Hơp Thể Song Tu

Chương 206-2: Nguyên anh trung kỳ! (2)




Chương 206: Nguyên anh trung kỳ! (2)

Ninh Phàm không thời gian gặp gỡ Tiêu Vạn La, lấy tâm tư của hắn đương nhiên đoán ra, Tiêu Vạn La không kiếm đường chạy khi hắn bế quan hơn một tháng.

Ngược lại còn ở lại Đan Đỉnh môn, đợi mình xuất quan, hơn phân nửa là muốn dựa vào mình, mượn ma uy của mình, tiếp tục đặt chân ở ngoại hải...

Chuyện này, hắn không hứng thú. So với chuyện này, hắn để ý chuyện của hắn hơn.

Trên tay của hắn, nắm một cây kim may sáng chói ngân quang.

Lai lịch của cây châm này sau khi hắn lục soát ký ức của Hạng gia, không gọi ra được. Hắn lục soát ký ức của Hạng Liêu, chỉ đành phải biết châm này là pháp bảo vào một lần Cổ Thiên đình mở ra, lẫn vào ngoại vực này, tình cờ lấy được...

Pháp bảo này khiến Ninh Phàm để ý không chỉ bởi vì kim may đánh lén người khác, âm nhân vô địch.

Dù sao Nguyên anh tầm thường, cũng không có Âm Dương tỏa loại pháp bảo này, ngăn trước nguyên anh, chống đỡ châm này, một châm đánh lén xuống, hơn phân nửa phải trọng thương.

Càng khiến Ninh Phàm để ý hơn là một tia mùi thơm của nữ nhân trong cây châm này.

Mùi thơm ấy khiến Ninh Phàm lặp đi lặp lại hồi ức, rốt cuộc lại nhớ tới, mùi thơm ấy vì sao quen thuộc...

Vì sao ư...? Bởi vì mùi thơm ấy rõ ràng cùng mùi vị trên nữ thi... giống như đúc!

Châm này chẳng lẽ là vật mà nữ thi khi còn sống đã dùng qua?!

Nữ thi cùng Mộ Vi Lương, chắc có quan hệ...

Lấy thực lực hiện giờ của Ninh Phàm vẫn không đủ để chống lại nữ thi, nếu không ngược lại có thể lục soát ký ức của nàng. Nữ thi vô hồn, cho nên thức hải sẽ không bị tổn thương, chỉ là đọc lấy mảnh vụn ký ức còn sót lại của thức hải.

Đợi đợi đã... Nữ thi vô hồn!

- Chẳng lẽ Vi Lương, là một trong ba hồn bảy phách của...nữ thi đó!

Ánh mắt của Ninh Phàm chợt lóe, như vậy, sẽ có thể giải thích vì sao Mộ Vi Lương cùng nữ thi rõ ràng giống như đúc, càng rõ ràng có liên lạc, nhưng khí tức cũng khác hẳn...

Bởi vì Mộ Vi Lương, chẳng qua là một trong ba hồn bảy phách của cô gái này, cho nên khí tức dĩ nhiên là như phải như không phải...

Nếu như vậy, hồn phách của Mộ Vi Lương chưa vào luân hồi, cùng nữ thi một đường bồng bềnh ở Cổ Thiên đình.

Nếu xuất hiện ở Yêu Quỷ lâm, đấy nói rõ trong Yêu Quỷ lâm có lối đi đi thông Cổ Thiên đình!

Mà Ninh Hồng Hồng, Ngô quốc tu sĩ, lại xuất hiện ở Việt quốc Yêu Quỷ lâm... Vô cùng có thể là lúc ở Cổ Thiên đình tìm bảo, chết oan uổng, hương hồn không vẫn, lại tự mình vào cửa, cùng Mộ Vi Lương tương tự, truyền tống tới Yêu Quỷ lâm!

Có người ở Việt quốc bố trí Yêu Quỷ lâm nuôi quỷ... Việt quốc có con đường đi thông Cổ Thiên đình!

- Cổ Thiên đình...

Ninh Phàm nhớ lại lão ma dặn dò.

Khoảng cách Cổ Thiên đình mở ra phải còn là 90 năm, cùng lúc với Niết Hoàng tới.

Niết Hoàng nếu nhập vào Cổ Thiên đình, nhất định là từ cửa vào của Ma giới, nhưng lại buông lời là sẽ còn có chân thân hạ xuống Việt quốc... Đây rất có thể là bởi vì Việt quốc có lối đi lên Cổ Thiên đình, y đến lúc đó hạ xuống từ lối đi ấy...

Mà Minh Tước cốc vì sao rơi xuống một con Thái Cổ Minh tước, có phải là do tranh đấu trong Cổ thiên đình mà chết hay không, vừa khéo từ cửa vào rơi xuống, rơi vào Việt quốc!

Thân phận của Dao Trì Thánh Nữ thì sao phải ở Việt quốc? Vì sao lão ma người mang lệnh bài đi thông Cổ Thiên đình, dừng lại ở Việt quốc... Hơn phân nửa, lão
ma từng khổ sở tìm phương pháp cứu chữa Tiểu Mai nhưng không kết quả. Bởi vì lão không tìm được truyền nhân của Âm Dương ma mạch mà tuyệt vọng, sinh tâm tư đi Cổ Thiên đình tìm kiếm bí dược... Việt quốc ở Vũ giới có địa vị hẳn đặc thù!

