[Hp] [Drahar] Tàn Khuyết Chữ Cái

Chương 9: 9: Không Chiến Thắng Được Thời Gian





Draco đi xuyên qua trống trải hành lang, hắn không biết chính mình có trở lại được trước thời điểm Tủ biến mất bị hủy hay không, hắn chỉ nhớ rõ chính mình xoay rất nhiều vòng.
Tóc bạch kim nam hài lo lắng mà nắm chặt tay, lại là cái sự do dự không quyết đoán đang quấy phá!
Hiện tại đúng là vào đông sáng sớm, Hogwarts lâu đài một mảnh quạnh quẽ, đại bộ phận học sinh đều vẫn đang đắm chìm ở trong mộng đẹp, đám quỷ hồn đang treo ở trên tường súc thành một đoàn ngủ gà ngủ gật.
Draco lặng im chậm rãi mà đi trong cổ xưa hành lang, con đường này thông thẳng về Hồ đen phía nam lâu đài, hắn cũng không muốn sẽ trở về thời gian thực nhanh như vậy.
Đại khái là khó được lúc vắng lặng, làm phức tạp suy nghĩ của hắn lúc này có thể bình tĩnh lại, ở chỗ này, thật giống như tiến vào mảnh đất hư vô, hắn có thể tạm thời trốn tránh áp lực, tạm thời không cần suy nghĩ đến việc giết chết thầy giáo của chính mình, cũng tạm thời quên hết thảy sự tình về Harry Potter.
Draco quấn chặt áo choàng đi ra sân, bên ngoài rơi xuống mưa tuyết lớn như lông ngỗng, hoa tuyết như sợi lông uyển chuyển nhẹ nhàng rơi dày đậc, hắn tiếp ở trong tay, nhìn nó hoá thành bọt nước lạnh lẽo.

Draco thong thả mà lớn mật in một hàng dấu giày lên mảnh thiên địa trắng xoá chưa có người đặt chân.
Hồ đen là bạn già gần như cùng tuổi với Hogwarts, rộng lớn trong suốt lại yên lặng, chỉ cần đứng tại chỗ nhìn chằm chằm mặt hồ thong thả gợn sóng, sẽ thấy lòng dừng nổi bão dù đang khó khăn hay tuyệt vọng.

Draco ngồi bên hồ trên một mảnh băng tuyết, mặc kệ áo choàng đang bị thấm ướt.
Hắn trầm mặc mà dùng tay xoà vào lạnh băng hồ nước, một cái tay khác lấy đũa phép biến ra một cái nho nhỏ ngọn lửa, đóa hoa lửa phiêu phiêu phập phù trên mặt nước, nhảy nhót chuyển động phảng phất có vô hạn sức sống, nhưng khi bị một mảnh bông tuyết nện lên, phốc một chút nó liền tắt ngấm.
Draco lại muốn làm một cái bảo hộ thần chú, cố gắng từ trong trí nhớ đào ra một chút sự tình vui sướng gì đó để thư hoãn buồn rầu trong lòng, nhưng khi tịch mịch lam quang kia từ đầu đũa phép quay cuồng ra tới, lại hiện ra một hình ảnh xa lạ không thể giải thích: một con Nai bạc xuất hiện, đúng lúc chân trời ửng đỏ ban phát những tia nắng đầu tiên, khiến Draco ngây ngẩn cả người.


