Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày

Chương 325: quyễn 7 : Trút giận một cách điên cuồng




: Trút giận một cách điên cuồng

Nam Cung Nghiêu cảm thấy rất nức cười, tàn ác đi mạnh vào, làm cho cô run rẩy giống như bị điện giật, dịch tiết ra từ cơ thể càng nhiều hơn, "ngoan, làm chuyện này là một sự hưởng thụ, chứ không phải chịu cực hình. Cả người cứng nhắc như vậy, sẽ không thể cảm nhận được sự thoải mái này đâu."

Uất Noãn Tâm nghiến răng, mặt một mảng đỏ một mảng trắng. "Làm với anh, còn đau khổ hơn chịu cực hình."

"Em cứ thích cứng miệng như vậy, rõ ràng rất dễ chịu, không phải sao? Bên dưới cũng đã ướt đến vậy, trên miệng vẫn gay gắt như thế! Không thật thà là một thoái quen xấu, phải sửa thôi."

"Dù sao cũng không phải lần đầu tiên, chống đối cũng chẳng có ý nghĩ gì, không bằng hưởng thụ cùng với tôi đi........." Nam Cung Nghiêu cười mỉa, tiếp tục ra vào trong cơ thể cô.

Hai cơ thể gắn kết với nhau, làm cho anh có một cảm giác thỏa mãn mà trước nay chưa có, nhịp đập của trái tim của hai người cũng dường như được gắn kết với nhau.

Cảm giác này làm Uất Noãn Tâm điên lên, mở miệng ra, nhưng nửa chữ cũng chửi không ra. Cảm giác thoải mái quá mãnh liệt, cô vốn không còn cách nào suy nghĩ nữa. Cô cảm thấy cả cơ thể mình sắp sửa tan chảy, muốn bùng nổ, nhưng chống lại cái cảm giác này, không ngừng nói với chính mình, cô đang bị cưỡng bức, không nên có cảm giác với anh.

Nhưng mỗi lần anh ra vào, đều kích thích thần kinh của cô, làm cho cô sắp không chịu nổi nữa, lúc gần sắp lên đến đỉnh kêu to ra.

Lý trí và bản năng của cơ thể chống đối nhau, cô vài lần ham muốn đến điên cuồng.

Cảm xúc của Nam Cung Nghiêu tăng vọt, chịu không nổi kích thích, nhưng lại không muốn phóng thích như vậy, cả người chìm trong sự điên cuồng đến cực đỉnh. Đang trong lúc cắn chặt răng tiến lên, thì điện thoại của Uất Noãn Tâm đột nhiên đổ chuông.

Anh liếc nhìn tên nhấp nháy trên màn hình, cánh môi lạnh lẽo mở ra, cầm lấy di động, hỏi với vẻ kỳ quái: "Điện thoại của Ngũ Liên, có muốn nhận không?"

"............"

Giống như bị một gáo nước lạnh tạt vào, Uất Noãn Tâm hoảng loạn, gấp gáp giật lấy điện thoại.

Nam Cung Nghiêu lại thoải mái né tránh, làm bộ muốn nhấn nút nhận điện thoại, ánh mắt tàn nhẫn như một con dao lạnh lẽo, "có muốn để anh ta nghe thử, tiếng rên rỉ của em ở dưới người tôi thoải mái đến thế nào không?"

"Đừng mà........... đừng mà............ trả cho tôi..........."

"Em cần xin tôi, tôi sẽ trả cho em."

Uất Noãn Tâm gấp đến nỗi bật khóc, đau lòng nơi nước mắt. "Đừng mà......... tôi............ tôi cầu xin anh........."

Nam Cung Nghiêu lúc này mới ném di động qua một bên, nhưng nó vẫn tiếp tục reo lên không ngừng, mỗi một tiếng reo, giống như một trận roi, quất thật mạnh vào người Uất Noãn Tâm, cô cảm thấy thật nhục nhã. Muốn khóc, nhưng lại khóc không ra nước mắt.

Cuối cùng vào lúc quan trọng, Nam Cung Nghiêu chịu không nổi kích thích, thở dốc, cả người co giật, trong cơn co giật từng đợt, phóng thích chính mình.

Trong giây phút ngã xuống người cô, lại yên lòng đến kỳ lạ. Anh đột nhiên cảm thấy, mình rất yêu người con gái này. Đây chính là sự lưu luyến say mê mà cả đời này anh không thể thoát được.

Ngay cả khi hận cô, thì tình yêu của cô, trước kia đã sớm dung nhạp vào xương tủy của anh từ rất lâu rất lâu, là một loại thuốc độc anh không cách nào thoát khỏi!

...........

Ở bên kia thành phố, ánh đèn neon sáng rực, sầm uất náo nhiệt, thì ở tại một văn phòng cao cấp lại là một cảnh đen tối quạnh hiu, còn khủng bố hơn cả địa ngục.

