Hơp Thể Song Tu

Chương 209-1: Con gái của Thiên đế (1)




Chương 209: Con gái của Thiên đế. (1)

- Sư tôn của ta từng nói qua... Lúc tắt đèn đều giống nhau! Mà Ninh mỗ xem ra, ngươi dễ nhìn nhiều hơn so với rất nhiều nữ nhân.

- Vậy sao...?

Trong lòng nàng càng phức tạp, cánh tay ngó sen ôm chặc sống lưng của Ninh Phàm, nghênh hợp lần lượt đánh vào.

Trong lòng nàng vẫn không hảo cảm với Ninh Phàm, nhưng thân thể lại khuất phục...

Chẳng biết lúc nào, nàng đã vuốt thuận tóc tím, đặt mông cưỡi trên đó, tự giãy dụa eo...

Chẳng biết lúc nào, Ninh Phàm hóa giải Trà Hoa nữ yêu hôn mê, gieo Thái Âm chỉ lực...

Chẳng biết lúc nào, bên trong nhà quanh quẩn hai đạo yêu nữ kiều ngâm...

Yêu lực, đang kéo dài đề thăng đã là 66 giáp... Nguyên anh cảnh!

Còn “Âm Dương biến” rốt cuộc đột phá tầng thứ hai!

Thần thông thứ hai của Âm Dương tỏa hóa thành một đạo tin tức, vang lên ở thức hải của Ninh Phàm.

- Thiết Ngôn thuật, lấy ngôn động mị, ngôn tâm thiết tình, nhưng dò ra tâm sự của nữ nhân. Lòng người suy nghĩ, trời mới biết, mị thuật thiết ngôn, không lọt dấu vết, lòng người không thể dò được, đây là thức nhân tâm bí thuật dùng để thu đỉnh lô... Nó chỉ hữu hiệu đối với nữ tử có tu vi không cao với thân mình một đại cảnh giới.

Thuật này vừa vang lên ở thức hải, Ninh Phàm ngẩn ra.

Đây là thần thông gì... Cùng nữ nhân đáp lời, dựa vào Âm Dương tỏa, nghe trộm nữ nhân tâm sự sao?

Sắc bổ nghịch đoạt là dùng mạnh, mà Thiết Ngôn thuật này thì dùng mềm.

Chính là trinh tiết liệt phụ, bất tri bất giác, cũng có thể bị mình nghe trộm tâm sự, từ đó nhất nhất công phá, yêu mình, tự đi đầu hoài tống bão?

Ninh Phàm nhướng mày một cái, thuật này không phù hợp với phong cách của hắn...

Nhưng nếu thuật này thật sự có ‘Ngôn tâm thiết tình’ thần thông thì cho dù Toái hư nữ tu, chỉ cần mình đạt tới Luyện hư, mà đối phương có tâm sự, đến gần cô gái này, cùng nàng đáp lời, cũng có thể nghe được hết tâm sự đáng ra không thể nghe được...

Loại thần thông này rốt cuộc nên dùng hay không dùng…

Thử một chút coi sao?

Ninh Phàm thúc giục Âm Dương tỏa, lập tức, khóa thân nhẹ nhàng chấn động một cái, truyền ra hai đạo tin tức, truyền vào trong thức hải, hóa thành hai đạo tiếng lòng của nữ nhân.

Phong Tín nữ yêu:

- Ta thật là một tiện nhân, rõ ràng không thích hắn, lại đắm chìm như vậy...

Trà Hoa nữ yêu thì:

- Đây chính là mùi vị của nam tử sao...? Thật thoải mái...

Phong Tín nữ yêu dường như đang tự trách, thẹn thùng. Còn Trà Hoa nữ yêu thì tựa hồ đã hoàn toàn khuất phục với mị thuật.

Ánh mắt của Ninh Phàm biến đổi...

Thần thông này có chút nghịch thiên...

Thám thính tình báo, dùng được lắm!

Lấy lòng nữ nhân, dùng được lắm... Mặc dù tính cách của Ninh Phàm rất khó tưởng tượng hắn sẽ đi lấy lòng ai.

- Tầng công pháp thứ hai, thần thông nghịch thiên... như vậy, tầng thứ ba lại sẽ có công pháp nghịch thiên ra sao...?

- Tầng công pháp thứ ba sẽ khiến cho ngươi yêu thích không buông tay... Mở ra Huyền Âm giới, trở thành đứng đầu giới này, cũng đạt được hỏa bia. Phàm là nữ nhân hoan hảo, hoặc là đàn ông thu nhập vào Huyền Âm giới luyện hóa hết, pháp thuật và công pháp của mình cũng xuất hiện trên hỏa bia... Bí thuật, công pháp gì cũng có thể bắt vào tay...

Tiếng thức dậy của Lạc U truyền tới sâu kín.

- Làm sao cô nương biết?

- Ta làm sao không biết... Ta ngày ngày đối mặt hỏa bia này, tất cả công pháp, tiên thuật, cũng đều bị in vào trên hỏa bia rồi... Ừ, không sai, lúc tỷ tỷ ngủ, ngươi không lười biếng, đã đem Âm Dương biến tu luyện tới tầng thứ hai, không tệ đây... Bất quá người của đệ đệ bị tỷ tỷ thấy hết rồi a...

Lạc U cười trêu nói.

...

Ninh Phàm không nói, âm thầm thúc giục Âm Dương tỏa, muốn nghe trộm tâm sự của Lạc U.

Nhưng rốt cuộc không cách nào thành công.

Xem ra, cho dù pháp lực của Lạc U tổn hao nhiều, cũng không phải là hắn có thể nghe trộm.

...

Loại bỏ tạp niệm, Ninh Phàm chuyên tâm sắc bổ hai nữ tử.