Hắn vốn chỉ định tìm cái gì đó không tiếng động mà làm bạn cùng hắn trong buổi sáng lạnh lẽo này.
Bảo hộ thần của hắn vốn là một con Cáo tuyết lông bạc, tuy rằng cũng không phải hiếm lạ tráng lệ giống loài gì, nhưng lại rất khiến hắn yêu thích, Draco cũng thường xuyên khi đưa cho người khác thiệp chúc mừng có kèm cái phép trang trí, làm cho Cáo tuyết tinh xảo sẽ cử động mạnh mẽ linh cơ.
Nhưng hiện tại cái con nai nhỏ vẻ mặt hồn nhiên vô tội này là làm sao?
Nai nhỏ có đôi mắt ướt át cùng sừng nhú mảnh dẻ như nhánh cây, linh động trong không trung xoay một vòng tròn, thân mật mà ở trên mặt hắn cọ một chút, không biết vì cái gì, Draco muốn bắt lấy con nai kiêu ngạo này hỏi một chút xem nó đem Cáo tuyết của mình ném đi đâu rồi.
Nai nhỏ phiêu dật ở không trung nhẹ nhàng nện bước, đẩy ra lá cây, đạp lên trên mặt hồ u tĩnh, Draco lập tức đuổi theo nó, vờn quanh bên hồ chạy lên, thẳng đến lúc trong tầm mắt xuất hiện một cái cây thật lớn rộng tán lá sum xuê.
Ở xa xôi bờ đối diện, có một thân ảnh nhỏ gầy đứng ở nơi đó si ngốc nhìn Nai nhỏ chậm rãi bước qua, Draco gắt gao mà nhìn chằm chằm người kia vươn tay ——Harry Potter.
Âm hồn không tan, hắn liều mạng muốn chạy trốn tránh mặt lại trốn không thoát được người này.
Đầu Sẹo tựa như cái căn bệnh đau tai giữa không thể dự đoán, sờ không tới, lại làm hắn vừa ngứa lại đau.
Draco khẩn trương nắm chặt Đũa phép, nhìn người kia dựa dưới tàng cây, không hề đề phòng mà ôm rồi xoa xoa Bảo hộ thần nhắm mắt lại.
Bên hồ vắng lặng, hai bờ đứng hai người, bông tuyết nhẹ rơi, toàn bộ thế giới như trong cơn mơ hồ, hắn không chớp mắt mà nhìn chằm chằm nam hài dưới tàng cây, mặc kệ tâm tình mình quay cuồng trong gió.
"Ngốc tử....." Draco phiết miệng bất đắc dĩ mà cười, chính hắn cũng không có phát giác mình đang cười, nụ cười đầu tiên thật sự xuất phát từ trái tim trong mấy tháng nay, không phải cười mỉa mai, không phải khiêu khích càng không phải cười khổ, có lẽ là tuyết quá lớn đã che đi toàn bộ thế giới trong mắt hắn.
Tiếp theo là càng không thể kiểm soát, về sau hồi tưởng lại hắn đều nghĩ muốn cho chính mình một cái tát vì những sự tình đã xảy ra.

Hắn cởi ra áo choàng, làm một cái phập phềnh chú, nhìn áo lông của mình ở trong tuyết quay cuồng, cuối cùng dừng trên người Harry Potter, hình thể chênh lệch làm áo choàng của Draco hoàn mỹ che phủ lên thân thể nhỏ nhắn của Harry.
Draco phục hồi tinh thần lại, thất thần mà nhìn tay mình, nên lại chuyển động một lần thời gian để rút lại hành động khó giải thích vừa rồi sao? Hay là thời gian đã an bài xong hướng đi của vận mệnh, mặc hắn như thế nào xử lý giãy giụa đều chỉ là kiến càng rung cây?
"Chúng ta, có thể chiến thắng thời gian hay không?"
Trelawney giáo sư khi nói chuyện âm thanh giống đĩa nhạc cũ cọ vào máy hát, thanh âm như nghẹn ngào, trong tiếng gió cùng bông tuyết đánh vào phiến lá có vẻ hết sức mơ hồ.
Chúng ta không thể chiến thắng thời gian.
Hắn xoay người, lấy ra La bàn thời gian, không nói gì thêm mà xoay trở về.
Thậm chí cũng không thể chiến thắng vận mệnh.
Nó vì ngươi viết lên nhân sinh, ngươi chỉ có khả năng làm theo, hoặc là lật trang mới, hoặc là xé bỏ.
"Harry! Ta tìm được rồi!" Hermione kích động bắt lấy Harry cánh tay, khuôn mặt nhỏ hưng phấn đỏ lên, nhảy nhót tâm tình dào dạt thông báo.
"Cái gì?"
"Xoay Thời gian! Hôm nay lúc ra khỏi thư viện ta đem cặp quên ở trên ghế, vừa ra đi ta liền nhớ trở về lấy, sau đó lúc kiểm tra ta thấy ở ngăn cặp sách tìm được rồi!", Harry nhìn ra Hermione là thật sự thực vui vẻ, cậu cũng vui theo.
"Này thật tốt quá, bồ không cần tự kiểm điểm viết hai vạn tự xin lỗi...Ron cũng không cần bởi vì mua một cái vòng cổ mà bị kéo đến trên tường tạ tội..." Harry trêu đùa, Hermione mặt lại dâng lên đỏ ửng, cắn môi dưới cười oán Harry một tiếng.
Harry ôn nhu mà cong cong khóe miệng, Ron từ bên ngoài chạy đến giữa hai người ngồi xuống, vẻ mặt cám ơn trời đất khoa trương biểu tình, Hermione che miệng nhỏ giọng mà cười.

