Hồng Sắc Sĩ Đồ

Chương 305: Chốn quan trường là một nơi rèn luyện tâm trí trưởng thành nhanh nhất.





Tôn Tường Quân không dặn dò câu gì đã đi rồi, các vị lãnh đạo của tỉnh và thành phố đều thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ trong mấy ngày mà đã xảy ra nhiều chuyện khiến cho mọi người cứ như đang nằm mơ. Nhiều người cảm giác từ trong những chuyện này mà thấy mình trưởng thành lên rất nhiều.
Dương Hiên cũng không biết cho gọi Hứa Phu Kiệt và Sở Tuyên đi nói chuyện gì mà khiến cho mặt mũi hai người đều âm u lạnh lẽo.
Sau khi bước ra, Hứa Phu Kiệt nhìn thấy Diệp Trạch Đào đứng đó, liền nói:
- Trạch Đào, ngày mai Bí thư Dương đến xã Xuân Trúc, cậu tháp tùng ông ấy nhé.
Khi nói những câu đó, ông ta không hề liếc mắt đến Quách Xán một lần nào.
Quách Xán đứng ở đó cảm thấy đau khổ vô cùng tận. Gã biết Bí thư Hứa lần này đã tỏ thái độ đối với gã rồi.
Lại nhìn về phía Dương Hiên, thấy Dương Hiên không muốn đem sức chú ý lên Quách Xán, ánh mắt chỉ quét qua người gã mà thôi.
Trong thời điểm then chốt trước mắt, Diệp Trạch Đào lại được chỉ định tháp tùng Bí thư Tỉnh ủy, chuyện này là một chuyện đại sự đối với tất cả mọi người, bọn họ đều nhìn về phía Diệp Trạch Đào.
Sở Công an tỉnh đã chứng minh được cái chết của Tôn Cương và Diệp Trạch Đào không hề có liên quan gì cả. Điều này cũng khiến cho Diệp Trạch Đào cảm thấy nhẹ nhõm.
Bí thư Tỉnh ủy Dương kỳ thực không phải là người ưa sự phô trương, nên không muốn các vị lãnh đạo đi theo tháp tùng. Ông ta ở lại trong nhà khách của Huyện ủy, Diệp Trạch Đào cũng đi về nhà mình.
Mấy ngày loạn như thế khiến cho ai nấy đều quá mệt mỏi.
Vừa bước vào nhà, Diệp Trạch Đào liền ngồi phịch xuống ghế sô pha.
Đấu tranh khiến cho người ta trưởng thành. Thông qua lần tranh đấu vừa rồi, Diệp Trạch Đào phát hiện mình đã có sự trưởng thành rõ rệt trên mọi phương diện.
Trông thấy bộ dạng của Diệp Trạch Đào như vậy, bà Tôn Trí Phương thất kinh hỏi:
- Trạch Đào, con làm sao vậy?
Diệp Trạch Đào cười nói:
- Con hơi mệt, con đi ngủ đây.
Nhìn theo bóng dáng Diệp Trạch Đào đi vào phòng, bà Tôn Trí Phương thở dài lẩm bẩm:
- Làm quan xem ra không dễ dàng, thảnh thơi chút nào!
Bà Tôn Trí Phương cố nhiên là không thể tưởng tượng nổi cậu con trai mình lại phải trải qua nhiều chuyện đến như vậy. Cái chết của Tôn Cương suýt chút nữa Diệp Trạch Đào bị nghi oan.

Diệp Trạch Đào vừa bước vào phòng ngủ thì Diệp Oánh về, vừa bước vào cửa liền hỏi bà Tôn Trí Phương:
- Mẹ, Trạch Đào có về không?
Chỉ về phía phòng của Diệp Trạch Đào, bà Tôn Trí Phương nói:
- Vừa về, mới đi ngủ.
- Mẹ, mẹ không biết đấy thôi, ở huyện xảy ra chuyện lớn rồi. Nghe nói Chủ tịch huyện Tôn Cương cưỡng hiếp Trưởng ban Tổ chức cán bộ, kết quả là hai người chém nhau, đều đã bị chết cả!
Bà Tôn Trí Phương hoảng sợ, giật mình nói:
- Sao lại có chuyện đó xảy ra chứ!
Diệp Oánh liền cười đắc ý nói:
- Hiện mọi người đều đang bàn luận, nói rằng Diệp Trạch Đào chắc sẽ có bước tiến thêm nữa. Lần này Tôn Cương đã bị cậu ấy làm cho mất mát như thế đấy!