Ngay lúc đêm khuya vắng người, hắn thu hai nữ tử vào trong Đỉnh Lô hoàn, âm thầm điều tức.

Yêu lực đột phá Nguyên anh sơ kỳ, hóa thành một ngôi sao màu xanh đậm yêu dị, hiện ra ở mắt trái của Ninh Phàm.

Một niệm động, ngôi sao lập lòe không dứt.

Đây là yêu tinh đệ nhất tinh, chưởng mộc tinh!

Chưởng mộc tinh... Tâm niệm chợt động, sau lưng sinh ra hai cánh màu xanh đậm, là Phong Lôi Sí, nhưng trên đó bám lên yêu lực của Ninh Phàm.

Cánh màu xanh đậm đề thăng tốc độ phi độn... Nhưng gia trì Phong Lôi Sí cũng có thể gia trì bản thân chi tốc của Ninh Phàm.

Đến đây, thần, yêu, ma, ba sao đầy đủ.

Thu mặc vũ, hắn yên lặng không nói, dựa cửa sổ nghe gió.

Tĩnh, rất yên tĩnh, chỉ nghe thấy gió núi thổi lất phất, tiếng côn trùng rất nhỏ.

Ninh Phàm giương đôi mắt, trầm tư chuyện mình gây nên mấy tháng.

Giết hại như vân...

Sắc bổ vô tình...

Ma đạo càng đi càng xa, mà hắn rốt cuộc không phải là mình thuần tình năm đó.

Hôm nay mình, nếu thấy Ninh Thanh nhi tắm bị nhìn, còn xen vào việc của người khác hay không?

Hôm nay mình, nếu có đám nử tử Băng Linh Nguyệt Linh tự nguyện làm đỉnh lô, sẽ còn thả đi nữa hay không?

- Sẽ không, ta đã thay đổi rồi...

Hắn thở dài khe khẽ.

Không người nào vĩnh viễn sẽ không thay đổi.

Tựa như năm tháng trôi qua, hắn rốt cuộc không còn là tên thiếu niên nhẹ nhàng trong gió tuyết đó.

Nhưng có một số việc sẽ không bao giờ thay đổi... Vô luận mình làm gì, Chỉ Hạc, Lam Mi, Ân Tố Thu, những cô gái này sẽ không chê mình.

Nhất là Chỉ Hạc...

Nàng là cô gái ngốc ngếch nhất mà Ninh Phàm cả cuộc đời gặp được.

- Chỉ Hạc... Nhắc tới đây, sau khi ta nhập ma, mặc dù lạnh lùng, lại thật giống như kém chút gì, ta nghĩ rất lâu, nhưng thời điểm nhớ tới nàng, ta đã biết... thì ra là kém một nụ cười...

Ninh Phàm khẽ mỉm cười, đứng dậy, toàn thân vươn người thoải mái.

Một thân ma khí đã không mảy may lộ ra.

Chân chính ma!

Chân chính ma từ bề ngoài tuyệt không nhìn ra hắn là ma đầu!

Ninh Phàm lạnh lùng thật giống như kiếm ra khỏi vỏ!

Nhưng mà kiếm này lúc nhớ lại Chỉ Hạc thì kiếm tra vào vỏ!

Tâm cảnh vô hình trung đột phá đến... Nguyên anh trung kỳ!

- Rất tốt, tâm cảnh vậy là đủ rồi, tiếp theo, bắt tay đột phá Nguyên anh hậu kỳ... Lấy 190 giáp pháp lực của ta, chỉ kém 110 giáp, là được vững vàng đột phá hậu kỳ. Đây cũng nói, chỉ cần 6 tên Nguyên anh đỉnh lô thì đủ rồi. Hậu kỳ dễ dàng, nhưng Nguyên anh đỉnh phong, cần 1500 giáp pháp lực, mà Hóa thần, cần 10000 giáp... Sau khi đột phá hậu kỳ, tốc độ của ta lần nữa chậm chạp, trừ phi có 500 người Nguyên anh đỉnh lô... Nhưng mà là hy vọng xa vời, thiên hạ nữ nhân có hạn... Nữ tu vốn hiếm hoi, ngoại hải nội hải loại đất dữ này, nữ tu cộng lại cũng chưa chắc có 500 người...

Ninh Phàm bất đắc dĩ cười một tiếng.

Hóa thần dường như cũng chút khó khăn.

Thậm chí Nguyên anh đỉnh phong cũng không dễ dàng.

Khó trách Nguyên anh tu sĩ nhiều như vậy, người Hóa thần lại ít như vậy.

Mà mỗi một vị Hóa thần đều đủ để... càn quét thiên hạ Nguyên anh!

Gió mang hương cỏ xanh, thỉnh thoảng xen lẫn mấy tiếng nữ vệ huấn luyện.

Giữa thạch quan đào nguyên, Ninh Phàm ở sau đồi bày ra hơn 1400 tâm trận, hao phí 140 vạn tiên ngọc, trong mỗi một tâm trận, bổ túc 1000 tiên ngọc.

Thần niệm chợt động, đại thế câu liên, nguyên lực thiên địa vào giờ khắc này hóa thành một tầng huỳnh quang trận... Hóa cấp hạ phẩm đại trận, ‘Nguyên quang phục ma trận’!

Sau khi bày đại trận, chân mày của Ninh Phàm hơi chăm chú, rung Đỉnh Lô hoàn một cái, lấy ra một cái quan tài màu xanh...

Cái quan tài này vẫn có tiếng cọ xát của thi ma, nhưng lần này, sự kiêng kỵ của Ninh Phàm đối với thi ma đã không còn nồng đậm nữa.

- Nàng có phải là thi thể của Vi Lương hay không, ta lục soát thức hải của nàng sẽ biết rõ...