Hôn Trộm

Chương 1




Mười giờ tối, bóng đêm như lụa. Tiếng mưa rơi tí tách tí tách ngoài cửa sổ và tiếng ngáy nhỏ của bệnh nhân giường bên đan xen nhấp nhô, khiến Nguyễn Huỳnh lăn lộn khó ngủ.

Cô trằn trọc hồi lâu, mò mẫm trong bóng tối bò dậy từ trên giường, cầm lấy điện thoại ở tủ đầu giường, cầm lấy “gậy người mù” ở bên giường đi ra khỏi phòng bệnh, bước đến trạm y tá.

“Cô Nguyễn.” Nhìn thấy cô xuất hiện, người y tá trực ca, Vu Tích Ngọc không cảm thấy kinh ngạc: “Lại không ngủ được à?”

Nguyễn Huỳnh có yêu cầu rất cao đối với hoàn cảnh của giấc ngủ, bình thường sẽ bị một chút tiếng vang nhỏ làm quấy nhiễu đến độ khó vào giấc.

“Cô đã mấy ngày không ngủ ngon rồi đúng không?” Vu Tích Ngọc đi đến bên cạnh cô, đỡ cánh tay cô đi lên phía trước, giọng điệu ôn hòa: “Quy tắc cũ à?”

Nguyễn Huỳnh hơi cong khóe môi, giọng nói dễ nghe: “Quy tắc cũ.”

Dứt lời, cô đưa điện thoại cho Vu Tích Ngọc.

“Quy tắc cũ” mà bọn họ nói tới là giúp Nguyễn Huỳnh nhấn mở app nào đó trong điện thoại, tìm ra đài phát thanh mà cô muốn nghe.

Vu Tích Ngọc thuần thục tìm giúp cô: “Có tiếng chưa?”

Nguyễn Huỳnh đeo tai nghe lên, nghe thấy tiếng dòng điện truyền ra từ trong tai nghe: “Có rồi.”

Cô cúi thấp đầu, khóe môi nhếch lên, khuôn mặt bị băng gạc che khuất giãn ra.

Vu Tích Ngọc nhìn nửa khuôn mặt của cô lúc cười lên, màu da trắng nõn, môi không son mà đỏ, khuôn cằm sắc sảo lưu loát. Cô ấy nhìn chăm chú một lúc, không nhịn được mà nói: “Cô Nguyễn, cô thật là đẹp.” Cô ấy ngồi xổm bên cạnh Nguyễn Huỳnh, nhìn cô từ dưới lên: “Đôi mắt chắc chắn cũng rất đẹp.”

Trước đây không lâu mắt của Nguyễn Huỳnh bởi vì chuyện ngoài ý muốn mà bị thương nhẹ, bây giờ được băng gạc che lại, tạm thời không có cách nào nhìn thấy được thế giới tươi sáng bên ngoài. Giống như vậy, người ngoài cũng không có cách nào nhìn thấy được đôi mắt trong trẻo lại sạch sẽ kia của cô.

Nghe được lời này của Vu Tích Ngọc, Nguyễn Huỳnh cười, cô lấy tai nghe xuống: “Ngày mai không phải là tôi có thể tháo băng gạc rồi sao?”

Vu Tích Ngọc tính toán thời gian: “Gần như vậy, hôm nay vết thương bên mắt còn đau không?”

“Một chút.” Nguyễn Huỳnh nhẹ giọng: “Tốt hơn hai ngày trước nhiều rồi.”

Vu Tích Ngọc gật đầu: “Vậy là được rồi.”

Nói đến đây, cô ấy thăm dò: “Cô Nguyễn, mắt của cô bị thương thế nào vậy?”

Tuy nói là đi làm ở bệnh viện, vết thương thế nào cũng gặp hết rồi. Nhưng kiểu người trưởng thành có vết thương ở hai bên khóe mắt như Nguyễn Huỳnh thì vẫn ít có.

“...” Nguyễn Huỳnh dừng lại, mím môi: “Không cẩn thận bị miểng thủy tinh quẹt phải.”

“Vậy à —” Vu Tích Ngọc đau lòng, lại an ủi cô: “Có chút không may, nhưng cũng còn hên là mảnh vỡ không vào mắt.”

