Hơp Thể Song Tu

Chương 193-2: Ta muốn kết anh! (2)




Chương 193: Ta muốn kết anh! (2)

Lại như bất tử ma mạch, một điểm của năng lực ma mạch này, đó chính là không chết!

Đánh không chết, chém không chết, đốt không chết... hoàn toàn không chết! Cho dù chết đi, cũng sẽ năm tháng trong dài lâu, phản bản quy nguyên, sống lại! Ma mạch này không thích công kích, nhưng cho dù ngươi là chân tiên, cũng không muốn đắc tội loại địch nhân này. Nếu vạn bất đắc dĩ đắc tội thứ người như vậy, theo như đã nói thì không giết chết, chỉ có phong ấn, trấn áp...

Còn tỷ như niết bàn mạch... ma mạch của ma giới ‘Niết Hoàng’! Ma mạch này cực kỳ ác tâm, thông qua bị thương đề thăng thực lực. Chỉ cần đánh không chết người này, bị thương càng nặng, thì sau khi khôi phục thương thế, thực lực ngược lại đề thăng càng cao!

Ngày đó Ninh Phàm đánh bị thương Niết Hoàng... nếu y khỏi hẳn thương thế, thì vết thương của y càng nặng, thực lực sau khi khỏi hẳn đề thăng càng nhiều!

Truyền thừa này không phải lão ma cho y... Có lẽ, là nguyên nhân cám dỗ y phản bội lão ma.

Dị linh mạch công pháp, “Âm Dương biến”! Uy lực không mạnh, cùng cấp công phòng thế yếu, nhưng có hai huyền diệu lớn.

Một điểm trong đó là bị chân tiên biết rất rộng rãi, đó là khả năng sắc bổ.

Điểm thứ hai, linh mạch này có năng lực gồm thâu cổ mạch khác, hòa thành dùng làm của mình! Một điểm này hiếm có người biết, chính Lạc U cũng tình cờ biết được.

Giết thi ma, đoạt công pháp, tu thi mạch!

Giết Niết Hoàng, đoạt công pháp, tu niết bàn mạch!

“Âm Dương biến” truyền nhân, trong quá khứ cũng có một ít, nhưng chỉ có thể sắc bổ song tu. Muốn dung hợp cổ mạch khác cần Âm Dương tỏa.

Người mang Âm Dương tỏa... Ninh Phàm có thể nói chính thống Thần Ma truyền nhân, những người khác cho dù đạt được công pháp tu luyện, cũng không phải là chính thống.

Tiểu yêu nữ cùng Bắc Tiểu Man coi thường Ninh Phàm, người trước không biết “Âm Dương biến” gồm thâu dung hợp lực.

Còn Bắc Tiểu Man, căn bản là bởi vì tu vi không cao, dò xét bị Di Thiên xá lợi che giấu, ngay cả chủng loại ma mạch của Ninh Phàm cũng không nhìn ra.

...

Năng lực dung hợp thi mạch bước đầu bước vào ngưỡng cửa “Thi Ma lục”, đạt tới tầng thứ 1 cảnh thứ 1. Ngày sau Ninh Phàm tìm cổ thi, tu công pháp, tu thi mạch thần thông, nhưng giờ phút này kết anh làm đầu!

Thu tâm tư, Ninh Phàm ngồi xếp bằng. Trước sau 130 năm, công pháp của hắn lên cấp, ngũ hành tất cả đã đủ.

Khoảng cách rời khỏi tháp, còn lại 120 năm. Hắn kịp bắt tay luyện hóa ba loại Thiên sương địa hỏa!

Ngũ phẩm hàn khí, linh hỏa, thời cơ hấp thu cao nhất hẳn là trên Hóa thần. Cảnh giới thấp luyện hóa, không nói không có Âm Dương tỏa, không cách nào thành công, cho dù thành công cũng sẽ bởi vì cảnh giới quá thấp, không cách nào hoàn toàn luyện hóa linh hỏa pháp lực.

Lúc Ninh Phàm luyện hóa Hắc Ma viêm, hắn là Dung linh tu vi, chỉ hấp thu một phần ngàn pháp lực trong hỏa diễm này, những thứ khác tản mát thiên địa.

Hôm nay, hắn đã là Kim đan đỉnh phong! Luyện hóa Thiên sương địa hỏa, hấp thu một phần hai mươi pháp lực trong đó, không sai biệt lắm, thôn phệ nhất hỏa, tăng 20 giáp tử pháp lực.

Trừ Ninh Phàm, những người khác không có Âm Dương tỏa, muốn ở Kim đan kỳ luyện hóa Thiên sương địa hỏa cũng sẽ khó khăn.

Núi lửa nơi đây có băng nguyên, điều kiện luyện hóa đã được thỏa mãn.

Một khi luyện hóa, pháp lực của Ninh Phàm sẽ đột phá 93 giáp!

Kết anh không khó khăn nữa!

- Ta muốn kết anh!

Hắn nói với ánh mắt kiên nghị.

...

Bên ngoài Di Thế tháp, 10 năm trôi qua.

10 năm quá ngắn, đối với tu sĩ mà nói, bất quá là một lần hơi dài ngồi tĩnh tọa.

Bên trong khách lâu của Huyền Vũ thành, một vị lão giả tóc đỏ ngồi xếp bằng trong phòng, thân có thương thế, ánh mắt tức giận!

