Hotboy Tôi Yêu Thầm Cũng Thích Tôi

Chương 3: C3: Thích cậu




Về việc Tiêu Tùng Hứa đã yêu Trì Đông Dương như thế nào?

Quay lại nửa năm trước.

Hôm đó là khai giảng của lớp 12

Trì Đông Dương vẫn chưa chuyển sang lớp của Tiêu Tùng Hứa.

Hai người họ chưa gặp nhau bao giờ.

Sau giờ ra chơi đầu tiên, Tiêu Tùng Hứa vào nhà vệ sinh.

Cửa phòng vệ sinh là đẩy vào từ bên phải, sau khi đẩy cửa vào, có thể đi vào mà không gặp trở ngại ở bên phải.

Vì vậy bên phải thường bẩn hơn bên trái.

Ngoài ra, con trai nói chung là lười biếng, có thể đi gần thì sẽ không bao giờ đi xa. Một số người hướng nội nếu có thể đi vào trong cùng thì sẽ không bao giờ đi vào chỗ ngoài cùng. Vì vậy, vách ngăn ở giữa nhìn chung sẽ sạch hơn vách ngăn ở đầu và cuối.

Sau khi quan sát Tiêu Tùng Hứa đưa ra kết luận:

Buồng thứ hai bên trái sau khi vào nhà vệ sinh sạch sẽ hơn những ngăn còn lại.

Kể từ khi phát hiện ra quy luật này, Tiêu Tùng Hứa chỉ sử dụng chỗ này, dần dần hình thành thói quen.

Nếu buồng này bị hỏng, cậu thà không đi vệ sinh còn hơn là vào những buồng khác..

Hôm ấy, Tiêu Tùng Hứa mở cửa như thường lệ và rẽ trái để tìm buồng thứ hai.

Nhà vệ sinh vốn không có ai vào nhưng lúc này, lại có người đứng ở trong đó.

Tiêu Tùng Hứa không suy nghĩ nhiều mà đứng xếp hàng phía sau chàng trai.

Chàng trai cảm thấy có người đó ở phía sau nên khó chịu quay đầu lại.

Chàng trai này cao gầy, đầu tóc sạch sẽ, chỉ cần nhìn vào mặt nghiêng cũng có thể thấy được đường nét khuôn mặt ưu tú của anh.


Đầu tiên anh nhìn quanh căn phòng trống, sau đó liếc nhìn phía sau.

Sau đó anh lại nhìn quanh căn phòng trống, rồi liếc nhìn phía sau.

Nếu Tiêu Tùng Hứa có khả năng đọc được suy nghĩ, chắc chắn cậu sẽ nghe thấy suy nghĩ của chàng trai:

Ở đây còn nhiều chỗ trống thế, sao tên lập dị này lại xếp hàng sau lưng mình?

"Cậu làm gì thế?" Chàng trai không nhịn được, hỏi thẳng.

Tiêu Tùng Hứa thành thật trả lời: "Xếp hàng đó."

"Cậu đi vào phòng khác đi, đừng đứng sau lưng tôi." Chàng trai có chút không vui.

Tiêu Tùng Hứa lắc đầu, "Tôi thích đợi để dùng phòng này."

"......hừ."

Sau đó, Tiêu Tùng Hứa nghe thấy chàng trai thở dài để kìm nén cơn tức giận.

"Cậu đừng có mà thích tôi." Chàng trai đột nhiên nói.

Tiêu Tùng Hứa bị câu nói đột ngột này làm cho choáng váng, bối rối, cậu chỉ nói: "Tôi không thích anh."

"Vậy tại sao cậu lại đứng sau lưng tôi?"

"Tôi nói rồi, tôi đang đợi để dùng căn phòng này."

Chàng trai hoàn toàn mất kiên nhẫn, không sử dụng nhà vệ sinh nữa, đôi lông mày xinh đẹp nhíu lại, quay lại trừng mắt nhìn cậu, cảnh cáo:

"Cậu đừng thu hút sự chú ý của tôi, đừng có mà thích tôi."

"Tôi thực sự không thích cậu." Tiêu Tùng Hứa bối rối, "Nếu nói thích, thì quả thực tôi thích căn phòng vệ sinh này."

Chàng trai: "..."


Tiêu Tùng Hứa:???

Chàng trai: "..."

Tiêu Tùng Hứa:???

Sau một lúc bế tắc, Tiêu Tùng Hứa đã thả lỏng trước:

"Tôi thậm chí còn không biết cậu là ai. Huống chi dù có muốn tỏ tình cũng không vào toilet. Muốn thổ lộ tình cảm với người mình thích, nhất định phải tìm một nơi vừa sạch sẽ vừa đẹp."

Đây quả thật là suy nghĩ trong lòng của Tiêu Tùng Hứa.

Nhưng không biết tại sao, nó dường như gợi lại những ký ức tồi tệ cho cậu.

Vẻ mặt của chàng trai dần dần chuyển từ thiếu kiên nhẫn sang chán ghét, rồi quay người rời khỏi nhà vệ sinh như thể đang chạy trốn.

Tiêu Tùng Hứa bị bỏ lại một mình bối rối:

Chàng trai đó quả thực rất đẹp trai.

Nhưng cậu ta cũng thực sự tự luyến.

*

Sau khi chuông vào lớp vang lên, cô giáo chủ nhiệm vào lớp và yêu cầu mọi người bốc thăm. Rút ra 4 người may mắn để đi lấy sách cho cả lớp.

Tiêu Tùng Hứa là một trong những người may mắn đó.

May mà, các bạn cùng lớp cũng rất chăm sóc cậu.

Thành viên ủy ban thể thao mạnh mẽ bảo cậu ta có thể đi lấy sách giúp cậu.

