Hôn Nhân Mỏng Manh, Chồng Trước Quá Ngang Tàng

Chương 237: Lần cuối cùng vs Chân tướng




Editor: Xám

Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, dán vào lồng ngực anh, tiếng tim đập của anh vang ở bên tai cô.

Anh cũng đưa tay ra, ôm eo cô thật chặt. Trong phòng rất an tĩnh.

Đầu mùa xuân, bên ngoài vẫn còn hơi lạnh, bên trong phòng lại cực kỳ ấm áp.

,

Cọ cọ khuôn mặt nhỏ trước ngực anh, Diêu Hữu Thiên chưa từng có cảm giác hạnh phúc, thỏa mãn như lúc này.

“Cố Thừa Diệu, cảm ơn anh.”

Cảm ơn anh không hỏi, cảm ơn sự xuất hiện của anh, cảm anh ở bên cạnh cô lúc này.

Trên thực tế hai ngày nay cô sống không tốt một chút nào.

Sự quan tâm đối với chuyện của ba mẹ, lo lắng cho Tuyên Tĩnh Ngôn.

Và cả động cơ của người đứng phía sau kia. Hết vấn đề này đến vấn đề khác, khiến cô và anh cả Diêu Hữu Quốc đều giống như rơi trong mây mù.

,

Có lẽ cùng với khó hiểu, còn cảm thấy mệt mỏi.

Cô càng sợ, sợ chuyện này không phải là bị người tính kế, nếu như Diêu Đại Phát thật sự ngoại tình, cái nhà này, sẽ thế nào ——

Ý nghĩ đó, sợ rằng chỉ có một phần vạn cơ hội, cô cũng không dám đối mặt.

Cố Thừa Diệu híp mắt, tay vòng quanh eo cô lại một lần nữa hơi dùng sức.

Ngẩng đầu lên, lập tức đối diện với con ngươi giống như sao sáng trong đêm tối của anh. Đôi môi mấp máy, anh đã hôn lên môi cô.

,

Cái miệng này chớ, cực kỳ lão luyện.

Chia xa ngắn ngủi, cộng thêm cấm dục trước đó. Ánh mắt Cố Thừa Diệu càng trở nên tối đi.

Tay bắt đầu dùng sức. Môi cũng thế.

Nụ hôn kết thúc, Diêu Hữu Thiên ngay cả hô hấp cũng không thông suốt.

Anh buông cô ra, trán chống vào trán cô, giọng nói phát ra, khàn đến mức khiến cô kinh ngạc.

“Cảm ơn như vậy, mới có thành ý ——“

Khuôn mặt Diêu Hữu Thiên hồng lên, chuyện thân mật hơn hai người cũng đã làm rồi. Bây giờ chỉ là một nụ hôn, lại khiến cô cảm thấy ngại ngùng như thế ——

,

Nuốt nước miếng, Cố Thừa Diệu vươn tay ôm cô lên. Đưa cô lên giường.

Trên thực tế mấy ngày nay không đụng vào cô, thật ra anh vẫn rất muốn cô.

Phải biết anh là thanh niên chính trực, nhưng hứng thú ở phương diện này trước giờ chưa từng ít.

Mà cô liên tục không thỏa mãn anh ——

Tiếp tục như vậy nữa, anh đã sắp không nhịn được để cô nương năm ngón tay ra sân rồi.

,

“Chờ, chờ một chút.” Diêu Hữu Thiên đặt hai tay trước ngực anh: “Em, em vẫn chưa tắm, anh thả em xuống.”

Chương cũ

Cô cho rằng, cho dù anh không yêu mình, nhưng chắc hẳn trong lòng cũng có cô.

Thế nhưng, tất cả những điều đó đều là cô nghĩ vậy. Trên thực tế Cố Thừa Diệu hoàn toàn không yêu cô.

Cô đột nhiên cảm thấy may mắn vô cùng, may mà hôm qua cô không hỏi ra miệng câu  "Anh yêu em không".

Nếu thật sự hỏi, vậy thì trước mặt anh, ngay cả một chút tôn nghiêm và tự tôn cô cũng không có.

Lồng ngực giống như bị kim đâm, mới bắt đầu chỉ hơi đau đớn. Về sau lại là một cơn đau đớn kịch liệt.

