Hợp Hoan

Chương 10




Chú thích:

(1): Biến đống(变童) chỉ có thể đoán là cùng nghĩa luyến đồng

(2): Thứ mai được nhắc đến là có màu đỏ, theo mình nhớ trông cũng giống đào, nhưng màu khác đào

(3),(4): Chí nhu, chí cương: Nhu là mềm cương là cứng. Chí nhu chí cương là cực mềm, cực cứng. Ý nói Bảo nhi tâm tính không chỉ dịu dàng dễ chịu, mà cũng rất cứng rắn. Hiện không tìm ra được từ nào đủ hay thay thế. Dẫu sao cũng thấy hai cụm từ này dễ hiểu.

———————————-

Vệ Ưu gần như bay trên đường vào hoàng cung. Vừa nghĩ đến chút nữa thôi có thể có Mẫn rồi, hắn liền cao hứng đến run rẩy. Nhưng trong đầu lại chợt hiện ra hình bóng một người khác. Nhút nhát đấy, ngoan ngoãn đấy, nhưng lại chiếm lấy một vị trí vững vàng trong lòng hắn.

Mạnh lắc đầu, muốn tống hình bóng kia đi. Người ta yêu là Mẫn, không phải một tên nam sủng! Vệ Ưu không ngừng tự nhắc mình.

Nhưng vẻ muốn nói lại thôi của Hợp Hoan lại không ngừng hiện ra. Đôi con ngươi trong suốt chứa chan yêu thương, nhìn vào, có bao nhiêu xinh đẹp không nói nên lời. Vệ Ưu bỗng phát hiện cho tới giờ mình chưa từng vì Mẫn mà rung động bao giờ. Nhưng chỉ cần nhìn vào mắt Hợp Hoan, ngực sẽ có sự an lòng vui vẻ không thể nói lên được.

Nhưng vừa rồi, đôi con ngươi đó đầy là ai oán, chúc phúc, còn có… tạm biệt!

Chợt cả kinh, Vệ Ưu nhất thời suy tư đến nỗi lưng một tầng mồ hôi lạnh.

Không thể nào, ta nhìn lầm rồi. Hợp Hoan vẫn rất ngoan ngoãn, huống hồ ta đã nói với hắn rồi, đợi sự thành, sẽ phong hắn làm quý phi. Hắn nhất định sẽ tiếp tục ở lại bên ta.

Gắng quên đi bất an trong lòng, Vệ Ưu tiếp tục đi về phía hoàng cung.

Khi hắn tới hoàng cung, chung quanh vẫn còn đang giao chiến, nhưng người của hắn rõ ràng đang chiếm thế thượng phong.

Vệ Ưu bước nhanh về hướng Dương Hoa cung. Dọc đường đi, xác cung nữ, thái giám nằm la liệt trên đất. Càng tiếng gần Dương Hoa cung, thi thể càng nhiều. Hắn không khỏi nhíu mày. Đến khi tới Dương Hoa cung, chỉ thấy tiếng ‘sát’ rung trời. Đại môn Dương Hoa cung đóng chặt, ngự lâm quân bên ngoài vây kín một mảng dầy, người của Vệ Ưu đang đánh họ.

Mong rằng Mẫn không bị thương, Vệ Ưu lo lắng thầm nghĩ.

Quân lính thấy Vệ Ưu đến, càng bị kích động, liều mạng đánh vào Dương Hoa cung, muốn có thể mượn một kích này mà hưởng phúc, sau này một bước lên mây.

Ngự lâm quân bên ngoài Dương Hoa cung không ít, nhưng quân xếp theo hình vảy cá, chỉ có những kẻ đứng ngoài cùng mới là những kẻ chiến đấu thực sự. Qua vài lượt, người của Vệ Ưu đã giải quyết xong hết thảy.

Xác chồng xác, máu trộn máu. Thềm đá trang nghiêm thánh khiết giờ nhuộm đỏ một màu máu.

Con mắt Vệ Ưu cũng phát đau.

Cuối cùng, kẻ cuối cùng còn chống cự cũng ngã xuống, con đường đã được dẹp sạch. Quân lính hợp lực xông lên, hai cánh cửa gỗ lim chạm nổi rồng bay tượng trưng cho quyền lực mở ra, Dương Hoa cung cứ như thế lộ ra trước mắt mọi người.

Tim Vệ Ưu đập nhanh hơn bình thường, hô hấp trong một chốc ngừng lại, hai bàn tay ướt mồ hôi. Vất vả nhiều như vậy, đợi đã lâu như vậy, ngày này cuối cùng cũng đến. Cảm giác hưng phấn chạy khắp cơ thể. Thế nhưng, trong hưng phấn lại có sự canh cánh không thôi, không cách nào vui sướng. Gương mặt Hợp Hoan lần nữa lại hiện lên trong óc.

Lắc đầu, điều chỉnh lại tâm tình của mình, hắn chậm rãi tiêu sái tiến vào trong điện.

Trong đại điện rộng lớn, Vệ Mẫn dáng vẻ chỉnh tề, lạnh lùng ngồi ngay ngắn trên long ỷ. Bên cạnh hắn, thái giám tổng quản Hoàng Lâm và cận thị Tiểu An Tử sợ hãi đứng một bên. Phía trước, còn có một đội thị vệ, bội kiếm sẵn trong tay cảnh giác nhìn chằm chằm về phía cửa. Vệ Ưu gật đầu một cái, một nhóm quân ào tới, áp sát đội thị vệ.

Thị vệ thân cận của Vệ Mẫn đều là cao thủ đệ nhất đại nội, binh sĩ tầm thường sao có thể là đối thủ, nên hai bên giằng co một chút. Đáng tiếc hai tay khó địch lại bốn tay, huống hồ đối phương lại gấp đến mấy lần, không lâu sau, một đống thi thể cũng xuất hiện trong Dương Hoa cung, mùi máu tươi tràn ngập không trung khiến người ta không chịu nổi.

Vệ Ưu nở một nụ cười đắc ý.

Mẫn à, ngươi cuối cùng là của ta rồi.

Vệ Ưu ra lệnh cho những kẻ còn lại lui khỏi điện, cũng đóng lại cửa lớn. Trong điện chỉ còn bốn người. Dù vậy, vẻ mặt Vệ Mẫn vẫn không một chút thay đổi.

Hắn chậm rãi đi về phía trước.

Đúng lúc đó, Hoàng Lâm nhào tới trước, ôm lấy chân Vệ Ưu: “Hoàng thượng mau đi. Sau điện còn có…” còn chưa dứt lời, kiếm đã xuyên qua bụng. Đá văng thân thể Hoàng Lâm vẫn bám lấy chân mình, định bước tiếp, Tiểu An Tử cũng liều nhào tới. Không biết tự lượng sức, Vệ Ưu thầm nghĩ. Tiểu An Tử kia còn chưa kịp chạm đến hắn, kiếm trong tay đã đưa lên, xuyên qua ngực.

“Đừng!” Vệ Mẫn cuối cùng cũng ngăn cản, nhưng đã chậm mất rồi. Gương mặt vốn lạnh lẽo cũng hiện một tia đau thương, giương mắt phẫn nộ nhìn Ưu. Đôi mắt Vệ Mẫn sáng rạng, trong suốt.

Tiến lại gần, Vệ Ưu vươn tay nắm lấy cằm hắn: “Đôi mắt thật mỹ lệ, luôn phát ra ánh sáng rất quật cường. Ta thích nhất, có lẽ chính là đôi mắt này… Ngươi sao không trốn? Trong hoàng cung có mật đạo mà.”

Vệ Mẫn nặng nề nói: “Huân sẽ đến cứu ta.”

Vệ Ưu thoáng chốc phẫn nộ, một tay túm lấy hắn: “Ngươi còn không rõ sao? Ta đã chiếm lấy trong này rồi. Ở đây không có Công Tôn Huân, chỉ có ta! Ngươi đã là của ta rồi.”

“Nằm mơ!”

Không hề nghĩ ngợi, Vệ Ưu vươn tay đẩy ngã hắn, ép hắn ở dưới thân mình, vội vã hôn lên đôi môi đỏ mọng hắn đã mong ngóng bấy lâu, hai tay thô bạo xé bung long bào hoa lệ của Vệ Mẫn, lộ ra da thịt trong suốt.

Vệ Mẫn gặp chuyện bất thình lình như vậy nên hoảng sợ, không có nổi phản ứng gì. Đầu lưỡi Vệ Ưu vươn vào trong, hắn mới tỉnh ra, liều mạng giãy dụa.

