Hơp Thể Song Tu

Chương 212-1: Yêu hỏa sính uy (1)




Chương 212: Yêu hỏa sính uy. (1)

Bên trong Bắc tháp, khách khanh đan sư Dư Long, đang luyện chế một viên tứ chuyển đan dược.

Lão ta là tam chuyển đỉnh phong luyện đan sư, khoảng cách tứ chuyển chỉ thiếu chút nữa.

Một khi viên đan dược này luyện ra, là nói rõ đan đạo của mình tiến thêm một bước, bước vào tứ chuyển!

- Chỉ thiếu chút nữa, ha ha, mấu chốt là phương pháp thu lửa ngưng đan... Lão phu nhìn một chút... Ừ, chỉ cần như vậy như vậy...

Mắt của lão ta lộ ra hưng phấn, trong quá trình luyện đan, đan đạo của lão lĩnh ngộ, đang mơ hồ đột phá những ràng buộc của bình cảnh!

Nhưng vào giờ khắc này, ngoài cửa, ba tên Dung linh thanh niên hốt hoảng, vội vã chạy vào.

- Lão tổ! Đại sự không xong rồi!

Do sự ồn ào đó, Dư Long chợt phân tâm, hỏa hầu vừa mất, đan dược tự hủy!

Cơ hồ muốn luyện chế ra tứ chuyển đan dược, nhưng do ba người đó om sòm đã thất bại!

Tứ chuyển, tứ chuyển! Đan đạo cảnh giới mờ ảo đó chỉ thiếu chút nữa mà thôi!

- Nghịch đồ! Đáng hận! Đáng hận!

Dư Long giận dữ, bàn tay chộp một cái, nguyên lực rung một cái, ba tên Dung linh lập tức hộc máu bay ngược, hai chết một bị thương!

Dư Long lão cũng không phải là thiện chủ gì!

Lão ta đi tới bước này, cũng là ngoan nhân lịch luyện trong biển máu!

Cho dù là đồ nhi, lão cũng có thể hạ thủ giết chết!

Mười năm ngộ đan, một buổi sáng thất bại, giết nghịch đồ này, thật sự là tiện nghi bọn họ! Mà sở dĩ lưu lại một tên còn sống, là muốn hỏi một chút, đại sự gì có thể làm mấy tên nghịch đồ kinh hoảng như vậy.

- Dư Phong! Cho ngươi ba khí tức! Không thể nói rõ đầu đuôi câu chuyện, chết!

Dư Phong chính là người nói lời dọa dẫm với Ninh Phàm!

Dư Long cho hắn ba khí tức trả lời, hắn một khắc cũng không dám lãng phí. Hắn thậm chí, sư tôn của mình có bao nhiêu thích giết chóc thành tánh!

- Dư Uy chết rồi, chết ở Nam tháp...

Hắn run rẩy nói.

- Cái gì! Hắn không phải là cùng các ngươi đi chỗ Mạc Vân khảo sát thuật luyện đan sao, làm sao chết? Chẳng lẽ là Mạc Vân làm? Người này luôn luôn bất đồng với ta, nhưng hắn chính là Kim đan, tuyệt không dám giết Uy nhi! Là ai, là ai?

- Là Chu...

Dư Phong dưới khí thế của Dư Long lão tổ, lại một cái sơ sẩy, nghẹn họng rồi.

- Chu? Chu cái gì?! Đúng là cái đồ không còn dùng được, ngay cả tên của một người cũng nói không hết, liền nghẹn họng rồi... Được! Lão phu tự mình đi Nam tháp, tìm ra người đó!

Dư Long mắt lộ nanh sắc, giết Dư Uy, lại để chạy ba tên Dung linh Dư Phong, liền nói rõ đối phương tu vi không cao, hơn phân nửa chẳng qua là Kim đan sơ kỳ, nếu không tuyệt đối không thể khiến cho đám người Dư Phong chạy trốn...

Lão ta thật giống như một đạo cuồng phong, cuốn ra Bắc tháp, một tiếng rống giận, vang dội khắp thành, bức thẳng đi tới Nam tháp.

- Họ Chu kia, ngươi giết Dư Uy cháu ta, thù này... không đội trời chung!

Giờ khắc này, vô số Kim đan, Nguyên anh cao thủ, từ Huyền Vũ thành ngẩng đầu, ánh mắt đại biến.

- Hả? Là Dư Long lão quái! Tôn nhi của lão bị người giết sao? Lần này có kịch hay đây...

Đạp không mà đứng, Dư Long dưới ánh mắt nhìn của vạn người, lạnh lùng nhìn Nam tháp!

Lão ta rõ ràng cảm thấy, người giết Tôn nhi của lão, dính huyết khí của Dư Uy vẫn còn lưu lại Nam tháp!

Cười lạnh!

- Họ Chu, trong vòng thời gian ba khí tức, cút ra đây!

Chẳng qua là lão ta vừa dứt lời, lập tức, bình sanh lần đầu tiên, lộ ra vẻ mặt kinh hãi muốn chết!

Mà lão ta lại hối hận không kịp, tới Nam tháp, gây chuyện!

...

Bồng Lai cấm không, duy chỉ có Nguyên anh mới được phi độn.

Từng Nguyên anh tới Huyền Vũ thành tu luyện, đua nhau phá không bay lên, ngắm nhìn từ phía xa xa.

