Hôn Nhân Mỏng Manh, Chồng Trước Quá Ngang Tàng

Chương 354: Có Gì Hay Mà Xem




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Tại nước Anh lúc này, đã vào mùa đông. Cực lạnh.

Gió thổi qua, mang theo từng cơn lạnh lẽo. Diêu Hữu Thiên ôm chặt Cố Thừa Diệu, chỉ cảm thấy trái tim ấm áp. Ấm áp lạ thường.

Trên thực tế, quả thực cô luôn muốn quay về nước Anh một chuyến.

Nhà ở nước Anh, vẫn chưa xử lý, còn có một số đồ đạc, ban đầu đi quá vội vàng, cũng không mang về nước.

Mặc dù Triệu Bách Xuyên đã mang về một phần, có điều vẫn có rất nhiều đồ chưa mang đi.

,

Chỉ là sau khi về nước, đủ loại chuyện cùng xảy ra.

Cô bận đến mức không có thời gian, cũng gặp trở ngại.

Hai tiếng sau, Diêu Hữu Thiên lại một lần nữa đứng trước ngôi nhà đã ở bốn năm.

Cố Thừa Diệu ngẩng đầu nhìn một cái, một căn nhà hai tầng rưỡi, trước nhà là một vườn hoa nhỏ. Nối liền với các căn nhà ở trái và phải.

Diêu Hữu Thiên nhìn Cố Thừa Diệu, khom lưng xuống tìm ra chìa khóa nhà ở bên dưới một bồn hoa của vườn hoa. Huơ huơ trước mặt anh.

Đó là nụ cười nghịch ngợm nhất, cũng rực rỡ nhất từng xuất hiện trên mặt cô mà Cố Thừa Diệu nhìn thấy, từ lúc du lịch trăng mật lần này đến giờ.

,

Trái tim mỉm cười, anh biết, quyết định này là đúng rồi.

Cầm chìa khóa đi vào. Vật dụng trong phòng khách đã sớm được phủ vải chống bụi.

Có điều vẫn có thể nhìn ra bố cục, và cả trang trí trong nhà.

Sắc thái ấm áp, phối hợp rất ấm cúng, nhìn rất có cảm giác gia đình.

"Lầu một ngoài phòng khách ra, còn có phòng đọc sách, phòng chơi của Phàm Phàm, phòng bếp và phòng ăn."

"Có điều Phàm Phàm rất ít khi chơi ở lầu một. Con thích chơi ở phòng nó hơn."

,

"Phòng của Phàm Phàm ở đâu?" Cố Thừa Diệu thật sự muốn nhìn một chút: "Lầu hai?"

"Phải." Diêu Hữu Thiên nhìn vẻ mặt của Cố Thừa Diệu, kéo tay anh đi thẳng lên lầu hai.

Lầu hai tổng cộng có bốn căn phòng. Ngoài phòng của Diêu Hữu Thiên, Triệu Bách Xuyên, hai phòng còn lại đều là của Cố Dịch Phàm.

Một phòng nghỉ ngơi, còn có một phòng chuyên đặt đồ chơi xếp hình của bé.

Đẩy cửa ra, lọt vào tầm mắt đêu là đồ chơi xếp hình.

Đủ loại phong phú, có món treo trên tường, cũng có món bày dưới đất.

Mấy tháng không có người ở, nơi này cũng dính một chút bụi.

,

Diêu Hữu Thiên đi vào, đi đến phía trước chiếc bàn ở trong cùng kéo ngăn kéo ra, lấy ra một bức xếp hình cũng không tính là lớn ở bên trong.

"Cái này, là lúc Phàm Phàm một tuổi rưỡi, lần đầu tiên, tự mình hoàn thành toàn bộ bức xếp hình."

Bức xếp hình đó không lớn. Nhưng đối với một đứa trẻ mới hơn một tuổi mà nó, đã tính là chiến tích rất lợi hại rồi.