Nguyễn Huỳnh cười: “Tôi vẫn rất may mắn.”

Sợ cô lo lắng, Vu Tích Ngọc nói thêm mấy câu để cô yên tâm: “Tôi nghe bọn họ nói cuộc giải phẫu của cô cực kỳ thành công, tuyệt đối sẽ không để lại sẹo. Kỹ thuật khâu của bác sĩ Tất cực kỳ lợi hại. Mặc dù chúng tôi luôn trêu chọc năng lực chuyên môn của anh ấy kém hơn bác sĩ Lục một chút, nhưng anh ấy cũng là bác sĩ chủ chốt rất mạnh của khoa chúng tôi.”

Nghe thấy xưng hô “Bác sĩ Lục” quen thuộc này, Nguyễn Huỳnh không khỏi sinh ra lòng hiếu kỳ mãnh liệt với người này, cô thật sự rất muốn biết, bác sĩ Lục mà người người khen, người người sùng bái này rốt cuộc là thần thánh phương nào.”

Bắt đầu từ ngày Nguyễn Huỳnh kết thúc giải phẫu vào phòng bệnh ở, cô thỉnh thoảng nghe thấy người ở cùng phòng bệnh và bác sĩ y tá nhắc đến anh. Nói kiến thức chuyên môn của anh quá vững, là người lợi hại nhất trong đội trẻ tuổi của khu nội trú, quan trọng hơn là anh còn rất tỉ mỉ rất dịu dàng.

Phòng bệnh của Nguyễn Huỳnh là phòng ba người, người ở giường bên cạnh là một cô bé nhí nha nhí nhảnh, mỗi lần tiêm chích uống thuốc, cô bé đều sẽ tung ra rất nhiều suy nghĩ kỳ quái, dây dưa trốn tránh.

Hai ngày trước một người y tá chích cho cô bé, cô bé đã khóc rống lên. Vào lúc bất đắc dĩ, người y tá đó nhắc đến bác sĩ Lục, cô bé thoáng cái yên tĩnh, ngoan ngoãn tiêm thuốc. Việc này đủ để thấy sức nặng của bác sĩ Lục trong suy nghĩ của mọi người.

Nghĩ đến đây, Nguyễn Huỳnh sinh ra sự tò mò dữ dội đối với bác sĩ Lục mà mọi người nói đến: “Khi nào thì bác sĩ Lục này về?”

Ngày đầu tiên vào bệnh viện là cô đã biết, vị bác sĩ Lục mà mọi người nói đến đã đi đến tỉnh khác làm nghiên cứu học thuật và thảo luận trao đổi, không có ở bệnh viện.

Nghe cô hỏi như vậy, Vu Tích Ngọc tính toán thời gian: “Hội nghị trao đổi hình như sẽ kết thúc vào ngày mai, dựa theo tính cuồng công việc của bác sĩ Lục, khi về thì có lẽ cũng sẽ không nghỉ phép, có khả năng ngày mai sẽ đến bệnh viện.”

Ngày mai Nguyễn Huỳnh tháo băng, tháo xong thì làm kiểm tra một lần nữa, sau khi bảo đảm không có vấn đề gì thì có thể xuất viện. Cô suy nghĩ mình chút, vận may của mình mà tốt thì có lẽ có thể thấy được phong thái của bác sĩ Lục này.

Hai người hàn huyên vài câu, Vu Tích Ngọc đi vệ sinh, Nguyễn Huỳnh một lần nữa đeo tai nghe lên. Đài phát thanh cô muốn nghe đã tiến hành đến bài hát đề cử của giai đoạn cuối cùng. Ca khúc được chọn là một bài hát da diết, khơi gợi cảm xúc.

Bài hát kết thúc, Nguyễn Huỳnh nghe được giọng nói quen thuộc.

Nghe hết mấy phút phát thanh còn lại, Nguyễn Huỳnh nhờ Vu Tích Ngọc gọi điện thoại giúp mình.

Vu Tích Ngọc nhận lấy điện thoại của cô: “Muốn gọi cho ai?”

Nguyễn Huỳnh: “Số đầu tiên của nhật ký.”

Vu Tích Ngọc biết mật mã điện thoại của cô, mở khóa nhấn mở: “AAAA Đàm Tuyết Nhi?”

Nguyễn Huỳnh gật đầu.

