang dép vào cho cô.

"Em nói em săn sóc cho anh tốt như vậy, như thế nào cũng không biết để ý bản thân mình thật tốt một chút?"

Phương Tình Vân cúi đầu nhìn người đàn ông đang mang dép ình, khóe miệng nâng lên nụ cười hạnh phúc, bỗng dưng nhào qua, xô ngã Tần Viễn không có chút nào đề phòng té nhào lên trên thảm, làm bộ như muốn cắn hắn, làm nũng giống như một con mèo con nuôi trong nhà.

"Chẳng lẽ không biết đàn ông đều thích vợ dịu dàng nhàn thục sao? Hơn nữa, em mới vừa điều tới đây, thứ nhất là tổng biên tập, khó tránh khỏi có người không phục, chỉ có thể chuyên cần mới có thể bổ sung kém cỏi a!"

"Bằng thủ đoạn sét đánh của tổng biên tập, còn không thể chế phục được những đầu trâu mặt ngựa kia sao?"

Hai tay Phương Tình Vân đặt ở trên cổ Tần Viễn, mười ngón tay chậm rãi buộc chặt, khi hắn cúi đầu hôn mạnh lên mặt một cái, mới hài lòng mà ha ha cười hai tiếng.

"Nhanh lên rửa mặt đổi bộ quần áo, anh dẫn em đi ra ngoài ăn cơm."

Tần Viễn đỡ Phương Tình Vân dậy đem cô đẩy vào toilet, chính mình đi đến rương hành lý giúp cô chọn một bộ quần áo.