Không, không được, Huân, ngươi sao còn không trở lại, mau tới cứu ta…

Vệ Ưu hôn một cách cuồng dã, trên thân thể thuần khiết không tỳ vết của Vệ Mẫn lưu lại dấu vết. Nhưng, càng lúc, Vệ Ưu lại càng nôn nóng.

Không đúng, người ta đã mong chờ hơn mười năm, nhưng khi hôn lại không có lấy chút xúc động nào. Thân thể này không nên như vậy, phải là mềm mại, phải dụ hoặc, đôi mắt cũng không nên như thế kia.

Trong đầu, trong tim đều tràn ngập hình ảnh Hợp Hoan. Hợp Hoan khóc lóc, Hợp Hoan yêu mị, Hợp Hoan cuồng dã… Ánh mắt trước khi rời xa của Hợp Hoan lại hiện lên, bên tai vang đến tiếng gọi, Ưu, Ưu…

Một nỗi đau đớn không thể tưởng tượng ập đến con tim, đau đớn đến nỗi người ta phải thở dồn dập, cơn đau dường như có thật, giằng xé. Trong lòng tràn ngập hình ảnh Hợp Hoan. Không cách nào tránh né, không thể lừa mình dối người được nữa. Hình dáng đáng thương kia đã sớm chiếm lấy vị trí quan trọng nhất trong lòng rồi, chỉ là bản thân không dám thừa nhận mà thôi.

Thực sự quá nực cười. Vệ Ưu, ngươi là tên ngốc số một trên đời, lại hao tâm tổn trí đi cướp đoạt thứ thực ra không ham muốn. Tên ngu ngốc….

Vệ Mẫn đau khổ nhắm mắt lại, cảm giác Vệ Ưu đang giày vò cơ thể mình, nước mắt không kìm được chảy ra.

Huân, ngươi sao vẫn không trở lại, tên ngốc nhà ngươi, xem ra chúng ta định sẵn vô duyên rồi.

Vệ Mẫn định cắn lưỡi tự sát, để tránh khỏi bị vũ nhục thêm nữa, trọng lượng đè lên người chợt biến mất. Mở mắt ra, Vệ Ưu vẻ mặt đau đớn ngồi một bên, mắt trống rỗng.

Chậm rãi ngồi dậy: “Ngươi….” Vệ Mẫn mở miệng kêu.

Vệ Ưu quay đầu lại nhìn Mẫn, nhìn hình dáng lạnh lùng nhưng trong trẻo mỹ lệ, trong cổ họng bỗng vang lên tiếng cười quái dị, rồi dồn dập như điên dại. Tiếng cười điên cuồng kia trong Dương Hoa cung âm u ngập mùi máu xao động, khiến kẻ khác kinh hãi. Vệ Ưu không ngừng cười, đến khi tưởng chừng sắp tắt thở mới dừng lại. Vệ Mẫn kinh hãi nhìn hắn, trong lòng đầy kinh ngạc.

Vệ Ưu lại tiếp tục cười, giống như màn cuồng tiếu vừa rồi không tồn tại. “Ta quả là kẻ ngốc, ha ha ha… Đến phút cuối cùng mới phát hiện ra, thứ ta liều mạng đoạt lấy lại không phải là điều ta muốn.”

“Ngươi nói cái gì!” Vệ Mẫn ngạc nhiên nói. Hắn đã quên mất tình cảnh hôm nay, chỉ một lòng muốn biết tại sao Ưu lại thay đổi một cách kỳ quái như vậy.

Vệ Ưu quay lại nhìn Vệ Mẫn, một tay kéo hắn dậy, để hắn ngồi cạnh mình, giống như bằng hữu với nhau cười nói: “Ngươi biết không? Khi ta lần đầu tiên trong ngự hoa viên trông thấy ngươi, ngươi một thân áo trắng, giống như một đóa mẫu đơn nở rộ, ta tự nói với mình, chính là hắn, ta muốn hắn.

Ta từ nhỏ đã yêu ngươi, ta vẫn cho là thế. Để có ngươi, ta đã nỗ lực và cân nhắc rất nhiều. Để đạt đến mục tiêu này, ta cướp lấy quyền lực trong tay Dư vương. Thậm chí phái thích khách ám sát ngươi, muốn diệt trừ Công Tôn Huân, giá họa cho Dư vương. Tất cả thời gian qua, ta chưa từng nghĩ đến việc bỏ cuộc.

Nhưng ta đã quên mất, con người có thể thay đổi, tình cảm kia đã sớm tiêu tan rồi, ta lại không hề phát hiện. Ta với ngươi đã không còn yêu thương gì nữa, chỉ đơn giản là muốn chiếm lấy. Người ta yêu đã sớm bên cạnh ta, nhưng ta lại cho rằng hắn chỉ là thế thân cho ngươi, thậm chí tùy tiện dằn vặt hắn, tùy tiện đem uất ức chịu từ ngươi đổ lên hắn. Hắn lại không một lời oán trách, mặc ta muốn làm gì thì làm.

Vì sao ta ngu đến vậy, đến giờ mới phát hiện ra. Nếu ta thực sự yêu ngươi, sao có thể đoạt được ngươi rồi còn muốn giữ hắn bên mình, cho hắn địa vị gần ngươi nhất. Ta là kẻ ngu số một trên đời.”

Vệ Ưu tuy là cười, nhưng trong mắt tràn đầy bi ai, cuối cùng, lệ không ngừng tuôn. Nước mắt chảy xuống với sự mất mát bi ai tuyệt vọng vô cùng lớn.

Vệ Mẫn nhìn Ưu như vậy, bỗng nhiên thấy sự căm ghét và hận thù với kẻ trước mắt hoàn toàn biến mất.

Nam nhân này, cũng là một kẻ phát điên vì tình, một kẻ đã luôn mơ hồ. Người hắn yêu, hẳn là nam sủng kia rồi.

Đúng lúc đó, đám người mới xâm nhập hoàng cung đã ồn ào càng thêm ồn ào, bầu không khí dường như thay đổi. Một giáo úy từ bên ngoài điện đột nhiên xông vào: “Vương gia, không hay rồi. Nguyên soái Phiêu Kị đã dẫn người trở về. Hiện đã đánh vào cung, người của ta không chống được nữa rồi.”

Vệ Ưu thản nhiên nhìn hắn: “Ngươi trước đi ra, kiểm lại nhân mã. Có chạy được cho bỏ chạy tất cả. Nếu không thể bỏ chạy, cho bọn họ đầu hàng.”

“Ag… Vương gia, này…. chúng ta vẫn còn có thể giữ tiểu hoàng đế này làm con tin mà….”

“Câm miệng!” Vệ Ưu quát, “Còn không nghe theo.”

“Vâng.”

Vệ Ưu đứng dậy, mặt quay nhìn Mẫn: “Ta thua, nhưng ta không hối hận. Bởi ta từ trước đến giờ đều sống thực tâm mình. Phản loạn là tội tru di cửu tộc, ta không cầu ngươi tha cho ta. Nhưng ta mong ngươi có thể tha cho Hợp Hoan. Hắn là kẻ bất hạnh, chuyện của ta không liên quan gì đến hắn.”

Trong mắt chợt phủ đầy ôn nhu, lại lắc đầu: “Quên đi. Nếu ta chết, hắn sẽ không chịu sống một mình.”

Vệ Ưu đứng dậy đi ra ngoài, Vệ Mẫn kinh ngạc nhìn hắn, dường như còn chưa kịp lấy lại tinh thần.

Cuối cùng đây là chuyện gì?

Vệ Ưu đi vài bước, bỗng nhiên dừng lại, quay đầu nói với hắn: “Ngươi cũng nên giữ chặt lấy. Hai người yêu được nhau không có dễ. Đừng giống như ta, đến khi không thể quay đầu mới hiểu đâu là thực tâm. Ngươi nên thẳng thắn với Công Tôn Huân đi. Bằng không với cái tính chính nghĩa của hắn, dù yêu ngươi đến chết cũng sẽ không phát hiện đâu.” Dứt lời, không quay đầu lại đi thẳng.

Người ngoài điện đều đã bỏ chạy. Tiếng chém giết bên ngoài cũng nhỏ dần. Đứng từ nơi tối cao trong hoàng thành nhìn ra xa, cảm giác chợt thay đổi hoàn toàn.

Hừ, cùng lắm cũng chỉ thế này mà thôi.