Vu Tích Ngọc hỗ trợ bấm gọi: “Đi hành lang hay là đến dưới mái hiên?”

Vào giờ này những bệnh nhân khác đều đang nghỉ ngơi, những nơi còn lại để gọi điện thoại chỉ có hành lang và dưới mái hiên.

Nguyễn Huỳnh: “Lúc này có lẽ đã tạnh mưa rồi, đi đến mái hiên đi.”

Vu Tích Ngọc đỡ cô đi đến hàng hiên bên ngoài phòng bệnh, dặn dò cô gọi điện thoại xong thì kêu, mình sẽ đưa cô về phòng bệnh, sau đó cô ấy mới quay về trạm y tá.

Nguyễn Huỳnh cười đồng ý, nghe giọng nói truyền ra từ trong điện thoại: “Chị Huỳnh Huỳnh, đêm nay lại không ngủ à?” Đàm Tuyết Nhi biết rõ trong lòng mà nói.

Nguyễn Huỳnh: “Tan làm chưa?”

“Vẫn chưa, vừa họp xong, em đang chuẩn bị bản thảo cho ngày mai.” Nói xong, Đàm Tuyết Nhi có chút tủi thân: “Chị Huỳnh Huỳnh, chị sắp xuất viện rồi nhỉ, chị còn không đến đài nữa là em thật sự sắp điên mất rồi.”

-

Nguyễn Huỳnh là MC đài phát thanh, vừa rồi cô nghe đài phát thanh đêm khuya chính là kênh do mình phụ trách. Kênh radio sẽ phát vào đúng mười giờ mỗi tối, thời lượng thường được khống chế trong vòng bốn mươi phút. Mấy ngày nay vì cô nằm viện, công việc tạm thời được giao cho những đồng nghiệp khác phụ trách.

Mà Đàm Tuyết Nhi là trợ lý của Nguyễn Huỳnh.

Nguyễn Huỳnh cạn lời: “Nhiệm vụ mấy ngày gần đây nặng lắm à?”

“Không nặng.” Đàm Tuyết Nhi phàn nàn với cô: “Nhưng chị không ở đây là bọn họ bắt nạt em, rõ ràng là bọn họ tranh giành muốn đến giúp chị phát sóng, kết quả là việc lông gà vỏ tỏi gì cũng ném cho em, còn nói chỉ có em quen thuộc nhất.”

Kênh radio mà Nguyễn Huỳnh phụ trách mặc dù phát vào khung giờ đêm khuya, nhưng bắt đầu từ ngày cô tiếp nhận, tỷ suất nghe đài dần tăng cao.

Đến bây giờ, thậm chí còn vượt qua chuyên mục thời gian vàng.

Vì thế, có không ít người ngo ngoe muốn động với kênh này của Nguyễn Huỳnh.

Nghe thấy vậy, Nguyễn Huỳnh bất đắc dĩ cười một tiếng: “Xin lỗi, lỗi của chị. Chị sẽ về nhanh thôi, nếu như em thật sự không chịu được thì có muốn nghỉ ngơi hai ngày không?”

“Cái gì mà lỗi của chị chứ, nếu không phải…” Nói được một nửa thì Đàm Tuyết Nhi dừng lại, cứng nhắc đổi chủ đề: “Em không nghỉ, em phải theo dõi bọn họ, tránh cho bọn họ ngấp nghé vị trí của chị.”

Nguyễn Huỳnh bật cười: “Được, vậy thì kiên trì thêm chút nữa. Chờ chị về mời em ăn cơm.”

Đàm Tuyết Nhi: “Em muốn ăn tiệc lớn.”

“Không thành vấn đề.” Nguyễn Huỳnh nói chuyện phiếm với cô ấy một chút rồi kéo chủ đề về chuyện chính: “Ca khúc đề cử vào buổi tối là do ai chọn vậy?”

“...” Đàm Tuyết Nhi nhìn quanh một vòng, bảo đảm trong văn phòng không có ai rồi mới che miệng nói: “Còn có thể là ai nữa, chị Thiên Ngưng ấy, gần đây chị ấy thích bài của ca sĩ đó.”

