Hơp Thể Song Tu

Chương 225-1: Hóa thần, năm chưởng! (1)




Chương 225: Hóa thần, năm chưởng! (1)

- Không... đừng có giết ta...

Triệu Tử Kính ngã xuống trên đất, nhìn thanh niên lãnh đạm trước người, đã mất hết hồn vía.

Mắt thấy thanh niên từng bước một đi tới, mà ngoại hải lục tử khác lại không chút nghĩa khí, vứt bỏ mình bỏ đi, y sao không biết hôm nay y phải chết.

Ma đầu không thể đắc tội nhất ở ngoại hải là ai?

Nếu mấy năm trước, đương nhiên là Hứa Như Sơn!

Người đó có Nội hải Thất tôn làm núi dựa, nguyên từ lực xuất thần nhập hóa, giết người không tính toán, cướp vợ người dám làm đỉnh lô buôn bán... Người đó không thể chọc!

Nhưng hiện giờ mấy năm sau, người không thể đắc tội nhất không thể nghi ngờ hẳn là Chu Minh!

Hứa Như Sơn lại ngông cuồng, rốt cuộc là có tông môn, lão cần phải hoàn thành chỉ thị của Cự tôn, cần chiếu cố đến lợi ích của thập tông, ngoại hải thăng bằng, vẫn không thể tùy ý làm bậy. Mười hai ngoại hải hóa thần khác cũng không làm bậy...

Mà Chu Minh không cần chiếu cố đến gì!

Người này có lai lịch không người nào có thể tính ra! Người này vô tông vô phái, vô thân vô cố, một mình đến một mình đi, giết người không lo lắng chút nào về sau.

Người này một thân thực lực vô địch dưới hóa thần, đại tu sĩ tầm thường căn bản không thể nào so sánh với hắn!

Thêm vào đó người này ngông cuồng không kiêng kỵ, hung danh của hắn hoàn toàn nặng hơn xa so với 13 hóa thần...

Nếu hóa thần, có lẽ còn cần nhìn một chút mặt mũi của Huyền Đức tông...

Nhưng Chu Minh, cần gì phải cho Huyền Đức tông mặt mũi!

- Minh... Minh tôn tha cho...

Triệu Tử Kính sợ hãi cầu xin tha thứ, nhưng Ninh Phàm, vẫn lãnh đạm đi về trước.

Hắn càng ép tới gần, cảm giác chết càng thịnh!

Tàn anh của Lộ Vô Bằng và Nguyên Trung trưởng lão sau lưng Triệu Tử Kính, mắt thấy Thiếu chủ gặp nạn, tuy trong mắt sợ hãi nhưng cắn răng, xông về phía Ninh Phàm!

- Chớ làm bị thương chủ ta!

Tàn anh của Lộ Vô Bằng không chút do dự lựa chọn tự bạo!

Còn Nguyên Trung trưởng lão cũng tự bạo thân thể, lựa chọn cũng giống như Ninh Phàm đồng quy vu tận!

Đó là một loại khí khái thấy chết không sờn. Là khí khái mà Triệu Tử Kính vĩnh viễn không cách nào lý giải!

Hai vị nguyên anh lão quái tự bạo, hóa thành mất đi pháp lực ba động. Nguyên lực màu máu đỏ lôi xé thiên địa, phát ra âm thanh tí tách, thật giống như một giọt máu, rơi vào trong dầu sôi, khoảnh khắc, toàn bộ mảnh thiên địa, bắt đầu nổ tung từ một điểm này! Nguyên lực nổ của huyết sắc đó chính là nguyên anh hậu kỳ tu sĩ tùy tiện cuốn vào cũng phải trọng thương.

Sáu tông nguyên anh, đứng xa xa ngắm nhìn. Huyết sắc kia tự bạo, chính là ba người gồm Vương Vân, Lục An, Liễu Tông, cũng mi vũ ngưng trọng.

Nguyên anh tự bạo thật lớn như vậy, chính là ba người hắn cuốn vào trong đó, cũng khó mà không bị thương.

Chu Minh... có thể tiếp sao! Tuy nói người này là người thứ nhất dưới hóa thần, nhưng... cuối cùng cũng không phải là hóa thần...

Triệu Tử Kính lộ ra sự sảng khoái điên cuồng:

- Hay! Hay lắm! Hai người các ngươi! Bị chết hay lắm! Đem Chu Minh này cùng nổ chết! Không uổng công Bổn thiếu chủ hậu đãi hai người các ngươi!

Y trời sanh tính lương bạc, trở mặt như sách, không mảy may vì hai người chết thảm mà khổ sở. Nhưng sau một khắc, bụi mù tản đi, nguyên lực tiêu tan, y cũng không cười nổi nữa!

Y thấy nguyên lực làm nổ huyết sắc mới chợt cuốn tới trước người Ninh Phàm, liền thấy bàn tay của hắn chộp một cái, ngân mang chợt thịnh. Một trảo này thật giống như chộp vào trên thiên địa, tất cả nguyên lực bạo tán, đều bị hắn hấp thu vào lòng bàn tay, hóa thành một cái quang cầu màu máu đỏ.

Quang cầu này chính là toàn bộ nổ lực, nếu khuếch tán, Thăng Tước đài bên trong ngàn dặm tất bị san thành bình địa! Nhưng cầm ở lòng bàn tay của hắn căn bản bạo tán không được!

