Hợp Đồng Tình Nhân

Chương 179



Mỗi một chỗ trong Cận gia đều tràn đầy nhiệt tình và vui nhộn, từng nơi trong nhà má Trương đều bố trí vô cùng tinh tế, bởi vì, hôm nay là ngày Cận Thế Phong xuất viện, cho nên tất cả mọi người đều lộ ra sự vui vẻ.

Chẳng bao lâu, Cận Thế Phong và Yên Lam bước vào nhà, cả người Cận Thế Phong mặc quần áo bình thường, làm nổi bật lên vẻ mặt tuấn tú, thậm chí có vẻ như trẻ ra vài tuổi. Còn Yên Lam, trên người mặc bộ âu phục được cắt may vừa vặn, thể hiện rõ từng đường cong trên cơ thể, trên đầu vẫn là mái tóc đen thẳng dài, vẻ mặt hồng hào, càng làm cho người khác say mê.

Hai người sánh bước bên nhau, làm cho người khác vẫn cứ dán mắt nhìn, không có cách nào di chuyển tầm mắt.

"Thiếu gia, hoan nghênh cậu trở về." Má Trương đứng ở một bên nói.

"Má Trương, cám ơn má." Cận Thiếu Phong chân thành nói. "Những ngày tôi nằm viện, cực khổ cho má rồi."

"Thiếu gia, cậu đừng nói như vậy, đây là những đều tôi nên làm mà." Má Trương đứng bên cạnh nói. "Ngược lại Lam Yên tiểu thư, mấy ngày này, vì chăm sóc cho cậu, ốm nhôm rồi, người cũng tiều tụy theo. Hôm nay gặp, trên mặt không có chút huyết sắc nào."

Nghe những lời này, Cận Thiếu Phong quay đầu nhìn Yên Lam, những điều này, anh làm sao không biết chứ, lần này bản thân xảy ra tai nạn giao thông, người lo lắng nhất cũng chỉ có Yên Lam, sợ ba lo lắng, nên anh không cho người thông báo đến Mỹ, còn Lam Lam, những ngày này, mỗi ngày đều ở trong viện đuổi cô ấy cô ấy cũng không đi, chịu rất nhiều cực khổ.

"Lam Lam, những ngày này cực khổ cho em rồi, má Trương nói đúng, em xem, em ốm hơn rồi." Nói vậy, Cận Thiếu Phong giang tay ra nhéo gương mặt hốc hác rõ ràng của Yên Lam. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL

Nhìn Cận Thế Phong đau lòng vì chính mình, Yên Lam an ủi anh nói: "Em không sao hết, không cần lo lắng đâu! Ốm càng tốt chứ sao, em không cần cố gắng giảm cân."

"Em đã quá ốm rồi, anh không thích em ốm thêm đâu." Cận Thiếu Phong nói.

"Vậy…." Yên Lam nhíu mày suy nghĩ một lúc nói: "Vậy phải phiền má Trương rồi."

"Má Trương?" Cận Thiếu Phong nhìu lông mày. "Em ốm hay không ốm thì có liên quan gì đến má Trương chứ?"

"Đương nhiên có rồi, mấy ngày này nếu má Trương làm thêm nhiều món ăn ngon, em nhất định sẽ mập lên vài ký. Hơn nữa, chắc chắn so với lúc trước còn mập hơn, đến lúc đó, không cho phép anh ghét bỏ em!!" Yên Lam nghịch ngợm nói.

"Được được." Má Trương đứng ở bên cạnh vui vẻ cười ha ha nói. "Má Trương tôi nhất định sẽ nấu thật nhiều món ăn cực kỳ ngon."

"Đương nhiên, anh làm sao có thể ghét bỏ em chứ! Anh thích còn không kịp nữa kìa, anh muốn nuôi em thành một con heo nhỏ, lúc đó, sẽ không có ai thích em, khi đó, em chỉ có thể là của một mình anh." Cận Thiếu Phong xấu xa nói.

"A!! Thiếu Phong, thì ra anh hư hỏng đến vậy!!" Yên Lam đứng bên cạnh cười ha ha nói.

"Đó là lẽ đương nhiên, anh không hư hỏng em đâu có yêu anh!! Không lẽ em chưa nghe qua câu này sao!? Đàn ông không hư, phụ nữ không yêu. Anh càng hư, em sẽ càng yêu anh!!" Cận Thiếu Phong chớp mắt vài cái, nói.

"Anh!" Câu nói của Cận Thiếu Phong, làm cho mặt của Yên Lam đỏ ửng hết lên.

Má Trương đứng một bên nhìn dáng vẻ vui đùa hạnh phúc của Cận Thiếu Phong và Yên Lam, trong lòng cảm thấy rất yên lòng, không khí ấm áp của cái nhà này cuối cùng cũng trở lại. Thiếu gia và Yêu Lam tiểu thư đã trải qua rất nhiều chuyện mới có thể lại ở bên nhau.

Hy vọng, lần này, sẽ không xảy ra bất kỳ chuyện gì nữa.

Đến tối, Cận Thiếu Phong và Yên Lam ăn cơm tối xong, liền trở về phòng của hai người.

Ngồi ở bên giường, Cận Thiếu Phong vươn tay ra vỗ nhẹ lên hai má của Yên Lam. "Lam Lam, những ngày qua cực khổ cho em rồi, em ốm đi rất nhiều rồi đó, nhìn em anh rất đau lòng."

Yên Lam vươn tay ra nắm nhẹ nhàng nắm lấy tay của Cận Thiếu Phong, nói: "Em cũng rất đau lòng!! Nhìn thấy anh nằm trên giường bệnh ở bệnh viện, em làm sao có thể sống thoải mái chứ!! Em thực sự rất sợ hãi, sợ hãi em sẽ mất anh. Hứa với em, sau này phải chăm sóc tốt cho bản thân, đừng để em lại lo lắng sợ hãi có được không??"

"Được, anh hứa với em." Cận Thế Phong trịnh trọng hứa với Yên Lam, nói xong, môi của anh đè xuống, phủ lên đôi môi hồng ướt át của Yên Lam.

Yên Lam từ từ khuất phục trước sự dịu dàng của Cận thế Phong, trong lòng cô là hạnh phúc, là ngọt ngào, bàn tay ngọc ngà của cô từ từ ôm nhẹ lấy cổ Cận Thế Phong, hôn thật sâu người đàn ông mình yêu sâu đậm.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.