Chị Thiên Ngưng mà Đàm Tuyết Nhi nhắc đến là đồng nghiệp vào công ty sớm hơn Nguyễn Huỳnh một năm. Cô ta và Nguyễn Huỳnh vẫn luôn giữ mối quan hệ cạnh tranh.

Nghe được lời này, Nguyễn Huỳnh đau đầu: “Cô ta không biết nội dung chủ đề ngày hôm nay của tụi em là tình thân à?”

Đàm Tuyết Nhi: “Chị ta kiên trì muốn đẩy bài hát tình yêu này, tụi em hoàn toàn không cản được.”

Đương nhiên Nguyễn Huỳnh hiểu rõ đạo lý này.

Cô im lặng một lúc rồi bất đắc dĩ nói: “Được, chị biết rồi. Tối nay chị nghe phát thanh lại một lần nữa, tìm vấn đề xem sao.”

Tối nay tỷ suất nghe đài giảm xuống không ít, vừa rồi Đàm Tuyết Nhi cũng nói bình luận phản hồi của người nghe không tốt lắm. Cho nên Nguyễn Huỳnh cần nghe phát thanh thêm mấy lần, tìm ra nguyên nhân tỷ suất nghe đài giảm, sau đó tiến hành cải thiện.

Cúp điện thoại, Nguyễn Huỳnh ghé vào lan can hóng gió một lúc rồi chuẩn bị quay về trạm y tá. Vịn vào lan can đi về phía trước mấy bước, cô có chút không dám đi tiếp nữa. Cô quên lấy “gậy người mù” rồi, lúc này Vu Tích Ngọc chưa tới, cũng không tiện kêu to vào đêm khuya.

Đứng tại chỗ suy nghĩ mấy giây, Nguyễn Huỳnh dựa vào ký ức mà thăm dò đưa tay mò mẫm về phía trước, cất bước chân.

Trong khoảnh khắc vươn tay ra, thứ Nguyễn Huỳnh sờ được không phải là cửa thoát hiểm lạnh lẽo mà là vải quần áo mềm mại.

Cùng lúc đó, có tiếng bước chân rõ ràng truyền đến tai cô.

“Y tá Vu?” Nguyễn Huỳnh do dự: “Là cô sao?”

“...”

Lục Ngộ An mới đi ra từ thang máy, liếc mắt thì nhìn thấy bóng dáng mảnh khảnh đưa lưng về phía mình.

Cô đứng dưới bóng đêm, quần áo bệnh nhân sọc trắng xanh trên người có chút rõ ràng.

Nguyễn Huỳnh đợi hồi lâu cũng không đợi được câu trả lời.

Bờ môi cô động đậy, cô theo bản năng rút lại bàn tay duỗi ra của mình. Đột nhiên, một giọng nói hấp dẫn mang theo chút khàn khàn, nhu hòa trầm thấp kèm theo tiếng gió xông thẳng vào tai cô. Giọng nói ấy bao bọc tiếng gió gào thét, khiến ngọn gió có thêm chút độ ấm.

“Cô là bệnh nhân phòng nào?” Anh hỏi.

Nguyễn Huỳnh ngây người tai động đậy, đầu óc tựa như dừng hoạt động.

Giọng nói này, là của đàn ông, êm tai.

Dường như nhận ra sự căng thẳng của cô, người trước mặt mở miệng lần nữa: “Tôi là Lục Ngộ An, bác sĩ nội trú.”

Một câu tự giới thiệu thật đơn giản, không có bất cứ sự trau chuốt nào của từ ngữ hình dung, thậm chí còn hơi khô khan. Lại khiến cho Nguyễn Huỳnh cảm thấy trong khoảnh khắc này, tất cả những thứ xung quanh mình đều xảy ra biến hóa.

Nhiệt độ quanh người dần dần tăng lên. Cô giống như đặt mình trong một căn phòng ấm áp chứ không phải là bệnh viện lạnh lẽo.

Mùi nước khử trùng của bệnh viện khó ngửi, từ ngày đầu tiên vào bệnh viện là Nguyễn Huỳnh đã ngửi không quen rồi, cảm thấy khó chịu. Nhưng giờ phút này, cô lại cảm thấy mùi nước khử trùng trong mũi đều biến mất hết, thay vào đó thứ quanh quẩn trong xoang mũi lại là hương hoa trong veo yêu thích.