Sau đó, Vệ Ưu cưỡi ngựa rời khỏi cung, chạy thẳng về Lễ thân vương phủ.

Hợp Hoan đang chờ ta, ta muốn nói với hắn, ta yêu hắn. Sau đó, cùng hắn trải qua những ngày hạnh phúc cuối cùng.

Không chờ ngựa dừng lại, Ưu đã nhảy từ trên lưng ngựa xuống, chạy vào phủ, thuận tay tóm lấy một nha hoàn: “Hợp Hoan đâu?”

Bị bộ dáng của Ưu dọa, tiểu nha đầu đáng thương lắp bắp nói: “Dạ, hình như vẫn ở trong phòng.”

Ưu thả cô bé ra, chạy vào phòng mình. Lòng đầy mong ngóng đẩy cửa, muốn nhìn thấy gương mặt kinh ngạc vui sướng của Hợp Hoan. Không hề nghĩ tới, bên trong gian phòng, bóng hình yêu dấu mặc vũ y xinh đẹp nhất của hắn, lơ lửng giữa không trung.

“Không!!!” Tiếng gọi sợ hãi vỡ ra, hắn chạy ào tới, vội vàng đỡ Hợp Hoan xuống. Thân thể còn ấm, nhưng hô hấp và nhịp tim đều không có.

“Người đâu! Mau lại đây! Mời đại phu tới, mời đại phu giỏi nhất. Mau!” Ưu hét loạn, cảm giác như tim mình dường như cũng ngừng đập rồi.

Vì sao, vì sao lại làm vậy, không phải đã nói sẽ chờ ta trở lại sao? Ta sẽ không phong ngươi làm quý phi gì, ta chỉ muốn ngươi là người ta yêu nhất trên đời, người ta yêu nhất trên đời này. Lẽ nào đây ông trời trừng phạt ta phụ tình ngươi sao? Nếu thế lại sao lại cướp đi Hợp Hoan chứ.

Không được, ta còn chưa nói ta yêu ngươi, ngươi không thể chết được. Nếu chết cũng phải chết cùng ta, hạnh phúc mà chết đi.

Ta không cho phép ngươi mang theo nuối tiếc mà ra đi như thế, cô đơn độc hành cõi âm lạnh lẽo.

Ưu ôm lấy Hợp Hoan bế lên giường, lấy gối đặt dưới cổ hắn, không ngừng thổi khí vào miệng hắn. Đại phu tới ngay lập tức, lại còn kéo cả một đoàn tới, luôn chân luôn tay vội vã. Cũng may Hợp Hoan vừa tắt thở, Ưu đã cứu kịp lúc, chỉ chốc lát, nhịp tim và hô hấp bị gián đoạn đã khôi phục trở lại. Hợp Hoan sống lại rồi.

***

Trên ngực như có ngàn cân đá, khiến ta không thể thở nổi, cổ họng dường như đang có lửa thiêu đốt, đau đớn khó chịu. Đây là cảm giác khi xuống địa ngục sao? Dùng hết sức lực nhấc mí mắt nặng nề lên, ánh sáng đột ngột ùa đến, chói lòa đến phát bỏng con ngươi. Lẽ nào địa ngục cũng sáng sủa vậy sao? Trong không khí vương một mùi thơm nhàn nhạt, thật giống như trong phòng vương gia.

Một cánh tay thon dài mạnh mẽ bỗng nhiên ôm lấy ta vào ***g ngực ấm áp, bên tai vang đến vương gia đầy tha thiết: “Hợp Hoan, Hợn Hoan, ngươi cuối cùng cũng tỉnh rồi. Vì sao, vì sao muốn bỏ ta lại. Ta giờ mới biết, ta yêu ngươi. Phi thường yêu ngươi.”

Lời vương gia quanh quẩn bên tai vài lượt rồi mới lọt vào trong đầu, khiến ta rất lâu vẫn không thể hiểu nổi. Ta ngây ngốc nhìn vương gia, lòng hỗn loạn. Vì sao vương gia lại nói như vậy, hắn hẳn nên ở cùng bệ hạ mới phải, vì sao lại… “Thực sự. Ta thực sự yêu ngươi. Đừng bỏ ta lại. Ta biết trước kia ta rất đáng giận, nhưng Hợp Hoan, hãy tha thứ cho ta.”

Vì sao vương gia đột nhiên lại nói yêu ta tha thiết đến chừng ấy? Nhất định là đang mơ rồi, Vương gia, vương gia làm sao lại yêu ta? Mặc dù trong lòng vô cùng vui vẻ khi nghe những lời ấy, nhưng mộng chỉ là mộng, không thể thay đổi được hiện thực.

Ta cố ép mình cứng rắn, dồn sức đẩy vương gia ra, tránh đi vòng tay ôm ấp quyến luyến kia, lui lại một góc giường cuộn mình lại, không dám nhìn vương gia. Đây là lần đầu tiên ta dám trái lời hắn, lần đầu tiên ta đẩy hắn ra. Không biết vương gia sẽ giận dữ đến mức nào.

Trong lúc ta còn miên man suy nghĩ, lại rơi vào vòng tay ấm áp của vương gia, bên tai, là thanh âm mềm mại của hắn. “Hợp Hoan, ngươi làm sao vậy? Hợp Hoan, ta yêu ngươi, ta thực sự yêu ngươi!”

Lắc đầu, ta nuốt lại tiếng khóc muốn tràn ra miệng, nặng nề nói: “Hợp Hoan tạ ơn vương gia ưu ái. Hợp Hoan không dám….” Nhưng lời còn lại bị một hồi lay động cắt đứt, liền sau đó, môi chợt có cảm giác ấm nóng, mềm mại, nhưng có sự kiên quyết không cho phép chối từ.

Ta vô cùng kinh ngạc mở to mắt, gương mặt vương gia gần ngay trước mắt. Tim đập nhanh, mắt nhòe nước. Đã nhiều năm như vậy, dù đã cùng vương gia giao hoan vô số lần, nhưng chưa từng được hôn.

Đầu lưỡi vương gia linh hoạt len vào trong miệng, mềm mại nhưng cương quyết đảo trong miệng ta, sau đó cuốn lấy ta. Ta chỉ có thể ngây ngốc yên ở đó, ngây ngô đáp lại. Trong mũi đều là mùi vị của vương gia, nước mắt, cuối cùng cũng rơi.

Vương gia tách ra, tay giữ chặt vai ta, ép ta ngẩng đầu lên.

“Hợp Hoan, nhìn ta! Nhìn vào mắt ta! Ta yêu ngươi! Thực sự thực sự yêu ngươi!”

Qua lớp nước mắt mờ ảo, nhìn khuôn mặt lo lắng của vương gia, ta lần đầu tiên chân chính nhìn thẳng vào mắt vương gia, đôi mắt đầy một thứ tình cảm chân thành tha thiết, thứ tình cảm đó ta đã rất quen. Trước đây ta vẫn luôn lặng lẽ nhìn vương gia như vậy, đó là ánh nhìn chỉ riêng kẻ đang yêu mới có. Nước mắt cuồn cuộn chảy, lòng ta đã tin, không một chút hoài nghi, tin tưởng vương gia, tin tưởng người ta yêu, ta không nhịn được òa khóc nhào vào lòng vương gia…

Vương gia giúp ta uống thuốc, sau đó yên lặng ôm ta nằm trên giường, bầu không khí hạnh phúc yên tĩnh bao quanh chúng ta, ta nghe tiếng trái tim mình đập từng nhịp vững vàng vui sướng.

“Vương gia, hoàng thượng…” Tuy rằng không muốn phá vỡ bầu không khí hài hòa ấy, nhưng ta quá sợ khoảnh khắc tốt đẹp này chỉ là một giấc mộng, nếu ta ngủ mê quá lâu, tỉnh mộng sẽ không chịu nổi nữa. Ta còn đang dồn quyết tâm, đôi tay quanh thân mình đã lâu siết chặt thêm. Thanh âm trầm thấp của vương gia vang lên bên tai, hắn bình tĩnh kể lại màn chiến đấu kinh tâm động phách vừa qua. Nghe giọng nói nặng nề của hắn, những hình ảnh được kể hiện lên sống động…

Tuy rằng không tận mắt chứng kiến, nhưng nghe vương gia bình tĩnh kể lại, ta phảng phất như thấy được máu chảy như nước đổ trên những bậc thang cẩm thạch hoàng cung, xác chết phủ kín mặt đất, thân thể không nhịn được run lên.