Ngũ Liên liên tiếp gọi điện thoại cho Uất Noãn Tâm ba bốn lần, nhưng đáp lại vẫn là "thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau."

Buổi sáng có gọi lại vài lần, cô cũng không nhận, Rốt cuộc cô đang bận gì, hay là.......... cố ý không muốn nhận điện thoại của anh sao?

Thực ra trong lòng anh đã có câu trả lời rõ ràng, chỉ là không muốn nghĩ đến. Chỉ cần nghĩ đến khả năng kia, thì anh đã đau đớn đến không thở nổi.

Anh thật không hiểu, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, làm cho cô chỉ trong một đêm có sự thay đổi lớn đến vậy, ngay cả điện thoại cũng không muốn nhận.

Không phải cô đã từng hứa, 'anh không từ bỏ, cô cũng không từ bỏ' sao? Tại sao mới qua có hai ngày, tất cả đã thay đổi rồi?"

Sự thay đổi này đến quá nhanh, quá đột ngột, anh không có cách nào chấp nhận được. Nhưng anh không biết mình có thể làm được gì, sợ ép quá làm cô cuống lên, cô sẽ càng chạy xa hơn, đến cuối cùng anh hoàn toàn mất đi cô!

Trước giờ chưa từng trải qua sự đau khổ này, mỗi phút mỗi giây như ngồi trên đống than, y như bị đem đi nướng, lo lắng không yên. Trong đầu ngoài cô ra, không thể nghĩ đến bất cứ chuyện gì khác. Không ngừng đoán xem hôm đám cưới rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nghĩ đến nỗi đầu muốn nổ tung, sắp sửa điên lên!

Không lẽ, bọn họ không thể ở bên nhau sao?

Không! Nhất định không!

Cho dù mất đi cả thế giới, anh cũng nhất quyết không để mất cô!

............

Cuộc tra tấn kéo dài đến tận ba giời sáng, Nam Cung Nghiêu mới tha cho Uất Noãn Tâm. Đi vào phòng tắm tắm rửa, nhìn cơ thể trần trụi của cô, nghiền ngẫm rồi nở nụ cười. Đi đến bên giường, cúi người hôn cô, lại bị cô né tránh. Anh không hề có chút hờn giận nào, lại cố ý quay mặt cô qua, hôn lên môi cô, hơn nữa còn ác ý cắn một cái, trừng trị cô vì tội không ngoan.

"Trên người toàn là mồ hôi, em không đi tắm sao?"

Lời nỉ non dịu dàng, ngọt ngào giống như giữa người yêu với nhau. Nhưng khi Uất Noãn Tâm nghe thấy, lại giống như lời ra lệnh của khách làng chơi làm cho cô căm ghét, rất buồn nôn.

"Mệt muốn chết rồi sao? Lúc nãy còn kêu vất vả đến vậy."

"Để tránh Ngũ Liên chạy đến đây, nửa đêm xảy ra án mạng, hôm nay tôi sẽ không ở lại đây, em nghỉ ngơi đi." Anh chậm rãi mặc áo mơ mi, dáng vẻ lười biếng, trong mắt chứa đựng nụ cười liếc nhìn cô. "Đừng có tỏ thái độ đang chịu uất ức như vậy được không? Rõ ràng lúc nãy em rất hưởng thụ mà, còn phối hợp với tôi.........."

Cô không hể nang, "anh ngay cả cầm thú cũng không bằng."

"So sáng đàn ông ở trên giường với cầm thú là một lời khen ngợi đấy, tôi có thể hiểu, em rất thỏa mãn với thể lực của tôi không?"

"Anh không biết xấu hổ!"

"Tôi không biết xấu hổ, em cũng đâu tốt đẹp gì." Anh trả lời một cách mỉa mai. "Trên chiếc giường này, em đã làm với Ngũ Liên bao nhiều lần hử? Vừa quay đầu, đã ở dưới người tôi vui vẻ rên rỉ. Uất Noãn Tâm, em không cảm thấy mình giả vờ giả vịt rất ghê tởm sao?"

"Cút!" Cô quăng một bị cái gối vào người Nam Cung Nghiêu, lại bị anh nhẹ nhàng chụp được, quăng đại qua một bên.

"Tôi nói rồi, đừng có ở trước mặt tôi giả vờ trong sạch, em chỉ là một con gái điếm thỏa mãn ham muốn của tôi thôi, lúc nào tôi muốn em, em phải cởi sạch quần áo nằm trên giường chờ tôi. Nếu không, em sẽ không được dễ chịu đâu!" Nói xong câu tàn nhận đó, anh đẩy cửa bỏ đi.

Cho dù có không nỡ, cũng phải ép mình nhẫn tâm, đây là cô thiếu nợ anh, anh không cần phải thấy áy náy!