Dư Long! Tam chuyển đỉnh phong luyện đan sư, Nguyên anh sơ kỳ, một trong Bắc Đan Tháp khách khanh đan sư!

Thậm chí, người này bởi vì đem giết hại đạo dung nhập vào đan thuật, mà rất được Bắc tháp chủ xem trọng!

Người như vậy, tôn tử lại bị người giết trong Nam tháp... Chuyện này, sợ là khó mà làm tốt, chỉ không biết Nam tháp người nào lại dám giết đứa cháu của Dư Long...

Dư Long một đôi mắt lạnh lẻo nhìn xuống Nam tháp, trong lòng suy nghĩ.

Họ Chu, nhiều nhất bất quá Kim đan sơ kỳ tu vi... Người như vậy, vô luận có bao nhiêu bối cảnh nghịch thiên, nhưng ở Vô Tận hải Dư Long vẫn dám giết!

Vừa khéo, đan thuật đột phá thất bại, thuận tiện lấy lòng giết hại, trọng ngộ đan thuật đi!

- Họ Chu, cho ngươi ba khí tức, cút ra đây!

Lão ta quyết định chủ ý, nhắm hai mắt, chắp tay đạp trời! Một thân Nguyên anh tu sĩ khí thế kinh khủng, ở trường không bay lên, lập tức trong thành mặt đất vô số Dung linh, Kim đan, đua nhau hâm mộ ngửa mặt trông lên...

Đây chính là Nguyên anh tu sĩ ‘Độc diệt một nước’ sao! Khí thế thật là mạnh! Chỉ xa xa ngửa mặt trông lên, cũng khiến cho người cảm giác thở không thông!

Dư Long mang sát cơ tới, người nào ngăn cản, người đó chính là địch nhân của lão!

Dưới khí thế này chính là Nguyên anh tầm thường sơ kỳ lão quái, cũng đua nhau thất kinh... Dư Long có sát khí thật là mạnh!

Nhưng sau một khắc, tu sĩ cả thành, vô luận Dung linh, Kim đan, Nguyên anh, tất cả mọi người, ánh mắt gắt gao co rụt lại, khó tin!

Còn Dư Long lại hoảng sợ giương đôi mắt, mắt lộ kinh hãi!

Ở trước người của lão, một thanh niên đang mỉm cười, quần áo trắng áo bào đen, không dấu hiệu nào xuất hiện!

Vào một khắc chỗ người này xuất hiện, tất cả khí thế mà Dư Long tích góp tự nhiên vỡ nát, chợt rơi xuống vạn trượng!

Một cổ cảm giác nguy cơ không dấu hiệu nào, khiến cho lòng của lão ta dồn dập nhảy lên, mồ hôi lạnh đầm đìa!

Sẽ không sai! Trên người của người này, còn lưu lại khí tức giết chết Dư Uy!

Nhưng người này... thật đáng sợ, rõ ràng là đang mỉm cười, nhưng Dư Long lại cảm giác thân thể cả người, đều tựa như sắp tan vỡ dưới ánh mắt của người này! Nguyên lực quanh thân đè ép, rối loạn, khiến cho lão thở không thông, thật giống như muốn hít thở không thông vậy!

- Ngươi, ngươi...

Lão ta với tu ma chi tâm hơn một ngàn năm, vào giờ khắc này lại run rẩy, sợ hãi!

Tu vi của người này, lão ta không nhìn thấu...

Nhưng người này hời hợt một câu, lại khiến cho Dư Long, lòng chỉ có muốn chết!

- Bổn tôn Chu Minh, ngươi vừa mới kêu ta... cút ra đây đúng không?

Chu Minh!

Đan Đỉnh môn chi sát lục, tên của Chu Minh đã vang dội ngoại hải. Mà dung mạo của hắn cho dù Dư Long không bước chân ra khỏi đất luyện đan, nhưng lúc nào cũng nghe. Thế mà lão ta căn bản không coi người này ra gì, bởi vì lão xem ra, Chu Minh dù đáng sợ nữa cũng không có khả năng cùng mình đồng thời xuất hiện...

Nhưng lão vạn lần không thể nào ngờ tới, ‘Kim đan sơ kỳ’ mình muốn giết cho hả giận thì ra... rốt cuộc là Chu Minh!

Đó cũng là ác nhân giết đại tu sĩ!

Không những chỉ có mình Dư Long kinh hoàng! Vào một khắc Ninh Phàm tiếng nói vừa dứt, Dung linh, Kim đan, đua nhau tâm thần đại chiến. Mà những Nguyên anh lão quái vây xem, từng người ánh mắt đại biến, không chút do dự thuấn di bay ngược, kéo dài ra khỏi mảnh ‘chiến trường’ của Dư Long, phủi sạch quan hệ.

Người gọi Chu Minh không ít, nhưng vừa kêu Chu Minh, lại có khí thế ngưng mà không phát như vậy. Người làm Nguyên anh tâm loạn, chỉ có một người đó mà thôi!

Thời khắc này Dư Long làm gì còn có nửa phần ngạo khí trước đó, chỉ có... khổ sở!

Sắc mặt của lão tái nhợt, hai tay thu ở sau lưng, không ngừng run rẩy, lòng bàn tay đều mồ hôi lạnh!

- Ta lại muốn giết Chu Minh cho hả giận, thật là...

Trong lòng lão đã hận thấu tôn nhi, đồ đệ của mình bất hiếu và bất tài!