Bạn bè vui cười đùa giỡn, lò sưởi bùm bùm củi gỗ thiêu đốt thanh âm, hoàng hôn toàn tuyết càng thêm hai phần sinh khí, nhưng tối nay ngắn ngủi vui sướng qua đi, mỗi cái ngây thơ Hogwarts học sinh nằm ở trên giường chuẩn bị đi vào giấc ngủ, nhìn chằm chằm trần nhà nghe ngoài cửa sổ gào thét xa xa, đều không hẹn mà ngửi được sự căng thẳng trầm trọng trong không khí.
Sơn vũ dục lai phong mãn lâu - Bão tố xảy ra luôn có gió báo trước.
"Draco," Snape giáo sư từ chỗ rẽ bỗng nhiên xuất hiện, cao lớn thân mình chặn Draco, nam hài cố sức dừng lại bước chân mới không có đụng vào đối phương, ngẩng lên đã nghe chất vấn: "Tủ biến mất thế nào?"
"Bị HarryPotter làm hỏng." Draco nhàn nhạt mà nói một câu, nghiêng thân dựa vào trên tường, mười sáu tuổi thiếu niên thân hình dong dỏng cao gầy lại khoẻ mạnh hữu lực, tùy ý dựa ở trên tường cũng chính là một mảnh phong thái, tuổi trẻ thật tốt, có thể đang tháng mười hai mà chỉ mặc một cái áo mỏng.
Nhưng Snape giáo sư không có tâm tình nhìn mấy cái đó, hắn nghe thấy Tủ biến mất bị hủy, hai mắt đen sâu sắc gắt gao mà khóa trụ trên mặt Draco, bỗng nhiên, hắn dùng sức mà túm Draco cổ áo dí sát, tàn khốc trầm thấp mà nói: "Ngươi làm Tủ biến mất.......!Bị Potter phá hoại?!"
"Ngươi biết nhiệm vụ thất bại......Malfoy nhà ngươi cùng ta sẽ phải chịu cái dạng gì trừng phạt sao?!" Hắn nói vừa nhanh vừa trầm giọng xuống, nghiến răng nghiến lợi.
Draco cố gắng chế trụ thân mình để không run rẩy, bẻ ra tay Snape, đem hắn đẩy xa.
"Ta đương nhiên biết!" Nam hài chột dạ mà cất cao âm điệu, âm vang vọng ở hành lang dội lại, Snape đứng ở cách đó không xa lạnh nhạt nhìn hắn, một trận lạnh thấu xương gió lùa thổi qua, hắn màu đen áo choàng tung bay, giống một con sóng, Draco từ trong ánh mắt hắn nhìn không ra bất cứ thứ gì, chỉ có lạnh nhạt cùng một tia tuyệt vọng không dễ thấy.
"Ta không có thời gian, Draco, ta biết ngươi suy nghĩ cái gì, nhưng chính là chúng ta không có thời gian.