Nỗi đau đó, khiến cô gần như không có cách nào duy trì tư thế ban đầu của mình, ngồi ở đó.

Thì ra, cảm giác khi tôi yêu anh, anh lại không yêu tôi là thế này?

Cô đang suy nghĩ lúc học đại học cô nên học khoa Trung văn giống như Lý Khả Nghi, vậy thì có lẽ bây giờ đã có thể tìm ra được rốt cuộc mình nên dùng ngôn ngữ gì để hình dung tâm trạng lúc này.

Mà một chuyện khác đoạn đối thoại này đã để lộ ra, cũng khiến trái tim cô lúc này, giống như nấu trên lửa.

Kiều Tâm Uyển nói: "Khi con dính lấy người phụ nữ thấp hèn đó"

Với tính cách của Kiều Tâm Uyển, nhất định là đã nhìn thấy cái gì đó.

Điều đó có nghĩa gì?

Cố Thừa Diệu. Ngoại tình trong hôn nhân?

Anh đã phản bội hôn nhân của bọn họ, phản bội tình cảm của cô. Anh đã làm chuyện có lỗi với mình.

Cố Thừa Diệu, anh tàn nhẫn, anh tàn nhẫn lắm.

Trong lòng vô cùng căm hận và tức giận Cố Thừa Diệu. Vừa nghĩ đến sau khi kết hôn, anh lại ngoại tình

Mà khoảng thời gian gần đây, anh dùng cơ thể đã đụng vào người phụ nữ khác để đụng vào mình.

Diêu Hữu Thiên đã ghê tởm đến mức muốn nôn.

Ngoài ghê tởm ra, còn có đau lòng.

Đầu óc rối loạn, hoàn toàn không còn sự bình tĩnh như bình thường nữa.

Hành động của Cố Thừa Diệu, đã chạm vào ranh giới của cô. Mà cô xin thề, cô tuyệt đối sẽ không tha thứ cho anh.

Tuyệt đối không ――――

Lợi bị nghiến sinh đau đớn, khi đối diện với đôi mắt rưng rưng, lã chã chực khóc của Bạch Yên Nhiên và khuôn mặt yếu đuối của cô ta, cô lại chợt cắn chặt răng.

Nhếch môi, hiện lên một nụ cười nhạt, chỉ trong thời gian một giây, cảm xúc trong lòng vừa rồi, đã không hề để lộ lên mặt.

"Thật là đặc sắc mà." Vỗ tay, hôm nay cô mới biết, diễn xuất của cô ta không tệ: "Tổng hợp hay lắm."

Khóe mắt Bạch Yên Nhiên vẫn còn dính hai hàng lệ. Nghe thấy lời Diêu Hữu Thiên thì ngây ra: "Cô, cô nói cái gì?"

"Tôi nói, tổng hợp hay lắm."

Diêu Hữu Thiên đứng lên, nếu như đây là một trận chiến, nếu như trận chiến này cô đã thua rồi.

Vậy thì, cô tuyệt đối không muốn nhận thua trước mặt Bạch Yên Nhiên.

Cho dù thua, cô cũng phải có kiêu ngạo của bản thân mình.

"Tôi biết mục đích của cô, cũng hiểu rõ động cơ của cô. Có điều rất đáng tiếc. Cô tìm lầm người rồi." Ngẩng đầu lên, cô gần như đã dùng phong thái kẻ cả liếc nhìn Bạch Yên Nhiên: "Nếu như cô thật sự muốn tôi ly hôn như vậy, nên đi tìm Cố Thừa Diệu."

"Người đau khổ là anh ta, người nhẫn nhịn là anh ta, liên quan gì đến tôi? Nếu như anh ta kiêng dè ba mẹ, kiêng dè gia tộc không chịu ly hôn, vậy thì phải nhận lấy hậu quả này."

"Con người, đều phải trả cái giá rất lớn cho lựa chọn của mình. Ai cũng vậy."

Tốc độ nói của cô rất chậm, cười lạnh, trong lòng Diêu Hữu Thiên càng đau, trên mặt càng tươi cười rực rỡ: "Dù sao lúc trước, là chính anh ta bằng lòng cưới tôi."