"Có hình của Phàm Phàm không?" Trước đây ở Bắc Đô, anh đã từng xem album ảnh rồi, có điều thực sự quá ít.

"Có."

Diêu Hữu Thiên gật đầu, đưa Cố Thừa Diệu vào căn phòng Phàm Phàm ở lúc đầu.

,

Căn phòng là phòng trẻ em tiêu chuẩn, màu lam nhạt, giống như biển rộng trời xanh khiến người ta cảm thấy thoải mái. Trần nhà trên đỉnh đầu có hình mặt trăng và ngôi sao. Trên tường lại dán một số hình của phim hoạt hình.

Cố Thừa Diệu không xem TV nhiều, những nhân vật phim hoạt hình này anh cũng không gọi tên được.

Trên giường và trên đồ đạc đều phủ vải chống bụi màu trắng.

Diêu Hữu Thiên đi đến trước bàn học vén vải chống bụi lên, lấy từ bên trong ra mấy cuốn album ảnh.

Trên thực tế, mấy năm ngay ngoài ở bên Phàm Phàm, phần lớn thời gian, cô đều làm việc.

Những album ảnh này, đều do Triệu Bách Xuyên chụp rất nhiều.

Anh chụp xong, sau đó sẽ rửa ra, dán từng tấm vào album.

,

Anh vừa có nhiều thời gian, trái tim lại tinh tế.

Về cơ bản ảnh chụp đều được anh đánh mốc thời gian, và địa điểm.

"Lần này, cuối cùng em đã có thể mang những thứ này về." Tin rằng mẹ nhìn thấy rồi, nhất định sẽ rất vui.

Cố Thừa Diệu không nói gì, mở quyển thứ nhất ra.

Thì ra những gì Diêu Hữu Thiên cho anh xem, chỉ có mấy tấm đơn giản. Dù sao những tấm hình chụp đó là sau khi cô đến Bắc Đô đã dọn ra, những tấm ban đầu tồn tại trong điện thoại, không nhiều.

Ở bên nước Anh lại không giống vậy.

,

Vô cùng tỉ mỉ.

Ngày đầu tiên ra đời, ngày thứ hai.

Cố Dịch Phàm lúc đó, vô cùng bé nhỏ.

Da thịt đỏ hồng, thoạt nhìn rất gầy, hơn nữa là dáng vẻ suy dinh dưỡng.

Bên cạnh tấm hình, đều ghi chú ngày tháng.

Càng lật về sau, sự thay đổi của Cố Dịch Phàm càng lớn.

,

Lúc hai tuổi, Cố Dịch Phàm vì một cơn cảm mạo lại sinh bệnh, ở trong bệnh viện, hình chụp là cảnh bé uống thuốc.

Ghi chú là: Phàm Phàm đã hai tuổi rồi, rất dũng cảm. Uống thuốc không kêu đắng, hơn nữa còn biết an ủi mẹ.

Bên cạnh vẽ một trái tim rất lớn.

Diêu Hữu Thiên lúc đó thì nhìn bé với vẻ thương tiếc.

Hai tấm hình dán đối mặt vào nhau, nhìn ấm áp lại cảm động.

Tái tim của Cố Thừa Diệu khẽ run, đưa tay ra ôm chặt eo của Diêu Hữu Thiên.

,

"Còn có rất nhiều, anh có muốn ngồi xuống từ từ xem?" Diêu Hữu Thiên nhìn lại những tấm hình này, cũng có cảm giác thời gian đã trôi qua quá nhanh.

Vào lúc cô không nhận thấy, Phàm Phàm đã lớn thế này rồi.

Cố Thừa Diệu lắc đầu: "Không xem nữa, đi xem thử phòng của em."

Anh muốn lưu giữ, có thời gian từ từ xem.

"Được." Diêu Hữu Thiên gật đầu, đưa anh đến phòng của mình.

,

Phòng của Diêu Hữu Thiên trang trí rất ấm áp, phối màu vàng nhạt. Trên tường không có một đồ trang trí dư thừa nào.

Có điều trên tủ đầu giường,