Cái ôm ấm áp thêm sát gần, đưa ta vào lòng, đôi tay thon dài không ngừng vuốt dọc sống lưng, xoa dịu ta. Cứ như vậy, vương gia bình thản kể lại tất cả như chẳng khác gì một màn hí kịch.

Nghe đến cuối cùng, giọng vương gia lại lần nữa nỉ non bên tai ta: “Hợp Hoan, ta yêu ngươi, Hợp Hoan, ta yêu ngươi… Hứa với ta, không bao giờ uổng phí bản thân nữa. Ngươi không biết khi ta chạy vào phòng những tưởng muốn nói cho ngươi biết ta yêu ngươi, lại thấy ngươi lơ lửng giữa không trung đã chịu cảm giác tâm can vỡ nát như thế nào đâu. Ta sợ, ta sợ không thể nói cho ngươi biết ta yêu ngươi… Khi đó…” Nước mắt lần thứ hai cay nồng trong mắt, chảy ướt khuôn mặt.

Ta chôn mình vào vòng tay vương gia, khóc lớn lên: “Ta là Bảo nhi, ta là Bảo nhi, gọi Bảo nhi đi, nói ngươi yêu ta…”

Cái ôm càng thêm chặt, tiếng nỉ non bên tai càng tha thiết: “Bảo nhi, Bảo nhi, Ta giờ mới biết bảo bối của ta tên Bảo nhi, Bảo nhi, ta yêu ngươi, ta yêu ngươi, Bảo nhi…”

Cái tên đã lâu không được nghe càng khiến nước mắt ta chảy ào ạt, ta hóa ra còn có thể lại nghe có người gọi ta Bảo nhi, còn có thể nghe cái tên khiến ta thấy mình được yêu thương lần nữa…

“Vài ngày nữa ta sẽ bị xử tử. Ngươi có nguyện ý theo ta không?” Vương gia nặng nề hỏi.

Ta kiên định gật đầu. Ta đã có được điều mình hằng mong muốn, có thể theo hắn, dù thế nào ta cũng không sợ.

“Kiếp sau, chúng ta sẽ lại ở bên nhau. Ta nhất định sẽ đối tốt với ngươi, đền lại tội lỗi kiếp này của ta, bù đắp tình cảm ta thiếu của ngươi.”

Mấy ngày sau đó, chúng ta rất hạnh phúc, rất hạnh phúc. Dù dùng bao nhiêu từ ngữ, cũng không đủ miêu tả hạnh phúc của ta lúc này.

Mỗi sáng sớm, chúng ta đều tỉnh dậy trong ánh mặt trời, sau đó trên giường thân cận, hôn đến tràn đầy tình cảm. Sau đó chúng ta ngồi trong hoa viên hưởng thụ ánh nắng Đông Dương, nghe vương gia kể đủ loại truyền kỳ thú vị trên đời.

Buổi tối, chúng ta ngồi lại trong thư phòng vương gia. Vương gia dạy ta thi từ, dạy ta họa tranh, dù thời gian rất ngắn, cái gì cũng không học thành, nhưng chúng ta đều thỏa mãn. Thế nhưng vương gia vẫn có điểm tiếc nuối. Bởi ngoài phủ tầng tầng lớp lớp binh lính nội bất xuất ngoại bất nhập, vương gia không có cách nào đưa ta đi dạo chợ đêm, lên núi ngắm tuyết.

Ta không hề để tâm, dù kiếp này vô duyên, thì chúng ta vẫn còn kiếp sau, còn đời đời luân hồi.

***

Những ngày hạnh phúc luôn rất ngắn ngủi.

Ngày hôm đó chúng ta đang ở trong hoa viên, hoàng thượng và nguyên soái tới Lễ thân vương phủ, cùng đi, còn có hai cỗ quan tài.

“Ngươi cuối cùng cũng tới rồi. Chuẩn bị giết ta sao?” Vương gia ôm chặt ta, bình tĩnh hỏi.

Trong lòng vương gia đã không còn gì nuối tiếc, chỉ là không cam lòng không thể cứu tính mạng ta, đành để ta theo bồi hắn xuống địa phủ. Biết được tâm ý của hắn, ta cười hôn phớt môi Ưu. Chỉ cần có thể ở bên vương gia, ta cái gì cũng không sợ. Chỉ tiếc thời gian hạnh phúc quá ngắn ngủi, mong kiếp sau ta vẫn có thể gặp vương gia.

Hoàng thượng lấy ra một bình sứ, “Đây là Hạc Đỉnh Hồng cực phẩm. Ưu, ta giờ cho ngươi một cơ hội. Nếu người có thể đổ bình hạc đỉnh hồng này vào tên biến đồng này, ta sẽ tha cho ngươi. Thế nào, dùng mạng của một tên biến đồng(1) đổi lấy mạng ngươi, tuyệt đối đáng đó.”

Vương gia còn có cơ hội sống! Một niềm vui sướng thật lớn ập lấy ta.

Con mắt vương gia lóe lên, nắm chặt lấy tay ta: “Không được gọi Bảo nhi như vậy, hắn không phải biến đồng của ta, mà là người ta yêu nhất. Nếu có thể dùng mạng hắn đổi lấy mạng ta, vậy cũng có thể dùng mạng ta thay cho hắn phải không?”

Ta thất kinh, lập tức hét lớn: “Không! Để ta chết đi! Nếu có thể dùng mạng ta thế mạng ngươi, thì đừng do dự nữa! Ta đã rất thỏa mãn rồi. Có thể được ngươi yêu là hạnh phúc lớn nhất của ta. Cứ để ta chết như vậy đi. Để đổi lấy mạng ngươi thì cái mạng này hoàn toàn đáng giá! Hoàng thượng, đưa độc dược cho ta. Ta tự mình uống, được không!”

“Bảo nhi!” Vương gia kéo ta lại, “Không được làm chuyện điên rồ! Ta không cho phép ngươi lấy mạng mình thế cho ta. Nếu ngươi chết, ta sẽ lập tức tự sát!”

“Không! Không thể. Ngươi sao lại cố chấp như vậy! Đừng do dự nữa. Hoàng thượng đã khó có thể cho ngươi cơ hội!” Nói xong, giằng ra khỏi tay vương gia, vọt tới trước mặt hoàng thượng: “Hoàng thượng! Van cầu người! Ta xin dùng cái mạng này để đổi lại cuộc sống của Ưu. Xin đưa độc dược cho ta!”

“Ngươi muốn nhưng ta lại không muốn! Ta nói rồi, Ưu phải tự tay cho ngươi uống!” Hoàng thượng lạnh lùng cự tuyệt.

“Mẫn! Thôi đi! Ta sẽ không làm, ngươi mau xử tử ta đi!” Vương gia tức giận.

“Ưu! Đừng như vậy. Ngươi mau cầm lấy bình Hạc Đỉnh Hồng đó đi! Có thể chết trong tay ngươi, ta cao hứng mà.”

Ta lần nữa xông tới trước mặt hoàng thượng, đoạt lấy bình sứ. Vương gia hoảng hốt vươn tay muốn giật lấy. Nhưng hắn không biết, ta chỉ chờ hắn làm vậy. Ta dùng toàn bộ sức lực giữ lấy tay vương gia, đem chất lỏng trong bình đổ vào miệng.

“Hoàng thượng, hắn đã tự tay làm. Ngài nhất định phải giữ lời!”

Chất lỏng lạnh lẽo lọt qua cổ họng ngòn ngọt, vị Hạc Đỉnh Hồng cũng không tệ chút nào. Khí lực trong chớp mắt đã tan biến, ta chỉ có thể vô lực ngã xuống. Thế nhưng cơ thể lại không có chút cảm giác khổ sở nào, chỉ là muốn nói cũng không nói được.

“Bảo nhi!” Vương gia hét lớn, ôm chặt lấy thân thể mềm nhũn, dùng cặp mắt phẫn nộ nhìn hoàng thượng: “Ngươi thỏa mãn chưa! Ta sẽ không cầu ngươi tha ta. Bảo nhi, chờ, ta đến tìm ngươi!” Dứt lời, vương gia rút con dao vẫn giấu dưới giày, đâm vào ngực mình.

Ta hoảng hốt, nhưng vô lực ngăn cản rồi…

“Keng!” Tiếng kim loại va vào nhau chói tai. Con dao vương gia cầm bị trường kiếm trong tay nguyên soái đánh bay. Hoàng thượng lại đứng một bên cười lớn. Sức lực trong chớp mắt đã trở lại, ta nhào tới bên vương gia: “Ưu, Ưu, ngươi có sao không? Ngươi có sao không?”

