Hơp Thể Song Tu

Chương 230-1: Đánh bại Thạch Binh! (1)




Chương 230: Đánh bại Thạch Binh! (1)

Ninh Phàm đã nhận 12 đỉnh lô, nhưng cũng không nghĩa là hắn không quan tâm đến hóa thần đỉnh lô.

Hóa thần đỉnh lô đó cụ thể như thế nào, còn phải đợi sau khi buổi đấu giá ra mắt, mới biết được, nếu mình lúc đó muốn, cùng lắm thì lấy tiên ngọc mua đi cô gái đó là được.

Thấy Ninh Phàm nhận lấy đỉnh lô, cũng không lộ sắc mặt vui mừng, Hứa Như Sơn cười khổ không thôi, muốn thu mua Chu đại ma đầu, huyết bổn tựa hồ không đủ.

Cũng đúng, đối với nguyên anh tu sĩ, 12 tên nguyên anh đỉnh lô cho dù là lễ trọng, nhưng đối với hóa thần mà nói, thì không coi vào đâu.

Hứa Như Sơn trầm ngâm chốc lát, vỗ một cái vào trữ vật đại, lấy ra một bộ ngân giáp lấp lánh ngân quang.

Bộ giáp này vừa xuất hiện, trên mặt lão ta hơi lộ ra vẻ nhức nhối. Còn Nghiêm Trung Tắc lại mắt lộ ra lửa nóng.

- Đây là... ‘linh trang thành bộ' mà trước đó Hứa đạo hữu đã nói phải không?

Ánh mắt của Ninh Phàm rùng mình. Thành sáo linh trang này trong mắt của hắn cực kỳ bất phàm.

- Không sai! Một bộ linh trang này được đặt tên là ‘Tướng ngân chi giáp’, là một món tác phẩm cuối cùng của phụ linh đại sư đã qua đời. Cả bộ linh trang, tổng cộng chia bảy bộ phận, giày ủng, hạ trang, thượng giáp, giáp cổ tay, linh giới, linh liên, linh khôi, bảy món linh trang đều là địa huyền hạ cấp. Giày ủng có thể tăng tốc độ của thân hình. Giáp trên dưới có thể tăng sự phòng vệ của thân thể. Giáp ở cổ tay giáp tăng thân thể lực. Linh giới thì tăng ngũ hành chi nguyên. Linh liên có thể tăng phòng vệ của mị thuật. Linh khôi có thể kháng cự vết thương của thức hải. Nếu bảy món linh trang này, lấy thân thể ngọc mệnh cảnh của đạo hữu, ngay cả hóa thần trung kỳ công kích, cũng có thể mạnh mẽ ngăn cản mấy cái. Thậm chí, bảy món linh trang đồng thời nhận chủ, còn có thể kích thích ‘Linh trận’ thần thông...

- Linh trận?

Ninh Phàm chợt nhướng mày, sự phòng ngự của linh trang này không dưới ngọc mệnh đệ nhất cảnh giới. Hắn mặc vào linh trang, trực tiếp đủ có thể ngăn cản ngũ hợp chi chưởng của Nghiêm Trung Tắc.

- Không sai. Thành sáo linh trang, trong mỗi một món đều có thuật thức phong ấn. Bảy món linh trang, nếu cùng lúc nhận chủ, có thể kích thích linh trận thuật thức, tăng cường tốc độ khôi phục pháp lực gấp đôi, cũng là thất tinh hợp nhất, ngưng tụ thiên linh chi lực, hóa thành một thanh ‘Thiên Linh chi nhận’, dùng để giết địch. Cụ thể như thế nào, ngày sau đạo hữu nhận chủ linh trang sẽ biết được... Lão phu chỉ nói một câu, mặc dù đạo hữu không có ngọc mệnh, nếu nhận chủ linh trang này, dựa vào sự mạnh mẽ của nó, đánh một trận hóa thần, không khó! Mà sau khi đạo hữu đạt được linh trang này, ngay cả lão phu, cũng không muốn cùng đạo hữu giao thủ...

- Có ý tứ... Tuy nhiên Hứa đạo hữu có thể giải thích một chút, ma sơn huy ấn trên linh trang trên này rốt cuộc là ý gì hay không...?

Ninh Phàm tin tưởng, Hứa Như Sơn không nói láo, linh trang này quả thật cực kỳ lợi hại.

Nhưng có một chút, linh trang lợi hại như vậy, không đáp ứng Hứa Như Sơn hóa thần sơ tu sĩ có thể có.

Lão ta lấy ra linh trang, có lẽ không chỉ đưa lễ đơn giản như vậy.

Trên ngân giáp, in xuống một cái ma sơn huy ấn, tựa hồ là một cái huy chương của một thế lực nào đó.

Nếu Ninh Phàm đoán không lầm, một khi mặc vào thành sáo linh trang này, sợ là có ý nghĩa đặc biệt, muốn cỡi ra cũng không dễ.

Núi kia nhìn rất quen mắt... Nó cùng với Huyền Thổ ma văn sau lưng của mình vô cùng tương tự!

Trước đó Ninh Phàm không hiểu, Hứa Như Sơn vì sao đối với mình cung kính quá đáng, nhưng giờ phút này, hắn mơ hồ đoán được một chút.

Có lẽ, điều đó có liên quan với ma sơn này!

Dù sao lão ta đối với mình cung kính, là chuyện sau khi mình ngưng tụ thần ý, một quyền đánh ra một cái ma sơn hư ảnh.

Núi này, rốt cuộc là cái gì...?

