Hơp Thể Song Tu

Chương 236-2: Nàng là Nguyệt Lăng Không (2)




Chương 236: Nàng là Nguyệt Lăng Không. (2)

Ánh mắt của Ninh Phàm ngưng trọng, nguyệt quang kia, đang lấy tốc độ bất khả tư nghị đánh tới hắn.

Nếu bị ánh trăng quét trúng, một đạo tâm thần nhất định diệt hết!

Cũng trong lúc đó, thanh âm của nữ đồng vang lên từ thức hải, chèn ép tới tâm thần của Ninh Phàm. Thanh âm đó non nớt, lại ra vẻ già cả dạy đời.

- Tiểu bối phương nào, chỉ là nguyên anh hậu kỳ chi tu, dám lục soát ký ức của mỗ mỗ! Muốn chết chắc!

Thậm chí Ninh Phàm không còn kịp thu hồi tâm thần nữa, một chút tâm thần đó liền cơ hồ bị thanh âm này diệt hết.

Chỉ một chút tâm thần thoát đi, bàn tay của Ninh Phàm nhanh chóng rút lui khỏi cái trán của nữ đồng, một hớp nghịch huyết phun ra, ánh mắt ngưng trọng. Ninh Phàm không chút do dự, hắn dùng một đạo Thái Âm chỉ lực, đánh vào bả vai cùng ngực của nữ đồng.

Ngón tay này xuất thủ, không chút do dự, càng không một chút lưu tình, thậm chí, càng vận dụng ngọc mệnh thân thể thuật.

Nhưng chỉ lực đánh xuống ngực của nữ đồng, lại thật giống như đánh vào trên cục sắt. Thân thể của nữ đồng này, đã là ngọc mệnh đệ nhị cảnh giới, không những Thái Âm chỉ lực không cách nào vào được, ngón tay chạm vai, xương ngón tay của Ninh Phàm muốn rách, một cổ lực lớn lao phản chấn, đẩy hắn ra xa ngàn trượng.

Ánh mắt của Ninh Phàm biến đổi, nữ đồng này có nhục thân mạnh mẽ, không thể tưởng tượng nổi!

Vào giờ khắc này, cặp mắt của nữ đồng dần dần rõ ràng, vẻ trống rỗng hóa thành lạnh lùng, cao ngạo.

Mà một cổ khí thế thật giống như Cự Long thức tỉnh, chảy ra từ trên người nữ đồng.

- Ngươi vô tình chạm phải nguyệt thức, đánh thức mỗ mỗ, tuy là có công, nhưng có thể chết!

Nữ đồng cười lạnh, rõ ràng là Ninh Phàm đánh bậy đánh bạ, đánh thức thức hải của nàng, nàng lại muốn giết Ninh Phàm, lấy oán báo đức!

Cái chân nhỏ xinh xắn bước ra một bước, khoảnh khắc hóa thành nguyệt bạch chi yên, chợt lóe, vượt qua ngàn trượng khoảng cách, đã hiện ra tới trước người Ninh Phàm, cong ngón tay, bắn ra!

Nhất chỉ nguyệt lực này giao dung, tuyệt không kém gì kiếm chỉ đệ nhị chỉ chưa hoàn thành của Ninh Phàm.

Một ngón tay bắn ra, nữ đồng tự phụ có thể giết Ninh Phàm. Nhưng có một đạo thân ảnh xinh đẹp quần áo trắng, nhẹ như bay xuất hiện trước người Ninh Phàm, một quyền, đánh ra.

- Không... cho phép... bị thương... Quang...

Trong ánh mắt của người đó, hung mang màu xanh biếc âm u chợt lóe, luyện thể cảnh giới cả nữ đồng trên Ninh Phàm, lại bị nữ thi, một quyền đánh bay. Nữ đồng hộc máu, khó có thể tin.

- Thi ma! Có thể so với hóa thần trung kỳ chi ma!

Chân xinh đẹp của nàng liên tục điểm, giữa cự lực, ở bầu trời đạp vỡ ra ừng đạo vết rách của hư không, vẻ cuồng ngạo mới vừa thức tỉnh dần dần thu hồi. Thay vào đó, là một chút kiêng kỵ cùng ngưng trọng.

Mình bị nguyên thần thứ hai phản phệ, đoạt xá trọng thương, thoát đi Thần Không hải, làm sao lại xuất hiện ở nơi này...?!

Nhắc tới, nơi này là nơi nào...? Nguyên anh hậu kỳ tu sĩ đó, lại có thi ma hộ thân có thể so với hóa thần trung kỳ, là đứa trẻ của nhà nào thế?

Ánh mắt của nữ đồng rất có thần thái, lạnh như băng quét qua Nguyên Dao giới, lập tức, khuôn mặt nhỏ nhắn cả kinh.

- Đây là... giới bảo!

Nữ đồng nhìn đỉnh đầu từng viên một pháp bảo ngôi sao, lại nhìn ra bốn bề núi sông mơ hồ có bày hóa cấp đỉnh phong đại trận, ánh mắt của nữ đồng, âm trầm
nhìn về Ninh Phàm.