Vương gia ôm chặt ta, tay run lên, mơ hồ nhìn hoàng thượng.

“Thật là, Ưu, ngươi hóa ra cũng có vẻ mặt này, thực quá buồn cười! Có cần quyết liệt như vậy không, thực đáng sợ! Chỉ là một chút mê dược khiến người ta mất đi tri giác thôi, không cần lo lắng.” Lúc này hoàng thượng dựa vào người nguyên soái, cười muôn phần xinh đẹp.

Đến khi có thể đứng lại bình thường, hoàng thượng thu lại biểu tình vừa rồi, nghiêm túc nói với vương gia: “Ưu, chỉ bằng phần tình ái này của ngươi, ta nguyện ý tha cho ngươi!”

Chúng ta mừng rỡ đến không nói nổi.

“Nhưng, ngươi dù sao cũng là phản tặc, ta không thể công khai tha cho ngươi được. Thế nên, khi ta bước ra khỏi nơi này, Lễ thân vương cũng chính thức biến mất khỏi thế giới.

Từ nay về sau, ngươi không thể tiếp tục sống ở Đông Dương. Ta sẽ sắp xếp đưa các người đến Tây Vực, ở đó mai danh ẩn tích. Rời xa vinh hiển, rời xa quyền thế, chỉ là một người dân bình thường. Ngươi nguyện ý chứ?”

Vương gia nhìn ta, kiên định nói với hoàng thượng: “Ta nguyện ý!”

“Bảo nhi, sau này ta sẽ không còn là vương gia nữa. Chúng ta chỉ có thể phiêu bạt bên ngoài thôi.”

“Ta không sợ. Chỉ cần bên ngươi, ta cái gì cũng không sợ!” Trong lòng chỉ có sung sướng.

“Tốt lắm! Giờ các ngươi trốn trong quan tài này. Ta sẽ nói với bên ngoài, hoàng thượng khoan nhân, cho các ngươi táng ở hoàng lăng. Bởi vậy, quan tài các người sẽ ở trong cung chín ngày. Khi đó, ta sẽ để các ngươi đi.”

***

Chúng ta bị giật xóc trong quan tài một đường dài, cuối cùng cũng dừng lại.

Tuy ta và vương gia không ở cùng một chỗ, nhưng trong tay giữ chặt ngọc bội vương gia đưa cho, trong lòng ta tràn ngập hi vọng, không một chút sợ hãi.

Chỉ đợi trong quan tài, không cách nào biết thời gian đã qua bao lâu. Dần dần, ta bắt đầu lo lắng. Đến khi lòng ta sắp bị lo lắng thiêu rụi sạch, thì bên ngoài có tiếng ồn, chốc lát sau, quan tài đóng chặt được mở ra, một đôi tay ấm áp ôm lấy ta, gương mặt lo lắng của vương gia hiện ra trước mắt. Cách đó không xa, nguyên soái đứng nhìn chúng ta mỉm cười.

“Đây là thông quan văn điệp, còn có ngân phiếu một nghìn lưỡng, cũng đủ cho các ngươi sống như vương hầu hai năm. Có điều đây cũng không phải kế lâu dài, các ngươi tự mình lo lắng đi là hơn. Nơi này còn có một ít quần áo bình dân và thuốc đi đường. Ta đã sắp xếp, các ngươi sẽ theo thương lái đến Tây Vực. Trong đoàn không có người quen biết các ngươi. Hiện giờ theo ta ra ngoài.”

Vương gia không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm người kia rồi nghẹn lời nói: “Vì sao? Ta đã hại chết….”

“Chuyện quá khứ không nên nhắc lại nữa, ta cũng nỗ lực quên rồi. Lễ thân vương, ngươi cũng là một người tài, ta tin tưởng dù Tây Vực là đất khổ hàn, ngươi cũng sẽ làm nên. Tự thu xếp đi. Đi nào…”

Ba tháng sau, ta và Ưu đứng ở Ngọc Môn Quan. Cuộc sống của chúng ta nơi tái ngoại, đã sắp bắt đầu rồi…. Tuy không biết sắp tới có điều gì chờ đợi, nhưng ta biết, chỉ cần hai người chúng ta ở bên nhau, sẽ chỉ có hai chữ, đó là hạnh phúc.

Một hạnh phúc rất giản đơn.

***

Trời tang tảng sáng, thảo nguyên yên lặng một màu xám tro như bị tẩy rửa, dần dần hiện màu xanh mướt mềm mại. Dải mây trôi lãng đãng phía xa bị mặt trời miễn cưỡng vươn lên phủ một vòng vàng óng ánh, thật giống như một sợi dây chuyền vàng, phản chiếu trên mặt hồ yên ả như ngọc thạch.

Gió rất lạnh, pha lẫn hương cỏ chỉ nơi tái ngoại này mới có, ngọt thơm, mát mẻ sạch sẽ đến nỗi có thể gột đi hết vẩn đục trong lục phủ ngũ tạng. Này gió mát, này thanh khiết, này sóng cỏ nhấp nhô cuốn ra xa xa, không một chút nhơ bẩn, trời đất phảng phất như chỉ còn duy một màu xanh thuần khiết.

Ưu dựa vào giường, gió sớm lướt qua hồ Yên La xuyên qua song cửa, nhè nhẹ vuốt ve trên mặt vô cùng thoải mái.

Taykéo thảm lên một chút, che lại đầu vai như tuyết trắng của người trong lòng. Cho dù động tác rất nhẹ vẫn khiến ái nhân giật mình, cái mũi xinh xắn cau lại, cổ họng phát ra tiếng mơ hồ nho nhỏ như mèo kêu, rồi đưa mái đầu mềm mại dụi vào ngực mình.

Có lý nào lại đẩy ái nhân ra đâu? Ưu nhẹ nhàng cười, kéo Bảo nhi vào sát hơn, dùng cử chỉ còn dịu dàng hơn cả gió xuân gạt sợi tóc trên trán người yêu. Sợi tóc mềm mịn như tơ lụa, tưởng chừng chỉ cần không cẩn thận là sẽ đứt mất. Người trong lòng cũng vậy, mềm mại như nước, ôn hòa như suối trong, không như sông lớn cuồn cuộn chảy, nhưng lại khiến người ta khó có thể quên được sự tồn tại của hắn.

Ưu khẽ thở dài, đuôi mày đáy mắt tràn đầy yêu thương cưng chiều. Cũng tài thật, nghĩ mà xem, đường đường Lễ thân vương như hắn lại thua bởi con người nhỏ bé dịu ngoan đến ai cũng phải yêu mến này, dù vậy… hắn vui lòng cam chịu.

Mái tóc dài tán loạn, da thịt trong suốt từng chút hiện lên trong mắt, đầu tiên là vầng trán sáng lạn, hai mắt nhắm chặt, rồi đến mũi ngọc thẳng tắp.

Ngón tay bất giác vươn ra, vẽ theo những đường nét mềm mại. Đang mơ sao? Đến khi đầu ngón tay chạm được vào da thịt non mịn, cảm giác không thực trong lòng mới lắng xuống.

Mi mắt Bảo nhi hơi rung lên, hai làn lông mi cong dài rung động như cánh bướm, đáng yêu đến muốn cắn thử một cái. Đầu ngón tay lướt trên con mắt nhắm chặt, còn ai rõ hơn mình, dưới lớp mi này, là một đôi con ngươi trong sáng đến nhường nào.

Mỗi sáng sớm, nhìn đôi mắt ấy chậm rãi mở ra, nhìn đôi con ngươi mê hồ dần thanh tỉnh, nhìn đôi mắt trong suốt như nước suối phản chiếu hình ảnh bản thân, sự sợ hãi trong lòng mới có thể lui tan, bị trấn áp vào một góc dưới đáy lòng không dám chạm tới.

Môi cánh hoa mềm mại cong lên, Bảo nhi nhất định đang có giấc mơ đẹp. Ưu cúi người hôn xuống vầng trán sáng lạn của Bảo nhi, ngủ ngon nhé! Người ta yêu nhất, chỉ cầu giấc mộng của ngươi không có bi thương, không chút nước mắt.

Mười năm, có thể quên bao nhiêu chuyện cũ?

Mười năm, có thể thay đổi bao nhiêu số phận?