"Cô ――" Bạch Yên Nhiên đứng bật dậy: "Sao cô có thể không biết xấu hổ như vậy? Cô cố ý, cô hoàn toàn cố ý. Cô cố ý muốn làm Thừa Diệu đau khổ, cho nên thà rằng níu kéo anh ấy, cũng không chịu ly hôn với anh ấy?"

Giọng nói của cô ta hơi lớn, lúc này, người trong quán cà phê không tính là nhiều, nhưng vẫn thu hút cái liếc nhìn của rất nhiều người.

Thái độ của cô ta, sự quyết liệt của cô ta, đều không lọt vào mắt Diêu Hữu Thiên.

"Tôi chính là như thế đấy. Cô muốn thế nào? Cô Bạch, tôi nói một lần cuối cùng, tôi, không quan tâm Cố Thừa Diệu cưới tôi vì nguyên nhân gì, bây giờ, tôi đã là cô Cố danh chính ngôn thuận. Muốn bảo tôi ly hôn. Hừ. Bảo Cố Thừa Diệu đến nói chuyện với tôi."

Cô khiến Cố Thừa Diệu đau khổ, cô khiến Cố Thừa Diệu mắc kẹt, cô khiến Cố Thừa Diệu rơi vào thế khó xứ.

Được, nếu như anh đã đau khổ như vậy, vậy thì bảo anh đến nói câu kết thúc với cô. Mà cô tuyệt đối sẽ không chủ động đề nghị ly hôn, thành toàn cho đôi cẩu nam nữ này.

Diêu Hữu Thiên xoay người rời đi, hoàn toàn không nhìn Bạch Yên Nhiên nữa.

Đương nhiên đã bỏ lỡ, vẻ điên cuồng chợt lóe lên trong mắt cô ta.

Cô ta thật sự không ngờ, cho dù cô ta đã nói như vậy, Diêu Hữu Thiên vẫn không chịu ly hôn.

Người phụ nữ này, quả thực là vô liêm sỉ đến mức khiến cô ta được mở mang tầm mắt.

Bảo Cố Thừa Diệu đề xuất ly hôn? Cô cho rằng, tôi không có cách nào sao?

Diêu Hữu Thiên, chúng ta hãy chờ, để tôi xem xem, cô có thể chiếm lấy vị trí cô Cố được bao lâu.

............... ******************************............

Sau khi lên xe, tất cả ngụy trang của Diêu Hữu Thiên sau khi lên xe taxi, sụp đổ rầm rầm.

Cô hơi cuộn người lại, hoàn toàn mệt mỏi tựa người lên ghế trước.

Sắc mặt tái nhợt, khiến cho chị tài xế ngồi phía trước liên tục quay mặt lại: "Cô à, cô không sao chứ?"

Diêu Hữu Thiên chỉ có thể lắc đầu, cổ họng nghẹn đắng, không nói ra được chữ nào.

Cố Thừa Diệu, Cố Thừa Diệu ――

Anh được lắm, anh được lắm.

Cô nghĩ tới rất nhiều chuyện. Lần trước Kiều Tâm Uyển đến đây, Cố Thừa Diệu có sắc mặt rất khó coi.

Lúc đó anh đã nói gì?

"Anh không hiểu, vì sao bao giờ bà ấy cũng áp đặt ý chí của mình lên người người khác."

Phải rồi, cô vẫn luôn không hiểu, không thể lý giải được. Vì sao Cố Thừa Diệu có thái độ đó với Kiều Tâm Uyển.

Nghĩ đến việc không chỉ vì Kiều Tâm Uyển trách móc anh, còn vì chuyện anh bị Kiều Tâm Uyển ép cưới mình.

Cho nên mới đối xử với Kiều Tâm Uyển bằng thái độ đó.

Buồn cười là cô lại an ủi anh y hệt đứa ngốc.

Thậm chí muốn cải thiện một chút quan hệ với trưởng bối giúp anh, cẩn thận chọn quà tặng cho trưởng bối, lại liên tục xoay qua xoay lại giữa anh và Kiều Tâm Uyển.

Cô nghĩ đến thái độ mỗi lần nhìn thấy Kiều Tâm Uyển, nỗ lực muốn giúp Cố Thừa Diệu bù đắp một chút của mình.

Lúc cô làm những việc đó, trong lòng Cố Thừa Diệu nhất định đã cười nhạo cô thậm chí oán hận cô phải không?