Tiêu Tùng Hứa nhìn qua và thấy người bạn tốt Triệu Tĩnh Nhã của mình cũng có thể đi, vậy tại sao cậu lại không thể đi?


Vì vậy cậu đã lịch sự từ chối lời đề nghị của thành viên ủy ban thể thao.

Triệu Tĩnh Nhã là bạn thân nhất của Tiêu Tùng Hứa.

Một cô gái lạnh lùng và không thích cười với mái tóc cắt ngắn và một vết sẹo từ trán đến lông mày.

Cô ấy rất thẳng thắn, không để ý những chuyện nhỏ, thậm chí còn cho phép các bạn cùng lớp gọi mình là "Mặt sẹo".

Nhưng Tiêu Tùng Hứa vẫn thích gọi cô là Tĩnh Nhã nghĩ cậu nghĩ cái tên này nghe hay.

Trên đường đi, Triệu Tĩnh Nhã nói chuyện phiếm với cậu:

Sáng nay, một học sinh lớp xã hội sẽ chuyển sang lớp tự nhiên của họ.

Tên học sinh chuyển lớp là Trì Đông Dương.

Nghe nói Trì Đông Dương đã là nhân vật nổi tiếng trong trường kể từ khi vào cấp 3.

Anh ấy không chỉ đẹp trai mà còn có kỹ năng chơi bóng cũng rất tốt và đối xử với người khác cũng rất thân thiện. Ngay cả những kỹ năng học tập cũng tập trung vào những môn tự nhiên, và lợi thế về thành tích sau khi chia khối vào năm lớp 11 đã được thấy rõ ràng.

Trì Đông Dương, một chàng trai đẹp trai, phát triển toàn diện về đạo đức, trí tuệ, thể chất, nghệ thuật và thể chất...

Như thế, tất cả giáo viên và học sinh trong trường đều công nhận anh là hotboy của trường trung học số 1 thành phố Mori.

"Thành tích môn xã hội của cậu ấy tốt thế, sao lại chuyển sang lớp tự nhiên chúng ta?" Tiêu Tùng Hứa không kìm được hỏi.

Triệu Tĩnh Nhã tiếp tục chia sẻ những thông tin được các "em trai" chia sẻ với cô.

Trì Đông Dương thật là một người tốt.

Lớp tự nhiên vốn đã có rất nhiều nữ sinh, sau khi tiếp xúc thân thiết, càng có nhiều người thích anh hơn.

Nhưng vấn đề nằm ở chỗ Trì Đông Dương quá tốt bụng.

Đối với những lời tỏ tình của các cô gái, chàng trai này luôn nghiêm túc và tìm cách từ chối họ mà không làm tổn thương đối phương.

Sau đó, khi trò chuyện, các cô gái phát hiện ra rằng sau khi Trì Đông Dương từ chối, anh ấy sẽ chủ động khen ngợi những điểm sáng độc đáo của họ để sự tự tin của họ không bị ảnh hưởng.

Nhưng không biết không khí trong trường thay đổi từ khi nào.

Những người tỏ tình đã thay đổi từ "cho anh ấy biết cảm xúc của mình" thành "để anh ấy nhớ đến lời tỏ tình độc đáo của mình". Tỏ tình, từ một hành động trẻ trung, lãng mạn, dần dần trở nên cường điệu và mang tính so sánh.


Có cô gái mỗi ngày đều gửi cho Trì Đông Dương ảnh chụp lén của anh.

Có cô gái mua mỗi ngày đều mua rất nhiều trà sữa cho anh, đến mức anh không thể uống hết.

Có cô gái rải cánh hoa hồng trên đường đến trường.

Thậm chí còn có một bạn học nam trong lớp xã hội luôn chặn anh trong nhà vệ sinh và lần nào cũng cưỡng ép tỏ tình với anh.

Trì Đông Dương không thể chịu đựng được sự quấy rầy này.

Sau khi chịu đựng hết năm lớp 11, cuối cùng anh quyết định lớp 12 chuyển sang học lớp tự nhiên.

"A..." Tiêu Tùng Hứa thở dài, "Người tốt như vậy lại bị đối xử như vậy sao?"

"Nhưng không sao đâu," Triệu Tĩnh Nhã nói, "Cậu ấy sẽ nhanh hòa nhập với lớp mình thôi. Dù sao thì mọi người trong lớp chúng ta đều rất tốt bụng."

Tiêu Tùng Hứa gật đầu.

Cậu rất vui khi có cơ hội gặp được một người ôn hòa như vậy.

Cậu cũng rất vui vì một người ôn hòa như vậy sẽ không còn phải bận tâm vì bầu không khí lớp học xa lạ nữa.

Hai người cầm sách trở lại lớp.

Trong lớp có chút hỗn loạn.

Tiêu Tùng Hứa mang sách lên bục, đứng trên bục giảng nhìn xuống——

Sau đó, cậu thấy chỗ ngồi của mình cách bức tường ba hàng ghế, không phải cạnh cửa sổ đã bị chiếm giữ bởi một hình dáng xa lạ nhưng quen thuộc.

Chàng trai cao và có đôi chân dài, mái tóc sạch sẽ, mát mẻ, khuôn mặt thanh tú, tỏa sáng.

Dưới cái nhìn của mọi người, chàng trai ngẩng đầu lên nhìn cậu trên bục giảng.

Cả hai người đều chết lặng.

Cả hai người đều đồng thanh nói——

Chàng trai: "Là cậu! Kẻ rình mò trong nhà vệ sinh!"

Tiêu Tùng Hứa: "Là cậu! Kẻ tự luyến trong nhà vệ sinh!"