Hai tháng trước, ông ta rời khỏi Di Thế tháp tầng thứ ba, hoàn toàn tấn thăng làm Nguyên anh tu sĩ.

Cảnh Chước!

Năm đó Ninh Phàm rời khỏi Độn Thiên chu, một mình đi cứu Ân Tố Thu, Cảnh Chước tự đi tới Bồng Lai. Ông ta hao phí tiền tài, dặn dò một tên Di Thế cung Dung linh, lưu tin cho ông ta. Nếu thấy người nào tên là Chu Minh thì báo cho biết rằng Cảnh Chước đã trước một bước vào tháp, hắn chớ lo âu.

Cảnh Chước tin tưởng, Ninh Phàm có rất nhiều thủ đoạn, cho dù cứu không ra Ân Tố Thu, cũng tự bảo vệ không đáng lo. Mà Ân Tố Thu hơn phân nửa sẽ chết, ông ta cũng không biết làm sao an ủi Ninh Phàm...

Ông ta dự đoán Dung linh tiểu bối nhất định không dám nghịch lại mệnh lệnh mình.

Chẳng qua là ông ta không biết, Ninh Phàm không để ý hết thảy, cứu ra Ân Tố Thu.

Ông ta lại càng không biết, tên tu sĩ mà mình dặn dò căn bản không đi thông báo với Ninh Phàm, ngược lại mang ngọc giản in giấu dung mạo của Chu Minh bán cho người khác, đem Cảnh Chước bán đứng.

Một trong những thế lực của nội hải bảy mươi hai đảo, Phong Yêu điện!

Phong Yêu điện thất trưởng lão, Ưng Hạc lão nhân, Nguyên anh hậu kỳ! Người này bày ra phần thưởng đậm, bốn phía truy tìm tung tích của tu sĩ họ ‘Chu’!

Lệnh truy nã đó chỉ cung cấp họ, dung mạo, treo giải thưởng mười vạn tiên ngọc, lùng bắt tên tu sĩ này.

Mà tu sĩ được Cảnh Chước dặn dò, vừa thấy Cảnh Chước cùng Ưng Hạc tìm rốt cuộc cùng một người, lập tức hắn vì treo giải thưởng, bán đứng Cảnh Chước.

Mười năm bế quan, Cảnh Chước rời khỏi tháp, tiểu bối kia báo cho ông ta biết, cũng không dọ thám biết tung tích của Chu Minh.

Biết được chuyện này, Cảnh Chước thở dài... Đây cũng là thế sự vô thường, cho dù Ân Tố Thu, Ninh Phàm hạng người thiên kiêu vẫn không biết ngày nào lại bất hạnh bỏ mạng trong biển trơ trọi.

Thật đáng tiếc, thật đáng tiếc!

Ông ta cảm thán, quyết ý rời khỏi Bồng Lai tiên đảo, trở về Việt quốc, cũng bằng thân phận của mình, đem Việt quốc thăng cấp làm trung cấp tu chân quốc!

Nhưng không ngờ tới, ông ta mới vừa rời khỏi tiên đảo, lại bên ngoài đảo bị người phục kích! Người nọ là Nguyên anh hậu kỳ tu sĩ, không hỏi bất kỳ nguyên do, lập tức hạ tử thủ với mình!

Cho dù kết anh, Cảnh Chước trong tay người này vẫn không còn sức đánh trả.

Nguy nan trước mắt, ông ta thả ra một tia Thanh Loan hỏa. Mới chọc cho người này kiêng kỵ nặng nề, nhân cơ hội bỏ chạy.

...

Bên ngoài đảo, Ưng Hạc lão nhân mặt trầm như nước, một chưởng, đánh chết tên Dung linh bán đứng Cảnh Chước.

- Hừ! Người này biết ta! Cảnh Chước đó tuy kết anh không lâu, lại người mang Thanh Loan hỏa ‘Tử hỏa’... Người này chẳng lẽ có liên quan với Di Thế cung? Tin đồn Bồng Lai Di Thế cung, nắm giữ ‘chủ hỏa’ của lửa này... Hắc hắc, bất quá mặc dù có liên quan thì đã sao...? Ta đã trồng ‘Hôi yêu ấn’ bên trong cơ thể của người này, hắn chạy không thoát!

- A Đại có một chuyện cầu trưởng lão! Nếu sau khi bắt giữ người này, đương nhiên tìm tới Chu Minh, xin cho ta đánh chết Chu Minh!

A Đại trong mắt tự tin, khinh miệt. 10 năm trước y là Nguyên anh sơ kỳ, gần tới lúc đột phá, 10 năm sau y đã đột phá trung kỳ! Y tự nghĩ, cho dù trưởng lão không ra tay, một người mình đủ để giết Chu Minh!

Người này dùng Tru Tiên lệnh tổn thương mình, A Đại đến nay không quên.

- Được! Tìm được Chu Minh, giao cho ngươi giết! Tuy nhiên trước tiên phải xử lý xong Cảnh Chước... Đợi sau khi người này khỏi hẳn thương thế, rời khỏi Bồng Lai ngoài vạn dặm, lão phu liền bắt sống hắn, sưu hồn diệt ức, tra ra tung tích của Chu Minh! Đến lúc đó... ha ha!

Ưng Hạc lão nhân mặt lộ cười gằn, lão ta căn bản không coi trọng Chu Minh.

Cho dù Chu Minh có dưỡng thương 10 năm, thương thế khỏi hẳn!

...