Hôn Ước

Chương 38




Một câu này của Hạ Thiên, giống như một con dao, đâm thẳng vào đáy lòng Hàn Trình, đau nhói.

Ngẫm lại mấy ngày nay cứ do dự không quyết, ngẫm lại mấy ngày nay ‘biến số’ kia quấy nhiễu tâm trí y, lại nhìn ngắm cậu nhóc Hạ Thiên đang kìm nén không cho nước mắt rơi, gông xiềng tự y dựng lên nhiều ngày nay, trong khoảnh khắc ầm ầm sụp đổ.

Hạ Thiên quả cảm hơn, kiên cường hơn, khác xa so với tưởng tượng của y.

Trong lúc Hàn Trình lôi danh nghĩa trưởng bối để làm cớ do dự, cậu nhóc Hạ Thiên nhỏ hơn y 14 tuổi, đã đi trước một bước làm ra một quyết định trọng đại ảnh hưởng tới cuộc sống tương lai của bản thân.

Đến lúc này, Hàn Trình mới biết, Hạ Thiên đã sớm nhìn ra nỗi bất an trong lòng y.

Hạ Thiên không hề trẻ người non dạ như y vẫn tưởng.

Mấy ngày nay, Hạ Thiên dùng cách của bản thân, đi duy trì đoạn tình cảm này.

Dính người cực kì, liên tiếp cầu hôn, vụng về tán tỉnh….. phân nửa là bởi biết người trong lòng cũng có tình cảm với mình mà mừng như điên, một nửa còn lại là do muốn bày tỏ tình cảm chân thật cho đối phương hiểu rõ.

Cậu muốn cho Hàn Trình biết, cậu thật lòng thật dạ, không muốn quay đầu, thích y.

Hàn Trình để cho Hạ Thiên cẩn thận suy nghĩ, nhưng mặc kệ Hạ Thiên ngẫm nghĩ đến thế nào, cậu vẫn cứ thích y.

Đây không phải một cuộc mua bán, không thể chính xác đánh giá thiệt hơn trước khi đặt bút hoàn tất hợp đồng được.

Từ một khắc bắt đầu sa vào bể tình đã quyết định sẽ nắm tay nhau đi thật lâu thật lâu, làm gì còn có thời gian để ngươi suy tính bày kế?

Trong khoé mắt hàm nước, nhưng Hạ Thiên vẫn rất khí phách chất vấn Hàn Trình: Em đã bất chấp tất cả, tại sao anh lại chùn bước? Tại sao anh lại không tin?!

Hạ Thiên hít hít mũi, ngẩng cổ, kìm nén nghẹn ngào, cứng rắn nói: “Rốt cuộc anh em phải làm gì… thì anh mới tin em không phải nhất thời xúc động? Anh nói đi! Em làm!”

Tự nhận bản thân ăn muối nhiều hơn Hạ Thiên ăn cơm tận mười mấy năm, trước sự thẳng thắn bộc bạch của cậu, Hàn Trình binh bại như núi đảo.

“Là anh sai.” Hàn Trình kéo tay Hạ Thiên, ôm cậu vào lòng.

Hàn Trình nghiêng đầu, nhẹ nhàng hôn lên gò má Hạ Thiên, cứng rắn nói: “Tình huống lúc ấy….. hẳn là cầu hôn.”

Hàn Trình không nói rõ ra, nhưng Hạ Thiên biết, y đang nhắc đến cái hôm đưa cậu hộp nhẫn.

Cũng tại căn phòng này, cũng tầm khoảng giờ này.

Ngày đó hai người vừa chấm dứt nụ hôn, Hàn Trình đưa cậu chiếc hộp, bên trong chứa tâm ý của Hàn Trình, y nói, có thể coi là món đồ chơi, tạm để chỗ cậu.

Trong hộp nhẫn có ghi, xích thằng hệ định, châu liên bích hợp. Bạch đầu giai lão, du thử nhất sinh. (Nguyệt lão se duyên, đôi lứa thành đôi, bên nhau hạnh phúc trọn đời)

Đó là tâm nguyện đời này kiếp này của Hàn Trình.