Vương Vân ánh mắt lẫm liệt!

Không sai, Chu Minh này, rốt cuộc đã đến nửa bước ngọc mệnh chi luyện thể cảnh giới!

Chỉ dựa vào thân thể, đủ để chống lại nguyên lực thiên địa!

Trừ phi nguyên lực ngưng một bước, hóa thành thiên linh chi lực, nếu không vật gì có thể làm bị thương thân thể của người này!

Nhưng chính là Vương Vân cũng không ngờ, sau một khắc, Ninh Phàm há mồm nuốt một cái, lại nuốt vào huyết sắc quang cầu kia!

Lực lôi xé kinh khủng kia lại căn bản, xé không nát thân thể của hắn!

- Rốt cuộc là huyết lực của hai người nguyên anh tự bạo, ngược lại không thể lãng phí đây...

Trong tuyết đen, Ninh Phàm không tổn hao chút nào, phẩy tay áo một cái, hai đạo u hồn bay tới trước người!

Chính là Lộ Vô Bằng cùng trưởng lão nọ tự bạo!

- Hai người bọn ngươi trung thành đáng khen, nhưng theo sai chủ nhân. Ta giết hai người bọn ngươi, nhưng không hủy hồn phách hai người bọn ngươi, mau luân hồi!

Hắn chợt cuốn tay áo bào, hai đạo u hồn lập tức hóa thành điểm sáng tiêu tán, chẳng qua là sắc mặt từng người đều hết sức phức tạp...

Chu Minh... Đây là hạng người gì?!

Hắn có thể tùy ý giết người, nhưng trong tự bạo, cứu ra hồn phách của hai người, đưa vào luân hồi chuyển thế...

Chỉ vì hai người xem như là người trung nghĩa sao...?

Trung nghĩa, điều này ở tu giới lại có người coi trọng ư...? Thiếu chủ nhà mình bởi vì hai người bỏ mình mà sảng khoái, ngược lại thì địch nhân, tuy chính tay đâm hai người, lại để lại cho hai người cơ hội chuyển thế đầu thai...

- Đa... đa tạ...

Hai đạo u hồn, cuối cùng nói ra.

Nhưng Ninh Phàm biểu lộ không nhúc nhích chút nào, chỉ nhàn nhạt nói.

- Hạ thế, chọn chủ nhân cho tốt!

Địch nhân có hai loại!

Một loại là người không thể không giết, thứ người như vậy, nếu đáng kính trọng, Ninh Phàm chỉ giết một đời, không hủy luân hồi.

Một loại khác, là người không giết không được! Thứ người như vậy, chết là chết ngươi, ngay cả hồn phách cũng phải diệt đi, luân hồi đều phải tống táng!

Không còn người nào có thể bảo vệ Triệu Tử Kính!

Mà y vốn dĩ có gương mặt nho nhã, anh tuấn, giờ phút này bởi vì sợ hãi quá độ mà vặn vẹo!

- Không... Không thể nào! Đây chính là nguyên anh tu sĩ tự bạo, ngươi lại dễ dàng chặn như vậy! Không thể nào! Ngươi không thể giết ta, không thể! Ngươi muốn cái gì, ta cũng cho ngươi! Thậm chí thành nô bộc của ngươi...

- Ta không cần ngươi loại nô bộc này...

Ninh Phàm nâng chân, đạp một cái xuống đầu của Triệu Tử Kính.

Nhưng vào giờ khắc này, hai đạo thanh âm trầm muộn ở trong bóng tối đã lâu, rốt cuộc không thể không vang lên.

- Chu đạo hữu, hạ thủ lưu tình...

- Tiểu hữu, xin dừng tay!

Ánh mắt của Ninh Phàm rét một cái, hai người lên tiếng nọ, từ khí thế mênh mông để phán đoán, không thể nghi ngờ là... hóa thần!

Từ khi vừa vào Thăng Tước đài, Ninh Phàm đã biết có hóa thần thư phục nơi này!

Thậm chí, đấu pháp ba động mơ hồ chia ra mấy tên hóa thần phong tỏa! Căn bản không truyền ra trên đảo!

Ngoại hải thất tử dù sao cũng là người nối nghiệp tương lai trong thập tông, hóa thần lão tổ dù không thích đi chăng nữa, cũng sẽ nửa duy trì một hai. Hai người lên tiếng ngăn cản đó, một người là Tử phù môn hóa thần lão tổ, Tả Đồng!

Một người khác là Đạp Vân tông hóa thần lão tổ, Nghiêm Trung Tắc!

Hai người tới Hoan Ma hải, có hai nguyên nhân.

Một là Hứa Như Sơn yêu cầu họ trấn giữ Hoan Ma hải... Dù sao lần này Hoan Ma hải sắp có hóa thần đỉnh lô đấu giá, nội hải hóa thần, chỉ sợ sẽ có một ít che giấu tu vi, vi phạm ước định giữa Vũ điện cùng nội hải, tự mình ra biển!

Hai là vì lúc cần thiết xuất thủ, thoáng trở về bảo vệ một chút ‘Ngoại hải thất tử’.

Dù sao bảy người này đều là tuấn kiệt có thể ở tương lai ngàn năm đột phá hóa thần nhất, có thể là người nối nghiệp tương lai của thập tông...