- Là ngươi bắt mỗ mỗ ta vào giới này!

Cô gái này tựa hồ đối với chuyện thân phận đỉnh lô, triển chuyển lưu lạc ngoại hải, cũng không có ký ức.

Ninh Phàm không trả lời, mà là thúc giục Âm Dương tỏa. Hắn muốn nhìn một chút, cô gái này rốt cuộc là người nào!

Cô gái này biểu hiện tu vi, bất quá hóa thần sơ kỳ, luyện thể cảnh giới, bất quá ngọc mệnh đệ nhị cảnh. Nhưng ánh trăng trong thức hải của cô gái này, nếu Ninh Phàm không nhìn lầm... chính là thức hải có hình thái ánh trăng.

Nguyệt thức!

Đặc thù thức hải, ngay cả chân tiên cũng không nhất định nắm giữ, cùng tu vi không liên quan, toàn nhìn cơ duyên cùng tư chất...

Cô gái này có thể nắm giữ, thân phận của nàng ở Thần Không đảo há có thể là đệ tử tầm thường...

- Nàng là ai?

Ninh Phàm không đáp mà hỏi ngược lại

- Hừ, ngươi vẫn chưa trả lời vấn đề của mỗ mỗ. Chỗ tiểu thiên thế giới này, là ngươi trông coi sao, mau để mỗ mỗ rời khỏi, mỗ mỗ tha cho ngươi khỏi chết!

Nữ đồng tâm ngữ: mỗ mỗ không nói cho ngươi, mỗ mỗ là Thần Không đảo chủ, Nguyệt Lăng Không!

Ánh mắt của Ninh Phàm rùng mình, đáp án này khiến cho hắn chuẩn bị không kịp.

Nguyệt Lăng Không, Nguyệt Lăng Không... Cô gái này tự xưng là Nguyệt Lăng Không...

Nàng không phải là Thần Không đảo hóa thần nữ đệ tử... Nàng là... Thần Không đảo, Nguyệt tôn! Nàng là cường giả nhất của Nội hải Thất tôn! Nửa bước tiến vào luyện hư kỳ cao thủ!

Một cỗ hóa thần đỉnh lô thứ nhất mà mình lấy được... là nội hải cường giả nhất...

- Thì ra nàng là Nguyệt Lăng Không! Bất quá từ bây giờ, nàng không còn là Thần Không đảo chủ, mà là đỉnh lô của Ninh Phàm ta!

- Ừ? Sao ngươi biết thân phận ta?

Nữ đồng tất nhiên kinh hãi.

Nàng bị nguyên thần thứ hai phản phệ đoạt xá, vốn hẳn phải chết, nhưng nàng tu luyện công pháp “Nguyệt luân thuật” cực kỳ đặc thù. Vào một khắc bỏ mình, lấy ánh trăng luân hồi, nguyên thần rời thân thể, trọng tố thân thể, chạy ra khỏi Thần Không hải. Như vậy, mặc dù đảm bảo được một mạng, nhưng tu vi cũng khó có thể phục hồi. Thậm chí, nàng vốn có pháp lực của nửa bước luyện hư, rơi đến hóa thần sơ kỳ. Bộ phận pháp lực dư thừa này, hóa thành ánh trăng, phong ấn với trong cơ thể, một khi bộc phát, nàng thậm chí tùy thời có lo lắng bị mất mạng.

Một cỗ thân thể này bất quá là bộ dáng của Nguyệt Lăng Không lúc 8 tuổi, trừ phi tu vi khôi phục, nếu không, nàng vẫn là ‘chưa trưởng thành’.

Bộ dáng kia, theo lý mà nói, trong thiên hạ cũng không người nào biết, thanh niên có nguyên anh hậu kỳ trước mắt, lại một miệng nói ra thân phận mình...

Người này, làm sao biết chứ...?

Vả lại tiểu tử này cuồng vọng, còn nói, mình là đỉnh lô của hắn... Chuyện nực cười!

Trong Vô Tận hải, ai dám khiến cho nội hải đệ nhất cao thủ Nguyệt Lăng Không làm đỉnh lô, không sợ lúc sắc bổ, chết bởi giường hẹp sao!

- Ngươi dám sắc bổ mỗ mỗ, mỗ mỗ muốn mạng của ngươi! Nói đi, ngươi là ai, vì sao bắt mỗ mỗ? Nếu câu trả lời của ngươi khiến cho mỗ mỗ hài lòng, mỗ mỗ liền mở một góc lưới, tha cho ngươi một cái mạng.

Thân vùi lấp vào địch thủ, chính là nữ đồng có cá tính coi trời bằng vung, đều không dùng lời nói nhu hòa mấy phần.

Chẳng qua là thanh âm non nớt này rơi vào trong tai Ninh Phàm lại hóa thành một đạo cười lạnh.

Bởi vì Ninh Phàm nghe được tiếng nói trong lòng của nữ đồng!