Hơp Thể Song Tu

Chương 183-1: Doanh quốc, Y Đậu (1)




Chương 183: Doanh quốc, Y Đậu. (1)

Một roi rút ra hạ xuống, vạn lôi lăn xuống, trong bóng roi lôi quang, đất đai ngàn dặm bị Lý Bạn một roi, xé thành hai nửa, ngay cả lòng đất không ít tâm trận, đều bị một roi hủy đi. Cho dù truyền tống thành công, cũng không đầy đủ trận lực ngăn cách hư không chi lực, Ninh Phàm cùng mọi người hẳn phải chết.

Bóng roi kia rút ra tới phía Ninh Phàm, không thể tránh né, nếu roi rơi, hắn hẳn phải chết, mà trữ vật đại của hắn đương nhiên thuộc về Lý Bạn sở hữu.

Đông Minh chung, cổ yêu tế khí, vật này Lý Bạn rất coi trọng!

Nhưng mà một khắc, Ninh Phàm vỗ vào trữ vật đại, lấy ra Đông Minh chung.

Cái chuông nhỏ màu vàng đón gió lớn lên. Còn Ninh Phàm mắt lộ hàn mang, một quyền nện mạnh trên chuông vàng!

- Lý Bạn! Ngươi quá lắm rồi!

Một quyền này, pháp lực cùng yêu lực của hắn dung hợp, một thân pháp lực cơ hồ vô hạn đến gần Kim đan trung kỳ, kích thích Đông Minh chung bốn thành pháp bảo uy lực!

Sóng âm hóa thành vòng sáng màu vàng, từ Đông Minh chung tản ra. Dưới vòng sáng chấn động, chính là chớp mắt lôi đình chi tiên tàn phá bừa bãi cũng bị thẳng thừng định trụ một cái, thậm chí bởi vì sợ mà rung lên.

- Cái gì?!

Khóe mắt của Lý Bạn co rụt lại, y sớm dò ra Ninh Phàm người mang cổ yêu tế khí, nhưng chỉ cho là cực phẩm pháp bảo mà cũng không để ý, chỉ bởi vì là cổ yêu tế khí mà có xem trọng. Nào ngờ tế khí lại quỷ dị như vậy, sóng âm màu vàng kia chớ nói Long gân lôi tiên, chính là mình cũng trong lòng sợ hãi một thoáng!

Không phải định thân thuật, mà là... yêu uy uy hiếp khiến cho lôi tiên không dám vọng động!

Tiếng chuông kia... mang khí tức của yêu tộc cấp bậc gì?

Chỉ một tia mà đã khiến cho lôi tiên cơ hồ muốn thần phục! Làm mình run sợ!

Mà chuyện càng làm cho Lý Bạn tức giận lại xuất hiện!

Lại thấy Ninh Phàm điểm ở mi tâm một cái, một đạo tinh quang bay ra, hóa thành bóng kiếm, chém thẳng gân rồng!

Gân rồng là Thái cổ lôi long lôi lực ngưng tụ, vốn vô hình, tự sẽ không bị gãy, cho nên huyết lân nam tử mới yên tâm lấy nó làm bảo, quất Ninh Phàm.

Nhưng tinh quang kiếm ảnh chém một cái, lôi tiên vô hình vô thể lại bị thẳng thừng chém làm hai khúc!

Kiếm quang kia quá nhanh, quá mức sắc bén! Nhanh đến mức Lý Bạn không kịp rút về lôi tiên!

Khi y dưới sự kinh hãi, rút mạnh về lôi tiên, gân rồng đã chỉ còn là dư nửa cái.

Nửa cái còn dư rơi trong tay Ninh Phàm!

Gân rồng là vô hình, không thể chém, vật có thể chém nó chỉ có Thái cổ thần binh!

Tinh quang kiếm ảnh kia đủ chém gân rồng, không thể nghi ngờ nó là Thái cổ thần binh! Mà trong kiếm kia, dung luyện quá nhiều ngôi sao! Lý Bạn mắt lộ sát cơ, những thứ Thái cổ tinh thần đều là vật mình giao cho sư yêu!

Gân rồng của mình rốt cuộc bị tinh thần thiết của mình chém đi!

- Ngươi đáng chết!

Y căm tức nhìn Ninh Phàm, lại phát hiện hắn cũng căm tức nhìn y!

Giờ khắc này, trong mắt Ninh Phàm hàn mang lập lòe, bức thị huyết lân nam tử, không sợ chút nào!