Khó trách chính là một tên Kim đan tu vi Nam Dương tử, cũng có thể từ Cổ Thiên đình lăn lộn nữ thi... Lấy chút ít tu vi của hắn, nếu cửa vào thiên đình của Vũ giới, ở tu chân quốc khác, sợ rằng hắn cả đời đều đuổi không đi...

Những dấu hiệu liên tiếp khiến cho Ninh Phàm nghĩ thông suốt một ít chuyện đã từng nghi ngờ.

Tước Thần tử ở Minh tước cốc thành lập Quỷ Tước tông, là chuyện sau đó.

Trước lúc này, có một nhân vật đại năng, rơi xuống chỗ Minh Tước, dưỡng đan ma tự đan, nuôi quỷ ở Yêu Quỷ lâm. Quỷ trong đó, có chính là người của Quỷ tước môn giết người bỏ vào, có người... chết ở Cổ Thiên đình, hồn vào Yêu Quỷ lâm, thành người đại năng, tù quỷ của một người!

Yêu Quỷ lâm phải có chín tầng, bảy tầng trước ở Vũ giới, hai tầng sau... ở thiên đình!

Mỗi một giới thiên đình mở ra, người nọ, cũng tất tự mình hoặc phái người đi Cổ Thiên đình, đi tầng thứ tám, tầng thứ chín Yêu Quỷ lâm... Thu lấy quỷ vật cấp chân tiên tự nuôi thành công...

Khi đó lão ta nói không chừng sẽ phái người dò tìm đan ma, nếu phát hiện đan madị thường, mình hơn phân nửa có phiền toái...

Còn có 90 năm Cổ Thiên đình mở ra, khi đó mình không chỉ cần tiêu diệt Niết Hoàng, tranh cao thấp một cái, càng sẽ trong chỗ u minh, đắc tội một chân tiên lão quái trăm phương ngàn kế, mưu thiên tính địa sao...

- Thật là phiền toái...

Tay cầm hoa châm, Ninh Phàm thu tâm tư. Việt quốc, thật là một đất nước đục... phải hay không phải, ngày khác trở về Việt quốc, tìm tòi khắc biết.

Sau khi đem những sự việc trong tâm tư sắp xếp đâu ra đấy, hắn thở phào một cái, ngày khác nếu về Ngô quốc, hay là mang đi thi thể của Ninh Hồng Hồng.

Giờ phút này, phải tiếp tục đề thăng thực lực trước.

Muốn theo dõi ký ức của nữ thi thì phải có đủ thực lực. Mà thủ đoạn nhanh nhất đề thăng thực lực, không gì bằng sắc bổ hai nữ yêu, cùng với ‘Thứ huyết ma văn’ bí thuật, đề thăng luyện thể cảnh giới. Vốn dĩ hắn giết hại 12 anh nguyên anh, đủ đột phá ngân cốt đệ nhị cảnh, nhưng hôm nay, giết nhiều thêm hết Hạng gia 17 tên Nguyên anh, cộng thêm Ngọc Hoàng đan, đột phá ngân cốt cảnh thứ ba, đương nhiên không thành vấn đề.

Trước tiên luyện thể, sau đó xử lý nữ yêu, cuối cùng... xử lý nữ thi!

Ninh Phàm chợt vỗ vào trữ vật đại, lấy ra một cái thạch ngẫu, cong ngón tay một chút, hóa thành một người đá núi non trùng điệp.

- Thạch Binh, bí huyết ta đã đủ, ngươi giúp ta khắc ma văn.

- Ngài vẫn chưa trở thành nam tháp khách khanh của tiểu thự, ta không thể vì ngươi khắc ma văn!

Thạch Binh cự tuyệt nói.

- Sau này sẽ đi!

Ninh Phàm cau mày.

...

Thạch Binh yên lặng hồi lâu, bất đắc dĩ nói.

- Chỉ mong ngài là một người giữ chữ tín! Bây giờ ta giúp ngài khắc ma văn, nhưng nhắc nhở ngài lần nữa, quá trình này sẽ rất đau...

- Đau, càng tốt! Có thể uống cái này...

Ninh Phàm phẩy tay áo một cái, một viên Ngọc Hoàng đan đã xuất hiện trong lòng bàn tay.

Mà ánh mắt không động của Thạch Binh bỗng nhiên căng thẳng, mặt đá co quắp...

- Ngài ngay cả Ngọc Hoàng đan mà “Tiên đế khó cầu’ đều có... Ngài rốt cuộc có lai lịch ra sao chứ...?

- Ngươi không cần biết được, khắc ma văn là được.

- Cái đó, ngài có muốn vị trí của Cửu giới hay không...? Một cơ hội tu vi không tới Toái hư cửu trọng, cũng có thể bay thẳng tới Tứ thiên tiên giới...

Thạch Binh dè đặt, thử dò hỏi.

- Ha? Có vị trí bực này ư?

Ninh Phàm rất cảm thấy hứng thú, đối với tứ thiên bí văn, hắn ngược lại muốn biết một hai. Từ trong miệng của Thạch Binh, không thể nghi ngờ có thể hỏi đến bí mật của người thường khó biết.