Ưu chỉ biết, mười năm ngắn ngủi, khiến hắn từ thân phận vương gia hiển hách biến thành chủ đồng cỏ giàu có nhất nơi Tây Vực. Thân đầy mùi tiền bần tiện, nhưng lòng đầy vui vẻ, không cần giống những ngày trong cung triều lo lắng người lừa ta gạt, đấu đá mỗi ngày, ngày ngày mở mắt, là có thể thấy người yêu thương nhất, còn có chuyện nào đáng để sung sướng hơn đây?

Ưu nhìn sắc trời sáng dần ngoài cửa sổ, mây tản rồi tụ, tụ rồi tan. Mười năm trước, xa xôi như cách một kiếp người…

Nếu như không gặp Mẫn, nếu gặp người mỹ lệ như tuyết kia, có lẽ… sẽ không gây nên những chuyện điên cuồng như vậy. Chỉ là có bao nhiêu nếu, cũng rõ ràng một điều, dù được làm lại từ đầu, cũng không chần chừ rơi vào ma chưởng kia.

Vẫn còn nhớ rõ, ngày đó Mẫn an tĩnh đứng trong bụi hoa, người chung quanh qua lại, tạp âm ầm ĩ. Quanh Mẫn lại thủy chung một mảng thanh tĩnh, da thịt trắng nõn chẳng khác ngọc thượng đẳng, tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt, khó có thể dùng từ ngữ hình dung, từ đầu tiên xuất hiện trong đầu là “tuyết”.

Không phải tiết đại tuyết như lông ngỗng bay đầy trời không cách nào kìm hãm, mà là tiết sơ tễ của Đông Dương, hàn mai(2) từng đóa đỏ tươi hòa với ánh bạc tinh tế sắc nét, uyển chuyển đa tình lại không nhu nhược, là một khí chất cao ngạo băng hàn.

Đôi mắt như thu thủy mát lạnh gặp ánh mắt bản thân, biết rõ đó chỉ là một cái nhìn vô tình thoáng qua, nhưng lại tình nguyện tin ngày hôm đó hai người mắt đã giao nhau.

Mẫn, Mẫn, như phát điên thì thào cái tên mình mê luyến đến khắc vào tâm khảm, ánh mắt bất giác đuổi theo bóng tuyết, dùng hết sức lấy lòng người ta, ngay cả chính bản thân cũng không hiểu tại sao lại như vậy.

Giờ nhìn lại thiếu niên nhiệt huyết ngày đó mà không khỏi kinh ngạc giật mình, mưu toan tính toán, hùng tâm tràn ngập ngày nào đã không còn, hôm nay chỉ còn lại một người bình thường khát vọng có được ái nhân mà thôi.

Đã từng nghĩ, nếu Mẫn làm hoàng đế, bản thân chắc chắn sẽ cam tâm tình nguyện làm tôi trung của hắn. Trong triều vẫn có những lời đồn đãi thái tử quá mức tùy hứng. Một lũ nói bậy! Vị đại thần đó cuối cùng thế nào? Đã không còn nhớ được! Dù sao những kẻ chết bởi tay mình đã là hằng hà sa số, thêm bớt một người có quan trọng gì đâu.

Thế nên hắn làm hết mọi việc, chỉ cho Mẫn xem mà thôi, chỉ cần Mẫn thấy mà thôi. Vẫn hằng tin tưởng, cứ tiếp tục như vậy, đến một ngày nào đó Mẫn sẽ hiểu mình là thực tâm. Không cần vội vã, nói thủ đoạn, có kẻ nào ở Đông Dương này thắng được hắn.

Từng có người nói, số phận không công bằng. Điều xấu một khi đã tới, thì dù ngươi có là quý tộc dòng dõi thiên hoàng, cũng không trốn được. Chỉ tiếc, khi hiểu ra thì đã quá muộn, sa lầy quá sâu rồi. Kiêu ngạo che mắt, cho rằng chỉ cần không nhìn thấy thì tất cả đều tốt đẹp. Nực cười quá, ngu xuẩn quá.

Chưa từng nghĩ đến, một người cao quý, lạnh lùng chẳng khác gì tuyết như Mẫn, lại có thể kiều mị làm nũng với một nam nhân nào đó.

Hung hăng nhìn chằm chằm họ, Mẫn sóng mặt lưu chuyển, dáng điệu sinh động, một bức mỹ nhân đồ tuyệt đẹp. Người đẹp cảnh đẹp, lại hóa thành một cây dũa, chậm rãi bào mòn trái tim.

Miệng có vị tanh tanh ngòn ngọt, vị chẳng khác nào sắt gỉ. Căng mắt ra, không cho phép bản thân chớp mắt một cái, lưu lại hết cử chỉ hai người kia, lưu lại hết từng lời từng chữ nghe được vào đáy lòng. Cuối cùng cũng rõ vẻ đồng tình thương hại loáng thoáng trong mắt tâm phúc là chuyện gì.

Thật muốn khóc lớn, nhưng cổ họng lại khô như sáp, ngay cả hít một hơi cũng khiến ngực khó chịu. Thương hại, đồng tình, Vệ Ưu hắn lăn lộn bấy lâu sao lại đến nông nỗi này. Vì Mẫn, hắn mất cả tôn nghiêm, vì Mẫn, hắn bỏ cả hùng tâm. Đến nông nỗi như vậy, dù là sắt đá cũng phải động lòng. Nhưng Mẫn, cái con người như băng tuyết kia lại không chút mềm lòng.

Một cảm xúc đen đúa lạnh lẽo mang theo hơi máu bắt đầu xuất hiện. Khóe miệng mong lên, như cười, lại tựa như không.

Bầu trời sáng rực chiếu rọi, không một gợn mây, nhưng mắt hắn chỉ một màu xám lạnh lẽo.

Nhập ma thành ma, chỉ trong chớp mắt.

Ngồi trong xe, gối ôm lớn mềm mại nhu nhuyễn cùng không giúp hòa hoãn lại nỗi bực bội trong lòng, chỉ muốn một đao giết Mẫn. Suy nghĩ đầy oán hận, nhưng dù trong lòng hận Mẫn đến tận xương, cũng không tưởng tượng ra dáng dấp Mẫn nhiễm đầy máu đỏ rồi ngã xuống. Giết người không khó, nhưng giết một thái tử thì rất phiền phức, tuy không phải không làm được…. chỉ là….

Chậm rãi nhắm mắt lại, nghe tiếng bánh xe lộc cộc, những người bán rong rao vang…

Ma xui quỷ khiến, đưa tay nhấc rèm lên… Lọt vào trong mắt, một đôi con ngươi thật trong sáng…

Trong đám người, thiếu niên cúi đầu quỳ, sau lưng cắm một cây cỏ, bán mình táng mẫu sao? Chuyện như vậy hằng ngày không gặp nhiều.

Dừng xe ngựa, dáng vẻ hắn đập vào mắt, gần như đã bật kêu lên, trên đời sao lại có người giống nhau như vậy, mỹ lệ không khác mảy may, chỉ duy đôi mắt kia là khác biệt.

Mẫn lạnh lẽo vô tình, không để trong lòng bất cứ điều gì. Mà người thiếu niên này, tựa như đôi mắt của một đứa trẻ sơ sinh, trong suốt sạch sẽ đến nỗi chỉ cần liếc qua là có thể xuyên thấu.

Thế nên đã đem thiếu niên đó về phủ.

Tẩy rửa thay y phục xong, thiếu niên nhút nhát đứng trước mặt, thực là một đứa trẻ đơn thuần khả ái. Cười quyến rũ, thiếu niên lập tức có vẻ mê man. Kéo vào trong lòng, thân thể gầy yếu tuy rằng cứng nhắc, nhưng không có một chút phản kháng.

Đêm hôm đó, bản thân đã tận hứng. Hài tử kia có một thân thể mê người tuyệt vời, mặc dù đã thưởng thức vô số mỹ nhân, nhưng cũng không có được tư vị mê hồn như vậy. Xong việc, đứa nhỏ đó đã sớm hôn mê, dịch trắng man theo tơ đỏ từ hạ thân chảy ra, dính đầy trên giường hỗn độn.

Thực đáng thương. Ý nghĩ này chỉ lướt qua như một tia chớp, dẫu sao làm một tên nam sủng vẫn tốt hơn làm ăn mày nhiều chứ? Không chút so dự, rời giường, rời xa món đồ chơi một phút cao hứng mà đem về này.