Một khí tức cuối cùng, trận quang truyền tống, theo trận quang chợt lóe, nơi đây không còn là đám người Ninh Phàm, chỉ có một mảnh hỗn độn, phế tích, biển máu, tử thi!

Nhưng lời nói của Ninh Phàm lại vẫn ở chỗ này, vang vọng! Trong đó mang theo một tia sát cơ, khiến cho Lý Bạn đều chấn động!

- Lý Bạn! Hôm nay ngươi lấy gân rồng đánh ta, ta lập tức chém gân rồng của ngươi! Ngày khác nếu gặp, ngươi khó thoát khỏi cái chết!

Lý Bạn hai mắt trợn tròn, sát ý trôi lơ lửng.

Y vạn lần không thể nào ngờ tới, Ninh Phàm mới chỉ là Dung linh, vốn là con kiến hôi bắt vào tay trong mắt y, lại sẽ chạy khỏi từ trong tay của y.

Hơn nữa hắn còn ngăn cản mình hai lần huyết quang, chém nửa cái gân rồng của mình, lại phản đối mình... buông xuống lời độc ác!

- Người này, đáng hận! Tuy nhiên Thái cổ Truyền tống trận bị ta hủy đi vô số tâm trận, mất đi trận lực bảo vệ, hắn coi như truyền tống cũng nhất định bị hư không chi lực cắn nát... Chỉ tiếc là món cổ yêu tế khí kia cũng sắp an nghỉ hư không, mà ta muốn trọng tố gân rồng, chỉ sợ cũng cần ít nhất trăm năm khổ tu...

Lý Bạn hậm hực nắm quyền, Ninh Phàm dù chết, nhưng mình lấy Hóa thần giết Dung linh, lại bị tổn thất, thật là cái mất nhiều hơn cái được.

Tuy nhiên cuối cùng khiến cho người này táng thân hư không, cũng coi như giảm xuống mối hận trong lòng...

Ánh mắt của Lý Bạn rơi ở đất đai sau lưng có vô số đạo độn quang của tu sĩ chạy nhanh đến, một đạo tuyết quang trong đó khiến cho ánh mắt của y co rụt lại.

- Nhân tộc Hóa thần thật là người đeo bám... Thôi, bản tướng rốt cuộc hóa rồng thành công, liền ngừng yêu triều, đi yêu giới, chắc hẳn yêu giới chi hoàng sẽ ở thế giới này chuẩn bị nghênh đón ta... Nhiệm vụ của yêu soái luôn phải đặt ở vị trí hàng đầu...

Tóc đỏ bay lượn, Lý Bạn cười lạnh một tiếng, hóa huyết quang độn đi thẳng.

Về phần Đại Tấn yêu triều, bạn yêu còn sót lại, sống hay chết, y không quan tâm chút nào.

Lương bạc như vậy!

Chẳng qua là y nhất định phải thất vọng.

Một ngày sau, một nhóm Ninh Phàm thương thế tuy nặng, nhưng rốt cuộc đã tới Doanh quốc.

Hư không chi lực ư? Sợ cái gì? Ninh Phàm có Đông Minh chung có thể khắc chế hư không chi lực!

Có thể an toàn rời khỏi Đại Tấn, thật sự là hiếm thấy.

----

Giáng Châu thành tháng tư, âm vũ phế tích.

Vân Nhược Vi đứng ở phế tích, nhìn Truyền tống trận tàn phá, trong lòng có một trận phiền muộn chợt đến.

Tiểu tử thúi kia chẳng lẽ... chết rồi...

- Ai, không ngờ tới Hóa thần yêu tướng, sẽ đến tập Giáng Châu thành, xem ra đám người Chu Minh thống lĩnh, cho dù chưa chết với tay yêu tướng, cũng chết bên trong truyền tống...

Giới Hưu thở dài nói.

- Không, hắn không chết, nhất định không chết...

Vân Nhược Vi cắn môi nhạt, càng phiền muộn.

...

Doanh quốc tháng tư lại đắm chìm trong biển hoa màu hồng.

Tới gần Vô Tận hải nhất là Y Đậu thành, ngàn dặm tu thành, trồng đầy anh hoa.

Ở Y Đậu thành này, thế lực mạnh mẽ nhất là Nguyên anh trấn giữ Tu Thiện tự.

Trong thành giàu có nổi danh nhất, có Độn Thiên chu lẻn vào biển sâu, cũng có “Tu tuyền” đề thăng tu vi.