Bởi vì anh hoàn toàn chẳng thèm bảo cô đi làm những việc này.

Anh hoàn toàn không muốn để cô làm những việc này.

Người anh hận nhất, thật ra là bản thân mình phải không?

Phía sau việc anh ngày ngày giao hoan với cô, là thật sự muốn có một đứa con. Bởi vì Bạch Yên Nhiên không sinh được.

Cho nên anh mới có thái độ như thế, cho dù sau khi cãi nhau cô quay về thành phố Y, cho dù cô làm mất mặt anh.

Cho dù cô không nhìn anh bằng sắc mặt tốt, anh cũng có thể điềm tĩnh nhún nhường đi tìm cô.

Thậm chí cô còn cảm động vì hành động của anh, cho dù nỗ lực hơn nửa năm nay của mình đã có báo đáp. Ít nhiều gì trong lòng anh cũng đã có mình.

Thật là châm chọc.

Trái tim Cố Thừa Diệu oán hận vô cùng, mỗi một tế bào, mỗi một mạch máu của cô đều đều vì sự phẫn nộ cực đại này mà cảm thấy đau đớn.

Nỗi đau này, là do Cố Thừa Diệu gây ra cho cô.

Nhắm chặt mắt, hốc mắt lại nóng rực. Chẳng trách Bạch Yên Nhiên có thể ba lần bốn lượt đi theo mình đến tìm mình, những việc đó đều do Cố Thừa Diệu gợi ý sao?

Một mặt vừa muốn ly hôn, một mặt vừa muốn để cô sinh con cho anh.

Sự không cam lòng rối rắm đó, khiến anh một mặt diễn trò trước mặt cô, một mặt lại hẹn hò với cô ta.

Ghê tởm, thật sự rất ghê tởm.

Cố Thừa Diệu, anh khiến tôi thật sự rất ghê tởm.

Diêu Hữu Thiên gần như sắp nôn rồi, đáy lòng ngoài cuốn cuộn đau khổ ra, còn có cả phẫn nộ.

"Tình cảm của anh ấy đã vượt ra ranh giới, tình yêu của anh có còn hay không, cả thế giới đều đang thay đổi, em chỉ tồn tại vì anh ―― "

Tiếng chuông điện thoại vang lên, tay Diêu Hữu Thiên run run nhận lấy.

Tầm nhìn bị nước mắt làm cho mơ hồ, khiến cô không nhìn rõ số điện thoại gọi đến.

"A lô."

"Thiên Thiên, em ở đâu?" Đầu bên kia điện thoại, là Cố Thừa Diệu..

Cái cô ta cần chính là anh sống không bằng chết, khiến anh đau khổ. Để anh nếm hết những gì cô ta từng trải qua.

Chỉ có như vậy, mới có thể bình phục lửa hận thù trong lòng cô ta.

“Anh sẽ giúp em phải không?” Bạch Yên Nhiên nhất định phải trả thù. Cố Thừa Diệu. Và cả Diêu Hữu Thiên có thể khiến Cố Thừa Diệu đau khổ. Còn có tất cả những người có quan hệ với Diêu Hữu Thiên và Cố Thừa Diệu, cô ta không muốn bỏ qua cho một người nào: “Cho dù em có quyết định gì, là tốt hay xấu, anh đều sẽ giúp em, phải không?”

,

“Phải.” Trì Hướng Đông gật đầu, hắn đã qua trung niên nhìn tinh thần cực tốt: “Muốn làm gì, thì làm. Anh sẽ giúp em.”

Bạch Yên Nhiên cười, trên khuôn mặt tinh tế lộ ra nụ cười xán lạn.

Tựa người vào lòng Trì Hướng Đông, lúc này cô ta giống như một con mèo hoang nhu thuận.

Cô ta đã sớm quyết định mục tiêu, cho dù con đường này khó đi đến mức nào. Cho dù cuối cùng là cái chết, cô ta cũng sẽ không lùi bước mà đi đến cùng.

Những kẻ đã từng làm tổn thương cô ta, những kẻ đã từng làm nhục cô ta, cô ta đã nắm chặt lưỡi dao sắc bén để báo thù.

Cô ta muốn tống những kẻ đó, từng người một xuống địa ngục ——