Những ngày sau đó công việc bộn bề, đơn giản vì muốn đạt được điều mình muốn, thì không thể ngừng tranh giành quyền thế. Tạo ra một bàn cờ thật lớn, dùng tính mệnh ra chơi đùa. Bận rộn có thừa, nhưng vẫn luôn nhớ tới nam hài hèn mọn kia. Sủng hạnh hắn, dạy cho hắn những kỹ xảo, đơn giản chỉ vì sau này cần dùng đến.

Mục tiêu thứ nhất trong trò chơi là Dư thân vương.

Trên bàn cờ một thời gian, cổ muốn cười ra tiếng, một người vững vàng như thế không có loại ham mê không thể nói ra miệng này. Không chút chần chừ, trong đầu ta hiện lên thân ảnh một người.

Một lần gọi hắn đến bên giường, đứa nhỏ được ban tên Hợp Hoan kia. Cái tên hương sắc diễm tình, thật hợp. Đó là khi nhìn hắn giãy dụa thân thể tuyết trắng xinh đẹp, chợt thốt ra, cũng không quan tâm cái tên đó có vô tình bao nhiêu.

Ta nói kế hoạch cho hắn nghe. Không ngoài dự đoán, đôi mắt trong suốt kia kinh ngạc, không tin nổi, rồi bi thương. Trong lòng cười nhạt, chỉ có đứa nhỏ Hợp Hoan đơn thuần khả ái này mới cho rằng ta không hay biết. Khi nhắm mắt, khi thư thả, luôn có một đôi mắt từ phía xa trông theo.

Sao có thể không biết tình cảm nồng đậm trong đôi mắt đó là gì, chính mình cũng từng nhìn Mẫn như vậy mà! Bi ai của kẻ nỗ lực bày tỏ chân tâm, mà trước người mình thực tình nỗ lực vì mà vứt bỏ cả tôn nghiêm.

Hợp Hoan nhẹ nhàng gật đầu, ngón tay mảnh khảnh giấu lại dưới chăn.

Đứa nhỏ ngu ngốc, thật không biết sẽ đi làm gì sao? Ta lại không đành lòng rồi. Nhìn hắn ngọ ngoạy trèo xuống giường, đi từng bước tập tễnh ra ngoài. Nếu là Mẫn, sẽ không lùi bước như vậy. Không, nếu là Mẫn, tuyệt đối sẽ không đồng ý chuyện như vậy. Một cây lan sinh trưởng trong nhà ấm, khác xa một cây tử đằng sống ngoài đất hoang. Chỉ có kẻ mắt mù, mới nghĩ họ giống nhau.

Lòng bứt rứt không yên, tin tức từ chỗ Hợp Hoan truyền về rất tốt, kế hoạch đã tiến được một bước. Nhưng lòng trống rỗng, thiếu vắng một đôi con ngươi lúc nào cũng nhìn mình, vương phủ chợt trống trải đến đáng sợ, một nỗi buồn phiền dâng trong ngực, ngay cả chính mình cũng không biết vì sao.

Dư thân vương mở yến, hắn đi không chút chần chừ. Tự nói với mình, đi, chỉ vì muốn tìm hiểu tình hình Dư thân vương, con cáo già thành tinh ấy, đứa nhỏ đơn thuần như Hợp Hoan sao có thể đối phó được. Sai một bước, hận ngàn thu, không thể để thời khắc then chốt như thế này lại xảy ra vấn đề.

Từ xa thấy Hợp Hoan dựa vào lòng Dư thân vương, nụ cười duyên dáng, quả là rất được sủng ái. Kiềm chế nán lại buổi yến, nhưng trước sau vẫn không chịu nổi cái cảnh chướng mắt kia. Nghĩ đến chuyện lát nữa, trong lòng càng thêm bực bội bất an.

Hừ lạnh một tiếng, nhấc chân đi, thầm nghĩ không bao giờ còn gặp lại Hợp Hoan, không bao giờ còn gặp lại đôi con ngươi trong suốt kia nữa. Một đường đến hoa viên, nhịp thở hỗn loạn.

Phía sau có tiếng chân nhẹ vang, ngoài Hợp Hoan còn có thể là ai?

Cười lạnh, dù gặp được người khiến hắn vui mừng, nhưng nét mặt vẫn một bộ dạng lạnh như băng.

Hợp Hoan quýnh quáng cả lên, không có chút bộ dạng mị hoặc khuynh quốc khuynh thành ban nãy. Hai gò má trắng tuyết vì lo lắng mà hiện một tầng đỏ bừng. Càng nhìn hắn lo lắng, trong lòng càng vui mừng.

Bỗng nhiên cả kinh, lẽ nào đã thích Hợp Hoan này rồi? Sao có thể, hắn là vương gia cao cao tại thượng, Hợp Hoan chỉ là một nam sủng hèn mọn, thích hắn sao? Quả là buồn cười, mình đã làm nhiều việc như vậy, phí nhiều tâm huyết như vậy, không phải là vì Mẫn sao?

Nhưng tại sao khi nghe Hợp Hoan muốn chạy vào ngục thăm Dư thân vương, trong lòng lại tràn đầy tức giận. Liều mạng tự thuyết phục, Dư thân vương đối Hợp Hoan không tệ, để Hợp Hoan gặp hắn là bản thân khoan dung độ lượng. Sao phải vì một người sắp chết mà cáu giận, còn vì một kẻ thân phận rất tầm thường. Nhếch môi cười, chỉ có bản thân mới biết nụ cười này miễn cưỡng thế nào, chỉ hận không thể lập tức đem Dư thân vương ra xử tử.

Hợp Hoan và Mẫn, Mẫn và Hợp Hoan, như hai thanh tiểu đao, xẻ đôi trái tim ra. Yêu Mẫn, thực sự là tình cảm chân thành, vì thế, hắn cả chuyện đại nghịch bất đạo cũng liều mạng làm. Nhưng với Hợp Hoan, là thương hại, là áy náy, cũng là yêu thích…. không cách nào nói cho rõ ràng.

Một chút do dự này, khiến bản thân mặc kệ tự tôn, hết lần này đến lần khác đẩy Hợp Hoan vào lòng người khác. Ngây thơ tưởng rằng chỉ cần không thấy Hợp Hoan thì không bao giờ phải chịu cái cảm giác giày xéo tâm can này nữa. Trăm triệu lần không thể ngờ, vì cái suy nghĩ tự cho là đúng này, mà suýt nữa hại chết Hợp Hoan…

Trời đã sáng rõ, nắng sớm chiếu lên mặt Bảo nhi, khuôn mặt nhỏ bé quả thực trong suốt như thủy tinh, phảng phất có sự thuần khiết của đứa trẻ mới sinh.

Bảo nhi khẽ kêu, làn mi như cánh bướm chớp chớp, chậm rãi mở ra, qua đôi mắt trong suốt hiện rõ bóng hình bản thân, môi xinh xắn cong lên, “Ưu.”

Cúi người hôn xuống làn môi ấy, dịu dàng nói: “Sao không ngủ thêm đi, tối qua khiến ngươi mệt rồi.”

Gò má Bảo nhi đỏ ửng lên, “Ưu sao cũng thức dậy sớm như vậy? Có tâm sự sao.”

Cười lại như không cười nhìn hắn. “Bảo nhi làm sao biết ta có tâm sự?” Bỗng nghĩ ra, “Ngươi chờ một chút, đừng xuống giường, gió đầu xuân rất lạnh.”

Bảo nhi nghe lời cuộn tròn trong chăn, chỉ lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn trắng mịn, mở đôi mắt như lưu ly nhìn Ưu bận rộn. Ưu xắn tay áo, tự tay bê nước ấm, nhìn bộ dáng, đúng là muốn hầu hạ hắn rửa mặt.

Không ngăn được kinh ngạc, từ khi tới Tây Vực, Ưu luôn ôn nhu săn sóc cho hắn, nhưng chưa từng ân cần như hôm nay, rất cung kính hầu hạ. Đuôi mày đáy mắt Ưu đều tràn nhập yêu thương nhưng lại lẫn thêm một điều gì khác nữa, Bảo nhi kinh ngạc nhìn hắn, chỉ thấy được hôm nay Ưu đặc biệt đẹp hơn mọi ngày.

Ưu buồn người nhìn Bảo nhi nghiêng đầu ngẩn ra, tự tay tỉ mỉ lau mặt cho hắn, lực thật nhẹ. Hơi ấm tỏa ra dễ chịu, Bảo nhi thoải mái chớp mắt, đôi mắt to như lưu ly nhìn xa xăm ngoài chân trời.