Chỗ linh mạch thịnh nhất, từng người nữ tu ưu nhã mạch thanh màu da, che áo choàng tắm của Doanh quốc, người trần truồng tắm trong Tu tuyền.

Trần Tú rất buồn khổ, vô cùng buồn khổ.

Trong hư không truyền tống tán loạn, hắn bị Ninh Phàm gieo niệm cấm, lấy đi trữ vật đại tích góp cả đời. Đây là sự báo đáp mà hắn đã đáp ứng qua.

Trong Y Đậu thành một tòa huyền không truyền tống đài sau khi quang hoa chợt lóe, Nguyên anh nho nhỏ của hắn cùng một nhóm ba người Ninh Phàm truyền tống ra.

Chẳng qua là đối mặt phong cảnh Y Đậu như tranh vẽ, hắn lại không nói nổi nửa điểm tinh thần thưởng thức...

Ninh Phàm vẫn ngụy trang Nguyên anh trung kỳ, nhưng người bị thương nặng.

Trần Tú tiểu Nguyên anh không giả được, lại thân thể toàn diệt.

Đoàn người này chợt vào Y Đậu thành, lập tức đưa đến Tu Thiện tự tam đại Nguyên anh khủng hoảng.

Ba tên Nguyên anh nữ tu, đạp không lên, kiêng kỵ vô cùng, hai vị Nguyên anh đến, chính là các nàng cũng không dám thờ ơ.

Khi chú ý tới thương thế của Ninh Phàm cùng Trần Tú, ba người kiêng kỵ hơi giảm bớt, lấy thương thế của những người này, hơn phân nửa không cách nào ở Y Đậu thành hồ tác phi vi.

Chẳng qua là thương thế này không khỏi dụ cho người suy đoán, dạng thương thế gì có thể khiến cho hai vị Nguyên anh trọng thương như vậy.

Tu Thiện tự ba tên nữ tu, tất cả mặc quần áo trang sức của Doanh quốc. Một tên lão ẩu là Nguyên anh trung kỳ, hai vị Nguyên anh sơ kỳ, theo thứ tự là trung niên phụ nhân cùng một tên Doanh quần thiếu phụ.

Y Đậu thành là địa giới của nữ tu, nam tu ở ngoài thành, chỉ có Nguyên anh lão quái có thể hưởng thụ đãi ngộ đặc thù.

- Khụ khụ, chư vị đạo hữu, xưng hô như thế nào, là từ Đại Tấn tới phải không?

Lão ẩu chống quải trượng đầu rồng, khách khí hỏi Ninh Phàm, nàng tự nhìn ra, mọi người lấy Ninh Phàm mã thủ thị chiêm.

- Lão phu Chu Minh, vị Nguyên anh đạo hữu này là Trần đạo hữu, vị nửa bước Nguyên anh này là Cảnh đạo hữu, vị nữ tử này là đạo lữ của Chu mỗ. Như đạo hữu đoán, lúc bọn ta truyền tống, thoáng ra chút ngoài ý, trọng thương đến đây, chê cười rồi...

Ninh Phàm khẽ mỉm cười, đem chuyện bị thương thuộc về truyền tống sai lầm, dù sao bị Hóa thần gây thương tích, lại thoát được tánh mạng, đây không khỏi có chút tin tức kinh người.

- Cái gì? Truyền tống trận đi sai! Chẳng lẽ là hư không phòng vệ bị lỗi sao?!

Trung niên mỹ phụ âm thầm kinh ngạc, mọi người trước mắt, nếu vì hư không phòng vệ bị lỗi, mà bị hư không chi lực gây thương tích, thì có thể hiểu. Hư không chi lực kéo xé xuống, chớ nói Nguyên anh tu sĩ, chính là chuyện Hóa thần bị xé bỏ thân thể, chỉ chạy ra khỏi nguyên thần, đôi lúc vẫn có phát sinh.

Nhưng mà có thể từ hư không chạy ra khỏi, trừ vận khí, thực lực nhất định cũng không thường. Lão ẩu cùng trung niên mỹ phụ đều có chút kiêng kỵ nhìn Ninh Phàm. Còn thiếu phụ trong y phục của Doanh quốc thì mi mắt hàm chứa ý xuân, nháy mắt mấy cái với Ninh Phàm, mang một vẻ mị hoặc.

Doanh quốc nữ nhân luôn khinh bạc như vậy!