Hotgirls Siêu Quậy - Ma Nữ Tái Sinh (phần 2)

Chương 12: Chương 2.6




Trang gần như muốn chết đứng. May sao lúc đó, Thảo Anh cũng còn chút lanh trí, trả lời:

- A…hai chị em tụi em mới…mới…mới đi shopping về! – Thảo Anh nở nụ cười rất tươi, rất thật nhưng chính bản thân cũng biết là nó rất gượng gạo.

- Shopping sao? – Thiên đỗ xe vào gara xong, bước vào phòng khách cất tiếng.

- A…dạ! – Thảo Anh giật mình đến mức nảy cả người.

- Làm gì mà em giật mình dữ vậy? – Thiên chau mày.

- Tại…tại anh…nói bất ngờ sau lưng nên… - Thảo Anh mặt nhăn nhó, cộng với nụ cười có chút gượng trên môi nhìn rất là kì quái.

- Nhưng mà sao shopping đến giờ này mới về? Gần 1g sáng rồi? Đi tới giờ này có phải là rất kì cục không? – Minh nhìn vào đồng hồ đeo tay.

- Hử…mà hình như còn có mùi rượu… - Thiên khịt khịt mũi nhìn ngó xung quanh.

- Thôi đủ rồi! – Trang siết chặt hai nắm đấm, nhắm mắt hét to.

- Hai người đừng có như thế nữa! Nếu đã biết tụi này đi đâu thì nói luôn đi, đừng có giả vờ kiểu như thế! – Thảo Anh bực tức cúi người tháo đôi giày cao gót ra, ném sang một bên.

Thiên với Minh im lặng nhìn thái độ của cả hai mà không nói. Căn phòng khánh sang choang với không khí có chút kì dị, rất yên tĩnh nhưng lại đầy sát khí. Mọi người một lẽ, đều có lý do riêng mà không chịu hiểu xem đối phương thế nào.

Trang cảm thấy bản thân không chịu nổi sự im lặng này, lên tiếng trước:

- Có gì thì nói đi! Sao im lặng thế? – Làn môi cười khẩy.

- Em đi bar? Không nhớ anh nói gì sao? – Minh không hề có chút lép vế so với khí chất tỏa ra từ người Trang, bình thản ngước lên đối mặt với cô.

- Nhớ thì sao? Cho dù nhớ thì em cũng xem như bản thân đã quên. Anh lấy quyền gì mà cấm em tới đó? Tới đó thì đã sao? Chẳng phải anh cũng đến ư? – Trang mím môi, trợn mắt.

- Em đừng có mà suy diễn lung tung như thế. Anh đến đó gặp Đăng với Khánh nói chuyện thôi chứ có chuyện gì xảy ra đâu? Có làm gì đâu? Trong khi đó em xem, em cũng tự biết bản thân mình thế nào mà? Em không an tâm khi anh tới đó thì anh cũng không an tâm khi em tới bar thôi! – Minh không chịu thua, gắng họng nói.

- Hứ…nói nghe hay nhỉ? Thế em cũng tới đó gặp An với Vi đấy thôi? Anh nghĩ em như anh sao? Làm sao em dám yên tâm khi anh tới đó? Bọn con trai tới gần, em đuổi. Còn anh thì thế nào? Trong lúc em không ở Việt Nam, anh có dám nhận là mình làm gì không? Anh tưởng em không biết trong lúc đó anh cặp bồ với bao nhiêu người hả? – Trang to tiếng.

- Em! – Minh trừng mắt.

- Hừ…em không nói không có nghĩa là em không biết, mà em không nói có nghĩa là em tin tưởng anh. Em biết là anh ham vui nên em cũng không cấm, không quản anh quá chặt. Chúng ta yêu nhau, nhưng cũng phải có những lúc riêng tư! – Trang cười lạnh rồi lườm Minh.

- Riêng tư? Ý là bây giờ em bảo anh phải cảm ơn em vì không xen vào chuyện riêng của anh sao? Nực cười… - Minh cười lạnh.

- Nực cười? Anh…anh dám? – Trang cau mày lặp lại, không dám tin Minh dám nói với cô bằng giọng điêu đó.

- Em nghĩ anh không dám? Em nghĩ anh sợ em? Trương Khánh Minh này vốn chẳng biết sợ ai, em nên hiểu tất cả là anh nhườn nhịn cho em thôi! – Minh hất mặt sang một bên.

- Ừ…thế thì được lắm! Tôi không thèm! Anh vui lòng đem cái sự nhường nhịn ấy cho người khác đi, tôi rất biết ơn đấy! – Trang gằn từng tiếng rồi quay lưng bỏ ra ngoài, lấy xe từ trong gara phóng thẳng đi.

- Hừ! – Minh giận dữ nên không them ngăn, thấy Trang rời khỏi thì lại điên tiết hơn đi thẳng lên lầu đóng cửa lại, phá hoại tài sản cá nhân. ^^

~Thảo Anh thấy chị gái bỏ đi ra ngoài cũng chẳng nói năng gì chạy theo, trước khi rời khỏi cửa cũng không quên lườm Thiên một cái. Đối với Thảo Anh, suy nghĩ của cô nàng cũng giống hệt Trang. Những lời nói đó của Minh chẳng khác này đánh vào lòng tự tôn của hai chị em. Theo cách nói của Minh có khác gì là bảo cả hai không đáng tin cơ chứ? Như kiểu sợ hai chị em phàn bội, bắt cá hai tay, muốn xoay người theo kẻ khác ấy! Thật là hết chịu nổi mà!

Thiên thấy ánh nhìn tóe của của Thảo Anh cũng không chút biểu cảm, nhẹ nhàng xoay người trờ về phòng mặc dù lòng canh cánh nỗi khó chịu trào dâng. Ánh mắt ấy…Thiên đủ hiểu Thảo Anh nghĩ gì…