Hôn Sai 55 Lần

Chương 920: Học cách không cự tuyệt (10)




Tối hôm qua phóng túng nhiều, khiến cho toàn thân Tô Niên Hoa lúc này có vẻ hơi thư giãn, anh lười biếng xoay người, phát giác trên dưới toàn thân mình vậy mà không có mặc bất kỳ loại quần áo nào, phát giác giường cũng không phải của mình, mi tâm nhíu lại một chút, sau đó những gì tối hôm qua anh và Tứ Nguyệt phát sinh, nhanh chóng hiện ra ở trong đầu anh.

Tô Niên Hoa bỗng nhiên vươn tay, đụng vào vị trí bên cạnh mình, phát hiện trống không, anh nhanh chóng ngồi dậy, nhìn quanh phòng ngủ của Tứ Nguyệt một vòng, không nhìn thấy Tứ Nguyệt, sau đó quấn ga trải giường xuống giường, theo thứ tự qua phòng thay đồ cùng trong phòng tắm tìm kiếm, kết quả vẫn không nhìn thấy Tứ Nguyệt.

Lúc này Tô Niên Hoa mới vứt ga giường, trực tiếp nhặt quần áo lộn xộn trên đất mặc vào, sau đó qua phòng tắm súc miệng đơn giản, rửa mặt lung tung, đi ra phòng ngủ, vòng quanh nhà của Tứ Nguyệt tìm kiếm, chờ đến khi Tô Niên Hoa tìm qua tất cả các phòng trong nhà Tứ Nguyệt một lần, Tô Niên Hoa mới phản ứng được thứ gì, trực tiếp trở lại phòng ngủ Tứ Nguyệt, tìm điện thoại di động của mình, bắt đầu gọi cho Tứ Nguyệt.

Tứ Nguyệt cung Lục Tục qua Bát Đạt Lĩnh và Vạn Lý Trường Thành, lúc điện thoại trong túi cô kêu, cô vừa lúc đi dọc con đường năm tháng cổ xưa tới đại thạch đầu, tốn sức bò lên Đài Phong Hỏa.

Tứ Nguyệt bò hết sức chuyên chú, thế nhưng mặc dù như thế, trong đầu cô lại vẫn thỉnh thoảng nghĩ đến một màn xấu hổ hôm qua giữa mình và Tô Niên Hoa.

Ngay lúc cô đang hoảng hốt, điện thoại di động trong túi vang lên, Tứ Nguyệt không hề hay biết, cuối cùng vẫn Lục Tục nhắc nhở cô.

Tứ Nguyệt hoàn hồn, thu liễm suy nghĩ lung tung trong đầu, lấy điện thoại từ trong túi ra, lúc theo thói quen chuẩn bị nghe điện, lại nhìn thấy tên hiện trên máy hai chữ "Thương Hải", ngón tay bỗng dưng dừng lại.

Tằng kinh thương hải nan vi thủy, trừ khước vu sơn bất thị vân. (Đã từng làm khó nước, là núi không phải mây)

Sau khi cô và Tô Niên Hoa ly, liền đem hai chữ "Ông xã" đổi thành "Thương Hải".

Tứ Nguyệt nhìn chằm chằm màn hình điện thoại lúc sáng lúc tối thật lâu, sau cùng thẳng đến khi chuông dừng lại, cũng không có nghe điện.

Bời vì không phải cuối tuần, lại không phải giờ cao điểm du lịch, người ở Vạn Lý Trường Thành vô cùng ít

Từ đằng xa dọc theo Vạn Lý Trường Thành, gió thổi tới, giông như xen lẫn hơi thở lịch sử thê lương.

Lục Tục đứng ở một bên, nhìn qua Tứ Nguyệt không có lên tiếng.

Không biết trầm mặc quấn quanh hai người bao lâu, điện thoại di động của Tứ Nguyệt lại vang lên một lần nữa, Lục Tục trông thấy rõ ràng, lúc đầu ánh mắt Tứ Nguyệt có chút đờ đẫn, nhẹ nhàng lóe lên, sau đó nhìn chằm chằm màn hình điện thoại di động, rồi dùng lực mím môi, chờ một lúc, Lục Tục nhìn thấy Tứ Nguyệt chuyển điện thoại thành chế độ yên lặng, nhét di động vào trong túi, sau đó giông như người không việc gì, khẽ cười với anh, chỉ chỗ cao nói: "Lục Tổng, Mao gia gia cũng đã nói, không đến Trường Thành không hảo hán, nhanh lên thôi, phía trên còn có bia hảo hán!"

Nói xong, Tứ Nguyệt không chờ Lục Tục nói chuyện, đã cất bước, ra sức leo lên phía trên.

Lục Tục đứng tại chỗ, nhìn chằm chằm Tứ Nguyệt một hồi, cuối cùng vẫn lựa chọn cái gì cũng không có hỏi, đuổi theo Tứ Nguyệt.