- Không dối gạt đạo hữu, huy chương này là huy chương của nội hải Cự Ma tộc. Còn linh trang này cũng là Cự tôn giao phó. Mà núi này, được đặt tên là... Ma La sơn! Đạo hữu có biết chút gì Ma La sơn không?

- Ma La sơn...

Khi đọc lên ba chữ này, Ninh Phàm mơ hồ cảm giác, ma văn sau lưng mình nóng bỏng.

Quả nhiên, ma văn của mình rất có quan hệ cùng Ma La sơn...

...

Trong Huyền Thúy cung, Ninh Phàm nhìn một bộ ngân giáp hoàn chỉnh, mi vũ ngưng trọng.

Ma La sơn...

Đối với lần này Ninh Phàm không biết gì cả, nhưng Hứa Như Sơn, tựa hồ từ trên người Ninh Phàm, lấy được câu trả lời hài lòng.

- Đây cũng là nguyên nhân lão ta cung kính với ta sao...?

Mà sau khi Hứa Như Sơn đạt được trả lời chắc chắn hài lòng, vật mà Ninh Phàm mở miệng đòi, Hứa Như Sơn không cự tuyệt.

Trừ thành bộ địa huyền linh trang, trừ 12 tên nguyên anh đỉnh lô, Hứa Như Sơn dâng lên tiên ngọc năm ngàn vạn, tứ chuyển đan phương 20 loại, ngũ chuyển đan phương 5 loại, nguyên anh đạo quả ba quả, Thiên Nguyên đan 50 viên.

Về phần loại đan dược khôi phục, càng đếm không hết.

Linh thiết cấp phàm hư, lấy được một khối, là ‘Hỏa linh’ thần thông linh thiết. Linh thiết này có thể đề thăng cực lớn uy lực hỏa hệ pháp bảo, nhưng phụ linh trên Toái Thần tiên, hiển nhiên vô cùng không thích hợp. Toái Thần tiên nếu muốn phụ linh, cũng nên phụ ‘Kim linh’ hoặc ‘Lôi linh’ mới đúng, hỏa linh thì sai chúc tính rồi.

Tuy nhiên linh thiết tới tay, mặc dù tạm thời vô dụng, Ninh Phàm chắc sẽ không trả lại cho Hứa Như Sơn.

Huyền Thiên tàn bảo, đều đạt được hai món.

Điều khiến Ninh Phàm không ngờ nhất là Hứa Như Sơn, trước khi chuyện xảy ra đem thù lao Địa Mẫu minh nhũ, giao cho Ninh Phàm, trừ Địa mẫu chi tâm, cơ hồ tất cả thù lao, đều hoàn toàn đưa cho hắn.

200 giọt Địa Mẫu minh nhũ, cái giá của đánh chết 150 đầu hoang thú... 2000 giáp pháp lực!

Nếu hấp thu minh nhũ này, Ninh Phàm có thể đột phá nguyên anh đỉnh phong!

Chẳng qua là vô luận luyện hóa Địa Mẫu minh nhũ, còn luyện hóa Thiên Nguyên đan, đạo quả, Thanh Loan hỏa, đều rất hao phí thời gian.

Cùng tất cả thủ đoạn đề thăng tu vi mà nói, quả nhiên thì sắc bổ đỉnh lô là tiết kiệm thời gian nhất.

Ninh Phàm chợt vẫy Đỉnh Lô hoàn, gọi ra một nguyên anh nữ tử, hắn điềm đạm nói:

- Ta cần sắc bổ với ngươi, nhưng cũng vì ngươi cất giữ tu vi cấp kim đan.

- Tạ ân tình không giết của chủ nhân, xin chủ nhân thương tiếc...

...

5 ngày sau, Ninh Phàm sắc bổ hết nguyên âm cùa 12 vị nguyên anh nữ tử, đề thăng pháp lực từ 215 giáp đạt tới 675 giáp.

Sở dĩ pháp lực hơi ít so với dự trù, là bởi vì tinh dương hao tổn quá nhiều, mà thấp xuống hiệu quả sắc bổ.

Sắc bổ nguyên anh nữ tử cũng không thoải mái.

Ninh Phàm sắc bổ hết nguyên anh đỉnh lô của Hoan Ma hải, ngoại hải, trừ Bích Dao tiên đảo trở ra, sợ rằng rất hiếm có mấy vị nguyên anh nữ tử rồi.

Ninh Phàm đẩy cửa ra, nữ thi vẫn yên lặng đi theo.

Ninh Phàm ngửa đầu, nhìn gió tuyết bầu trời đem khí thế của quanh thân, từng chút áp trở về trong cơ thể.

Pháp lực càng đề thăng, sự hiểu được đối với thiên địa nguyên lực càng bén nhạy.

Nguyên anh tu sĩ tầm thường, là hiểu trước đại thế, lại hiểu được hóa thần bình cảnh, cuối cùng sau khi hóa thần hiểu được thần ý. Nhưng Ninh Phàm, vừa lúc này vừa khéo ngược lại.

Trước buổi đấu giá, chuyện còn lại chỉ có hai thứ!

Thứ nhất, ngưng xuất kiếm chỉ đệ nhị chỉ!

Thứ hai, luyện hóa Tướng Ngân chi linh trang!

Bàn tay của hắn, đặt trên cả vùng đất, thi triển trừu hồn thần thông.

Chẳng qua là lần này, hắn rút ra không phải là đảo hồn, mà là kim mạch linh lực của nửa tòa tiên đảo!