Có một số người, trời sinh liền không được phép lựa chọn." Draco chưa bao giờ nghe qua hắn như thế suy yếu lẩm bẩm, không biết là nói cho Draco nghe, hay là nói cho chính hắn nghe.
"Ngươi còn quá trẻ và non nớt."
Hắn nhìn thấu được cậu.
Draco trầm mặc nhìn Snape xoay người rời đi, đi càng ngày càng xa.
Cậu đột nhiên rùng mình, mới phát hiện chính mình đã bị gió lạnh đông lạnh mà run bần bật, Draco chà xát cánh tay, chậm rãi đi về phòng.

Harry ngồi ở trên giường, nhìn trong tay áo lông đen đồng phục, ngón tay nhẹ nhàng chạm vào hoa văn màu xanh đậm thêu trước ngực, có gì đó trong ngực cậu nhảy lên không yên, nhưng lại phiền phức hỗn tạp như vậy, Harry muốn đem mấy thứ này đều rũ sạch không muốn nhìn đến.
Nhưng là lại càng nghĩ càng phức tạp, cậu buông áo choàng, nhìn chằm chằm ngón áp út dấu vết phát ngốc, giống máy in hết mực, dấu vết cứ dừng lại ở D.N không có tiếp tục biến hóa.
Có chút thông tin đã thực rõ ràng, rõ ràng đến chói mắt, cậu nhưng vẫn cố làm bộ như không thấy.
Bởi vì Harry biết việc này chỉ là một cái vui đùa trong cuộc đời dài đằng đẵng mà thôi, cũng không phải mỗi người đều lựa chọn cùng Linh Hồn Bạn Lữ ở bên nhau, đem dấu vết đó coi như một vết xăm thông thường, sinh hoạt tiếp tục, vẫn là vui vẻ trôi qua.
Hermione đã từng cho cậu xem một bài thơ, là kêu 《 linh hồn ta nhận sai người 》, hắn đánh vỡ truyền thống nhận thức đối Linh Hồn Bạn Lữ trăm phần trăm khẳng định, hắn nói cái dấu vết đó giống như gông xiềng, người không giống người, hai người biến thành một người, từ khi sinh ra đã bị đóng gói sắp xếp, gặp nhau, bị giả thiết phải yêu nhau, mọi người chỉ là mù quáng tin theo.
Harry nghĩ, linh hồn của cậu có thể hay không cũng nhận sai người?
Có lẽ có, có lẽ không có, Harry rất khó định đoạt, Linh Hồn Bạn Lữ thần kì này, đến tột cùng là trước có ràng buộc rồi có tình yêu, hay là yêu trước rồi mới dây dưa?
Liền Heraclitus đều khó mà trình bày rõ ràng.
"Hey Harry, Dumbledore giáo sư tìm bồ." Ron một đầu tóc đỏ từ sau cửa mặt dò xét ra nói, Harry gật gật đầu, đem áo choàng gấp đặt dưới gối đầu, hướng phòng hiệu trưởng đi đến.
"Ta muốn mang trò đi một chỗ, Harry."
Ông lão râu bạc hòa ái nhìn cậu bé trước mặt, gầy yếu mà lại không tầm thường, thế giới gánh nặng giờ phút này đều dừng trên vai đơn bạc của cậu, Dumbledore giáo sư tay ở trên lưng vai cậu vỗ vỗ, vô tận than thở bị ông đè ở trong lòng.
Người già rồi, khó tránh khỏi nhiều sinh cảm khái.
"Nơi nào vậy ạ?"
"Đi cùng ta trò sẽ biết......".