Bà Tôn Trí Phương quá hoảng sợ, hỏi dồn:
- Con đừng có nói năng linh tinh, Chủ tịch huyện Tôn vừa chết, sao có thể nói Diệp Trạch Đào làm cho người ta mất mát được chứ!
Diệp Oánh liền cười nói:
- Làm mất mát không phải là đi giết người, chỉ là nói cách khác thôi.
Bà Tôn Trí Phương liền cười nói:
- Con ấy à, toàn nói chuyện mập mờ!
Hai người ngồi đó nói chuyện của Diệp Trạch Đào, thì Diệp Trạch Đào lúc đó đang nghe điện thoại của Điền Lâm Hỉ gọi tới.
Huyện Thảo Hải xảy ra chuyện Điền Lâm Hỉ đã sớm biết từ lâu, ông ta vẫn luôn theo dõi. Sau khi biết không có chuyện gì của Diệp Trạch Đào, thì liền lập tức gọi điện cho Diệp Trạch Đào để hỏi han tình hình.
Diệp Trạch Đào cũng cứ thế nằm trên giường tường thuật lại chuyện các vị lãnh đạo các cấp thành phố và tỉnh đang cho điều tra về nguyên nhân cái chết của Tôn Cương cho Điền Lâm Hỉ nghe.
Điền Lâm Hỉ nghe xong nói:
- Đích thân Tôn Tường Quân đi tìm hiểu tình hình cũng tốt, qua đó, chí ít thì ông ta cũng tìm hiểu được chuyện cậu không liên quan gì đến cái chết của Tôn Tường Quân cả. Haiz! Thằng con trai của ông ấy đúng là một người có chết bản tính cũng không thể thay đổi. Những nội dung viết trong cuốn sổ tay đó xem ra Tôn Tường Quân đã hiểu rất rõ!
- Nói vậy tức là Tôn Tường Quân đã biết chuyện về cuốn sổ tay rồi!

Diệp Trạch Đào nói.
Điền Lâm Hỉ nói:
- Trên trung ương đã có quyết định về chuyện của Tôn Tường Quân rồi, đến nhiệm kỳ tới sẽ gạt Tôn Tường Quân ra.
Diệp Trạch Đào nói:
- Cái chết của Tôn Cương có ảnh hưởng đến việc gạt Tôn Tường Quân ra không?
Điền Lâm Hỉ liền cười nói:
- Cố nhiên là Tôn Tường Quân muốn nắm bắt cơ hội này, nhưng cậu cũng nghĩ mà xem, có một số người khó khăn lắm mới có thể đánh gục được ông ta, thì liệu có ai còn đồng ý cho ông ta quay lại chứ!
Diệp Trạch Đào cũng cảm thấy lời của Điền Lâm Hỉ rất có lĩ lẽ. Thả con ngựa Tôn Tường Quân ra, nếu làm không tốt có thể sẽ trở thành thả hổ về rừng. Những nhân vật đứng đằng sau ấy làm sao có thể phạm phải một sai lầm nhỏ như thế được chứ.
Điền Lâm Hỉ lại cười nói:
- Cố nhiên là thế rồi. Tôn Tường Quân cũng nhìn được thấy tình hình đó. Nếu như ông ta đã nhìn ra vấn đề rồi thì sẽ nhất định hành động. Đầu tiên, sẽ là chuyện phó Bí thư ở đó. Tay phó Bí thư đó từ trước đến giờ vẫn luôn xem trọng Tôn Tường Quân!
Quả thật Diệp Trạch Đào vốn không hiểu lắm chuyện của các tầng lớp trên, nên chỉ có thể nghe mà thôi.
Điền Lâm Hỉ cười nói:
- Có khả năng là cậu không hề biết Tôn Tường Quân còn có một tính toán mới. Đó chính là đem lực lượng phủ quyết của cậu trở thành lực lượng tranh đấu!
Diệp Trạch Đào liền cười:
- Tôi thì có đáng gì chứ, chắc ông ta không thèm để mắt đến tôi đâu!
Điền Lâm Hỉ nói:
- Cũng không thể nói như vậy được, cậu có thể hạ gục đến thảm hại một đối thủ mạnh như Tôn Cương, thì thành thật mà nói, giữa Tôn Tường Quân và cậu cũng không có những xung đột lợi hại nào lớn lắm. Cố nhiên rồi, đấy là dưới góc độ ông ta không hề biết về tình hình của cuốn sổ tay, chuyện cuốn sổ tay ấy ông ta không thể biết là chính cậu đã cung cấp nó. Trong tình hình trước mắt, cậu có cho rằng ông ta còn định lôi kéo cậu về phía mình không?