Đứa nhỏ này, không biết lại chìm vào cõi thần tiên nào rồi. Mặc dù đã trải mười năm hứng gió cát, nhưng sao vẫn như đứa trẻ hồn nhiên.

Đột nhiên nảy ý xấu, cắn lên đôi môi căng mọng kia một cái, Bảo nhi a lên một tiếng, sờ lên môi đã hiện dấu vết mờ nhạt. “Ưu lại trêu cợt ta rồi.”

“Cuối cùng cũng tỉnh lại a!” Vờ lắc đầu, nở nụ cười gian xảo, “Nhìn Bảo nhi như vậy, ta thật không thể nào yên tâm. Muốn mua lấy một sợi xích, trói ngươi lại bên người mới tốt.” Vừa nói, vừa cầm lấy ấm trà mạ hình mây cuộn sóng trào, dòng nước đậm màu trắng thành một đường cong duyên dáng rồi rơi vào chén hoa nhài bạch ngọc. Khoảng khắc trong không gian tràn ngập hương thơm.

“Uống chút trà ấm dạ dày. Điểm tâm ta đã bảo người chuẩn bị, bánh rán hành, bánh đậu, bánh bao nhân gạch cua, cháo gạo nhật thơm nấu nhuyễn, tất cả đều là những thứ ngươi thích ăn nhất.” Lông mày Ưu cong lên, thật muốn tự tay bón cho hắn.

Bảo nhi nghiêng đầu, nhẹ nhàng nói: “Ngươi vẫn chưa nói cho ta biết, rốt cuộc có tâm sự gì muốn giấu. Ưu không vui, Bảo nhi cũng không vui.”

Ưu cười nói: “Người nhỏ xíu như vậy mà đa tâm quá, ta nào có tâm sự gì…”

Bảo nhi không nói gì thêm, chỉ dùng đôi mắt đen tuyền chăm chú nhìn mình.

Dáng cười nhạt đi, thở dài một hơi, “Chỉ là nghĩ đến những chuyện trước đây thôi. Tâm ta thực sự đúng là bị chôn trong mỡ lợn mất rồi, lại làm nhiều việc có lỗi với ngươi như vậy. Dù là tranh quyền đoạt thế, cũng không cứ phải rơi xuống đầu ngươi, khiến cho ngươi chịu khổ cực nhiều như vậy. Ta… Ta chỉ nhớ đến ngày đó ngươi lơ lửng giữa không trung, là hận không thể chém cho chính mình một đao”, ngừng lại một chút, “Mỗi lần nằm mơ, ta đều mơ thấy ngươi biến thành một con bướm trắng bay đi. Ta vươn tay bắt, nhưng làm thế nào cũng không bắt được. Ta… đã đẩy ngươi qua tay người khác nhiều lần, ngươi hẳn nên oán hận ta mới đúng, nếu như… có một ngày ngươi rời ta đi…”

Bảo nhi nhẹ nhàng cười, “Nếu muốn ta rời xa ngươi, không bằng bảo ta chết đi còn hơn.”

Ưu cả kinh, đưa tay tưởng muốn bịt miệng Bảo nhi lại, đã thấy Bảo nhi nâng chén trà, từng ngụm uống, tựa như lời hắn vừa nói, chẳng khác nào một lời chào hỏi bình thường.

Hắn vẫn thường cho rằng Bảo nhi là nước, nhưng chỉ biết thủy chí nhu(3), lại không biết thủy cũng chí cương(4). Bảo nhi chính là như vậy, một khi đã xác định rồi, thì dù thịt nát xương tan cũng không suy chuyển.

Bỗng nhiên mới thấy mình thật khờ, vẫn nghĩ bản thân và Bảo nhi không trải qua tình ái mãnh liệt gập ghềnh, khó có thể coi là người yêu. Lại không biết rằng, yêu thương, chỉ trong một phút lơ đãng, thì từng chút một liền thấm vào máu thịt, giống như hô hấp, không thể tách rời, hết lần này tới lần khác ngập ngừng như vậy, lo lắng lâu như vậy.

Kẻ ngu si! Kẻ ngu si!

Tự cười giễu mình, một tay ôm lấy Bảo nhi.

Bảo nhi kinh hãi kêu nhỏ, “Mới sáng sớm, Ưu còn muốn dọa người ta sao?”

Cười to, ôm lấy Bảo nhi ra khỏi phòng phi ngựa lên đỉnh núi.

Gió sớm thổi vạt áo tung bay, bên tai kêu gào, nhưng Bảo nhi lại không hề thấy sợ. nhoài đầu ra khỏi lòng Ưu. Tuyết Sơn xa xa đồ sộ, chẳng khác một cây cột trụ trời, xa như vậy, mà lại tưởng như vươn tay là có thể chạm đến được.

Nhìn Bảo nhi ngơ ngẩn vươn tay, Ưu nhẹ cười: “Bảo nhi đúng là một hài tử, còn không yên cẩn thận ngã chết đó.” Xuống ngựa, cởi áo choàng, xả tung trước gió, ôm lấy Bảo nhi bên trong.

“Phong cảnh thực đẹp.” Bảo nhi thì thào, “Ở Thừa Thiên đâu có thể nào thưởng thức phong cảnh tuyệt mỹ thế này.”

“Ngươi thích, chúng ta mỗi ngày đều ngắm!” Đôi tai nhỏ bé trong suốt dường như sợ lạnh mà run lên nhè nhẹ, Ưu há miệng ngậm lấy, xấu xa liếm một cái.

Bảo nhi đang nhìn đến ngẩn người, lỗ tai bỗng nhiên nóng lên, không cần nghĩ cũng biết là ai đang nghịch ngợm, vội vươn tay che, quay đầu ấm ức trừng hắn, “Vừa mới nghiêm chỉnh một chút, đã lại gây sự, tốt xấu gì trước đây cũng từng là vương gia mà sao…”

“Ta không nghiêm chỉnh?” Ưu cười nhìn hắn, tia sáng trong mắt lóe lên, không biết lại có ý nghĩ quỷ quái gì, “Ngươi thử đi hỏi những người từng gặp ta xem, có ai nói ta không đứng đắn? Chỉ có Bảo nhi là có thể thấy ta không đứng đắn được thôi! Ngươi còn trừng, cẩn thận ta không kiềm chế được, ăn ngươi luôn ở chỗ này.”

Bảo nhi nghiêng đầu cười, “Ta sợ sao, ngươi giỏi thì cứ làm đi, chỉ cần không ngã xuống là được”

Ưu vờ vươn tay, Bảo nhi né sang một bên tránh, nhưng Ưu luyện võ đã lâu, sao có thể nhường hắn, xoay ra chỗ trống, đem hắn khóa lại trong ngực. Người trong lòng vẫn không từ bỏ, miệng phản kháng: “Ngươi chơi xấu! Ta không phục!”

Ưu ôn nhu cười, cúi đầu dỗ dành.

Tuyết trắng dưới ánh mặt trời tán ra bảy quầng màu sắc, băng sáng lòa trơn bóng, chim không đậu nổi. Cột băng trơn bóng cắm thẳng xuống đất. Dưới chân Tuyết Sơn, mặt hồ trong suốt sáng như gương, gợn sóng cũng không có, chỉ thỉnh thoảng một vài hoa tuyết rơi xuống hồ, tạo nên những vòng tròn nhỏ rung rung.

Phiên mây trắng theo gió phiêu du, thường thường có thể thấy bóng giữa hồ trong, thoạt nhìn như thấy có vị tiên cưỡi mây bay lên từ vực tuyết.

Những ngọn đèn dưới chân núi lác đác, thành từng quầng đẹp mờ ảo. Thảo nguyên xanh mướt, gió nhẹ tung cát vàng, xa xăm mắt người. Núi tuyết trắng, nước thong veo, cỏ xanh tươi, một trời đất cát vàng… Người chăn đồng sáng sớm lùa bầy ra bãi, tiếng roi quất vun vút, dê trắng chạy trên thảo nguyên. Mây trên cao, dê dưới đất, trắng hòa trắng, khó có thể phân biệt.

Bài ca chăn cừu vang lên, không biết từ lúc nào, hai người thôi cười đùa, lẳng lặng ôm nhau, lẳng lặng chăm chú nghe bài ca dao cổ xưa…

Thì ra, hạnh phúc lại đơn giản như vậy…

-Toàn văn hoàn-

Bánh rán hành

Bánh đậu