Quan trọng hơn là, giọng nói này khiến cô cảm thấy quen thuộc.

Quen thuộc đến nỗi có thể xoa dịu sự bất an hoảng loạn trong lòng cô. Thoáng chốc, cô nghe thấy tiếng trái tim mình nhảy nhót tưng bừng.

Nguyễn Huỳnh luôn biết, giọng nói của vài người tự mang theo công năng chữa trị. Nhưng nhiều năm như vậy cô cũng chỉ tình cờ nghe được một lần.

Tối nay là lần thứ hai. Lần thứ hai có giọng nói khiến cho cô vừa nghe thấy, trong đầu bèn có thế giới tốt đẹp.

Nguyễn Huỳnh ngơ ngác hồi lâu, bờ môi mấp máy: “Anh… bác sĩ Lục?”

“Là tôi.” Lục Ngộ An rũ mi mắt, mượn ánh sáng của hàng hiên mà nhìn vòng tay nằm viện trên cổ tay trắng nõn của cô, mơ hồ có thể nhìn thấy mấy chữ hơi ẩu tả trên đó: “Bệnh nhân của bác sĩ Tất?”

Nguyễn Huỳnh: “Ừm.”

Lục Ngộ An nhìn vào bên trong, không thấy ai. Anh hơi nhíu mày lại: “Sao chỉ có một mình ở bên ngoài?”

“... Tôi ra đây gọi điện thoại.”

Lục Ngộ An gật đầu, giọng nói lành lạnh: “Bây giờ gọi xong rồi?”

Nguyễn Huỳnh một lần nữa bị giọng nói của anh kích thích, tinh thần trở nên phấn khởi: “Gọi xong rồi.”

Lục Ngộ An lại hỏi cô một vấn đề, ai đưa cô ra đây.

Nguyễn Huỳnh ăn ngay nói thật: “Tôi nhờ y tá Vu đưa tôi đi.”

Trước mặt bác sĩ, cho dù là Nguyễn Huỳnh tự xưng trưởng thành thì cũng cảm thấy mình giống như học sinh vừa bước vào trường, muốn biểu hiện thật tốt.

Giáo viên hỏi gì, cô đáp nấy.

Nhìn dáng vẻ hồi hộp nói chuyện thay cho Vu Tích Ngọc của cô, Lục Ngộ An cười một cái, giọng điệu dịu dàng: “Tôi không có ý gì khác, chỉ hỏi một chút thôi, cô ấy có nói khi nào tới đưa cô về phòng bệnh không?”

“Thời gian cuộc gọi của tôi hơi dài, có lẽ cô ấy đi làm việc rồi.” Nguyễn Huỳnh kiềm chế sự xúc động muốn vân vê tai của mình, bình tĩnh nhìn về phía anh: “Bác sĩ Lục anh có thể giúp tôi lấy gậy người mù được không?”

Gậy người mù do khu nội trú cung cấp, thuận thiện cho bệnh nhân tạm thời không nhìn thấy sử dụng.

Lục Ngộ An: “Ở đâu?”

Nguyễn Huỳnh: “Có lẽ là ở trạm y tá.”

Cô nhớ rõ lúc ra khỏi phòng cô đã mang theo rồi.

Lục Ngộ An nhấc chân đi vào trong.

Anh đi xa rồi, Nguyễn Huỳnh thở phào một hơi đã gắng gượng rất lâu, ngón tay cầm điện thoại không tự chủ được mà cuộn lại. Cô nhớ lại giọng điệu nói chuyện vừa rồi của Lục Ngộ An, cố gắng muốn nắm bắt được chút gì đó.

Còn chưa kịp làm gì thì Lục Ngộ An đã quay lại rồi.

“Những người khác của trạm y tá đang nghỉ ngơi.” Anh không vì chút chuyện nhỏ này mà đánh thức đồng nghiệp đang trực ca, đưa gậy người mù cho Nguyễn Huỳnh, Lục Ngộ An hỏi: “Có thể tự đi về không?”

Nguyễn Huỳnh vốn muốn nói có thể, nhưng khi lời đến khóe miệng thì lại biến thành: “Có thể có chút khó khăn.”

Cô chậm rãi ngẩng đầu lên: “Bác sĩ Lục, có thể làm phiền anh dẫn đường cho tôi không?”