Chẳng qua đây là lần đầu tiên Hàn Trình thích một người, những vụng dại ngây ngô thời niên thiếu đã bị mài mòn qua năm tháng chinh chiến trên thương trường, thành ra sau khi hiểu rõ lòng mình, y bắt đầu lo lắng được mất.

Tâm lý thành thục, nhưng tình cảm lại là lần đầu, hai bên xung đột, nảy sinh mâu thuẫn, Hàn Trình vạn phần khắc chế, mới có thể áp chế được những suy tính xấu xa kia lại, không làm tổn thương Hạ Thiên.

Hạ Thiên hiểu rõ băn khoăn trong lòng y, cho nên mấy ngày nay cậu đều cố nghĩ xem nên chứng minh kiểu gì, hôm nay, vì Hàn Trình, lần đầu tiên cậu nói dối mẹ.

“Em biết ngài không an tâm, em cũng không an tâm…..” Hạ Thiên nín nhịn không khóc, nói nhỏ, “Em sợ sau này anh cũng sẽ dỗ dành người khác như này, sẽ đối xử tốt với người khác, nhưng mà không thể bởi vì lo sợ…. mà không thích anh nữa.”

Hàn Trình khẽ gật đầu, đầu ngón cái nhè nhẹ vuốt ve khuôn mặt ai kia, trầm giọng nói: “Ừm.”

Hạ Thiên chôn đầu vào hõm vai Hàn Trình, tâm trạng lơ lửng thấp thỏm nhiều ngày nay, rốt cuộc cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.

Đêm đó, Hàn Trình qua phòng Hạ Thiên.

Đương nhiên, Hàn Trình không có cầm thú đến mức, vừa mới nói rõ lòng mình xong, đến tối liền đè Hạ Thiên ra thoả mãn thú tính được, y chỉ đơn thuần ‘ngồi chơi’ mà thôi.

Vừa mới tỏ tình xong, Hạ Thiên cực kì chẳng muốn rời xa Hàn Trình, vừa mới ra khỏi thư phòng, Hàn Trình nhìn thấy ánh mắt lưu luyến của ai kia, mềm lòng hỏi: “Qua phòng em ngồi một lát, nhé?”

Đáp án của Hạ Thiên là gì, không cần nghĩ cũng đoán ra.

Trước mặt Hạ Thiên, Hàn Trình bày ra dáng vẻ thân sĩ, tối trời sẽ không đặt chân vào phòng ngủ của cậu, có việc sẽ gọi điện kêu Hạ Thiên tới thư phòng, nếu không gọi được, cùng lắm đứng ngoài gõ cửa gọi người, cho đu Hạ Thiên đồng ý, y cũng tuyệt đối không bước nửa bước vào phòng.

Một nửa là vì muốn tôn trọng tiểu thái thái hữu danh vô thực của mình, phần còn lại là do y không rõ lắm về khả năng kiềm chế của bản thân.

Hôm nay tình huống đặc thù, lần đầu làm chuyện đó, Hàn Trình còn đỡ, Hạ Thiên lại cả người khoing được tự nhiên, mặt đỏ bừng bừng.

Hàn Trình vào phòng mình!

Nói rõ tình cảm xong! Hàn Trình tới phòng mình!

Tuy rằng chỉ vào ngồi chơi thôi, nhưng tình huống vừa được pháp luận cho phép, hai bên lại tình nguyện, vẫn cực gây kích động.

‘Nữ vương’ Hạ Thiên ngạo nghễ ép hỏi Hàn Trình ban nãy, nháy mắt hoá thành bé thỏ nhỏ, vứt bỏ dáng vẻ vờ cứng rắn chấn định xuống, lại biến trở lại thành dáng vẻ như hồi hai người mới gặp nhau, một thiếu niên vừa bất an lại không kiềm nén được hưng phấn.

Hàn Trình nhận thấy sự thay đổi đó, liền lấy cớ kiểm tra bài vở, ngồi vào bàn học, dành cho Hạ Thiên chút thời gian thích ứng.

Hạ Thiên giống như chàng trai lần đầu đưa người yêu về nhà chơi, ngoài mặt biểu hiện tự nhiên, trong lòng lại căng thẳng muốn chết, cậu nghĩ nghĩ muốn tìm đồ vật chiêu đãi Hàn Trình, không đồng không đuôi hỏi: “Anh…. muốn uống nước gì không?”

