Hôn Nhân Tàn Khốc Với Chồng Phúc Hắc

Chương 88: Ổn Rồi






Đêm hôm ấy là một đêm với nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau của Tử Đằng và của cả Phùng Đức Cường.

Anh ôm cô vào lòng cùng nhau tâm sự và thủ thỉ sau bao tháng ngày xa cách nhau.

Cánh đồng bông lau cùng những cơn gió như ôm trọn hai người vào lòng.

Phùng Đức Cường đưa Tử Đằng về Phùng gia ngay trong đêm đó bỏ lại vườn bông lau, rừng thông và ngôi nhà gỗ.

"Anh hứa lần sau sẽ dẫn em đến đây.Nhưng em phải nhớ hãy luôn đi cùng anh"
Phùng Đức Cường nói khi cả hai vừa mới mở cửa xe ra về.


Tử Đằng nghe vậy liền gật đầu mỉm cười.

Một nụ cười hiếm hoi sau bao nhiêu ngày giông bão.

Khi cả hai vừa về tới Phùng gia, có lác đác mấy người giúp việc khi thấy Tử Đằng xuất hiện liền chạy ra đón.

"Cuối cùng cô cũng đã về"
Quản gia Lê có vẻ xúc động.

Tử Đằng gật đầu nhưng không trả lời làm bà ta có vẻ hơi sượng mặt lại.

Phùng Đức Cường thấy vậy liền nói: "Cô ấy không được khỏe, phiền bà chuẩn bị nước nóng cho cô ấy tắm và một bữa ăn tối nhẹ.Nên nhớ rằng cô ấy bị bệnh nên trên dưới tuyệt đối không được lơ là"
"Vâng, thưa ông chủ"
Quản gia Lê thấy tầm quan trọng của sự việc nên gật đầu một cái rồi phân phó những người giúp việc khác từng người từng công việc một.

Vốn dĩ lúc trước khi đám cưới với Tử Đằng, trong căn nhà rộng lớn này, Phùng Đức Cường chỉ cần hai người giúp việc dọn dẹp và nấu ăn là xong.

Nhưng từ khi nơi này đón thêm một nữ chủ nhân nữa thì số người giúp việc đã tăng thêm tất cả năm người.


Và người trước kia phụ trách nấu bếp nay đã được thăng lên thành quản gia.

Phùng Đức Cường dìu Tử Đằng ngôi trên ghế sô pha, lúc này người cô có vẻ mệt mỏi nên đã tựa người vào vai Phùng Đức Cường.

"Cuối cùng em cũng đã về đây.Em vẫn luôn nghĩ rằng mình sẽ mãi không về nữa"
Tử Đằng nói khẽ.

"Không sao.Bây giờ chúng ta đã về đây rồi.Em đừng lo lắng nữa nhé!"
"Em tiếc nuối chuyện gì?"
Phùng Đức Cường ngạc nhiên.

Tử Đằng nhìn thắng vào khuôn mặt có phần tiều tụy trong gương rồi nói: "Em tiếc nuối vì bản thân mình đã sai ngay từ đầu.Lẽ ra ngày đó khi em lần đầu tiên bị hãm hại em nên điều tra rõ ngọn nguồn thay vì bỏ qua.Để rồi đây liên tiếp bị hại khiến em như rơi vào vực thẳm.Em nghĩ rằng tất cả đều chỉ do một người làm"
Những lời đó làm Phùng Đức Cường rơi vào trạng thái suy tư.

Thật ra trong lòng anh đã có đáp án, cái duy nhất còn thiếu chính là chứng cứ.

Tuy nhiên anh không muốn Tử Đằng vì chuyện này mà phải bận tâm và suy nghĩ nhiều.

"Em yên tâm, tất cả những giông tố đã qua rồi.Em chỉ cần nghỉ ngơi thật tốt.Phần còn lại hãy giao cho anh"
Nói rồi Phùng Đức Cường cùng nhìn vào gương với Tử Đằng.


"Em phải khỏe lại mới có thể minh oan cho mình.Phải khỏe lại mới làm được những gì em muốn làm.Đừng để người hãm hại mình có cơ hội hả hê vì đã hại được mình"
Sau khi nghe Phùng Đức Cường nói, Tử Đằng liền gật đầu một cái hạ quyết tâm.

Anh cũng vui lây nên nói: "Quản gia Lê đã chuẩn bị những món mà em thích ăn nhất.Chúng ta ăn thôi rồi nghỉ ngơi"
Phùng Đức Cường du Tử Đằng xuống nhà ăn.

Trên bàn có khá nhiều món ăn bổ dưỡng được chế biến đơn giản cốt để Tử Đằng dễ ăn và dễ thưởng thức hơn.

Các món súp cùng với bánh hấp khá nhiều, còn có cả canh gà tiềm nhân sâm nữa.

Chủ yếu là những món dễ tiêu và bổ dưỡng.

Đã nhiều ngày qua Tử Đằng ở trong ngôi nhà gỗ đó chỉ ăn uống đơn giản với đồ hộp mua sẵn.

Cô không thiết tha gì ăn uống lẫn chuyện chăm sóc bản thân mình..