Diệp Trạch Đào cẩn thận suy xét từng câu, từng chữ trong lời nói của Điền Lâm Hỉ. Không nghĩ thì không biết, chứ khi đã nghĩ rồi thì thấy đúng là trong truyện này còn có cái gì đó.
Đương nhiên là Tôn Tường Quân không xem trọng mình, ông ta chỉ xem trọng lực lượng phía sau lưng của mình mà thôi.
Điền Lâm Hỉ nói:

- Ông ta bắt tay cùng cậu, lại còn nói những lời như vậy chính là thái độ chủ động cầu hòa đó. Ông ấy hy vọng cậu sẽ đem chuyện đó nói cùng với những lực lượng phía sau lưng cậu. Đối với những nhân vật theo đuổi chính trị thì bất kỳ chuyện gì cũng có thể xảy ra!
Diệp Trạch Đào cười khổ nói:
- Ông ta nghĩ quá xa rồi!
- Không xa, kỳ thật cậu không biết đó thôi. Sau khi chuyện này xảy ra, sẽ ảnh hưởng khá lớn đến uy thế của ông ta. Khi trên tỉnh tiến hành nghiên cứu về bộ máy cơ cấu của huyện Thảo Hải, chắc chắn cậu lại được tiến thêm bước nữa. Chỉ có như vậy mới có thể bảo đảm cho sự trưởng thành của khu công nghiệp xã Xuân Trúc. Đương nhiên là sự tiến bộ của cậu cũng khá nhanh, nhưng lần này cũng không phải là một bước lên trời, nhưng sự ưu đãi thì chắc chắn là có.
Diệp Trạch Đào than lên một tiếng:
- Thưa thầy, nói thật, chốn quan trường này quả thật khó mà lăn lộn cho nổi. Hàng ngày chẳng có mấy thời gian để chuyên tâm mà làm việc!
Trong lòng Diệp Trạch Đào dâng lên niềm cảm thán.
Điền Lâm Hỉ cười nói:
- Sao vậy, muốn lùi bước rồi hả? Nếu như cậu đồng ý, thì tôi lập tức sẽ sắp xếp, đưa cậu lên tỉnh công tác ở một bộ phận nhàn rỗi hơn.
Diệp Trạch Đào cũng biết ông Điền đang nói đùa, liền cười nói:
- Ngày mai tôi còn phải tháp tùng Bí thư Dương đến xã Xuân Trúc để kiểm tra công tác.
Điền Lâm Hỉ cười nói:
- Đúng thế, làm tốt công việc, đó là điều mạnh hơn tất cả.
- Thầy bảo cơ cấu của huyện Thảo Hải sẽ được điều chỉnh như thế nào?
Diệp Trạch Đào hỏi một câu như vậy.
Điền Lâm Hỉ nói:
- Điều này còn phải phụ thuộc vào tình hình của xã Xuân Trúc thôi. Trước tiên, hiện tại thì xã Xuân Trúc đã nảy sinh quá nhiều sự thay đổi rồi, đã xác lập được địa vị là ranh giới của ba tỉnh. Nếu như nó đã quan trọng như vậy, thì trên tinrhnhaats định cũng sẽ tiến hành thúc đẩy mạnh mẽ sự trưởng thành của xã. Xã Xuân Trúc có nhiều hạng mục như thế, các vị lãnh đạo trên trung ương luôn quan tâm đến từng bước phát triển của xã Xuân Trúc, cậu cho rằng xã Xuân Trúc không quan trọng sao?
- Đương nhiên là tôi biết xã Xuân Trúc rất quan trọng, nếu không thì ngày mai làm sao mà Bí thư Dương lại chạy đến xã Xuân Trúc chứ.
- Nói đúng lắm, đó là một chuyện đại sự. Các dự án của khu công nghiệp xã Xuân Trúc trừ dự án xe ô tô kia ra, thì tất cả đều do cậu kéo về cả. Để bảo đảm cho sự ổn định của các chính sách, để cậu phụ trách mọi công tác của xã Xuân Trúc tạm thời sẽ không có sự chuyển biến nào.
Trong lòng Diệp Trạch Đào cũng nghĩ như vậy.
Điền Lâm Hỉ còn nói thêm:
- Kỳ thật, tình hình của huyện Thảo Hải hiện tại đã trở nên quá phức tạp. Lần trước là người của bên ngoài đến, kết cục thì tình hình của huyện cũng chẳng có khả quan gì, ngược lại còn xảy ra chuyện. Lần này chắc chắn lại sẽ sử dụng cán bộ của địa phương, nhưng đương nhiên vẫn có thêm cả người từ bên ngoài vào nữa.