Hàn Trình nhịn cười, gật đầu: “Gì cũng được.”

Hạ Thiên xuống lầu ép ly nước trái cây.

Lúc mang ly nước lên cho Hàn Trình, Hạ Thiên mới ảo não nghĩ….. vừa nãy mình bị ngu hay sao? Sao lại không biết đường mang hai li rượu lên chứ?

Bày tỏ lòng nhau xong, tự dưng uống nước trái cây tốt cho dưỡng sinh như vậy làm cái gì?!

Hàn Trình uống hết ly nước trái cây thanh tâm quả dục xong, cũng kiểm tra hoàn tất bài tập của Hạ Thiên, thuận tay cất luôn vào cặp, Hạ Thiên sợ Hàn Trình đi luôn, vội nói: “Ngài…. buồn ngủ rồi ạ?”

Hàn Trình lắc đầu: “Chưa.”

Hàn Trình đoán ra ẩn ý trong đó, suy nghĩ một lát rồi mỉm cười nói: “Chờ em ngủ rồi tôi đi về?”

Hạ Thiên hắc hắc cười.

Rửa mặt đánh răng, thay đồ xong, nằm xuống, Hàn Trình ngồi trên ghế đối diện giường.

“Uhm….” Hạ Thiên mất tự nhiên ậm ừ, “Hàn thúc, bình thường, bồi hộ, mới ngồi chỗ ngài đang ngồi đấy.”

Hàn Trình nở một nụ cười ý vị sâu xa.

Hàn Trình đứng dậy, ngối xuống bên mép giường. Thuận tiện cầm tay ai kia kéo qua, khẽ nắm.

“Bấy nay quên mất, thích tôi từ lúc nào vậy?” Hàn Trình nhè nhẹ vuốt ve ngón tay Hạ Thiên, hỏi, “Thật sự trước khi tôi tỏ tình sao?”

Hạ Thiên vội nói: “Đương nhiên!”

Hàn Trình hơi nheo mắt, Hạ Thiên do dự một lát, tiếp, “Nói cho anh biết một chuyện nhé?”

Lúc thì anh lúc lại ngàu, Hàn Trình cũng đã quen rồi, y cười gật đầu: “Em nói đi.”

“Chính là…. trước khi thi giữa kì ấy, cái lần ngài đưa em đi chơi đó.”

Hàn Trình “ừ” một tiếng: “Làm sao vậy?”

Hạ Thiên chậm rãi nói: “Ngài còn nhớ hay không…. lúc ấy vừa vào khách sạn, chúng ta đi tới phòng giải trí, ngài nói hai ta cá cược một ván?”

Nguyên bản muốn mượn lần cá cược đó để tăngk chiếc thể thao cho cậu, Hàn Trình tất nhiên nhớ rõ.

“Hôm ấy ngài không có chip, em nói với anh là, nếu ngài thua, không cần cho em tiền, chỉ cần đồng ý một việc với em là được.” Hạ Thiên bất đắc dĩ cười, nói nhỏ, “Đáng tiếc lại không thành…..”

Hàn Trình đột nhiên nghĩ tới điều gì, trái tim vốn bình tĩnh, đột nhiên đập thình thịch dồn dập.

“Em….” Thanh âm như sắp khóc đến nơi, Hạ thiên ngượng ngùng mỉm cười, khẽ nói, “Lúc ấy em nghĩ, không cần biết đánh cược cái gì, nhất định phải thắng ngài, sau đó khiến ngài đáp ứng em…. biến giả thành thật.”

Hạ Thiên cụp mắt, nói nốt: “Em không muốn li hôn.”

Hạ Thiên ngẩng đầu nhìn Hàn Trình: “Hàn thúc….. rõ ràng là em có tình cảm với anh trước.”

Hàn Trình ngây người, kia ức mấy tháng qua như lồng đèn kéo quân, từng chút từng chút tái hiện lại trong đầu, thời kì phản nghịch….. gọi cho Lương Thanh Phong…. ánh mắt né tránh…. trong phòng giải trí ném gậy……

Hạ Thiên mẫn cảm cảm giác được bàn tay đang nắm chặt tay mình nóng lên một chút, dường như Hàn Trình đã hiểu ra điều gì.

Hạ Thiên còn chưa kịp hỏi, đôi môi Hàn Trình như mưa rền sấm dữ đổ ập tới.

Hạ Thiên trợn tròn mắt, vẫn chưa hiểu rõ hạnh phúc sao lại tới đột ngột như thế, nhưng chẳng mấy chốc cậu liền không còn hơi đâu đi suy nghĩ chuyện này, nụ hôn này không hề tựa chuồn chuồn lướt nước như dĩ vãng, Hàn Trình khẽ liếm làn môi Hạ Thiên, ngụ ý muốn tiến vào bên trong khám phá, khiến Hạ Thiên đùng cái đỏ bừng mặt.

……….

Không biết qua bao lâu, Hàn Trình mới lưu luyến hôn hôn Hạ Thiên, buông ra.

Hai má đỏ bừng, không đầu không đuôi nói năng lộn xộn: “Cái này…. Nếu mà biết nói ra chuyện này có tác dụng thế….. em đã sớm…. vừa rồi ngài…..”

Hàn Trình nhấp nhấp môi hồi tưởng lại dư vị ban nãy, nghe vậy không khỏi có ý tức giận, không rõ là giận mình hay giận người nữa: “Đúng vậy….. vì sao lại không chịu nói sớm.”

Hàn Trình trách móc xong, lại hướng trên môi Hạ Thiên gặm cắn, Hạ Thiên thảm hề hề nói: “Lúc ấy em tức lắm ý, vốn định bày tỏ tâm ý, ai dè lại gặp chuyện kia….”

“Trách anh.” Hàn Trình cơ hồ không hề nhún nhường với ai, nhưng trước mặt Hạ Thiên, nói vài lần cũng không hề gì, “Đều do anh.”

Hạ Thiên cười hì hì, nói: “Không nói chuyện đó nữa, ngài….. đêm nay ngủ ở đây?”

Hàn Trình lắc đầu: “Chờ chút nữa.”

Hạ Thiên không rõ chủ ý của Hàn Trình là gì, đến tận sáng hôm sau.

Trên bàn ăn, Hàn Trình đưa cho Hạ Thiên một bản kế hoạch.

Hạ Thiên mơ mơ màng màng cầm lấy: “Đây là gì thế ạ?”

“Nhiều năm rồi không tự mình làm kế hoạch, có khả năng nội dung không được chi tiết lắm, sau sẽ nhờ người sửa chữa, em xem qua là được rồi.” Hàn Trình xoa xoa đôi mắt cay cay, uống một ngụm nước, “Em không thích chỗ nào, cứ nói ra, anh sẽ sửa lại.”

Hạ Thiên mở kẹp tài liệu, thấy tiêu đề, suy nghĩ xuất thần —

 Kế hoạch tổ chức hôn lễ giữa Hàn Trình tiên sinh và Hạ Thiên tiên sinh

Hạ Thiên cứng nhắc lên tiếng: “Cái này…..”

“Như đã nói, trước chưa làm cái gì, đều sẽ bù lại hết cho em.” Hàn Trình nhìn Hạ Thiên, dịu dàng nói: “Bắt đầu từ hôn lễ.”

Trái tim hư, không biết nghe lời, tự dưng lại đập nhanh dữ dội.

Cậu đề ra nghi vấn: “Điều này không phải liền đại biểu, ngài…..”

“Đại biểu hai chúng ta từ nay về sau, thật sự trở thành phu thê.” Hàn Trình vừa ôn nhu lại kiên định nắm bàn tay lành lạnh của ai kia, lấy chiếc nhẫn vốn đã chuẩn bị kĩ, trước tạm thời giao cho Hạ Thiên, bên trong có khắc tên y, nhẹ nhàng lồng vào ngón áp út của Hạ Thiên.

Tôi đã từng cực kì không thích có người khác can thiệp vào cuộc đời mình, nhưng nếu là em, tôi nguyện ý, mang lên gông xiềng này.

— Hoàn Chính Văn —