- Thưa thầy, những lời này của thầy cũng bằng như không nói!
Hai người đã quá thân thuộc với nhau nên Diệp Trạch Đào vừa cười vừa nói những lời như vậy.

- Ta chỉ muốn giúp cậu trình bày và phát huy một chút mà thôi! Thôi được rồi, ta không nói nữa vậy, nói thẳng vấn đề luôn nhé. Lần này cậu đừng mơ mộng gì nhiều, lúc này chưa tới phiên cậu đâu!
- Tôi cũng không nghĩ tới làm nhân vật này nọ mà!
Diệp Trạch Đào nói.
Điền Lâm Hỉ cười nói:
- Toàn bộ ban thường vụ đều là những nhân vật có khả năng! Cuối cùng thì sự đề bạt của cậu cũng có vẻ hơi nhanh đấy!
Diệp Trạch Đào nói:
- Ý của thầy muốn nói Quách Xán có vấn đề sao?
Hừ một tiếng, Điền Lâm Hỉ nói:
- Quách Xán phạm phải một lỗi lớn, đã không xin chỉ thị của Hứa Phu Kiệt mà tự ý bắt tay cùng Tôn Cương chèn ép cậu. Đây là một hành vi phản bội. Trong chốn quan trường, hành vi này quá nguy hiểm!
Nhớ lại tình hình trong cuộc họp ngày hôm đó, Diệp Trạch Đào đúng là đã có cách nhìn với Quách Xán, đúng là cái thằng ranh này không ra làm sao cả!
Kỳ thật, đối với Quách Xán, Diệp Trạch Đào cũng đã dốc khả năng để cùng phối hợp với y, cũng muốn sắp xếp cho y một số người. Thậm chí Diệp Trạch Đào còn tính, bước tiếp theo của hắn sẽ rút một số người của mình trong Huyện ủy, nhường vị trí chủ chốt cho Quách Xán.
Diệp Trạch Đào liền nói:
- Quả thật tôi cũng từng có suy nghĩ, nếu như Quách Xán hết lòng ủng hộ công tác của tôi thì chắc chắn tôi sẽ giao một số bộ phận mấu chốt của mình cho y.
Không ngờ vừa nghe thấy Diệp Trạch Đào nói câu đó, Điền Lâm Hỉ liền nổi giận, nói với hắn:
- Tôi đã nói với cậu bao nhiêu lần rồi, bất kể lúc nào, bất kể như thế nào cũng đều phải nhớ rõ một điểm: chỉ có những lực lượng mà mình nắm chắc trong tay mới đáng tin cậy. Trên chốn quan trường, bất kể là hạng người nào, cho dù hiện tại có mối giao hảo rất thân tình với cậu thì cậu cũng vẫn phải luôn để ý. Giả dụ như trong tay không có quyền lực nữa, cậu sẽ bị mọi người quay lưng lại!
Khi nói những điều này Điền Lâm Hỉ rất nghiêm túc.
Nghe được những lời đó, trong lòng Diệp Trạch Đào chấn động, ngẫm nghĩ từng câu, từng lời của Điền Lâm Hỉ. Hắn cũng tự cảm thấy mình thật sự quá ngây thơ, liền nói:
- Tôi đã nhầm rồi!
- Trạch Đào, tôi phải nói với cậu, bấy kể thời gian nào cậu cũng phải nắm chắc lấy lực lượng của mình ở trong tay. Mất đi lực lượng của mình rồi là cậu sẽ mất đi gốc rế, mất đi căn bản. Cậu đừng thấy bọn họ trên dưới đều nói không muốn theo chủ nghĩa bá chủ. Cậu cứ chăm chú quan sát đi, nếu như những kẻ mà không muốn theo chủ nghĩa bá chủ có mấy người tiến được xa cơ chứ, cho dù bọn họ tạm thời có một chút trưởng thành nhưng cũng không thể tiến xa hơn nổi. Con người của cậu có một khuyết điểm lớn, đó chính là suy nghĩ về nghĩa khí khi đối nhân xử thế. Với tính cách này của cậu, nếu đã lăn lộn trong chốn quan trường rồi, cậu nhất định phải sửa!
- Tôi hiểu rồi!
Diệp Trạch Đào phát hiện thấy khuyết điểm của mình đã bị Điền Lâm Hỉ nói trúng, lần đầu tiên trong đời hắn có cảm giác cảnh giác đối với tính cách của mình.